Vợ Yêu Bé Nhỏ

Chương 20



Vào trong phòng, Cung Tường Âm liền đè chặt Tiêu Nham lên cửa, lột bỏ lễ phục của cậu, cởi quần cậu xuống, sau đó cởi luôn quần sịp bên trong, mở khóa thắt lưng thẳng tiến vào tiểu huyệt 20’ trước mới vừa được hắn cuồng nhiệt yêu thương.

-Ưm a… Anh… Không… Đừng mà…

Tiêu Nham chống cự đẩy Cung Tường Âm ra. Nhưng thân thể sớm đã quen với yêu thương của cậu lại bắt đầu chủ động hùa theo, hành động phản kháng của Tiêu Nham ngược lại trở thành cuồng nhiệt chào đón.

-Nham, em thật chặt, mặc dù làm biết bao lần em vẫn chặt đến nghẹt thở, khiến anh không ngừng muốn em.

Cung Tường Âm ở bên tai Tiêu Nham thầm thì, háng không ngừng đẩy vào giữa hai chân Tiêu Nham.

-Âm… a… A…

Tiêu Nham chủ động nâng một chân lên, làm cho Cung Tường Âm càng đi sâu vào bên trong.

-Aha… Ô…

Tiêu Nham nhanh chóng giải phóng dục vọng, Cung Tường Âm cũng nhanh chóng đạt cao trào ở bên trong cậu.

Cung Tường Âm vẫn để dục vọng hừng hực của hắn ở bên trong cậu, duy trì tư thế ân ái bế cậu đi đến bên giường, sau khi hai người ngã xuống giường hắn lại tiếp tục tiến vào tiểu huyệt non mềm của cậu.

-Aa…

Tiêu Nham vô lực, chỉ có thể hùa theo xâm phạm của hắn, một lần lại một lần phát tiết dục vọng…

Mãi cho đến nửa đêm tình ái nóng bỏng mới chấm dứt, mà Tiêu Nham cũng không còn sức để hỏi tội Cung Tường Âm.

Mặt trời ló dạng, lại một ngày tràn ngập sự sống, tràn ngập hy vọng.

Tục ngữ nói: Con chim buổi sáng có sâu ăn, con sâu buổi sáng bị chim ăn. (khụ, đệ thật ngứa ngáy muốn sửa nó thành: Chim dậy sớm mới có sâu ăn, sâu dậy sớm sẽ bị chim ăn)

Những lời này vừa vặn có thể thể nghiệm chúng ở trên ngưởi Cung Tường Âm cùng Tiêu Nham.

Tiêu Nham mở mắt ra, chỉ nhìn thấy trước mặt mình là một khuôn mặt đẹp trai ngời ngời.

-Dậy rồi à? Đúng lúc anh đang đói.

Cung Tường Âm không đợi cậu kịp phản ứng, nhanh chóng đè cậu xuống giường, bắt đầu ăn “bữa sáng” của hắn…

Ai~~~~ mới kết hôn có một ngày mà Tiêu Nham đã cảm thấy mình sắp “tinh tẫn nhân vong” rồi.

Không biết những tháng ngày về sau phải làm sao đây?

Sau đó, Tiêu Nham nằm trong lòng Cung Tường Âm, hưởng thụ dư âm còn sót lại.

-Ông nội nói, em lúc năm tuổi đã gả cho anh, vì sao em lại không nhớ gì hết?

Tiêu Nham vẫn để ý đến chuyện này. Nghe Tiêu Nham hỏi đến việc này, lần này đổi lại là Cung Tường Âm nổi nóng, trừng mắt nhìn Tiêu Nham.

-Em còn dám hỏi, khi em mười tuổi vì một số nguyên nhân mà anh phải ra nước ngoài, tuy rằng quyến luyến không muốn rời đi nhưng cũng không còn cách khác, cho nên anh và em đã ước định, chờ đến khi em 25 tuổi anh sẽ trở về cưới em, không ngờ em quên sạch sành sanh lời thề ngày ấy.

-Em thật sự… Ê… Đợi… đợi đã… anh… Không phải là… Anh Tường.

Tiêu Nham sửng sốt hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.