Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 102: Lừa gạt tôi rất có cảm giác thành công sao?



Mà ở một mặt khác của bức tường, nhìn di động trong tay, hai chữ "bà xã" chói mắt như thế, làm mắt Âu Dương Thần đau đớn, Tuyết Nhi, nếu,,,,,,,, em sẽ tha thứ cho anh sao?

Bên này hai người đang buồn rầu vì tình, mà ở một nơi khác trong thành phố khác có một người đang nhìn người phụ nữ sáng nay vừa mới được đưa đến để khám bệnh.

"A, Hàn Thiên, cậu thật đúng là độc, xem này dáng người cũng không tệ? Làm sao cậu xuống tay được." Đêm nhìn người phụ nữ trước mắt chính là người cùng heo chó quấn lấy nhau buổi tối hôm đó, một lòng rung động.

"Đêm, không hổ là cậu, vậy mà cậu còn có thể nhìn ra người cô ta không tệ sao, buổi sáng khi mình đi xem đã không thể xác định đây là người?" Hàn Thiên mờ ám nói, buổi sáng khi bọn A Báo gọi mình đi đón người, ngày hôm qua bọn hắn nhìn cảnh tượng kia thật sự là rung động lòng người, nhưng mà, Hàn Thiên nói người không thể chết, đành phải để vài người hợp lực tách tam vật nào đó còn đang tình cảm mãnh liệt ra. Khi Hàn Thiên nhìn thấy Lâm Hiểu đều không thể tin được đây là thiên kim của Lâm thị cao ngạo không ai bì nổi, kỳ thật, lúc ấy Hàn Thiên lại vẫn rất quỷ dị hỏi câu: "Đây là người sao?" bạn đang đọc truyện tại diễn đàn lê quý đôn Bọn A Báo thật muốn ngất tại chỗ, đại ca, chúng tôi để lại chứng cớ chứng kiến lịch sử vật này trưởng thành, anh có cần xem qua một chút hay không. Hàn Thiên nói có cơ hội lại nhìn, hiện tại cứu người vẫn quan trọng hơn.

"Không cần vì loại vấn đề này khích lệ tôi, tôi sẽ cảm thấy rất mất mặt." Đêm vẻ mặt ghét bỏ, lại thêm khuôn mặt Đêm đáng yêu nữa oa oa, làm cho người ta không khỏi nhớ tới một bộ phim hoạt hình người bạn nhỏ, liền trả lời như vậy trả lời.

"Được rồi, được rồi, mau nhìn xem, đừng chết rồi, nếu không ông chủ sẽ đánh mình." Hàn Thiên nghiêm mặt nói.

"Biết rõ, ra ngoài đi, nếu không nghĩ muốn đi Châu Phi giúp đỡ Nguyệt Anh." Đêm vẫn vẻ mặt ghét bỏ như cũ nói.

Giúp đỡ Nguyệt Ảnh, thôi đi, Hàn Thiên còn muốn sống thêm vài năm nữa? Cho nên Hàn Thiên vẫn ngoan ngoãn ra ngoài, để cho Đêm có thể mau chóng cứu trị Lâm Hiểu.

"Tổng giám đốc, hẹn Uy Sâm là mười giờ. Lần này là quản lý Lynda bộ phận quận hệ xã hội phụ trách, Lynda hôm nay sẽ cùng đi." Thư ký Vu báo cáo với Âu Dương Thần, Âu Dương thần có vài người thư ký, nhưng về buôn bán thư ký Vu là người tài giỏi đắc lực nhất của Âu Dương Thần, ở bên cạnh Âu Dương Thần cũng đã nhiều năm, chuyện do hắn xử lý Âu Dương Thần đều rất yên tâm.

"Ừ." Âu Dương Thần chỉ ừ một tiếng, bày tỏ mình đã biết, tiếp tục nhìn tài liệu trong tay, Âu Dương Thần có thói quen xử lý tất cả chuyện với hiệu suất cao, trong khoảng thời gian này lại vì muốn cùng Hân Nhi đi hưởng tuần trăng mật càng cường độ làm việc càng cao hơn, cho nên hiện tại Âu Dương Thần vẫn duy trì cường độ làm việc cao như cũ, nhưng chính anh cũng không biết là mình vì cái gì? Có lẽ chỉ là vì muốn tệ liệt chính mình.

"Tổng giám đốc, nên xuất phát rồi." Thư ký đúng lúc nhắc nhở.

"Ừ, mang công văn theo." Âu Dương Thần nói xong liền bước bước chân trầm ổn đi ra ngoài.

Vâng ạ

"Tổng giám đốc, đây là quản lý Lynda tháng trước vừa tới bộ phận quan hệ xã hội." Trước khi đi thư ký Vu giới thiệu thêm.

"Tổng giám đốc, xin chào, tôi là Lynda." Lynda biết hôm nay có thể cùng Âu Dương Thần cùng đi đàm phán với Uy Sâm, đặc biệt chuẩn bị tốt tất cả, bao gồm cả cổng việc và vấn đề ăn mặc cá nhân, cô biết người như Âu Dương Thần nhất định sẽ không thích loại người tầm thường, chỉ có năng lực về công viễ mới có thể trợ giúp anh, phụ nữ có năng lực ôn nhu săn sóc gợi cảm mới có thể ở cùng với anh, hiển nhiên Lynda rất tự tin vào chính mình.

"Ừ. Lên đường đi." Âu Dương Thần chỉ là lạnh nhạt liếc mắt nhìn Lynda, cũng không có thể hiện quá nhiều. Đối với Âu Dương Thần mà nói trừ Tuyết Nhi cũng không có người phụ nữ nào có thể để cho mình nhìn lần thứ hai, cho dù Lynda là cô gái xinh đẹp, ở trong mắt Âu Dương Thần cũng chỉ là cấp dưới, một cấp dưới bình thường không thể bình thường hơn.

Nhìn Âu Dương Thần dường như không để mình ở trong mắt chút nào Lynda nhất thời có một loại cảm giác thất bại, đến nhìn anh ta cũng không muốn nhìn mình sao? Những mà, Lynda thay đổi cảm xúc rất nhanh, cho rằng Âu Dương Thần như vậy càng thêm hấp dẫn, hiểu chuyện đi theo, một khóc hai nháo sao? Lynda vẫn cho rằng chỉ người phụ nữ ngu ngốc mới làm như vậy, thật sự muốn đàn ông có hứng thú phụ nữ quan trọng nhất là phải hiểu lòng người, hiểu được đàn ông quân tâm mặt mũi, hiểu được thứ đàn ông cần. Nghĩ vậy, Lynda lập tức lại rất tự tin.

Đại học A

"Tiểu Vân, cậu biết không? Hôm nay có thiên tài ngành y học muốn tới trường học mở diễn đàn, nghe nói trước đây là theo giáo sư Bàng, là học trò ưu tú nhất, nghe nói chỉ học ba năm đã hoàn thành, lại vẫn là một người siêu đẹp trai đó"

"Đại soái ca, bác sỹ thiên tài, Manh Manh cậu cho là đang xem phim truyền hình sao, tỉnh lại đi." Đối với lời ói của Manh Manh, tiểu Vân dĩ nhiên là không thể nào tin được, rất nhiều khi, rất nhiều chuyện đều là giả giả thật thật. Thật sự có thiên tài học y học ba năm sao? Có lẽ có, nhưng mà thường thường trên phương diện nào đấy thiên tài là đồ ngu.

"Được rồi, không thấy không tin, nói không chừng có thể thấy được, nhưng mà rất nhiều người đi, tiểu Vân chúng ta đi nhanh lên đi, nói không chừng sẽ có chỗ, đúng rồi, tiểu Vân khăn quàng cổ trên tay cậu là đan cho người nào vậy, không phải là,,,,, cũng đừng nhớ lại gạt chúng ta. "

Nhìn túi lớn trên tay tiểu Vân Manh Manh liền biết tiểu Vân mang khăn quàng cổ tự đan đến, nhờ người khác chỉ dạy xem sai chỗ nào rồi.

"Nghĩ đi đâu vậy, mỗi ngày mình đều cùng các cậu hòa làm một, có thể cho người nào, đương nhiên là cho chính mình rồi, mình cũng đan tốt rồi, thật ra cũng chỉ là tò mò chút thôi? Nhìn rất nhiều người đều đan, mình cũng muốn thử xem, không nghĩ tới phiền toái như thế, sai một mũi, phải làm lại toàn bộ, có Dung Dung thật tốt, cô ấy thật là lợi hại, có đôi khi mình sai vài mũi, cô ấy có thể giúp mình lấy lại." Nhắc tới chiếc khăn quàng cổ này, tiểu Vân thật đúng là cảm thấy được đan khăn quàng cổ là một công trình khổng lồ.

"Cô ấy sao, đương nhiên lợi hại, người ta đặc biệt đan khăn quàng cổ tặng soái ca" hai người vừa cười vừa nói đi qua, đột nhiên, tiểu Vân nhìn thấy nơi xa có một bóng dáng quen mắt, đột nhiên tức giận, chính là người đàn ông xấu xa kia đã cướp đi nụ hon đầu của mình làm mình khổ tâm, đê tiện, tiểu Vân âm thầm mắng một câu, liền lôi kéo bạn tốt rời đi.

"Thầy, vậy con đi trước. Còn có chút công việc phải làm" Diệp Phi nói với Bàng giáo sư, Diệp Phi có thể xem Bàng giáo sư như ân sư, lúc ấy rất nhiều thứ Diệp Phi đều học từ Bàng giáo sư, Diệp Phi là người đổi nghề giữa chừng, không có hi vọng gì quá lớn, nhưng Bàng giáo sư rất quan tâm dạy bảo Diệp Phi, Diệp phi có thiên phú cực cao, đến nỗi trò học thầy có thể giỏi hơn thầy, có đôi khi có ca phẫu thuật khó giải quyết, chỉ cần là Bàng giáo sư mời, Diệp Phi đều tới tham gia, bao gồm một chút giảng đường.

"Ừ, con đi làm việc đi, có thời gian thì đến nhà ăn cơm, cô vẫn luôn luôn nhắc tới con." Bàng giáo sư hòa ái nói với Diệp Phi, hai vợ chồng đến tuổi này đều không có con cái, Diệp Phi lại là học trò mình đắc ý, liền xem Diệp Phi như con của mình.

"Được ạ, con cũng rất nhớ cơm của cô nấu rồi."

"A... A..., ông chủ. Từ từ, tôi lập tức đến rồi." Tiểu Vân đạp xe đạp đồng thời tiếp nhận điện thoại ông chủ gọi tới, mỗi ngày đều đúng thời gian đi làm, hôm nay thật đúng là xui xẻo, khi đi toạ đàm không có chỗ không được vào, còn có…

Hôm nay một người đồng nghiệp trong đó lại xin nghỉ, cho nên tiểu Vân đang cố gắng đạp xe đạp chạy tới. Quẹo cua, , , quẹ cua, , , , , tự nhiên không để ý đến đầu đường cái có xe đột nhiên dừng lại.

"Rầm rầm." Cứ như vậy một người đang dùng lực đạp xe đạp ngã rất đẹp mắt, cả người và xe văng ra,,,,,,,

Hôm nay làm sao vậy, tại sao xui xẻo như vậy chứ, tới cùng là cái gì không có mắt.

Vừa thấy mình đụng vào người, Diệp Phi lập tức đi xuống xe.

Vừa thấy người đến là Diệp phi, tiểu Vân giống như là sư tử nổi giậnmuốn bạo phát, như thế nào lại là đồ sao chổi này chứ.

“Tiểu thư, thực xin lỗi, cô không sao chứ." Diệp Phi nhìn đến người mình đụng vào là một cô gái, lễ phép xin lỗi hỏi thăm.

"Có thể không có việc gì sao? Anh không có mắt hả, không thấy được tôi và của xe đều đã ngã sao? Không đỡ một chút sao?" Giọng nói tức giận vủa Tiểu Vân truyền đến, chính là người đàn ông này, hóa thành tro tiểu Vân cũng nhận ra, quỷ say rượu đêm đó. Bây giờ vẫn còn là dáng vẻ con người.

Diệp Phi nghe được giọng điệu của tiểu Vân thô bạo như thế, chỉ đi qua kéo tiểu Vân lên, Diệp Phi không thích nữ sinh như vậy, đầu tiên là tóc tiểu Vân ngắn, Diệp Phi thích loại tóc dài như Tuyết Nhi, tiếp theo là quần áo tiểu Vân, quần áo trang sức rõ ràng trong nhận thức Diệp phi nhận thức, phụ nữ nên có loại cảm giác dịu dàng của phụ nữ, mà không phải,,,,,,,

"Tôi đưa cô đi bệnh viện kiểm tra một chúti, tiền thuốc men tôi sẽ trả." Diệp Phi bình tĩnh mở miệng.

Đi bệnh viện, thôi xin, tôi mới không có thời gian rảnh rỗi đó, mà chính mình lại không có việc gì, chỉ là là vấp ngã, nào có yếu đuối như vậy chứ."Không cần đâu." Tiểu Vân vỗ vỗ tro bụi trên thân mình. Tự nhiên vươn một bàn tay về phía Diệp Phi.

Diệp Phi rất tự nhiên lấy ra ví tiền, loại chuyện này người nào không có gặp qua, chẳng qua là muốn đòi mấy đồng tiền sao? Tiền bạc còn không có sao? Anh cũng không nghĩ muốn tiếp tục dây dưa vớicô gái thô bạo này. Diệp Phi lấy ra một chồng tiền bạc, đưa tới tay tiểu Vân.

Chỉ chớp mắt nhìn đến nhiều tiền mặt như vậy, trước mắt tiểu Vân sáng lên, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, loại tiền bạc này cô không cần."220 là đủ rồi, lần trước ở bên ngoài quán bar anh uống rượu là tiền ông chủ chúng tôi đưa anh đi khách sạn. Nhanh lên, bản tiểu thư tôi đang vội "tiểu Vân thình lình nói ra một câu này. Một lần nữa thả lại tiền vào tay Diệp Phi.

Diệp Phi sửng sốt một giây, mới phản ứng kịp, sáng hôm đó tỉnh lại tại một nhà hoàn cảnh không phải khách sạn tốt, thì ra là tiền của cô, "Những số tiền này đều cho cô, tiền khách sạn lần trước và thương tổn va chạm lần nàycủa cô chắc là đủ rồi chứ "

"Có tiền tốt lắm sao, tôi lại không bảo anh bồi thường tiền thương tổn va chạm, tôi lại không có việc gì, anh nghĩ rằng tôi lừa gạt anh sao, như vậy đi tự tôi lấy." Tiểu Vân rút ra ba tờ từ xấp tiền mặt kia, nhớ lại đi tìm tiền lẻ của mình.

Mà Diệp Phi nhìn tiểu Vân không hề nghĩ muốn so đo, cũng không để ý, lúc tiểu Vân rút đi ba tờ tiền kia, anh cũng xoay người rời đi, còn phải vội vàng đi họp đấy.

Tìm tìm trên người mình vậy mà không có mang tiền, tiểu Vân vừa buồn thúc dục, đã không biết lần thứ mấy, nhìn toàn thân trên dưới chính mình cũng chỉ có cái khăn quàng cổ kia vừa mới đan, dù sao chỉ là một chiếc khăn quàng cổthôi sao? Thôi, không muốn so đo cùng loại có tiền này, tôn nghiêm vẫn quan trọng hơn.

"Đợi một chút, tôi không có mang tiền lẻ trả anh."

"Không cần đâu." Mấy chục đồng tiền này Diệp Phi không để ý đến.

"Không được, cái này cho anh, coi như trả thay đi. Tôi không muốn chiếm tiện nghi của anh như thế." Tiểu Vân vừa nói vừa cầm khăn quàng cổ trong tay nhét vào trong tay Diệp Phi, sau đó tiếp tục đạp xe đạp rời đi.

Diệp Phi mở ra nhìn thấy khăn quàng cổtrong túi, đột nhiên nghĩ tới ngày đó Hân Nhi mua len sợi đan khăn quàng cổ, không khỏi cười cười tự giễu, nhìn nhìn lại cô gái đã biến mất kia, kỳ thật rất có ý tứ.

"Âu tổng, thật vui có thể hợp tác cùng công ty, tin tưởng lần này chúng ta nhất định sẽ hợp tác vui vẻ."

"Sẽ." Âu Dương Thần vẫn nhàn nhạt đáp như cũ, trong đầu nghĩ tới ngườI phụ nữ đang hạ sốt, không biết có uống thuốc đúng giờ hay không, hiện tại thế nào rồi.

"Vị tiểu thư Lynda này, chẳng những dáng người xinh đẹp, năng lực công tác cũng rất mạnh, thật sự là tuổi trẻ đầy hứa hẹn." Uy Sâm nhìn Lynda khích lệ nói.

"Uy Sâm tiên sinh quá khen." Lynda khẽ cười, cuối cùng cố gắng của mình cũng có hồi báo, nhìn Âu Dương Thần, chỉ thấy Âu Dương Thần giống như nghĩ đến chuyện gì, hoàn toàn đều không có để ý đến chuyện Uy Sâm khích lệ Lynda, kỳ thật là Âu Dương Thần nghe được, nhưng đây là khích lệ cô ta, hiện ở trong đầu chỉ có người phụ nữ đang sinh bệnh lại vẫn để ý vấn đề mình có xinh đẹp hay không, trước mắt Lynda lại tối sầm lại.

"Tiên sinh, anh làm rơi đồ." Diệp Phi vừa tới nơi họp, liền nghe thấy người phục vụ nhắc nhở mình làm rơi đồ, nhìn túi lớn trong tay, nhướng mày, tại sao lại không biết tìm một chiếc túi tốt hơn chứ, nếu lời này bị tiểu Vân nghe được nhất định sẽ chửi ầm lên với Diệp Phi.

Diệp Phi khom lưng nhặt khăn quàng cổ lên, cẩn thận cầm, nay cả chính mình cũng không biết vì sao có thể để ý một chiếc khăn quàng cổnhỏ này rồi. Có lẽ là bởi vì đây vẫn là vật trả nợ đi, Diệp Phi âm thầm nhớ lại.

"Tiên sinh, túi của anh bị thủng sao, xem ra tiểu thư đan khăn quàng cổ cho anh nhất định rất cẩn thận, khăn quàng cổ thủ công rất tốt đó." Cô nhân viên trẻ tuổi mỉm cười ngọt ngào nói với Diệp Phi

Cô,,,,,, chính là một người cẩn thận sao? Diệp Phi chỉ nghĩ đến dáng vẻ cô gái kia lớn tiếng chửi mắng mình.

"Đây là túi mới, tiên sinh có thể yên tâm,chắc chắn sẽ không rơi nữa. Nếu lại làm rơi, cẩn thận bạn gái của anh sẽ tức giận đó...."

"Cảm ơn." Diệp Phi lễ phép cảm ơn, cũng không giải thích, bạn gái, đời này sẽ không có nữa rồi.

Mà cách đó không xa chính là người đang thờ ơ nhìn một màn này, qủa đấm trong tay hung hăng nắm chặt, nghĩ đến lời nói của Vũ Hạ tối hôm đó, nghĩ tới giấc mộng tối hôm đó, trong mắt chuyển thành màu đỏ, lừa gạt mình tốt như vậy sao? Lừa gạt mình thật sự có cảm giác thành công như thế sao?

Mà Lynda nhìn sắc mặt Âu Dương Thần dần dần thay đổi, hiện lên một tia kinh ngạc, đây là có chuyện gì? Tổng giám đốc đang tức giận sao? Vì cái gì cảm giác không khí có chút khó hiểu là vì người đàn ông kia à?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.