Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 111: Ông ấy sẽ thích mình sao?



"Các cậu biết gì chưa? Báo chí đăng Âu Dương Thần lại thâu tóm Đằng Phi nữa rồi, hình như là muốn dùng ma trảo (ý là nanh vuốt ma quỷ ấy) tấn công vào giới văn nghệ đây mà?" Một cô gái cầm tờ báo trong tay nói.

"Cái gì, Đằng Phi, đó không phải là công ty giải trí rất nổi danh đó sao? Làm sao lại như vậy?" Một cô gái thật sự kinh ngạc, , , , , ,

"Ôi, các cậu còn không hiểu Âu Dương Thần sao, bên ngoài đồn rằng hắn chính là Tử Thần trong giới kinh doanh đấy, nhưng hắn còn đáng sợ hơn cả Tử Thần, nắm quyền sinh tử trong tay đấy? Nhất định là hắn đang muốn xuống tay với ai đó rồi, hơn nữa dường như trong ba năm này thủ đoạn của hắn càng thêm lạnh lùng, ác nghiệt, cơ hội lợi nhuận của tập đoàn Âu Thị mới vừa có cơ hội trở mình vài lần, bác tớ mua cổ phiếu của hắn còn kiếm một số lợi nhuận lớn đấy?"

"Lạnh lùng và ác nghiệt ư, chắc là không phải đâu, tớ nghe nói Âu Dương Thần rất hay làm việc thiện, tài trợ rất nhiều cho trẻ em ở cô nhi viện, có người còn nói thấy Âu Dương Thần thường đi tới cô nhi viện để thăm những đứa trẻ, lại cùng bọn chúng nô đùa, chơi trò chơi với các bạn nhỏ đấy?" Trong mắt cô gái hiện ra tấm lòng bác ái, nghĩ đến gương mặt Âu Dương Thần đẹp trai như vậy lại cùng các bạn nhỏ chơi trò chơi, nhất định là bị dọa chết.

"Chắc là cũng có tài trợ cho cô nhi viện, nhưng cùng các bạn nhỏ trong cô nhi viện chơi thì không thể đâu, bạn tớ vốn là thư ký của hắn nói khuôn mặt hắn chính là khối băng, lúc hắn làm việc, dù là đang mùa hè thì cũng không cần mở điều hòa, vì hắn quá máu lạnh." Một người khác đang cầm ly cà phê Bạch Lĩnh khinh thường nói.

"Ặc, , , , lạnh lùng tàn khốc sao, bên ngoài thì lạnh lùng tàn khốc, nhưng trong lòng lại rất nhiệt tình đó 》 tớ thích loại đàn ông trầm tĩnh này, rất có hình tượng đó nga."

"Đúng vậy, nói đúng hơn Âu Dương Thần chính là vua đá quý cao cấp, lại độc thân, nếu có thể, , , , , , "

"Được rồi, các cậu hãy tỉnh táo một chút đi, bạn tớ nói ông chủ lạnh lùng kia đối với phụ nữ nửa điểm hứng thú cũng không có? Ở bên cạnh hắn đều là đàn ông.”

"Cái gì? Bên ngoài đồn rằng hắn là gay, đó không phải là sự thật chứ?"

"Ai biết được? Dạo này, có nhiều việc hiếm thấy, , , , , , , người thay đổi giới tính cũng có thể lấy chồng, kết hôn xong, giúp chồng dạy con đấy?"

, , , , , , , , ,

"Thật là đáng tiếc, một người đàn ông tốt như vậy, hơn nữa khi chung quanh hắn không có một người tài năng tột bậc nào, tại sao lại không tùy tiện nhượng hắn cho tớ chứ? " một cô gái làm ra bộ dạng đau lòng nói.

"Các cậu không biết sao..., đồng tính mới là yêu thật sự." Một người nữ sinh tóc ngắn chồm tới nói một câu.

Ặc, , , , , mọi người nhanh chóng tản đi.

Tớ có nói sai cái gì sao? Tiểu Vân sờ sờ đầu mình, suy nghĩ không ra.

"Anh Thần, khi nào chị Hân Nhi có thể tới thăm chúng em chứ?" Trong cô nhi viện Tiểu Bàn dừng vẽ, dùng đôi mắt tròn xoe tràn đầy mong đợi nghiêng đầu hỏi Âu Dương Thần, bây giờ Tiểu Bàn đã lên tiểu học, nhưng trong lòng bé vẫn nhớ người làm cho bé bánh bích quy Mitch, người mua cho bé cặp sách UltraMan và cũng là người nói với bé ăn bánh ngọt Đôrêmon sẽ được làm bạn với Đôrêmon chính là chị Hân Nhi.

"Tiểu Bàn, hãy giúp mẹ viện trưởng cầm ít đồ tới đây." Mẹ viện trưởng đứng ở phía sau nghe được lời nói của Tiểu Bàn, nên nhanh chóng chạy ra đây giải vây.

"Dạ, mẹ viện trưởng."

"Anh Thần, em đi xuống dưới trước, lát nữa anh dạy em vẽ tranh nhé" Tiểu Bàn để bút vẽ xuống, vui mừng chạy ra ngoài.

"Ừ." Âu Dương Thần ngoắc ngoắc tay, ý bảo Tiểu Bàn đi nhanh đi.

"Âu Dương tiên sinh, thành thật xin lỗi, đứa bé này, , , , , , , " Mẹ viện trưởng thật sự áy náy nhìn Âu Dương Thần, Tổng giám đốc tập đoàn này không chỉ đem trả lại cô nhi viện cho bà, còn tài trợ nhiều đồ dùng cho cô nhi viện, xây dựng cô nhi viện và trợ giúp cho các trẻ em nhiều như vậy, viện trưởng cảm thấy Âu Dương Thần đúng là một người tốt. Mà người tốt này chính là chồng của tiểu thư Hân Nhi, đáng tiếc tiểu thư Hân Nhi thật bạc phúc.

"Không sao, tôi đi một chút." Âu Dương Thần cũng không muốn nói thêm gì? Đều nói đồng ngôn vô kị (ý là lời của trẻ nhỏ không có cấm kỵ), nên đương nhiên Âu Dương Thần sẽ không để ý lời nói của Tiểu Bàn, nhưng rốt cuộc khi nào Hân Nhi mới trở về đây, đây cũng là câu hỏi Âu Dương Thần muốn hỏi, kể từ thời điểm cách đây ba năm, có một lần anh bị Trình Tâm đánh thức, Âu Dương Thần liền chạy đến cô nhi viện này, biết Hân Nhi ở đây, nên từ đó về sau, cô nhi viện Yêu Trẻ chính là ngôi nhà thứ hai của Âu Dương Thần, nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên tới cô nhi viện này, nhìn thấy khuôn mặt các bạn nhỏ tươi cười hạnh phúc, Âu Dương Thần liền nhớ lại cảnh tượng ngày đó nhìn thấy Hân Nhi và Thạch Phong đi cùng với nhau, nụ cười của Hân Nhi ấm áp giống như mùa đông nắng ấm, cũng nhớ lại thời điểm cùng Hân Nhi đến cô nhi viện ở nước Pháp, thì ra ngày đó nụ cười của Hân Nhi xuất hiện không phải là vì chơi đùa với người đàn ông kia mà bởi vì những người bạn nhỏ kia, Âu Dương Thần thật sự hối hận tại sao anh lại xúc động như vậy, tại sao anh lại không có chút tin tưởng đối với người mình yêu, cũng điều tra cặn kẽ toàn bộ quá khứ của Hân Nhi, chỉ muốn hiểu thêm một chút, hiểu rõ hơn một chút, có cảm giác làm như vậy có thể tiếp cận hơn một chút, nhìn thấy tài liệu điều tra quá khứ của Hân Nhi, trong lòng Âu Dương Thần tràn đầy đau khổ, nghĩ đến cô gái gầy yếu ăn đói mặc rách trong cô nhi viện, nghĩ lại muốn đánh cô gái công nhân vệ sinh gầy gò, tiền lương mỗi tháng chỉ có 1000 bạc, nhưng vẫn trông nom, săn sóc các em nhỏ ở cô nhi viện, dĩ nhiên Âu Dương Thần sẽ không tha thứ cho Liễu Mị vì đã đẩy Hân Nhi xuống vách đá, nếu cô ta không làm tổn thương Hân Nhi, Âu Dương Thần sợ rằng đời này anh cũng không thể gặp Hân Nhi, chỉ là nếu làm tổn thương Hân Nhi, anh cũng sẽ không buông tha, cho nên ngay từ lúc công ty Liễu Mị bị sụp đổ cách đây ba năm, thì Âu Dương Thần liền phá lệ, cực kì nương tay đối với Liễu Mị, dù sao anh và Hân Nhi gặp được nhau cũng có một phần công lao của đám bọn chúng.

"Chị San San, chị đã đến rồi à, ngày nào Tiểu Phương cũng xem TV để được thấy chị đó nha." San San đến, có rất nhiều người bạn nhỏ xông tới ôm lấy San San, nhất là Tiểu Phương và San San có mối quan hệ rất tốt.

"Tiểu Phương, càng ngày càng đẹp đó nha, cho chị hôn một cái nào." San San ôm lấy Tiểu Phương, cũng giống như Âu Dương Thần, cô nhi viện này cũng là ngôi nhà thứ hai của San San, kể từ lần đó Hân Nhi dẫn cô tới đây, San San cũng xem bọn nhỏ như người thân trong gia đình của mình. Nếu rảnh rỗi, cô sẽ tới đây thăm bọn nhỏ.

"Chị San San, em cũng muốn, em cũng muốn. Hiên Hiên thấy chị San San hôn anh trai trên TV, em cũng muốn được hôn như vậy."

Ặc, , , , , ,

Vẻ mặt San San đen lại, quả nhiên làm nghệ sĩ không tốt chút nào, ngay cả nơi này cũng bị bát quái. Ba năm trước đây, sau khi Hân Nhi đi, không biết trời đất xui khiến thế nào mà San San lại gia nhập vào giới văn nghệ, một đường thông thuận, hiện giờ cô cũng đã trở thành nghệ sĩ. Việc đó cũng nhờ Âu Dương Thần chiếu cố không ít, nhưng San San không cảm kích, nghĩ đến chị em mình bởi vì Âu Dương Thần bị uất ức, nên San San vẫn không thể thay đổi cái nhìn đối với Âu Dương Thần, bây giờ mặc dù nhìn thấy Âu Dương Thần cực kì hối tiếc vì cái chết của Hân Nhi, nhưng trong lòng San San không thể tha thứ cho Âu Dương Thần được.

"Chị San San, , , , , " Hiên Hiên kéo tay áo của San San, tràn đầy khẩn cầu nói.

"Được, được, được, chị hôn, chị hôn nè, , , , , , , " San San bất đắc dĩ nói.

"Anh Thần, em đã trở về." Tiểu Bàn vừa cầm đồ trên tay vừa chạy tới kêu lên.

Nhưng đến khi nhìn thấy San San còn vòng qua chạy về phía San San.

Anh Thần sao, , , , , , hắn cũng tới, San San nhìn thấy Âu Dương Thần cách đó không xa, đúng rồi, làm sao hắn sẽ không đến đây được chứ? Bời vì Hân Nhi rất thích nơi này, mấy năm này chỉ cần nơi nào Hân Nhi đã từng đi qua thì đều có thể thấy Âu Dương Thần.

"Chị San San, chị đã đến rồi, chị Hân Nhi có cùng tới đây với chị không?" Cõi lòng Tiểu Bàn đầy mong đợi hỏi. Ba năm trước đây, chính Hân Nhi dẫn San San tới đây, cho nên trong tiềm thức mỗi lần San San tới, Tiểu Bàn đều sẽ hỏi San San.

Hân Nhi. . . . . . . Cô ấy sẽ không trở về được nữa.

"Tiểu Bàn, chị Hân Nhi đi công tác ở một nơi rất xa, tạm thời vẫn chưa trở về được, chỉ là cô ấy bảo chị mang rất nhiều quà tặng đến đây, các em có muốn xem một chút không?" San San thật không biết nói sao với bọn chúng, Hân Nhi cũng sẽ không "die%nda$nLq&D"trở lại nữa rồi. Sẽ không trở về nữa.

"Tại sao đột nhiên muốn gia nhập giới văn nghệ." Quay người về phía Âu Dương Thần, cho tới bây giờ giọng của San San không hay cho lắm, vì hai người không hợp nhau.

"Do công ty sắp xếp."

"Âu Dương Thần, anh cảm thấy lý do này có thể lừa gạt tôi sao? Tập đoàn Âu thị các ngươi thiếu tiền sao?" San San vẫn không nhịn được, cố ý châm chọc nói. Mặc dù biết tình cảnh Âu Dương Thần, nhưng Hân Nhi, , , , , ,

"Bởi vì cô ấy thích xem, , , , , , " Âu Dương Thần nói thật, San San là người bạn tốt duy nhất của Hân Nhi nên có thể nói Âu Dương Thần cũng dung túng cô, vì anh sợ nếu anh đối với San San có những lời nói bất lợi, khi Hân Nhi trở về sẽ không tha thứ cho anh. Ba năm qua rồi, Âu Dương Thần vẫn còn tin chắc Hân Nhi nhất định sẽ trở về.

"Âu Dương Thần, anh cho rằng anh làm như vậy Hân Nhi sẽ tha thứ anh sao? Cô ấy đã không thấy được, không còn thấy được, , , , " nhìn thấy Âu Dương Thần như thế, San San cũng có chút đau lòng, vì Hân Nhi, tại sao không sớm tỉnh táo một chút đây? Như vậy Hân Nhi sẽ không phải chết, như vậy Hân Nhi sẽ nhìn thấy rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.