Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 119: Côn trùng dậy sớm ăn điểu



"Bà xã, , , , , nhìn này" Giọng nói khản đặc của Âu Dương Thần truyền đến.

"Đừng nhìn..., đừng nhìn, , , , ừm, , , , em khó chịu, , , , , giống như có côn trùng cắn em, cắn em, khó chịu quá, , , , , cứu em, , , , " Hân Nhi không rõ Âu Dương Thần đang làm gì mà khiến mình rất khó chịu, cảm thấy trong người bức bối, hình như có gì đó đang gặm cắn mình, cô không rõ tại sao, chỉ biết là rất khó chịu, , , , , , trong tình huống như thế này thậm chí cô còn nghĩ là mình đang bị bệnh, giờ đây trong lòng Hân nhi hoàn toàn trống rỗng ngay cả ai nói gì cô đều không nghe.

"Bảo bối, ngoan, sẽ nhanh chóng qua thôi." Âu Dương Thần ngậm môi Hân Nhi, không có ý định dừng tay, làm cho Hân Nhi đắm chìm từng đợt từng đợt sóng , , , , ,

Nước Pháp

"Cận , tại sao em gái con còn chưa trở Die nd da nl e q uu ydo n về, không phải hai ngày trước con gọi điện thoại tới nói nó sắp trở về rồi sao? Nếu công ty thật sự có chuyện, con phái người khác đi được không? Sao lại nhất định bắt Hân Nhi đi, con xem Hân Nhi còn có tiểu công chúa và Tiểu Thần đang chờ đây?" Hân Nhi đi một tháng vẫn chưa trở về, vì không muốn để cho Vãn Tình hoài nghi, Lê Tư Thần còn đặc biệt làm một công cụ đổi giọng Hân Nhi, dùng nó gọi điện thoại cho Vãn Tình và tiểu công chúa, có như vậy mới che giấu suốt cả một tháng.

"Mẹ, con biết rồi, con sẽ nói chuyện với em gái, mẹ cũng biết Nhĩ Đông rất thích em gái con." Lê Cận hơi nhíu mày, còn nói đùa với Vãn Tình, về việc của Hân nhi, anh cũng đã hỏi Tiểu Thần, Tiểu Thần nói thân thể Hân Nhi đã bình phục, nhưng cũng không cách nào liên lạc với cô ấy được, Âu Dương Thần tuyệt đối giữ bí mật việc này, không thể điều tra được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bình thường Hân Nhi rất hiếu thuận, nhưng giờ Hân Nhi đi một tháng rồi, lại không gọi điện thoại về nhà, có thể đã xảy ra chuyện gì chăng, Lê Cận cũng biết chuyện này không thể nóng vội, hay là đi tìm Lê Tư Thần thương lượng một chút.

Tập đoàn Âu thị

Lúc này phòng họp rộng lớn lại an tĩnh đến đáng sợ, ngay cả hô hấp cũng có vẻ dư thừa, không người nào dám lên tiếng, bởi vì công ty gặp nhiều vấn đề, khuôn mặt chủ vị âm trầm, không khí như âm lãnh.

"Tiểu thư, không thể được, tổng giám đốc đang họp" Giọng nói của bí thư vang lên, cửa phòng họp mở ra, mọi người trong phòng họp nhìn chằm chằm vào cô gái xinh đẹp, thật kinh ngạc, thật kinh ngạc, mặt khác là thương xót, ai cũng biết tổng giám đốc là một người không có thương hương tiếc ngọc, bất kỳ phụ nữ nào trong mắt tổng giám đốc đều như nhau, người phụ nữ trước mắt này, cho dù là tuyệt sắc, nhưng lại xúc phạm vào ranh giới cuối cùng, đó là tổng giám đốc không thích bị quấy rầy khi đang họp hội nghị, xem ra hôm nay cô trở thành vật hy sinh rồi. Có không ít người yên lặng cầu nguyện cho Hân Nhi.

Mắt Lam Hân Nhi mở to, tại sao tất cả mọi người đều nhìn cô như vậy, cô chỉ đói bụng, muốn Thần làm cơm rang trứng mà thôi, nên tới công ty tìm anh, nhưng mấy người này làm sao thế?

"Tới đây" Âu Dương Thần chậm rãi mở miệng, tất cả mọi người sợ hãi, chẳng lẽ tổng giám đốc sẽ xuống tay đối với cô gái này? Thậtđáng tiếc, cô gái này không nên xúc phạm tổng giám đốc .

Ai ngờ cô gái này rất tự nhiên đi đến bên cạnh Âu Dương Thần, ngồi trên đùi của hắn, mọi người ở đây đều rất ngạc nhiên, không ngờ người phụ nữ này lại dũng cảm như vậy, tiếp đến, Hân Nhi thốt lên một câu “Em đói rồi”, càng làm cho mọi người choáng váng. . . . Ông trời, đây là tình huống gì, hỏa tinh đụng địa cầu cũng không sao, thế mà cô gái này lại không sợ chết, lúc này thư ký và vị chủ trì đang chờ đợiÂu Dương Thần nổi giận, mọi người đều biết Âu Dương Thần không cho phép loại chuyện như vậy xảy ra, bây giờ mặc dù Âu Dương Thần không có thái độ gì, nhưng điều này cũng không có nghĩa cô gái đẹp kia có thể bình an vô sự, sự yên tĩnh trước cơn bão táp luôn luôn đáng sợ nhất. Nhưng không ngờphản ứng kế tiếp của Âu Dương Thần cũng như vậy.

"Em muốn ăn cái gì?" Âu Dương Thần dịu dàng nói.

Ầm

Toàn bộ những người trong phòng họp đều bị sét đánh trúng, đây là tình huống gì, thậm chí còn có người lấy điện thoại di động trong túi ra xem lịch, thời gian đúng rồi mà, rõ ràng đã qua năm 2012, chẳng lẽ đây lại là ngày tận thế mà giới Khoa Học dự đoán trên toàn thế giới sao? Thế giới này thật huyền ảo, , , ,

"Anh làm cơm rang trứng đi, bà Chu làm không ngon." Hân Nhi bĩu môi tỏ vẻ không vui, giống như chỉ là đang nói chuyện bình thường, đang than phiền bà Chu làm thức ăn không hợp khẩu vị, nhưng những nhân viên của tập đoàn Âu thị lại nghe ra không phải bà Chu làm thức ăn không hợp khẩu vị , mà nghe câu trước của Hân Nhikia "Anh làmcơm rang trứng." Điều đó có nghĩa là chẳng lẽ tổng giám đốc lại xuống bếp nấu ăn, việc này nếu như so với việc phát hiện sinh vật ngoài hành tinh làm cho người ta ngạc nhiên, những lời này làm cho lòng một số đông nữ giới trẻ tuổi cảm thấy suy sụp, thì ra Âu Dương Thần không phải lúc nào cũng lạnh lùng tàn khốc, mà hắn cũng có lúc dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó còn phải tùy thuộc vào đối tượng, aida, tại sao họ không sớm một chút quyến rũ hắn, giờ cô gái này nhanh chân đến trước, nhưng có người vui mừng vì phát hiện tổng giám đốc không phải không gần nữ sắc, nếu vậysớm muộn gì mình cũng có cơ hội, có người đàn ông nào không muốn ăn vụng đâu.

"Được, chúng ta về nhà"

"Tan họp." Âu Dương Thần xoay người, lạnh lùng nói, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc tất cả nhân viên trong phòng họp. Dẫn Hân Nhi đi, làm cho tiểu Vân tan việc sớm.

Trong phòng họp mọi người như hóa đá, sau đó cũng dần dần ồn ào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô gái kia là ai ? Giờ đây tất cả mọi người đang thảo luận cái vấn đề này và Hân Nhi trở thành tiêu điểm của cả tập đoàn Âu thị. Không một ai hiểu được rốt cuộc có chuyện gì lãi khiến khiến tổng giám đốc mặt lạnh Âu Dương Thần lại cưng chìu cô gái kia như thế, dĩ nhiên, cũng không có ai dám cả gan đi hỏi Âu Dương Thần, ngay cả thư ký cũng có cảm giác mù mịt, mọi người chỉ biết cô gái kia chính là Nữ Thần May Mắn của tất cả nhân viên tập đoàn Âu thị, bởi vì kể từ sau khi cô xuất hiện, Âu Dương Thầnhình như mọi người không còn cảm giác Âu Dương Thần tàn khốc, lạnh lùng nữa, nhất là phòng bí thư, đi làm cũng không cần lo lắng đề phòng. Tóm lại, tất cả mọi người đưa một kết luận vĩ đại, quả nhiên tình yêu có thể khiến tâm tình người khác cảm thấy vui vẻ,

"Cậu à, con hiểu rồi, hãy cho mẹ thời gian thêm mấy ngày nữa đi, bây giờ mẹ trông rất hạnh phúc." Lê Tư Thần lấy ra tấm hình ở thành phố A, Âu Dương Thần âm thầm phái rất nhiều người bảo vệ Hân Nhi, cho nên bọn họ không có cách nào đến gần, nhưng có tiết lộ một số hình ảnh về phương diện sinh hoạt, gởi cho Lê Tư Thần.

Lê Cận lấy hình ra, trong hình chính là Hân Nhi và Âu Dương Thần cùng nhảy lên, khuôn mặt của Hân Nhi tràn đầy hạnh phúc và nụ cười trong sáng, Âu Dương Thần bên cạnh cũng nhếch khóe miệng, nhìn cảnh này khiến trong lòng Lê Cận hơi rung động, nhìn bọn họ hạnh phúc như vậy, Lê Cận thực sự không muốn quấy rầy, nhớ lại năm năm trước Hân Nhi gần như tuyệt vọng cùng anh rời khỏi thành phố A, đến bây giờ cô cười với Âu Dương Thần hạnh phúc như thế, mặc dù năm năm đã qua, Hân Nhi cùng người nhà anh sống rất vui vẻ, nhưng Lê Cận biết, hình như Hân Nhi vẫn còn thiếu chút gì đó. Phải chăng đó là tình yêu, kể từ khi biết Tư Thần là con trai của Âu Dương Thần, nhìn thấy Hân Nhi nhìn Tư Thần mà ngẩn người, mỗi một lần như thế, trong lòng Lê Cận có cảm giác trống rỗng, hợp tác với Âu Dương Thần, nhiều lần Lê Cận muốn tìm Âu Dương Thần hỏi rõ ràng chuyện của Hân Nhi, nhưng Hân Nhi luôn ngăn cản, cuối cùng vẫn không hề làm gì cả, không nói gì, cứ như vậy khiến Hân Nhi sống bình yên trong hai năm qua. Nhưng nghĩ đến tiểu công chúa và Vãn Tình, Lê Cận có chút mâu thuẫn, gần đây tiểu công chúa luôn buồn bực không vui , nên Lê Cận muốn gấp rút tìm Hân Nhi vì cô chính là mẹ của tiểu công chúa, nhưng là, , , , , ,

"Vậy thì đợi thêm mấy ngày đi, Tiểu Thần, ngày mai mang tiểu công chúa đi ra ngoài chơi một chút." Lê cận đề nghị, kể từ sau sự kiện kia, Lê Cận không còn xem tư Thần như một đứa trẻ.

"Dạ, được, cùng gọi bạn gái cậu đi chung luôn, gần đây dì ấy chụp mv ở đây mà." Tâm trạng Lê Tư Thần giống như thời tiết hôm nay rất tốt muốn cùng đi dạo, nhưng lời này Lê Cậnnghe xong liền biến thành kinh hãi, Lê Cận còn tưởng rằng Tư Thần chỉ là tùy tiện nói đại một chút, đột nhiên Lê Cận cảm thấy kinh hãi, tiểu tử trước mắt này giống như cái gì cũng biết, điều này làm cho hắn có cảm giác khó chịu. Theo bản năng vẫn hỏi câu"Làm sao con biết?"

"Mắt con gắn trên đầu không phải để làm kiểng." Lê Tư Thần nhàn nhạt nói một câu, tiếp tục xem hình Hân nhi trong tay mình.

Được rồi, Lê Cận quyết định sẽ không hỏi thêm gì nữa, thiên tài quả nhiên là thiên tài, , , , , , nói đến tình yêu với San San, Lê Cận cũng cảm thấy rất là trùng hợp, ngày đó San San cứu tiểu công chúa, phía sau nói “Anh thật không nhớ em sao? Lê Cận nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nhớ lạivào năm năm trước, lúc tới cô nhi viện tìm Hân Nhi, anh có đụng San San làm cô té ngã ở trên đường, về sau bởi vì dự án quảng cáo nên anh tình cờ cùng San San gặp nhau, cũng vì cảm tạ San San cứu tiểu công chúa nên anh mời San San ăn một bữa cơm, sau lại vì đi thành phố A bàn chuyện hợp tác, mấy lần Lê Cận cảm thấy San San là một cô gái rất thẳng thắn lại chân thành, trong giới văn nghệ cô nghĩ tự mình đứng lên bằng chính tài năng của mình chứ không nghĩ mình leo lên nhờ thân thể của mình, sau lại biết San San cũng thuộcgia đình giàu có, lúc ấy Lê Cận vẫn không hiểu tại sao San San muốn vào giới văn nghệ, khi đó San San đã vô tình nói một câu, cô đã từng đồng ý với một người bạn rằng muốn đi diễn phim truyền hình cho cô ấy xem, cho nên cứ như vậy tiến vào giới văn nghệ, vì vậy San San và Lê Cận cứ như vậy lọt vào bể tình, Lê Cận vốn là muốn để Hân Nhi gặp gỡ San San trước, sau đó sẽ dẫn San San về nhà ra mắt cha mẹ một chút, bởi vì San San dù sao cũng trong giới văn nghệ , mà Vãn Tình mặc dù thích xem phim truyền hình, nhưng không thích loại người như vậy, Lê Cận cũng lo lắng San San chịu uất ức, nhưng bởi vì chuyện của Hân Nhi mà tạm thời gác lại mọi chuyện.

Ngày hôm sau

"Cậu à, chúng con có thể cùng chị San San đi chơi sao? Con thật thích chị San San." Nghe tin có thể được cùng San San đi chơi, tiểu công chúa nhanh chóng thay đổi thái độ, cảm thấy rất vui mừng.

"Ừ, Đúng vậy. Chị San San cũng rất thích tiểu công chúa đây"

"Ừ, tất nhiên, tiểu công chúa gặp được người mình thích rồi hì hì. Đúng không, anh trai"

Trầm mặc, , , , , , , , "Anh trai à, anh là ổ bánh bị co quắp à, thật không hiểu làm sao anh và tiểu công chúa đáng yêu như em đây lại là anh em chứ. Anh xem, dáng dấp em đáng yêu như thế, còn anh, ngày nào cũng chỉ có một vẻ mặt, côn trùng dậy sớm có điểu ăn, sẽ cười đứa bé ăn đường nhiều, có hiểu hay không?" Tiểu công chúa bĩu môi khinh thường, dáng vẻ cứng rắn nhìn Lê Tư Thần, cảm giác thế nào là quái dị, , , , ,

"Tiểu công chúa, Ặc, là chim non dậy sớm có côn trùng ăn, , , , , , " Lê Cận buồn cười nhắc nhở.

"Làm sao biết chứ? Côn trùng ăn ghê lắm, chỉ có chim non là ăn được thôi." Khuôn mặt Tiểu công chúa không đồng tình, làm ra bộ dáng như lời nói mình mới là chân lý.

Mà Lê Tư Thần hình như không quan tâm, chỉ lo đùa giỡn với vật cứng nhắc trong tay, , , , ,

Thấy một đôi kẻ dở hơi như thế, Lê Cận trầm mặc, nhưng mà trong lòng lại âm thầm có một quyết định rất lớn, cũng muốn sinh một đứa trẻ khả ái như vậy.

"Chị San San, thật sự là chị hả, ngày nào em cũng đều xem phim da.nlze.qu;ydo/nn. chị diễn trên TV đó nha." Tiểu công chúa vừa nhìn thấy San San lập tức xông tới ôm lấy San San. Có lẽ cũng bị ảnh hưởng của Hân Nhi, bây giờ tiểu công chúa xem rất nhiều phim truyền hình của San San, gần đây San Sanmột bộ kịch mới 《 chờ ngươi về nhà 》 mà tiểu công chúa rất mê, nữ chính trong kịch là Hân Nhi ở công ty chịu rất nhiều uất ức, đến cao trào tiểu công chúa rất muốn xông tới đánh người, ngay cả Vãn Tình cũng giống vậy, đoán chừng đây là nghĩ Hân Nhi cùng tên tuổi vai nữ chính giống nhau, dĩ nhiên, bọn họ không biết thật ra bộ phim truyền hình này chính là Âu Dương Thần viết kịch bản vì Hân Nhi .

"Anh à, anh xem, đây thật sự là chị San San nha." Tiểu công chúa còn kéo Lê Tư Thần, chẳng qua là khi San San liếc nhìn Lê Tư Thần, nhất thời lui về phía sau, đem mặt Âu Dương Thần và khuôn mặt Lê Tư Thần từng bước so sánh, cảm thấy thật giống nhau. Tiến gần lại, đưa tay nhéo mặt Lê Tư Thần, làm sao mà giống nhau như thế? Ngược lại với việc gương mặt mình giống với Âu Dương Thần đến độ kinh ngạc,thì vẻ mặt Lê Tư Thần tỏ ra như không có gì.

"Chị San San, có phải chị cũng cảm thấy gương mặt và dáng dấp của anh trai em thật ưu tú không, em thấy chính là đen thui, cùng được sinh ra với anh trai phải gọi là thật bất hạnh cho em." Tiểu công chúa ở bên cạnh nói.

"Ặc, không có gì, chẳng qua là cảm thấy thật đáng yêu, ha ha." Giờ phút này San San cũng có chút lúng túng, nhìn lê Tư Thần này giống Âu Dương thầnquá, có cảm giác hoảng hồn.

"Chơi trước đi, lần sau nói chuyện với các con." Lê Cận nhìn thấu San San đoán được Tư Thần là contrai Âu Dương Thần, thật ra chuyện tình của em gái và Âu Dương Thần, Lê Cận không phải không muốn nói cho San San biết, mà là muốn chờ em gái cùng cô ấy gặp mặt mới nói, Lê Cận thấy được em gái của mình không ghét San San, thậm chí còn có chút thích San San, điều này đối với Lê Cận chính là một khởi đầu tốt.

"Đúng vậy, chị San San, mau lại đây chơi, em muốn đi chơi Ma Thiên Luân nha." Tiểu công chúa kêu gào.

"Được, chị San San đến chỗ em chơi nha." San San cũng không muốn rối rắm với tình huống trước mắt này, nếu Lê Cận nói vậy thì mình cần gì phải dây dưa không rõ đây? Nếu như Tư Thần có quan hệ với Âu Dương Thần, như vậy, , , , , , "Cậu à, con muốn uống nước giải khát, " chơi một vòng, tiểu công chúa cũng cảm thấy rất mệt mỏi, khô miệng khô lưỡi. La hét đòi uống nước giải khát.

"Được rồi, cậu đi mua cho con."

"Con cũng muốn đi."

"Được, một lát nữa đi, San San em thì sao?" "Em mệt quá, anh đi đi. Em muốn ở lại nơi này, , , " Đã lâu San San không có chơi đùa cùng các bạn nhỏ, nhất là ở sân chơi này, bây giờ thân thể mệt mỏi rã rời, dĩ nhiên là sẽ không muốn đi.

"Vậy cũng được, em và Tiểu Thần ở lại đây, anh cùng tiểu công chúa đi mua nước."

"Được rồi, anh đi đi." Ở đây còn lại San San và Lê Tư Thần, San San có cảm giác lạ lẫm, mà Lê Tư Thần vẫn bình thản, trên mặt vẫn không có biểu hiện gì. San San liếc mắt nhìn Lê Tư Thần, cảm giác cậu bé giống Âu Dương Thần như đúc, bởi vì chuyện Hân Nhi, nên San San cẫn chưa tha thừ cho Âu Dương Thần. Chẳng lẽ ngoài Hân Nhi, Âu Dương Thần còn cùng với cô gái khác có đứa bé này sao? Nghĩ vậy San San có chút tức giận.

"Tiểu Thần, mẹ con ở đâu?"

"Bận công việc, , , , "

"Vậy cha con đâu?"

"Ở trên trời”

Quả nhiên là vậy, , , thật đơn giản, , , , Thật ra Lê Tư Thần không ghét San San, dù sao cô và Hân Nhi là bạn tốt , năm đó cô cũng đặc biệt chăm sóc mẹ cậu, nhưng bẩm sinh, cô không có thói quen nói chuyện với người xa lạ. Cho nên cậu cũng không quá nhiệt tình đối với San San.

Được rồi, San San cũng không nói gì, hay là chờ Lê Cận trở lại rồi hỏi tiếp, một lớn một nhỏ cứ như vậy ngồi chờ, không ai nói chuyện với ai, đã vậy bọn họ không để ý việc họ ngồi bên nhau rơi vào máy ảnh của nhóm ký giả Bát Quái, làm dấy lên phong trào sôi nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.