Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 122: Chuột con đến



Editor: nhokcoicodon

"Vi Vi, đi thôi.Dung Dung cũng không để ý tới sát khí Âu Dương Thần mà gọi làLâm Vi rời đi, bây giờ nhiệm vụ thiết yếu là cứu trị mẹ của cậu nhóc.

Bên trong biệt thự nhà họ Lê.

"Hi, Hello, chuột con thân yêu, anh rốt cuộc đã tới, người ta rất nhớ anh nha" Lâm Vi vừa nhìn thấy Vu Hạo lập tức quấn lấy giống như bạch tuộc. Dĩ nhiên tay còn thừa cơ sờ mấy cái.

"Tránh ra, , , " Vu Hạo rất không khách khí đẩy ra móng vuốt Lâm Vi, mặc dù cũng rất quen thuộc Lâm Vi, nhưng hắn không có thói quen cùng người khác đụng chạm. Nhất là tay chân không quy củ như vậy.

"Ô ô, chuột con, anh thật hung dữ với người ta, người ta thật là buồn muốn chết, Dung Dung, cậu phải thay mình báo thù." Lâm Vi giả khóc đi về phía Dung Dung.

Dung Dung, , , , , , Vu Hạo lúc này mới phát hiện ra Dung Dung vẫn ngồi ở trên ghế sa lon, nhất thời mặt có chút xấu hổ rồi, nghĩ tới động tác mới vừa rồi của Lâm Vi, Lâm Vi, cô nhất định là cố ý."Dung Dung, cô cũng ở đây."

"Ừ." Dung Dung vẫn như cũ không có biểu cảm gì, chỉ là nhàn nhạt ừ một tiếng, tất cả mọi người biết Dung Dung là nữ sát thủ thứ một tổ chức khủng bố, không có bất kỳ chuyện gì có thể làm cho Dung Dung thay đổi nét mặt .

"Ai ô ô, chuột con, làm sao anh đỏ mặt nha, thật khó được, cũng chỉ có thể là thấy Dung Dung của chúng ta thôi, hì hì." Lâm Vi ở bên cạnh cười trêu nói.

"Lâm Vi, chớ nói lung tung." Vu Hạo có chút khẩn trương nói , không tự chủ liếc nhìn Dung Dung, nhưng Dung Dung không có bất kỳ biểu hiện gì, Vu Hạo không khỏi có chút ảm đạm.

"Thần Thần đâu?" Ngay sau đó nói sang chuyện khác.

"A, anh nói Tiểu Thần Thần sao, , , , , " Lâm Vi cố ý kéo dài âm thanh, vừa định nói những gì liền nhìn thấy một bóng dáng nhỏ lạnh lùng đi ra.

"Vu Hạo, chú đã đến rồi." Vẻ mặt Lê Tư Thầnkhó che giấu mệt mỏi, đầu Hân Nhi dường như rất đau, nhưng vì không để cho Lê Tư Thần lo lắng vẫn cố nhẫn nại, điều này làm trong lòng Lê Tư Thần càng thêm tự trách cùng khổ sở, cuối cùng vẫn là cho Hân Nhi uống thuốc giảm đau, Hân Nhi lúc này mới ngủ thiếp đi.

"Cậu là, , , , , , , " Vu Hạo nhìn cậu bé trước mắt mới mấy tuổi có chút khó có thể tiếp nhận, ông trời ơi, không cần nói cho hắn, đây chính là người ban đầuđã phá cơ sở dừ liệu dược vật của hắn, còn uy hiếp hắn, nếu không, , , , , , , ,

"Chuột con, anh nhất định không nghĩ tới, đây chính là Tiểu Thần chân chính đó, rất nhỏ đi, ha ha ha, Dung Dung, không phải chỉ có mình đây giật mình sao, cậu nói nếu như dẫn Tiểu Thần Thần đi cho lão Vương xem một chút, hắn sẽ không tức giận thổ huyết tại chỗ chứ." Lâm Vi cười trêu nói. Nhớ ngày đó lão Vương vì chiến thắng Lê Tư Thần mấy ngày cũng không ngủ nghiên cứu máy vi tính, bây giờ mặc dù Lê Tư Thần đã sớm không phải đối thủ rồi.

"Ừ." Dung Dung vẫn không có nét mặt gì.

"Dung Dung, cậu thật không có tình cảm." Lâm Vi bĩu môi, tiếp tục thưởng thức dáng vẻ kinh hãi của Vu Hạo, không có chút nào ý thức được ngày đó cô cũng giật mình như vậy .

"Vu Hạo, đồ mang đến rồi sao?"

"Ừ, phân tích số liệu của tên Đệm biến thái cậu đưa cho tôi, thật ra thì cách điều chế của hắn cũng không tệ lắm, chỉ là ít đi mấy vị thuốc, tôi đã điều chế lại lần nữa, có thể tạm thời áp chế, trong vòng một tháng này coi ấy sẽ không nhức đầu, nhưng là nhất định phải phẫu thuật trong vòng một tháng, chuyện này cậu nên tự có tính toán thôi." Khiếp sợ cũng chỉ là chuyện nhất thời, Vu Hạo cũng rất mau khôi phục như cũ, bắt đầu vào việc chính.

"Ừ, cám ơn, chú đi cùng tôi vào trong nhìn một chút."

"Được." Vu Hạo liếc nhìn Dung Dung, đi theo Lê Tư Thần đi vào." Dung Dung, thật ra thì chuột con cũng không tệ lắm, nhiều năm như vậy đối với cậu vẫn vậy, , , , " Lâm Vi nghiêm mặt nói. Không có bộ dáng đùa giỡn giống bình thường, Dung Dung, có thể nói là người quan trọng nhất trên thế giới này của Lâm Vi.

"Vì Vi, cậu biết." Hiếm khi Dung Dungvẻ mặt có một tia cô đơn, nhưng rất nhanh lại khôi phục như cũ. Giống như chút cô đơn mới vừa rồi chưa từng xuất hiện qua.

"Dung Dung, người đàn ông thối tha đó đáng giá không? Cậu xem bây giờ hắn còn chưa phải là sống thuận buồm xuôi gió, ngày ngày ở trong đám phụ nữ, nếu như không phải là cậu ngăn cản mình sớm giết hắn rồi." Lâm Vi oán giận nói.

"Vì Vi, không phải là vì hắn, chuyện của hắn chúng ta cũng chớ để ý. Mình chỉ là không có biện pháp để tiếp nhận người khác." Dung Dung nghiêm túc nói, mặc dù bình thường vẻ mặt Dung Dung chính là không sao cả, nhưng Lâm Vi vẫn cảm thấy Dung Dung đường như đang tức giận, Lâm Vi biết Dung Dung không cho phép chính mình tự ý đi đụng người đàn ông kia, Lâm Vi chỉ đànhhối tiếc, nếu như, ba năm trước đây không phải là do mình, , , Dung Dung cũng sẽ không vì cứu mình mà bị thương, còn thất lạc tên kia.

"Tốt lắm, tốt lắm, mình biết rồi, cậu hãy yên tâm đi, không có đồng ý của cậu, Thiên Vương lão tử cũng đừng nghĩ muốn mạng người kia, tai họa do trời, yên tâm thôi." Lâm Vi vỗ vỗ ngực bảo đảm. bạn đang đọc truyện tại di^^ndanle@uy..n.com

Dung Dung cũng không trả lời, nhưng là Lâm Vi còn cảm thấy là cô thở phào nhẹ nhõm, mặc dù rất nhỏ rất nhỏ, nhưng Lâm Vi vẫn cảm thấy, luôn cho rằng Dung Dung rất kiên cường, coi như bị đánh bị thương cũng không kêu một tiếng, nhưng mà, Lâm Vi biết Dung Dung cũng có một vết thương trí mạng, đó chính là người đàn ông kia người kia một bát quái tin tức cũng có thể đem hắn hoàn hảo thân thể cho làm ra một vết thương máu chảy dầm dề ra ngoài."Thần Thần, tôi cảm thấy được tình huống của mẹ cậu so với trong tưởng tượng của tôi càng tệ hơn, khối máu đó có dấu hiệu lan rộng, hơn nữa nếu tôi đoán không sai có một miểng thủy tinh nhỏ ở bên trong, tình huống rất khó giải quyết, vẫn nên nhanh chóng sắp xếp làm giải phẩu thôi." Vu Hạo nặng nề nói.

"Được, Vu Hạo, ngày mai tôi sẽ tìm đến Diệp Phi ." Lê Tư Thần kiên định nói, Âu Dương Thần, cha, không để cho con thất vọng."Diệp Phi, phải như thế nào cậu mới bằng lòng cứu người, điều kiện gì cậu mau nói?"

"Âu Dương Thần, anh cũng có ngày này sao, muốn tôi đồng ý, cũng có thể, 30%cổ phần Âu thị." Diệp Phi lạnh lùng nói.

"Được, sau đó tôi sẽ tìm Sở Luật Sư để ý." Âu Dương Thần không có bất kỳ do dự nào đối với anh mà nói 30%cổ phầnÂu thị tính là gì, dù là toàn bộ Euclid anh cũng sẽ không chần chờ, bởi vì anh có thể sáng lập vô số Âu thị, nhưng mà Hân Nhi cũng chỉ có một, mất đi Hân Nhi, nhiều Âu thị hơn nữa cũng vô ích. Giang sơn cùng mỹ nhân cái nào quan trọng Âu Dương Thần hiển nhiên rất rõ ràng.

Diệp Phi không khỏi mở to hai mắt nhìn Âu Dương Thần, hiển nhiên những lời nói này của Âu Dương Thần làm Diệp Phi giật mình, mọi người đều biết, Âu thị là cả tấm huyết của Âu Dương Thần, nhiều năm như vậy trên thực tế tất cả thời gian Âu Dương Thần đều dồn vào Âu thị, làm sao có thể dễ dàng chắp tay nhường Âu thị cho người ta như vậy.

"Cứu người nào?" Diệp Phi tò mò hỏi, người nào có thể để cho Âu Dương Thần bỏ ra vốn lớn như vậy?

"Hân Nhi, , , ?"

"Cái gì, , , , , , , Hân Nhi cô ấy, , , còn sống" Diệp Phi không còn bình tĩnh ngồi đó, mà là thẳng tắp đứng lên, không thể tưởng tượng nổi nhìn Âu Dương Thần.

"Đúng, cô ấy vì cứu tôi nên bị thương, hiện tại rất nguy hiểm." Âu Dương Thần đau khổ nói.

"Âu Dương Thần, tại sao mỗi lần anh đều có thể may mắn như vậy, Tuyết Nhi là thế, Hân Nhi cũng vậy, tại sao đều là anh, , , , , , " Diệp Phikhông cam lòng nói.

"Thật xin lỗi." Âu Dương Thần lần đầu tiên nói xin lỗi với Diệp Phi, vì Tuyết Nhi, hơn Hân Nhi, Diệp Phi vì cứu Tuyết Nhi mới đi học y,@ien^^nlequy@onmà Hân Nhi cũng là Diệp Phi cứu, thế nhưng hai người đều vì cứu mình, hiện tại Hân Nhi cũng vì mình mà bị thương bệnh tình nguy kịch, khổ sở trong lòng Âu Dương Thần không có ngườinào có thể hiểu.

"Âu Dương Thần, nếu như lần này anh còn tổn thương Hân Nhi, tôi nhất định sẽ liều mạng với anh, nhất định sẽ, , , , , " Diệp Phi hung hăng cảnh cáo, điều này cũng nghĩa là hắn rốt cuộc quyết định bỏ qua.

"Tôi không biết, , , "

"Hừ, , , , " "Tiểu Thần Thần, cậu nói người cha mặt than kia rốt cuộc có thể tìm được Diệp Phi đó tới đây hay không?" Lâm Vi vừa gặm cắn quả táo vừa hỏi.

"Ừ."

"Tiểu Thần Thần, kể từ khi phát hiện cậu là con trai Âu Dương Thần, phát hiện ra cậu càng ngày càng không đáng yêu rồi. Ặc, cậu nói về sau muốn tiếp nhận Ám Dạ có còn tiếp tục thăm gia cùng chúng ta không, lão Vương vẫn chờ cậu đi huấn luyện đấy?"

"Ừ, , , " Lê Tư Thần tiếp tục ừ.

"Dung Dung, Tiểu Thần Thần bắt nạt mình, cậu giết nó đi thôi. Sau đó mình lại làm nó , , tạo thành cưỡng bức rồi giết" Lâm Vi cười cười.

"Lâm Vi, cô không cần giết hại đóa hoa của tổ quốc được không?" Vu Hạo không nhìn nổi nên nói chen vào.

"Cũng đúng nha,Tiểu Thần Thần bây giờ còn không cứng nổi đây này, cưỡng không được. Nếu không liền đổi thành anh đi" Lâm Vi nói xong muốn ngào qua Vu Hạo.

"Cút ngay." Vu Hạo lập tức tráng giống như là thấy ruồi.

"Tiểu thiếu gia, chủ tịch Âu thị muốn gặp cậu."

"Mời hắn vào thôi." Lê Tư Thần lạnh giọng nói.

"Ơ, thật đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, chuột con này, tôi tìm cha Tiểu Thần Thầncòn tốt hơn, anh trước hết vẫn nên giữ lại." "Hừ, , , " Vu Hạo khinh thường hừ lạnh."Lúc nào thì có thể làm phẩu thuật , , " Âu Dương Thần thấy Lê Tư Thần lập tức hỏi thẳng.

"Ngày mai, , , "

"Tiểu Thần, , , , , , năm năm qua con sống rất tốt sao?" Âu DươngThần cẩn thận hỏi, cả ngày hôm nay vừa lo âu bệnh tình Hân Nhi vừa vui mừng khi thấy đứa bé của mình và Hân Nhi, Lê Tư Thần cơ trí và tỉnh táo, Âu Dương Thần đều nhìn ở trong mắt, nhưng là, nhưng không có biện pháp giống như người cha bình thường ôm đứa bé ôm của mình vào trong ngực, bởi vì anh không làm tròn trách nhiệm của người cha, hoàn toàn vắng mặt năm năm.

"Ừ, , , , , , rất tốt" Lê Tư Thần nhàn nhạt đáp lời, nội tâm cũng đang kêu gào mãnh liệt, cậu rất muốn nói cậu không nhớ cha, nhớ cha, rất muốn rất muốn, còn nhớ rõ trước kia khi mới vừa hai tuổi có chút hiểu chuyện khi đó tiểu công chúa cũng đã hỏi Hân Nhi tại sao mình không có cha, còn nhớ rõ khi đó Hân Nhi chỉ nói cha của bọn họđi không gian, kết quả ngày đó Hân Nhi lại đau lòng thật lâu, ban đêm nhìn tiểu công chúa và Lê Tư Thần khóc thật lâu, một mực nói xin lỗi, tiểu công chúa ngủ rất sâu, nhưng Lê Tư Thần lại tỉnh, nhìn Hân Nhi cứ như vậy đau lòng đếm vết thương trong lòng, khi đó Lê Tư Thần đã quyết tâm sẽ không bao giờ hỏi Hân Nhi bất kỳ chuyện gì về cha nữa, hơn nữa còn lén lút nói với tiểu công chúa,, từ đó về sau tiểu công chúa và Lê Tư Thần không còn hỏi về chuyện của cha để mình, Hân Nhi cũng cảm thấy hai đứa bé hiểu chuyện.

Rất tốt, , , , , , vẻ mặt Âu Dương Thần có chút ảm đạm, vậy nên cho đến bây giờ mọi người vẫn không cần anh, dù như thế nào anh nhất định phải để cho con sửa thói quen đó.

"Cha có thể đi thăm mẹ con một chút được không, , , "

"Ừ, , , " Lê Tư Thần cũng không có phản đối, cho dù có nhiều oán giận hơn nữa, nhưng dù sao cũng là cha mình, hơn nữa, Lê Tư Thần biết mẹ mình nhất định vẫn thích ông, , , , , , "Hân Nhi. . . . . . . Cám ơn em, , , , , Tiểu Thần rất thông minh rất hiểu chuyện, em dạy rất tốt." Nhìn Hân Nhi ngủ say, Âu Dương Thần nhẹ nhàng hôn một cái lên gò má của Hân Nhi, lầm bầm nói xong, mặc dù mới cách một ngày, nhưng mà, Âu Dương Thần cảm thấy dài giống như là mấy thế kỷ vậy, thấy Hân Nhi bởi vì va chạm mà đầu bị thương, tim Âu Dương Thần như bị đao cắt.

"Hân Nhi, anh đã từng thề nếu như có một ngày em có thể trở về, cho dù mất đi tất cả, anh cũng sẽ không để cho em bị thương, nhưng mà, anh không có làm được, em vẫn bị thương, còn thương nặng như vậy, anh biết rõ Tiểu Thần đang trách anh, Hân Nhi, em cũng như Tiểu Thần cùng nhau trách anh được không? Ít nhất cho anh một cơ hội để cho mình bị trừng phạt được không? Bà xã, , , "

Lê Tư Thần lặng lẽ rời khỏi phòng của Hân Nhi, cha, con không có trách cha, thật ra thì chỉ là con đang tự trách mình, , , , , , , , là lỗi của con, , , , , , ,

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.