Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 21: Quà tặng đính hôn



Bên trong căn phòng màu trắng nhỏ.

Tuyết Nhi hết sức chăm chú vẽ thiết kế lễ phục, lúc này Hân Nhi cực kỳ chuyên tâm, cô một lòng chỉ nghĩ nhanh vẽ xong bản thiết kế, rồi tiến hành làm theo yêu cầu, tuy biết anh Phi nhất định đã có nhà thiết kế riêng giúp đỡ, nhưng dù sao cũng là tâm ý của bản thân, mà thật ra Hân Nhi cực kỳ hi vọng anh Phi ở trong ngày lễ đính hôn kia sẽ mặc trên người lễ phục chính mình thiết kế.

Bút chì màu đen ở trên giấy soàn xoạt cực nhanh, chỉ thấy trên bản vẽ hiện lên một bộ âu phục cao quý thanh lịch ngay trước mắt, Hân Nhi thiết kế bộ âu phục này thật sự cực kỳ tôn lên khí chất cao quý của Diệp Phi, đẹp trai bức người, lại mang chút nhu hòa, đẹp trai này không đồng nhất với Âu Dương Thần.

Âu Dương Thần đến phòng Tuyết Nhi, gõ cửa. Không thấy phản ứng, thấy Tuyết Nhi đang nghiêm túc vẽ cái gì, đến gần thấy là âu phục cho đàn ông, Âu Dương Thần đương nhiên không cảm thấy dành cho mình, bởi vì thân hình cùng phong cách âu phục này cực kỳ hiển nhiên là cho Diệp Phi, trong lòng không khỏi lại có chút mùi vị. Lần đầu tiên Âu Dương Thần rất ghen tị với một người, không sai, là ghen tị, ghen tị hắn có thể làm bạn với Tuyết Nhi hai năm, ghen tị bọn họ là thanh mai trúc mã, ghen tị bộ quần áo trước mắt kia là vì hắn thiết kế.

Chỉ thấy bút Tuyết Nhi nhẹ nhàng vẽ một đường, một bộ Tuxedo cực kỳ độc đáo ra đời, mặc dù chỉ nhẹ nhàng một nét bút lại làm cho cả bộ trang phục ý nhị mười phần, rất cao quý, càng đẹp hơn, Tuyết Nhi nhẹ nhàng nở nụ cười, rốt cục đã vẽ xong, đây chính là thứ cô muốn, cả bộ trang phục hoàn toàn căn cứ theo thân hình và tính cách của Diệp Phi để thiết kế, ở trong mắt Tuyết Nhi, Diệp Phi là một anh trai như ánh mặt trời ấm áp, anh ấy rất cẩn thận, cực kỳ kiên nhẫn, và rất biết quan tâm đến người khác. Anh ấy....

"Tuyết Nhi "

Tuyết Nhi xoay người lại, nhìn Âu Dương Thần đứng ở cửa, tràn đầy bi thương, trong con ngươi màu xám mê người giờ phút này đầy đau thương, cô không biết tại sao, vì sao anh lại bi thương như vậy, "Anh Thần, anh làm sao vậy, vì sao không vui."

Vì sao không vui, Âu Dương Thần đột nhiên cảm thấy châm chọc, còn có thể vì sao a, bởi vì em, Tuyết Nhi, bởi vì anh yêu em, mà trong lòng em... Suy nghĩ một chút vẫn là cái gì cũng không nói cho cô, chỉ nhàn nhạt một câu "Không có gì."

Tuyết Nhi cho rằng Âu Dương Thần có cái gì khó nói nên không tiếp tục hỏi, cầm lấy bản thiết kế trên tay đưa cho Âu Dương Thần "Anh Thần, như thế nào? Đẹp không?" Tuyết Nhi chờ mong cùng đợi Âu Dương Thần trả lời, đối với mỗi một người thiết kế mà nói đều hi vọng tác phẩm của mình có thể lấy được công nhận.

Âu Dương Thần nhìn bản thiết kế của Tuyết Nhi, thật sự rất đẹp, vừa rồi chỉ nhìn từ xa, bây giờ nhìn gần, càng thêm xác định đây là dành cho Diệp Phi, bởi vì bộ quần áo này thật sự hoàn toàn tôn lên khí chất của Diệp Phi, xem ra cô ấy cực kỳ hiểu hắn, còn thiết kế cả cổ tay áo, "Ừ, rất đẹp, cực kỳ tôn lên khí chất của anh ta." Âu Dương Thần nhàn nhạt nói xong, đối với người trong lòng tặng cho tình địch lễ vật mặc dù là tốt, nhưng cũng là không hưng thú khích lệ nhiều lắm.

"Thật không, cái này do tôi vẽ cả một buổi chiều..., ha ha, tôi cũng hiểu được cực kỳ tôn lên khí chất của anh Phi, tôi phải khẩn trương liên hệ để đẩy nhanh tốc độ làm mới được, như thế mới kịp ngày đính hôn của anh Phi."

Đính hôn. . . ."Tuyết Nhi, em đây là..." Âu Dương Thần chần chờ hỏi, cái này không phải muốn cho Diệp Phi mặc trong ngày đính hôn chứ.

"Đây là quà đính hôn tôi tặng cho anh Phi, có phải quá keo kiệt không, nhừng đồ của tôi đều đã để ở trong nhà họ Diệp, mà anh Phi không thiếu thứ gì, mà bản thân tôi ở nước ngoài học thiết kế, anh Phi sẽ thích chứ, anh Thần, anh nói xem?"

"Quà đính hôn, Tuyết Nhi, Diệp Phi đính hôn em không phải rất buồn sao?" Âu Dương Thần hỏi ra nghi vấn trong lòng, tuy biết đáp án có thể sẽ đả kích anh một lần nữa.

"Buồn, anh Phi đính hôn vì sao tôi phải buồn. Anh nói vị thiên kim của Lâm thị kia sao?"

"Em không phải không thích vị thiên kim của Lâm thị sao?"

"Đúng vậy, tôi thật sự không thích vị thiên kim của Lâm thị, nhưng anh Phi thích, mà bọn họ lập tức sẽ trờ thành vợ chồng chỉ cần anh Phi thích thì tốt rồi, mà cô ấy cũng cực kỳ yêu anh Phi nữa, cưới cô ấy cũng không phải tôi, tôi không thích cũng không ảnh hưởng.

Thấy Tuyết Nhi nói như vậy, Âu Dương Thần không thể nghi ngờ là vui sướng, như vậy có phải hiểu rằng Tuyết Nhi căn bản không thích Diệp Phi không, nghĩ vậy, Âu Dương Thần qua một ngày lo lắng, Âu Dương Thần tiếp tục chưa từ bỏ ý định hỏi: "Tuyết Nhi, vậy em không thích Diệp Phi sao?"

"Anh Phi, thích, tôi cực kỳ thích anh Phi, hai năm trước là anh Phi đã cứu tôi, lại để cho tôi đi học rất nhiều, vừa mới bắt đầu anh Phi nói tôi là vị hôn thê của anh, nhưng tôi cái gì cũng không nhớ rõ, về sau lại có vị thiên kim của Lâm thị, nói cô ấy mới đúng vị hôn thê của anh, ông nội Diệp thích Lâm tiểu thư như thế, tôi nghĩ anh Phi có phải vì muốn chăm sóc cho tôi, để cho tôi không có tâm lý trách nhiệm mới nói như vậy, tôi không trách anh ấy, tuy nhiên trong lòng thật sự cực kỳ không thoải mái, nhưng anh Phi vẫn giống như anh trai chăm sóc tôi, tôi đương nhiên phải chúc phúc cho anh ấy."

Nghe Tuyết Nhi chân thành nói, cô không có tình cảm với Diệp phi, không thể nghi ngờ cho Âu Dương Thần ăn một viên thuốc an thần, không tồi, Tuyết Nhi vẫn không yêu mến anh ta, khóe miệng không khỏi hơi cong lên.

Nhìn Âu Dương thần có chút sững sờ, Tuyết Nhi gọi anh: "Anh Thần, anh làm sao vậy"

"Không có việc gì, ha ha."Âu Dương Thần ngây ngốc cười hai tiếng.

Tuyết Nhi tự nhiên không có để ý đến Âu Dương Thần đang xấu hổ, cô bây giờ chỉ muốn nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ, nhưmg nói thật, ở thành phố A không quen thuộc, đúng rồi, người trước mắt này.

"Anh Thần, anh có thể giúp Tuyết Nhi một chuyện không."Tuyết Nhi có chút hương vị lấy lòng đối với Âu Dương Thần, cái này đối với Âu Dương Thần mà nói rất hưởng thụ.

"Được, em nói đi, chỉ cần Tuyết Nhi muốn làm, anh Thần nhất định hỗ trợ."

"Thật tốt quá, anh Thần biết anh tốt nhất, hì hì, tôi muốn nhanh chóng mang bản vẽ đẩy nhanh tốc độ, đưa cho anh Phi, nhưng ..."

"Được, giao cho anh, yên tâm, ngày mai anh Thần nhất định cho em hài lòng nhìn thấy tác phẩm." Nói xong cầm bản vẽ, đi ra cửa, lấy điện thoại đi động ra gọi điện thoại. Cứ như vậy làm xong.

Nhìn bóng lưng Âu Dương Thần, Tuyết Nhi không khỏi đứng dậy vặn thắt lưng mỏi, ai nha, rốt cục đã hoàn thành, nói thật cô cố gắng muốn nhanh tặng quà này cho Diệp Phi, chẳng qua cô không ngờ một phần quà mình tặng cho Diệp Phi trong hôn lễ mang đến bao nhiêu biến hóa như thế.

Tuyết Nhi đột nhiên phát hiện rất đói bụng, đúng thôi, cả một ngày ở đây liều mạng vẽ, hoàn toàn không chú ý đến thời gian đã trôi qua, điểm này mình thật sự rất giống với thầy giáo, một khi làm việc cũng không giống người, ha ha, đi tìm anh Thần là được ăn rồi, chuẩn bị xong quà tặng tâm tình Tuyết Nhi không thể nghi ngờ là rất tốt.

Mà Âu Dương Thần biết Tuyết Nhi đối với Diệp Phi không có tình cảm, tâm tình không thể nghi ngờ lại càng tốt, so với mặt lạnh ở trong văn phòng kia, là hai người hoàn toàn khác nhau, đưa Tuyết Nhi đến nhà hàng Mỹ Mỹ ăn bữa ăn ngon.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.