Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 32: Bỏ lỡ



Cúp điện thoại Tuyết Nhi tiếp tục xem kịch trên tivi, chỉ một lát sau, Âu Dương Thần đã về tới.

“Anh Thần, anh đã về.” Tuyết Nhi tiến lên giúp Âu Dương Thần cất áo khoác.

“Làm sao vậy, có chuyện gì mà hứng thú như vậy hả.” Âu Dương Thần nhẹ nhàng xoa đầu Tuyết Nhi.

“Không có gì, anh Thần, nói cho anh một chuyện vô cùng kỳ lạ, vừa lúc nãy điện thoại đổ chuông…., ban đầu em còn tưởng chỉ là đồ trang trí. Anh đoán xem ai tìm anh thế.”

Điện thoại, số điện thoại kia ngoại trừ thư ký thì chỉ có ba mẹ biết rõ, buổi tối thư ký đi với mình, vậy thì đó là ba mẹ rồi.

Thấy Âu Dương Thần không trả lời, Tuyết Nhi tưởng rằng anh đoán không được, “Anh Thần, nói cho anh biết, là chị họ anh đó, chị ấy rất lo anh bận rộn công việc mà quên ăn cơm, giọng chị họ anh rất dịu dàng, người nhất định cũng rất xinh đẹp.”

Chị họ, lúc nào thì mình có chị họ biết số điện thoại mình, chị họ gì chứ, đi qua nhìn số điện thoại, quả nhiên không sai, là của ba, nhất định là mẹ, cho rằng Tuyết Nhi ngây thơ dễ lừa gạt, còn là chị họ nữa chứ thật không biết xấu hổ.

“Tuyết Nhi, anh đi vào tắm trước cái đã, em xem ti vi tiếp đi nhé.”

“Dạ dạ, được ạ.” Tuyết Nhi lại dời sự chú ý lên phim truyền hình.

Sau khi Âu Dương Thần tắm rửa xong trở lại phòng, nghĩ là vẫn nên gọi điện thoại cho mẹ, nếu bọn họ biết sự tồn tại của Tuyết Nhi, với hiểu biết của anh về Trình Tâm không chừng ngày mai có thể nhìn thấy mẹ làm chuyện dở hơi tới điều tra tình hình quân sự.

“Bà xã à, thời gian không còn sớm, chúng ta đi ngủ thôi.” Âu Dương Tường nói với bà xã thân yêu.

“Ai dà, mới chín giờ mà, còn sớm chán, em muốn xem phim truyền hình đã, đừng làm phiền em, ông xã, anh mệt thì tự mình đi ngủ đi.” Trình Tâm còn không biết ‘đức hạnh’ của ông xã mình sao, mới sẽ không bị mắc lừa, hơn nữa phim truyền hình này xem hay như vậy.

Vẻ mặt Âu Dương Tường buồn thảm nhìn bà xã nhà mình, mới vừa muốn mở miệng nói chút gì đó, lúc này, điện thoại Trình Tâm vang lên.

“Là con trai.” Trình Tâm lập tức nghe máy.

“A lô, con trai.”

“Dạ, lúc tối hai người tìm con, có chuyện gì.”

“Ặc, con trai, vậy Tuyết Nhi nói với con à, ừ, ha ha, Thần nhi à, mẹ và ba con ở bên Anh này lâu như vậy, muốn trở về một chút, nhất định con cũng rất nhớ mẹ chứ.”

Tuyết Nhi, nhanh như vậy đã gọi thân mật, không hổ là mẹ già nhà mình. “Thời gian gần đây con tương đối bận rộn, mẹ và ba đi chơi các nơi một thời gian đi. Dù sao rời đi mấy năm cũng không thiếu chút thời gian này.”

Ặc, Trình Tâm quẫn, không phải ông xã mình gia công ty cho Thần nhi, hai vợ chồng đi du lịch khắp thế giới, vui sướng như thần tiên sao? Xem ra, việc này con trai cũng rất ….

“Ặc, con trai, con bận việc, không có việc gì đâu, mẹ và ba con có thể tự chăm sóc bản thân mình, hơn nữa không phải còn có….”

“Gần đây Tuyết Nhi bề bộn nhiều việc, mẹ, nếu mẹ không muốn con trai sống cuộc sống độc thân, nếu còn muốn bế cháu sớm một chút, tốt nhất vẫn là đừng nên quấy rầy Tuyết Nhi.” Ặc, uy hiếp trắng trợn, đến lượt vẻ mặt Trình Tâm buồn bã nhìn Âu Dương Tường, không còn cách nào khác, đứa con trai này, chính là ăn mình sạch sành sanh, “Được rồi.”

“Dạ, vậy hai người đi nghỉ sớm một chút, tránh cho ba lại vụng trộm mắng con.” Âu Dương Thần nói xong thì cúp điện thoại.

“Oái, Âu Dương Tường, anh vụng trộm mắng con trai bảo ối của em sao.” Trình Tâm lên mặt chỉ trích nhìn Âu Dương Tường.

Âu Dương Tường mắng thầm tiểu tử thúi thế mà hãm hại ba con, con không muốn để mẹ con quấy rầy các con, bọn ta lại càng muốn quấy rầy, hừ. “Bà xã, anh nào dám chứ, nhất định là vì Âu Dương Thần không đồng ý em gặp cô vợ trẻ nên cố ý chia rẽ chúng ta như vậy.” Nhắc tới chuyện này Trình Tâm kêu đau lòng, mình rất không dễ dàng có con dâu, vậy mà còn không thể gặp được, ái chà.

“Ông xã à, em thật sự rất muốn nhìn cô gái kia một chút, hu hu.”

“Bà xã, đừng mà, đừng buồn, có ông xã, tiểu tử thối nếu dám không cho chúng ta gặp thì chúng ta không gặp được sao? Nói đùa, bây giờ chúng ta đi chơi tiếp mấy chỗ còn lại ở Anh này một thời gian rồi trở về gặp con dâu đi.”

“Thật nhé, vậy thì tốt quá rồi.” Vẻ mặt Trình Tâm phấn khởi dựa vào lòng ông xã mình, mặc dù chính xác đã có tuổi, nhưng vẫn là một cặp xứng đôi như trước.

Bên kia, Âu Dương Thần nói chuyện điện thoại xong thì ra cùng xem ti vi với Tuyết Nhi, truyện của Diễn đàn L)ê,Quý!Đôn, khi thấy phim truyền hình trên ti vi, Âu Dương Thần hơi giật mình, nhất định không thể để cho mẹ và Tuyết Nhi gặp nhau nếu không thì cuộc sống hạnh phúc của mình và ba già đều không có, hai người cùng thích phim truyền hình như nhau một khi gặp mặt còn phải hỏi. Đáng tiếc, Âu Dương Tường không biết tin này, nếu không thì đánh chết ông cũng không bằng lòng mang theo bà xã trở về nhìn con dâu.

Giữa trưa ngày hôm sau, San San dẫn Tuyết Nhi tới nhà hàng ăn Buffett, nghe San San nói bò bít tết nhà hàng này ăn rất ngon, Tuyết Nhi vừa đến cổng nhà hàng thì cảm thấy rất quen thuộc, anh Phi đã từng mang cô tới đây, khi đó anh Phi cũng từng nói phong cảnh nhà hàng này rất đẹp, mà món thịt bò bít tết ăn lại càng ngon, nghe nói là đặc biệt mời sư phụ ở nước ngoài về làm, tất nhiên giá cả vô cùng đắt đỏ, Tuyết Nhi tò mò mặc dù hoàn cảnh gia đình San San rất tốt, nhưng dù sao ở đây hẳn là xã hội thượng lưu, một bữa cơm này chính là một tháng tiền lương của mình.

“San San, đây cũng quá….,” Tuyết Nhi do dự.

“Ôi trời, Tuyết Nhi, đã nói với cậu chỗ này thật sự rất đẹp, đi thôi đi thôi, rất không dễ dàng hạ quyết tâm đến đây, nếu cậu dám đi, thì sẽ trở mặt với cậu.” Nói xong lôi kéo Tuyết Nhi đi vào nhà hàng.

Người phục vụ thấy cách ăn mặc của Tuyết Nhi, rõ ràng có chút phân biệt đối xử, nhưng nghĩ lại người tới là khách, vẫn lễ phép tiếp đón, nhưng mà không nhiệt tình giống như đối với những người khác, điều này khiến Tuyết Nhi không khỏi nhớ tới ngày trước lúc tới đây cùng với anh Phi, người phục vụ nhiệt tình và cung kính, không khỏi nhớ tới anh Phi, không biết bây giờ anh có tốt không? Từ sau tiệc đính hôn hôm ấy không thấy tin tức của anh Phi nữa, có lẽ là mình không để ý, anh Phi có Lâm tiểu thư hẳn là cũng rất hạnh phúc. Tuyết Nhi và San San ngồi xuống, gọi hai phần bò bít tết giá trung bình.

“San San, sao hôm nay đột nhiên muốn tới đây hả.”

“Ha ha, Tuyết Nhi, không lừa cậu, hôm nay là sinh nhật tớ, ái chà, cậu không cần lo lắng ngày hôm qua tớ cầm tiền anh trai tớ, tuyệt đối đủ cho chúng ta ăn một bữa no nê, vốn muốn đi vào buổi tối, nhưng mà tối phụng mệnh Hoàng thái hậu phải về nhà ăn cơm. Buổi trưa thì cậu theo tớ.” San San luôn gọi mẹ cô là Hoàng thái hậu, nguyên nhân dĩ nhiên là độc tài, dông dài, ặc ha ha.

Tuyết Nhi không nghĩ tới là sinh nhật San San, nghĩ mình không chuẩn bị quà tặng gì, có chút xấu hổ, lại còn để San San mời khách, nghĩ thầm trở về nhất định phải chuẩn bị một phần quà tặng rất đẹp cho San San. Dĩ nhiên là bạn bè thì không tính toán những thứ này rồi.

“Vậy San San sinh nhật vui vẻ, hay dùng nước này kính cậu.” Bưng ly nước trên bàn, sau đó chờ người phục vụ bưng bò bít tết lên, hai người vui sướng bắt đầu ăn.

Mà ở nơi nào đó trong nhà hàng Diệp Phi đang ăn bò bít tết một mình, chỗ này đã từng dẫn Tuyết Nhi tới đây, thời gian gần đây chỉ cần là anh biết chỗ Tuyết Nhi từng đi, anh đều đi tìm, giống như nơi này, mặc dù mình chỉ dẫn Tuyết Nhi tới đây một lần, nhưng vẫn hi vọng có thể thấy cô như trước, Tuyết Nhi, rốt cuộc em ở đâu chứ? Thời gian trước mỗi ngày Diệp Phi đều ra ngoài tìm Tuyết Nhi, ngay cả công ty cũng không thèm tới, làm ông cụ lại tức giận một trận, thân thể ông cụ khiến Diệp Phi trở lại chức vụ ban đầu, nhưng mà chỉ cần có thời gian Diệp Phi sẽ đi tìm Tuyết Nhi, thậm chí còn phái rất nhiều thám tử tư đi thăm dò tìm kiếm, vẫn không thu hoạch được gì, anh cũng không biết, thật ra những tin tức của thám tử tư này đều trực tiếp đưa cho ông cụ Diệp, cho dù có tin tức cũng sẽ không nói cho anh.

“Linh linh chuông….” Chuông điện thoại di động vang lên.

“A lô, ừ…., được, tôi lập tức quay về.” Vì công ty tạm thời có việc Diệp Phi đứng dậy ra về. Mà bên này Tuyết Nhi và San San cũng ăn xong rồi, chuẩn bị về công ty, mới vừa đứng dậy muốn đi, kết quả một người phục vụ không cẩn thận đụng vào Tuyết Nhi, túi xách Tuyết Nhi rơi xuống đất, người phục vụ vội vàng giải thích, mà Tuyết Nhi cũng chăm chú nhặt túi xách, Diệp Phi cũng không thèm nhìn một cái đã đi ra ngoài cửa, mà lúc này San San hoảng sợ kêu một tiếng: “Tuyết Nhi, cậu không sao chứ.” Nhiều lần ngăn cản Diệp Phi bước thêm một bước, anh quay đầu nhìn Tuyết Nhi nhặt đồ trên mặt đất, chỉ thấy một người con gái mặc đồ công sở màu đen, luồng sáng trong đầu tắt ngấm trong nháy mắt, làm sao có thể là Tuyết Nhi của mình, Diệp Phi ơi Diệp Phi, nhất định là mày nhớ Tuyết Nhi quá mức rồi. Diệp Phi xoay người tiếp tục đi ra cửa, mà Tuyết Nhi cũng vừa đúng lúc này ngẩng đầu lên, cười với San San không có việc gì, một đoạn nhạc nhỏ không chút nào ảnh hưởng tới tâm tình tốt đẹp của hai người. Mà Diệp Phi cũng liên tiếp bỏ lỡ Tuyết Nhi mà mình trăm cay nghìn đắng muốn tìm, chỉ cần dừng lại hơn một giây nữa, có lẽ anh có thể nhận ra Tuyết Nhi, nhưng mà, không có nếu như. Bọn họ nhất định chỉ là lướt qua….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.