Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 48: Âm mưu



"A lô tôi muốn tài liệu bây giờ của Lăng Phỉ Tuyết …được, anh yên tâm chỉ cần các anh phối hợp tốt với tôi, không cung cấp tin tức của cô ta cho Diệp Phi, tiền bạc tự nhiên không phải ít cho các anh ….Sau khi chuẩn bị xong thì ngày mai đưa cho tôi. Lâm Hiểu cúp điện thoại ngấm ngầm nghĩ, lần này sẽ không bỏ qua cho Lăng Phỉ Tuyết đê tiện kia, Diệp Phi làm thế nào cũng không thể tưởng được những thám tử tư này đã sớm bị mình mua chuộc, tin tưởng rất nhanh sẽ tìm được Lăng Phỉ Tuyết ở đâu, lần này nhất định phải để cho cô ta nếm mùi khổ cực, ngay cả người đàn ông của tôi cũng dám cướp đoạt, Lâm Hiểu tôi sẽ không bỏ qua cho cô. Hừ. Nghĩ đến rất nhanh có thể thu thập Tuyết Nhi, Lâm Hiểu bỏ qua buồn bực cãi nhau với Diệp Phi, mẹ Lâm nói người đànông chỉ cần chặt đứt nhớ nhung của hắn sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh mình, dựa vào dáng người kiêu ngạo, gia thế ưu việt làm sao con hồ ly tinh kia so sánh được.

"Đây là dáng vẻ hiện tại của Lăng Phỉ Tuyết." Lâm Hiểu nhìn tài liệu trong tay cảm thấy khó tin, người này không phải là người phụ nữ nghèo ngày đó ở cửa hàng cùng mình tranh quần áo, tại sao bây giờ cô ta có thể trở thành dáng vẻ này, chẳng lẽ cô ta cố ý đến cửa hàng đó muốn gặp mặt Diệp phi, sau đó cố ý hại chúng ta cãi nhau, người phụ nữ này thật đáng sợ, đặc biệt nói xấu mình, ngụy trang ở công ty mình, nhất định có mục đích, hừ, công ty Thần Phàm sao? Nhà thiết kế thời trang, tôi sẽ để cho mọi người thấy rõ cô là một nhà thiết kế thời trang như thế nào, Lăng Phỉ Tuyết. Chờ xem.Tôi sẽ cho cô thân bại danh liệt. "Tuyết Nhi, thật tốt quá, hạng mục lần này lại là cậu phụ trách, tổng giám đốc nhất định là bởi vì biểu hiện xuất sắc của cậu lần trước, oa ha ha, Tuyết Nhi bảo bối nhà ta quá tuyệt vời, nhìn xem, cậu bây giờ là tình yêu lẫn sự nghiệp đều tốt. Nhưng ghen tị chết tớ rồi." Mới vừa họp xong. San San lại ôm Tuyết Nhi lải nhả.

"Được rồi, San San, cậu còn ôm mình nữa, mình sẽ không hít thở được, hạng mục lần này cũng không nhỏ, tôi còn có chút lo lắng đây?" Tuyết Nhi cảm thấy có cảm giác rất bất an, giống như có chuyện gì không thuận lợi.

"Yên tâm, yên tâm. Năng lực của cậu mọi người quá rõ ràng, đừng lo lắng vô ích." San San nói.

"Chỉ mong vậy." Không biết ở cách đó không xa có một ánh mắt oán hận đang nhìn mình chằm chằm.

"A lô, Lâm tiểu thư….vâng. Tôi là…. Lăng Phỉ Tuyết đang bắt đầu hạng mục mới, hạng mục này rất quan trọng…., vâng, được, tôi biết… tôi sẽ… cám ơn Lâm tiểu thư, tôi nhất định sẽ không phụ lòng cô." Âm thầm cúp điện thoại. Trong mắt lóe lên một tia ác động. Lăng Phỉ Tuyết, chỉ trách cô đã quá khoa trương, trong một đoạn thời gian ngắn ngủn đến công ty đã làm đến vị trí này, lại đắc tội người không nên đắc tội, mình vẫn muốn tìm cơ hội cùng Lâm Hiểu làm bạn bè, đưa mình tiến vào xã hội thượng lưu, không ngờ có một cơ hội tốt như vậy, chỉ cần chuyện này thành công, cô mà có thể ra khỏi Thần Phàm, mà tôi cũng có thể rất nhanh tiến vào nhà giàu có, thoát khỏi cuộc sống nghèo khổ này, vậy không trách được tôi, cô chính là bàn đạp thành công của tôi, ha ha, đây cũng là tác dụng của cô.

Bên kia

Lâm Hiểu cúp điện thoại. Nở một nụ cười nhạt, thật sự chẳng mất công, không ngờ trong Thần Phàm có một người bạn thời đại học, còn là một nha đầu nghèo mỗi ngày đều lấy lòng mình, ha ha, chỉ cần mình lợi dụng một chút là có thể, mà Lăng Phỉ Tuyết cô như thế là do số phận, tốt lắm, đây chính là cơ hội mà ông trời ban cho, Lâm Hiểu cười có chút liều lĩnh, nghĩ đến dáng vẻ Lăng Phỉ Tuyết kia bị đuổi khỏi Thẩm Phàm cũng rất vui vẻ, ha ha.

"Hiểu Hiểu, chuyện gì vui vẻ như vậy."Mẹ Lâm thấy con gái cười như vậy cực kì kinh ngạc.

"Mẹ. Không có gì, chỉ là con gái mẹ rất nhanh có thể chính thức lên làm Diệp phu nhân rồi." Vẻ mặt Lâm Hiểu tự hào nói, tuy đính hôn cùng Diệp Phi, nhưng anh ta mỗi ngày chỉ nghĩ đến Lăng Phỉ Tuyết, ngay cả một bữa cơm chỉ đơn độc một mình nếm qua, đây đều do kẻ tiện nhân kia ban tặng, bây giờ rốt cục có cơ hội thu thập cô ta rồi.

"Con gái, con yên tâm, vị trí Diệp phu nhân này chỉ có thể là của con, nhưng con cần phải ôm chặt lấy cây đại thụ ông cụ Diệp này, còn Diệp Phi, hai ngày này con về nhà, phải phái người theo dõi Diệp phi, đàn ông là không thể cho hắn có cơ hội vụng trộm." Vẻ mặt mẹ Lâm dạy bảo con gái mình.

"Mẹ, mẹ yên tâm, ông nội Diệp đang vui mừng cho con, còn Diệp Phi, hì hì, về sau loại bỏ con hồ ly tinh kia, con sẽ khiến cho trong mắt anh ta trừ con gái của mẹ ra thì không chứa nổi người khác, hừ." Vẻ mặt Lâm Hiểu tự tin nói.

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, con gái của mẹ đương nhiên là tuyệt nhất." Hai mẹ con hiểu ngầm cười nói. Làm sao có cảm giác âm hiểm như thế…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.