Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 52: Đi suốt đêm



Tuyết nhi rất nhanh đã trở về nhà, cô không chút do dự liền cầm lấy bút bắt đầu vẽ. Thế nhưng, làm thế nào cũng không vẽ được, ngòi bút soàn soạt trên giấy vẽ bản thảo, sau đó lại bị ném vào thùng rác. Nói thật, trong lòng Tuyết nhi lúc này có chút lo lắng, nhiệm vụ gian khổ như thế này Tuyết nhi chưa từng làm qua. Hơn nữa, không phải cứ cố gắng là được, chuyện này cần có cảm hứng, nếu nhà thiết kế không có cảm hứng thì cái gì cũng không thể vẽ ra cũng như một tác giả nếu không có cảm hứng cũng sẽ không thể viết ra tác phẩm vây. Tuyết nhi cố gắng làm mình tĩnh tâm, ngẫm nghĩ lại chủ đề lần này, “tự nhiên, tươi mát”. Đột nhiên cô nghĩ tới nhà nhỏ trên núi, đó là ngôi nhà Thần xây vì mình, giờ phút này Tuyết nhi rất muốn trở lại nhà nhỏ, đí cảm nhận cái phần thiên nhiên tươi mát kia. Tưởng tượng đến lúc trước ở đó vẽ thiết kế, cảm nhận được mọi thứ xung quanh cô liền có một loại cảm giác mãnh liệt muốn trở về đó.

“Vậy trở về thôi”. Tuyết nhi nhỏ giọng nói một câu sau đó thu dọn đồ dùng đi xuống tầng, bắt một chiếc xe ở ven đường, nói với tài xế hướng của ngôi nhà. Nếu bị những đồng nghiệp kia biết được nhất định sẽ nói là Tuyết nhi muốn trốn tránh. Thật ra Tuyết nhi không cho rằng chuyện này có gì đáng trách, ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi(theo mình thì câu này ý là trong lúc làm việc nếu dừng lại một chút với mục đích hoàn thành công việc tốt hơn thì cũng ko ảnh hưởng nhiều tới công việc đang làm)

Tuyết nhi cho rằng, một bước quan trọng trong thiết kế là hoàn cảnh tốt cùng tâm trạng thoải mái. Xe chạy lên núi, Tuyết nhi nhìn cậy cối xung quanh, trong lúc bất chợt cô cảm thấy lòng tin của mình tăng lên, cảm thấy tin tưởng bản thân mình, trong đầu giống như đã hiện ra vài bản vẽ rồi.

Tuyết nhi vừa tới nhà nhỏ liền toàn tâm toàn ý vùi đầu vào thiết kế, cô không ngừng chuyển động bút trong tay, cứ như vậy một bức lại một bức, trong đầu không ngừng có hình ảnh các bức vẽ hiện lên. Đến tận lúc Âu Dương Thần tới Tuyết nhi cũng không phát hiện ra.

Âu Dương Thần trở về không thấy Tuyết nhi, không biết vì sao anh lại có cảm giác là Tuyết nhi đã trở lại nhà nhỏ trên núi rồi. Thời gian ở nhà nhỏ trước kia, Tuyết nhi luôn luôn yên tĩnh vẽ bản thảo, có khi là bản thiết kế quần áo, có khi lại là một món trang sức nhỏ, có khi lại chỉ là hoa cỏ trên núi. Trước kia Âu Dương Thần không biết hoá ra Tuyết nhi lại yêu thích vẽ tranh tới vậy. Còn nhớ thời điểm ở bệnh viện, anh chỉ nghe cô nói là hồi bé cô học được rất nhiều thứ, cầm kỳ thư hoạ mỗi thứ đều biết một chút nhưng không nói là Tuyết nhi yêu thích nhất là vẽ tranh. Có lẽ chính mình đã không thể hiểu Tuyết nhi, dù sao hai người ở chung chỉ một năm ngắn ngủi thì Tuyết nhi đã ra đi. Cho nên những ký ức vụn vặt đó cứ theo Âu Dương Thần nhiều năm như vậy.

Qủa nhiên Âu Dương Thần vừa đến nhà nhỏ liền thấy Tuyết nhi đang chuyên tâm vẽ ở trong sân. Lúc này Tuyết nhi cứ yên lặng ngồi đó, trời chiều có chút ửng đỏ, ngọn núi nhuộm màu cam của nắng chiều, Tuyết nhi vẫn mặc bộ đồ nhà quê nhưng ở trong mắt Âu Dương Thần vẫn rất xinh đẹp. Tuyết nhi như vậy có chút giống với Tuyết nhi ngồi ngắm nhìn bầu trời của ba năm trước, là cô gái kiên cương như vậy, mà Tuyết nhi bây giờ, chăm chú như vậy. Có người nói đàn ông lúc nghiêm túc rất quyến rũ, nhưng sự quyến rũ của phụ nữ lúc nghiêm túc cũng không hề kém chút nào. Âu Dương Thần cũng không muốn quấy rầy Tuyết nhi lúc này, anh yên lặng đỗ xe, cầm thức ăn vừa rồi đã mua trong siêu thị, anh không có thiên phú thiết kế cũng chưa từng học qua về thiết kế thời trang. Bây giờ việc anh có thể làm chỉ là tin tưởng Tuyết nhi, ủng hộ Tuyết nhi, vì Tuyết nhi đi chuẩn bị một bữa tối ngon miệng để Tuyết nhi có sức lực đánh trận, Âu Dương Thần cũng chỉ có thể làm những điều này cho Tuyết nhi trong lúc khó khăn này. Lúc Âu Dương Thần chuẩn bị bữa tối xong thì mặt trời đã xuống núi, ánh sáng bên ngoài mờ nhạt nhưng Tuyết nhi vẫn còn tiếp tục vẽ. Lúc này trong núi bắt đầu hơi se lạnh, Âu Dương Thần không khỏi đau lòng, trong lòng đối với kẻ đầu sỏ làm ra chuyện này càng thêm tức giận. Ngoài ra anh còn có chút phân vân, nên yên lặng không quấy rầy Tuyết nhi hay là nên gọi cô ăn cơm đây.

“Mặt trời cũng đã xuống núi, em có mệt không?”. Âu Dương Thần lại gần ôm lấy Tuyết nhi.

“Thần, sao anh lại tới đây?”. Tuyết nhi kinh ngạc hỏi, nhìn thấy mặt trời đã lặn mới ý thức được mình đã ở đây một ngày rồi. Lúc đến đây cũng không có nói với Thânf, có phải anh đã tìm cô rất lâu rồi ko?

“Anh tới cung cấp lương thực cho em làm cách mạng này. Được rồi, nghỉ ngơi một chút đi, cơm đã nấu xong, ăn trước rồi lát nữa lại vẽ”. Âu Dương Thần hôn lên tóc Tuyết nhi một cái, dịu dàng nói.

“Được”. Tuyết nhi nhẹ nhàng đáp. Hẳn là cũng biết chuyện kia rồi, ngoài San San còn có Thần tin tưởng mình, như vậy là đủ. Cô biết là Âu Dương Thần đang dùng cách của mình để ủng hộ cô, tin tưởng cô, như vậy thật tốt. Nếu Âu Dương Thần dùng thế lực của mình giải quyết việc này thì Tuyết nhi sẽ oán giận anh, chuyện Tuyết nhi không muốn nhất chính là dùng quyền lực đi làm việc. Âu Dương Thần làm vậy khiến Tuyết nhi rất cảm động, có người đàn ông cẩn thận săn sóc cùng với bạn bè tin tưởng vô điều kiện là đủ rồi.

Ăn cơm xong Tuyết nhi lại tiếp tục trở lại phòng vẽ, bây giờ Tuyết nhi đã vẽ được tám bức, mặc dù như thế đã rất tốt nhưng vẫn cách mục tiêu còn rất xa. Tuyết nhi không dám thư giãn, cho dù tay đã vô cùng đau nhức nhưng Tuyết nhi vẫn không dám thả lỏng tay cầm bút, cô chỉ biết là trong đầu vẫn còn nhiều bản thảo, cô muốn vẽ cho tới khi hoàn thành mới thôi, Âu Dương Thần cứ lẳng lặng đứng nhìn Tuyết nhi vẽ. Lúc này đã hai giờ sáng, Tuyết nhi ngồi vẽ, Âu Dương Thần yên lặng nhìn, Tuyết nhi nghiêm túc như vậy trong mắt Âu Dương Thần là một bức tranh vô cùng đẹp, nhìn thế nào cũng không đủ.

Thẳng đến năm giờ sáng Tuyết nhi mới chống đỡ không nổi mà gục xuống bàn ngủ. Âu Dương Thần nhìn thấy Tuyết nhi gục xuống, ngực cứ như bị cái gì đó nện cho một quyền, rất đau, rất khó chịu. Cẩn thận từng chút một ôm Tuyết nhi lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, tay cô đã sưng đỏ hết rồi. Âu Dương Thần lại đi lấy hộp thuốc, cẩn thận bôi cho Tuyết nhi. Làm xong mọi việc, Âu Dương Thần giúp Tuyết nhi xếp bản thiết kế lại, nhìn bản thảo những bộ quần áo cùng trang sức tinh xảo. Âu Dương Thần sớm biết Tuyết nhi của anh là giỏi nhất, Âu Dương Thần chăm chú nhìn mỗi một bức tranh, mỗi một bức đều mang lại cho anh sự kinh ngạc rất lớn, thầm cảm thấy may mắn vì mình đã tin tưởng Tuyết nhi mà không giải quyết bằng biện pháp kia. Tuyết nhi đáng giá được tin tưởng, càng thêm chứng minh khả năng của Tuyết nhi.

-------đề nói với người xa lạ---- ----

Mọi người, cầm hoa ném ta đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.