Vợ Yêu Có Thời Hạn

Chương 14



Bạch Hạo Duy rất rõ ràng, muốn hóa giải thù địch, dùng phương pháp cứng đối cứng thì tuyệt đối không thể được, như vậy chỉ khiến chuyện đó càng nghiêm trọng hơn thôi.

Cho nên anh áp dụng phương pháp dụ dỗ, dùng đồ ăn ngon lấy lòng đám phụ nữ kia. Cái đó gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn.

Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn: nguyên bản là: cật nhân đích chủy nhuyễn, nã nhân đích thủ đoản, ý là, ăn đồ của người ta thì nói chuyện với người ta cũng mềm mỏng hơn, lấy thứ gì đó của người ta thì cũng nương tay hơn với người ta.

Bởi vậy anh chạy đi mua một đống đồ ăn vặt, dùng danh nghĩa của Hứa Tình Hoan mời các cô ấy ăn, các cô gái đó ăn xong tâm dược thì như muôn hoa đua nở.

Trừ lần đó ra, anh còn có thể đến giúp khi mấy cô gái đó cần hỗ trợ và nói rằng–

“Là Tình Hoan muốn tôi đến đây hỗ trợ.”

Mà sau khi giúp xong, lại nói:“Tuy rằng thoạt nhìn thấy Tình Hoan hơi lạnh lùng, khó gần, nhưng thực tế cô ấy là người ngoài lạnh trong nóng, chỉ là tính cách cô ấy hơi nhút nhát lại không biết biểu đạt cảm xúc của mình thôi. Giống như trước đây, liên tục trong ba năm, ngày nào cô ấy cũng đưa cơm cho một bà lão sống một mình, mãi cho đến khi bà ấy mất mới thôi, hàng tháng cô ấy luôn lấy 10% tiền lương quyên góp từ thiện đó.”

Nghe thấy lời này, những người đó tò mò hỏi anh. “Bạch tiên sinh, làm sao anh biết được những chuyện này? Anh rất thân với cô ấy sao?”

“Không phải, là vì tôi có một anh bạn tốt quen biết cô ấy, cho nên tôi mới biết được những chuyện đó.”

Bởi vậy, chỉ vài ngày sau, anh đã khiến cho mấy cô nàng hay trêu chọc ác ý với Hứa Tình Hoan, đều thay đổi thái độ với cô.

Thật ra ý nghĩ của mấy cô gái đó cũng rất đơn giản, nếu Hứa Tình Hoan chủ động hòa đồng một chút, các cô ấy cũng không gây khó dễ cho cô, thế nên hai ngày nay thấy cô, họ đều chào hỏi, tựa như giờ phút này –

“Chào buổi sáng, Tình Hoan.”

Thấy nữ đồng nghiệp đi qua đang chào mình, cô cũng vội vàng lên tiếng. “Chào chị.”

“Cô phải cầm nhiều hồ sơ như vậy à, có cần tôi giúp cầm một ít không?” Đối phương dừng chân lại hỏi.

Đối mặt với thiện ý của cô ấy, Hứa Tình Hoan thực ngoài ý muốn. “Không cần, tôi cầm được, cảm ơn.”

Sau khi nữ đồng nghiệp đó rời đi, cô buồn bực nghĩ, hai ngày nay không biết xảy ra chuyện gì, tại sao những nữ đồng nghiệp trước đây không thân thiện với cô, đột nhiên lại hiền lành với cô nhỉ.

Bạch Hạo Duy đứng sau cô thấy một màn đó, bạc môi khêu gợi có một chút ý cười vừa lòng.

Vừa quay đầu lại liền thấy Bạch Hạo Duy đối diện cô đang cười, nụ cười ấm áp đó, làm cho gương mặt âm nhu của anh trở nên sáng sủa hơn rất nhiều. Hứa Tình Hoan khẽ run sợ. Lại tới nữa, cô có cảm giác dường như nụ cười đó mình đã gặp qua ở đâu rồi ấy, bỏ ra nghi ngờ trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu với anh, rồi cô ôm hồ sơ đi về vị trí của mình.

Bắt đầu từ mấy hôm trước, khi Bạch Hạo Duy vào làm ở Giai Tiên, cô liền thường xuyên nhìn thấy anh, cũng không biết có phải công việc của anh rất nhàn rỗi hay không mà mới đến vài ngày, cũng đã hòa mình vào công ty rồi.

Bên cạnh bàn đột nhiên hạ xuống một bóng người, Hứa Tình Hoan ngẩng đầu.

Nữ đồng nghiệp đứng bên cạnh bàn cô nói:“Tình Hoan, loại bánh ngọt hôm qua cô mua ở cửa hàng nào vậy, ăn rất ngon, vài ngày nữa là đến sinh nhật mẹ tôi, tôi muốn mua một cái về mừng sinh nhật mẹ.”

“Bánh ngọt? Bánh ngọt gì vậy?” Vẻ mặt Hứa Tình Hoan mờ mịt, hoàn toàn không biết cô ấy đang nói cái gì.

“Chính là bánh ngọt ngày hôm qua cô mua mời mọi người ăn đó, cô –”

Còn chưa nói xong, chợt nghe thấy một tiếng nói khàn khàn tiến vào.

“Tôi cũng biết bánh ngọt đó mua ở đâu, đợi tôi ghi lại địa chỉ cho cô nhé.” Mấy ngày nay anh thường đảo quanh bên cạnh cô, vì sợ gặp phải tình huống thế này, may mắn lần này anh tới kịp ngăn nó lại.

“Được, cảm ơn Bạch tiên sinh.” Nghe Bạch Hạo Duy nói như vậy, nữ đồng nghiệp kia vừa lòng rời đi.

“Hai người đang nói về bánh ngọt gì vậy?” Hứa Tình Hoan hồ nghi liếc về phía anh.

Trên mặt Bạch Hạo Duy lộ ra nụ cười lấy lòng giải thích. “Ngày hôm qua tôi giúp cô mua một ít bánh ngọt mời đồng nghiệp ăn, chính là cô ấy đến hỏi cô hôm qua mua bánh ngọt đó ở đâu.” Anh quyết định trước tiên vẫn nên nói rõ ràng với cô, miễn cho chuyện anh làm vì cô mấy ngày nay bị vạch trần.

“Tôi cũng không muốn anh giúp tôi mua bánh ngọt mời đồng nghiệp ăn.” Cô cau mày, xác định mình thật sự không có ý muốn anh làm như vậy.

Bên môi anh lại nở một nụ cười, ôn hòa khuyên cô. “Nếu cô muốn mọi người thân thiện với mình, thì đầu tiên cô nên chủ động đối tốt với họ.”

Trước kia khi anh vẫn là Phí Lăng Tuyên, từng ích kỷ cho rằng, những người khác không biết đến cô cũng chẳng có vấn đề gì, trên thế giới này, chỉ cần anh hiểu biết cô có bề ngoài lạnh lùng, nhưng lại có một tấm lòng lương thiện hơn bất cứ ai là đủ rồi.

Nhưng kể từ khi làm việc cùng công ty với cô, anh mới phát hiện, bề ngoài của cô lạnh lùng cao ngạo như vậy, có bao nhiêu đồng nghiệp nữ không hoan nghênh cô đây. Cô tựa như một hòn đảo đơn độc, cô đơn một mình, cũng không giao tiếp với bất cứ ai.

Mỗi ngày nhìn cô một mình độc lai độc vãng, anh rất đau lòng, không muốn cô tiếp tục bị mọi người xa lánh cô lập như vậy nữa, anh hy vọng có thể giúp cô đi vào trong đám người, cùng hòa mình với mọi người.

Hứa Tình Hoan nhìn anh khó hiểu, cẩn thận suy nghĩ một lúc, mới hiểu được ý tứ của anh. “Cho nên anh hay dùng danh nghĩa của tôi, giúp tôi mua bánh ngọt mời các đồng nghiệp ăn?”

“Không chỉ bánh ngọt, tôi còn giúp cô mua kẹo, bánh quy mời mọi người ăn.” Anh thật cẩn thận nói ra, sợ mình tự ý làm như vậy sẽ khiến cô giận.

“Vì sao anh muốn giúp tôi như vậy?”

Thấy cô không hề mất hứng, Bạch Hạo Duy nhẹ nhàng thở ra, cười nói:“Đây là báo đáp cô lần trước đã đi ăn cùng tôi.”

Cô trầm mặc nhìn anh, cô có cảm giác, anh thích cô, nhưng cô lại không có ý đó, suy nghĩ một chút, cô quyết định nói ra rõ ràng.

“Trước mắt tôi không tính đến chuyện yêu đương.” Nói như vậy, chắc anh sẽ hiểu được ý cô chứ.

Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy trong trái tim mình có một vị trí không thể chất chứa bất cứ ai, nhưng kỳ quái là, trong lòng cô rõ ràng không có ai mà!

Không nghĩ tới cô có thể từ chối trực tiếp như vậy, nụ cười trên mặt Bạch Hạo Duy chợt đông cứng. Không, anh nên sớm biết trước rồi, lúc trước, khi anh vẫn là Phí Lăng Tuyên, cũng đã phải mất rất nhiều thời gian mới có thể đuổi đến cô.

Nghĩ vậy, bên môi anh lại giơ lên một nụ cười tươi sáng, khiến đôi mắt anh cũng cong cong.“Không quan trọng, anh vẫn đợi cho đến khi em muốn yêu đương mới thôi.”

Hứa Tình Hoan thất thần trước nụ cười đó của anh. Vì sao vừa nhìn thấy nụ cười sáng lạn đó của anh, cô có thể hiện lên một loại cảm giác như đã từng quen biết?

Rốt cuộc cô đã gặp qua nụ cười như vậy ở nơi nào?

Giám đốc thiết kế Bạch Hạo Duy này thật sự thực nhàn rỗi, chuyện gì cũng không cần làm, chỉ cần hé miệng ra là tốt rồi.

Bình thường ba nhà thiết kế có thể thiết kế tốt tác phẩm của họ rồi đưa cho anh xem qua, dựa vào đợt bồi dưỡng về đánh giá các tác phẩm nghệ thuật khi anh còn làm ở tạp chí Thương Tình, nhằm vào tác phẩm thiết kế của họ, anh cũng có thể đưa ra một ít ý kiến.

Nhưng nếu muốn anh động tay vẽ tranh, thì tuyệt đối không có khả năng.

Khối thân thể này tuy là Bạch Hạo Duy, nhưng linh hồn bên trong cũng là Phí Lăng Tuyên, Phí Lăng Tuyên từ nhỏ đến lớn, thành tích của môn mỹ thuật luôn thấp lè tè lướt trên mặt đất, căn bản vẽ không nổi một tác phẩm nào có thể nhìn được, thậm chí ngay cả con chó anh cũng không vẽ được. (Tiểu Dương: nói thật là mình cũng không biết vẽ chó đâu =)) )

Cúi đầu nhìn ngón tay vẫn còn run nhè nhẹ của mình, anh thầm nghĩ, bây giờ còn có thể sử dụng lý do này để chống đỡ, nhưng qua một thời gian nữa, tay không còn run, nên giải thích chuyện anh không thể cầm bút vẽ như thế nào đây?

Trước mặt bàn đột nhiên vang lên một tiếng gõ, làm cho anh ngẩng đầu lên trong trầm tư, ánh vào mi mắt là gương mặt có tính cách tục tằng của Diệp Uy

“Suy nghĩ cái gì mà nhập thần vậy hả? Anh gọi em hai, ba tiếng, em cũng chưa nghe thấy.”

“Nghĩ đến một bản quảng cáo thôi.” Anh thuận miệng lấy một lý do. “Tìm em có việc gì không?”

“Tìm em cùng đi ăn cơm.” Từ sau khi cậu em họ này đến Giai Tiên, tuy rằng thường nhàn rỗi trong công ty, nhưng không thể phủ nhận, dưới sự chỉ đạo của anh, những nhà thiết kế trong bộ phận này đã thiết kế được mẫu bao bì khiến chủ sở hữa rất vừa lòng, không cần chỉnh sửa lần nào cả, ngay cả bao bì bánh quy gần đây công ty nhà mình muốn bỏ đi, cũng làm cho người quản lý ở công ty khác khen không dứt miệng.

“À, giữa trưa sao?” Anh liếc đồng hồ, phát hiện bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi.

Thấy cổ tay anh có đồng hồ, Diệp Uy ngạc nhiên hỏi:“Khi nào thì em bắt đầu đeo đồng hồ thế? Anh nhớ rõ trước đây em không thích đeo đồng hồ mà, ngại trói buộc.”

Trên thực tế, điều cậu em họ này làm hắn kinh ngạc không chỉ có vậy. Trước kia Hạo Duy có chút âm trầm tự kỷ, không thích nói chuyện, càng chán ghét giao tiếp xã giao, nhưng từ khi trở về Đài Loan giải phẫu, dường như cá tính của anh đã thay đổi, không chỉ yêu cười, có năng lực nói chuyện, mà mới đến công ty không lâu, đã quen thuộc hòa đồng với mọi người rồi.

“Sau khi thấy ánh sáng một lần nữa, em có rất nhiều ý tưởng đều cải biến.” Anh nói ra một câu với hai nghĩa.

Anh không có trí nhớ trước kia của Bạch Hạo Duy, cũng không biết trước kia Bạch Hạo Duy là dạng người như thế nào, nhưng anh không cần giải thích nhiều lắm, dùng những lời này có thể cho qua chuyện, ngay cả mẹ của Bạch Hạo Duy sau khi nghe được những lời này, cũng sẽ không hỏi đến thay đổi của anh nữa.

Diệp Uy cũng không ngoại lệ, nghe thấy anh nói vậy, gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu được.

Hắn biết em họ mình trước đây được một người tặng giác mạc và đã cấy ghép thành công, vì uống quá nhiều rượu dẫn đến sơ gan, bởi vậy trong quá trình phẫu thuật, từng có một lần tim ngừng đập.

Tiếp theo, anh lại phẫu thuật một lần nữa, cắt bỏ phần gan đã bị hoại tử, trải qua sống chết như vậy, cũng khó trách ý tưởng và cá tính của anh có thay đổi.

“Anh nghĩ dì sẽ rất vui mừng trước sự thay đổi của em đúng không, trước kia em không thích phụ nữ, bây giờ nếu dì mà nhìn thấy bộ dáng em nói cười với các cô gái, chỉ sợ có thể cười đến toe toét thôi.”

Nghe vậy, Bạch Hạo Duy đứng dậy đi theo Diệp Uy ra ngoài, khóe mắt đột nhiên vừa kéo. Có ý gì? Trước kia anh không thích phụ nữ?

Chẳng lẽ…… Bạch Hạo Duy thật ra là gay?!

“Ách, kỳ thật sau giải phẫu, có một số việc trước đây em không nhớ rõ, trước đó vì sao…… vì sao em không thích phụ nữ?” Anh thử hỏi.

Liếc nhìn anh một cái, Diệp Uy cười cười có chút ái muội, đang muốn mở miệng, thì lại thấy Hứa Triết Tự đứng ngay ở cửa, hắn thân thiện tiến ra đón.

Thần sắc Bạch Hạo Duy lại đột biến, vội vàng trốn vào một cái cột che người mình, không muốn bị cậu ta phát hiện.

“Triết Tự, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây thế?” Qua bạn bè giới thiệu, hắn cũng quen Hứa Triết Tự. Lúc trước đối phương chủ yếu là giới thiệu Hứa Tình Hoan đến Giai Tiên công tác, kết quả hắn lại thấy vừa ý Hứa Triết Tự đưa chị đến phỏng vấn, tán gẫu cũng hợp, cứ như vậy thành bạn bè.

Hứa Triết Tự giơ giơ tay lên trên thuận tiện nói:“Em có việc ở gần đây, tiện đường mua cho chị em bữa trưa thôi. Diệp đại ca, anh muốn ra ngoài à?”

“Ừ, anh muốn ra ngoài ăn cơm với cậu em họ, hử?” Đang muốn giới thiệu Bạch Hạo Duy với Triết Tự, nhìn lại, Diệp Uy mới phát hiện em họ đột nhiên không thấy. “Vừa nãy rõ ràng còn ở bên cạnh mà, cậu ta đi đâu rồi nhỉ?”

Thẳng đến khi hắn hàn huyên mấy câu với Hứa Triết Tự, sau đó Hứa Triết Tự lên tầng đưa cơm trưa, hắn mới thấy Bạch Hạo Duy đi ra từ sau một cây cột.

“Vừa rồi em chạy đi đâu thế?” Hắn buồn bực hỏi.

“Dây giày của em bị lỏng, em ngồi xổm xuống chỗ kia buộc lại ấy mà.” Bạch Hạo Duy chỉ về hướng cây cột mình vừa núp, giải thích. Anh không thể để Triết Tự phát hiện ra được, bởi vì cậu hoàn toàn không tin những lời anh nói, nếu để Triết Tự biết anh là đồng nghiệp của Tình Hoan thì không biết cậu ta sẽ làm ra chuyện gì.

Có lẽ vì bảo vệ Tình Hoan, Triết Tự có thể lại đưa cô ấy đi nơi khác, đây là chuyện anh không thể chịu đựng được. Anh thật vất vả mới tìm được cô, thật vất vả mới có thể tiếp cận cô, anh không muốn lại mất cô!

“Vậy đi thôi.” Diệp Uy tin lời anh nói, hai người bước đi ra ngoài.

Mới đi vài bước, cánh tay Bạch Hạo Duy đột nhiên bị một người bắt lấy, tiếp theo, một giọng người nước ngoài nói tiếng Trung hào hứng nói–

“Duy, rốc cục tôi cũng tìm được anh rồi.”

Ngẩng đầu trông thấy một người cao lớn khôi ngô, người đàn ông ngoại quốc đó tầm ba mươi, bốn mươi tuổi đang giữ lấy cánh tay anh, lại trông thấy đối phương có cặp mắt xanh đang mừng rỡ kia, Bạch Hạo Duy bỗng nhiên cảm thấy có điềm xấu.

Người này sẽ không phải là……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.