Vợ Yêu... Tha Thứ Cho Anh Được Không?

Chương 2: Địa ngục trần gian




Địa ngục trần gian

Từ sau hôm đó, mọi việc trong nhà hắn đều giao cho cô làm. Ban ngày, cô không khác gì người làm thậm chí còn không bằng, ban đêm cô là dụng cụ cho anh phát tiết. Hắn đánh đập, hành hạ cô cũng không quên lời xỉ vã.  Khi hắn tức giận việc gì cô luôn là đối tượng để anh trúc giận. Ngay cả người hầu trong nhà cũng ghen ghét và thay nhau hành hạ cô, chỉ có những người làm lâu năm mới thương cho cảnh tình của cô. Ngay cả phòng mà không được ở phải ở ở nhà kho.

Khi làm chuyện trọng đại với cô,  hắn không cho cô uống thuốc ngừa thai vì hắn muốn cô mang con của hân. Chắc sẽ có người nghĩ hắn làm chuyện này là muốn cô có con của hắn,  mãi mãi không rời xa hắn nhưng không, hắn muốn cô sinh con nhưng sẽ hành hạ đứa con đó trước mặt cô để cô thật đau khổ.

Tuy rằng bị hành hạ cả tinh thần lẫn thân xác nhưng cô vẫn không một lời oán than, trách mắng mà vẫn cố chịu đựng, chăm sóc hắn. Cô bị hắn hành hạ tới gần sáng, thân mình mệt mỏi, chỉ được ngủ vài ba tiếng nhưng vẫn dạy thật sớm để nấu đồ ăn tuy hắn không thèm liếc nhìn một cái. Đôi lúc cô trách sao mình quá ngốc là u mê, say đắm mà yêu hắn mặc dù hắn đối xử với cô như vậy.

Một hôm, hắn vác cái thân say mèn về nhà. Cô đỡ hắn lên phòng định làm chén canh giải rượu cho hắn thì bị một bàn tay kéo xuống chiếc giường, cô hoản hốt đẩy ra thì càng bị ôm thật chặt.

" Đừng đi, ở lại bên anh "

Cô tưởng anh đã chấp nhận cô nhưng không.....

" Lam Nhi... đừng đi...đừng đi "

Nghe hắn nói xong, lòng cô như thắt lại, thì ra hắn chưa từng tha thứ cho cô mà là tưởng cô là người hắn yêu nhất Đường Lam Nhi. Đêm đó tựa như một giấc mơ không thể thành hiện thực đối với cô, anh dịu dàng, nâng niu nhưng việc làm đó chỉ khiến cô thêm đau khổ vì người ấy không phải là cô, không phải là người mà anh dịu dàng....

Sáng hôm sau, hắn thức dậy thì thấy một thân hình bé nhỏ đang nằm cạnh bên anh, như thường lệ cô dạy từ sớm, vừa mở mắt đã thấy đôi mắt phượng của anh nheo lại với gương mặt chán ghét.

" Mới đó mà không chịu nổi tự mình lên giường của tôi rồi à! "

Chát........

" Cô đúng là loài phụ nữ đê tiện,  không biết cô cho mẹ tui uống gì mà còn nói tốt về cô với tôi. Không biết bà ấy mà thấy bộ mặt thật của cô thì như thế nào nhể? "

Hắn đánh cô còn khinh bỉ cô. Hắn không biết là đêm qua hắn là người chủ động nhưng cô vẫn không nói gì cứ cắn răng chịu đựng vì cô biết có nói thì hắn cũng không tin cô mà còn chán ghét cô thêm.

Hắn từ nhà tắm bước ra với bộ âu phục lịch lãm..

" Hôm nay cô không được ăn cơm mà phải ra ngoài sân quỳ ngoài đó, không có tôi cho phép cô không được bước vào nhà, nếu không, tui có rất nhiều trò vui cho cô đó.... "

Rầm....

Cánh cửa phòng khép lại để cô gái một mình với sự tủi thân cùng buồn rầu. Cô khóc, khóc một mình cho cuộc đời cô, tại sao chứ....

" Em không phải là loại phụ nữ mà anh căm ghét, tại sao chứ.., tại sao anh lại không... yêu em, chẳng lẽ em sai khi em yêu anh!"

Cô nghe theo lời anh, sau khi tắm rửa xong thì ra ngoài vườn đứng không ăn uống gì cả. Sau khi làm xong hết công việc ngoài đó thì cô quỳ ở một góc, bầu trời âm u báo hiệu sẽ có một cơn mưa lớn nhưng cô vẫn quỳ đó. Những cô hầu gái trong nhà thì hả hê nhưng những người làm lâu năm thì không hỏi thương xót cho cô gái nhỏ.

Tí tách......

Những giọt mưa rơi xuống, rồi dần dần là một trận mưa lớn. Không ít cô chú người làm khuyên cô vào nhà nhưng cô không vô chỉ nói " Dạ con không sao đâu, cảm ơn cô chú lo lắng.. Mọi người vào nhà đi kẻo lạnh...! " Đến tối hắn mới về nhà, bước vào nhà nhưng không thấy cô, hắn hỏi người làm thì họ nói cô vẫn còn trong vườn. Tim hắn lé lên tia đau xót nhưng nó nhanh chóng vụt mất, hắn cho rằng đó là hình phạt thích đáng mà cô phải nhận. Bước lên phòng, nhìn qua cửa sổ, hắn thấy đó là một hình bóng nhỏ bé đang nằm dài trên mặt đất. Nhìn thật kĩ thì đó chính là cô, hắn vội vã chạy ra sân bế cô vào nhà nhưng lại ném mạnh cô lên giường và bảo thiếm Miên chăm sóc cho cô. Hắn khó chịu trong lòng nhưng không biết tại sao anh lại có cảm giác đó, cái cảm giác tội lỗi nhưng cố trấn an và biện minh đó là sự thương hại, đúng đó chỉ là sự thương hại cùng khinh bỉ.

" Thiếm chăm sóc cô ta thật tốt, cháu không muốn thấy cô ta chết dễ dàng như vậy, cô ta phải trả giá!"

Mọi người ban đầu còn sửng sốt vì hạnh động của hắn nhưng khi nghe hắn nói thì lại dẹp luôn cái suy nghĩ đó, một vài người cảm thấy sợ hãi và một số cảm thấy vui vui khi nghĩ anh thay đổi và chăm sóc cho cô nhưng họ lại trở về bình thường khi cái câu nói độc địa của anh vang lên.

Đêm đó cô bị cơn sốt hành hạ, thiếm Miên lau người cho cô thì không khỏi đau xót khi thấy những vết thương chằng chịt trên người cô.

" Cậu chủ, nếu cậu không bảo vệ phu nhân thì sẽ có ngày cậu phải hối hận! "

Vì là người chăm sóc cho hăn từ nhỏ đến lớn nên thiếm ấy dễ dàng thấy được cảm xúc của hắn.