Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Quyển 14 - Chương 328: Chương kết (1)



Dung Thi Âm vọt một cái đứng lên...

“Đúng vậy, là con ngốc, nhưng con biết rõ mình đến tột cùng là yêu ai, con yêu anh ấy, hơn nữa,nửa năm trước anh ấy đã nói với con, bất kể như thế nào con cũng đợi, anh ấy nhất định sẽ trở về!’’

“Con gái, coi như ba cầu xin con, chẳng lẽ con muốn hàng xóm cứ nói xấu mãi sao?’’ Ba Dung tiến lên, cầu khẩn nói.

“Ba, miệng là ở trên mặt người khác, người ta muốn nói gì, con sẽ không để ý,con tuyệt đối sẽ không đi xem mắt!’’ Dung Thi Âm quật cường nói.

“Âm Âm, nghe mẹ khuyên, lần này chị con đã nhận lời người ta rồi,dù con chỉ đi gặp người ta qua loa một chút cũng được!’’ Mẹ Dung tận tình khuyên bảo.

“Không đi!’’

Dung Thi Âm cảm thấy đầu mình đau buốt rồi, cô xoay người muốn đi về phòng mình.

“Âm Âm...’’

Dung Thi Tinh kéo cô lại, trên mặt tràn đầy vẻ khẩn cầu: “Em thông cảm cho chị đi,em gái ngoan, người này là cấp trên của chị, nếu như tối nay em quăng mặt mũi của người ta đi, về sao chị làm sao có thể ở công ty làm việc được, người ta đã sớm chờ ở đó rồi,em chỉ cần đi ứng phó cũng được, sau này nói với anh ta là không thích hợp cũng được nha!’’

“Mọi người sao phải khổ như vậy chứ? Em như vậy có khác không đi ở chỗ nào chứ? Còn nữa, chị, hôm này em đồng ý với chị, như vậy ngày mai còn người cấp trên thứ hai, thứ ba thì sao?’’ Dung Thi Tinh mới không tin lời nói của chị cô đâu.

“Ai nha, Âm Âm, chẳng lẽ em không tin tưởng chị sao? Như vậy đi, chị đảm bảo đây là lần cuối cùng, nếu như người này em không ưng ý, chị đảm bảo sẽ khuyên ba mẹ,để bọn họ về sau cũng không bắt em đi xem mắt nữa, như thế nào? Cái điều kiện này có được không?’’ Dung Thi Tinh vì có thể khiến cho cô đi, đã sử dụng hết vốn liếng rồi.

Vẻ mặt Dung Thi Âm có chút dãn ra, cô suy nghĩ một chút, nhìn Dung Thi Tinh hỏi: “Thật? Nếu như lần này em làm theo lời chị nói, về sau mọi người sẽ không lấy chuyện xem mắt đến làm phiền em?’’

“Thật thật, Âm Âm, thời gian cũng sắp muộn rồi,ngoan a....Đi thay quần áo đi!’’ Dung Thi Tinh nhìn đồng hồ treo trên tường một chút, vẻ mặt nóng nảy nói.

Dung Thi Âm ném váy áo qua một bên, nói: “Nếu gấp gáp như vậy, em cứ thế này đi cũng tốt lắm rồi!’’

“Cái gì? Con bé ngốc này, con phải mặc cho thật xinh đẹp mới đúng....’’

“Mẹ, nếu chỉ đi cự tuyệt, con ăn mặc xinh đẹp làm gì? Mọi người đã nói rồi đấy,về sau không thể ép buộc con đi xem mắt nữa!’’ Dung Thi Âm nói xong liền nghênh ngang đi ra cửa.

“Đi thôi, mọi người không dẫn đường làm sao con biết ở nơi nào đây!’’ Cô tùy tiện nói.

Dung Thi Tinh cùng ba mẹ Dung nhìn nhau, lắc đầu bất đắc dĩ...

Địa điểm xem mắt rất đẹp, vàng xanh rực rỡ, có thể nhìn ra đối phương là người rất có tiền.

Dung Thi Âm một thân đồ thường không có chút nào cảm thấy mình không hòa hợp với hoàn cảnh này, cô nghênh ngang bước về phía trước, cũng không chút nào để ý đến ánh mắt kỳ lạ của các nhân viên phục vụ.

“Âm Âm, phía trước chính là ‘Kỳ Lân các’ , người ta đã chờ rất lâu ở bên trong rồi, chị với mẹ không vào đâu.” Dung Thi Tinh trịnh trọng dặn dò Dung Thi Âm.

“A! Hai người không vào? Chuyện này....’’

Dung Thi Âm vừa định phản đối, nhưng suy nghĩ một chút cảm thấy cũng không cần thiết, dù sao mình đi vào nói rõ ý tứ của mình, họ đi vào ngược lại sẽ càng lúng túng.

Vì vậy liền nhún vai, cũng không quay đầu lại đi về hướng ‘Kỳ Lân các’....

Thấy bóng dáng cô đi xa, mẹ Dung có chút lo lắng hỏi: “ Tình Tình, con nói Âm Âm có trách chúng ta không?’’

Dung Thi Tinh đỡ mẹ Dung cười nói: “Mẹ, sợ rằng lúc đó nó cảm ơn chúng ta còn chẳng kịp đấy...’’

Hai người nhìn nhau cười một tiếng...

Dung Thi Âm thực sự là nhắm mắt gõ cửa, hít sâu một cái, đi vào...

“Xin hỏi...’’

Cô ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía...

Oa...Nơi này thật lớn, đây rõ ràng giống hệt phòng tổng thống nha, thiết bị lắp đặt cực kỳ xa hoa, cô mơ hồ thấy một người đàn ông đứng trước cửa sổ sát đất hướng mặt về biển rộng, giống như tâm tình rất tốt mà quan sát phong cảnh.

Chắc hẳn chính là người này!

Nhưng mà...Tại sao phải chọn một chỗ như vậy!

Thật kỳ quái!

“Vị tiên sinh này, xin chào....’’

Dung Thi Âm hắng giọng một cái, hít một hơi thật sâu, đi tới một chỗ vẫn còn cách anh ta thật xa, sau đó mở miệng nói:

“Ách, tôi biết rất rõ ngài là cấp trên của chị tôi,thật ra hôm nay tôi đến là muốn cùng ngài nói rõ, cuộc xem mắt này không thể thành được, bởi vì tôi đã có người yêu rồi, thật xin lỗi!’’

Chẳng quản cái khỉ gió anh ta có nghe thấy hay không, nói xong sớm một chút thì chuồn sớm một chút thôi.

Thấy anh ta vẫn như cũ chẳng có phản ứng gì, Dung Thi Âm le lưỡi một cái: “ Tôi đã nói xong rồi, tôi đi đây....’’

Nói xong cô liền nhún vai đi tới trước cửa.

Người đàn ông này thật kỳ quái, làm sao lại tự giấu mình ở góc đấy, chắc dáng vẻ cùng cấp bậc với khủng long rồi,khó trách muốn đi xem mắt...

Đúng lúc ấy thì....

“Đi gấp như vậy sao, xem ra tôi ở trong mắt nhị tiểu thư chẳng qua cũng chỉ như thế thôi ...’’

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp,ngay sau đó là tiếng bước chân chững chạc.

Dung Thi Âm kinh ngạc đến ngây người, giọng nói này...

Hô hấp của cô trở lên dồn dập, trong lúc nhất thời thế nhưng co lại không dám quay đầu lại,bởi vì cô rất sợ khi quay đầu lại sẽ biến thành ảo giác...

Là anh ấy....

Là A Nghị sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.