Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Quyển 14 - Chương 329: Chương kết (2)



Một đôi tay rắn chắc ôm lấy cô từ phía sau, ngay sau đó, cô liền cảm thấy khuôn mặt nam tính chôn ở cổ mình,dịu dàng hôn lên tai mình...

“Không dám nhìn anh sao?’’

Giọng nói tràm thấp không chút nào che giấu tình yêu, bao quanh cô đều là hơi thở nam tính quen thuộc.

“Không...Không dám nhìn, em sợ...Tất cả chỉ là giấc mơ....’’

Dung Thi Âm nhắm mắt lại, cô tình nguyện đưa lưng về phía anh,hưởng thụ hơi thở dịu dàng làm cô nhớ nhung nửa năm qua.

“Cô bé ngốc....’’

Nụ cười trầm thấp rơi trên trán cô, cô chỉ cảm thấy một hơi thở cường đại đang bao phủ lấy mình.

“Mở mắt ra nhìn anh, anh đã trở về....’’

Dung Thi Âm bỗng nhiên mở mắt, nhìn đôi mắt hết sức quen thuộc kia, giống như ánh sao trên trời, lại không chút nào che giấu thâm tình, áo sơ mi vừa khít với dáng người cao lớn anh tuấn,không thể nghi ngờ được nữa...

Cô đột nhiên che miệng lại, mắt đẹp dần dần chảy ra nước mắt...

“A Nghị....Thật là anh sao, A Nghị.....’’

Cô đưa tay vuốt ve gò má như được chạm khắc của anh, hình như không tin vào những điều mình đang thấy....

“Là anh, là amh, vì quá nhớ nhung em, cho nên anh vội vàng xử lí hết mọi chuyện rồi quay trở lại!’’

Lăng Thiếu Nghị quyến luyến hôn lên đôi mắt đẫm lệ của cô, hôn khô nước mắt cô.

“Thật tốt quá! Thật tốt quá....’’

Dung Thi Âm giống như đang nằm mơ, chỉ sợ tỉnh lại, cô lập tức nhào vào trong ngực anh, vừa cười vừa khóc....

“Về sau anh sẽ không rời xa em! Âm Âm, em là của anh, cả đời này đều là của anh....’’

Lăng Thiếu Nghị hôn lên tóc cô, đau lòng nói.

Dung Thi Âm liều mạng gật đầu,nhưng một lúc sau, cô dường như nhớ tới điều gì đó....

“A Nghị, anh đi xử lý chuyện gì vậy? Tiểu Phong và mẹ nó đâu?....’’ Cô không dám hỏi tiếp nữa.

Thấy dáng vẻ sợ hãi của cô,Lăng Thiếu Nghị trìu mến vuốt ve gương mặt cô, nói:

“Sau khi anh trở về không lâu,anh và Vũ Ân liền ly hôn,thật ra cô ấy sớm đã có suy nghĩ này,hơn nữa, lần trước cô ấy đến Đài Loan chính là muốn nói với anh chuyện này,Tiểu Phong tạm thời sẽ ở bên cạnh cô ấy, đợi nó đến tuổi đi học anh sẽ đón nó về, cho nó tiếp nhận nền giáo dục tốt nhất! Mà anh lâu như vậy mới quay lại, là bởi vì còn xử lý chuyện tiếp nhận chi nhánh công ty.’’

Dung Thi Âm nghe thấy sửng sốt một chút....

Ly hôn?

Tiểu Phong còn có thể trở về?

Đây là sự thực sao?

Cô rất thích đứa bé kia nha, mặc dù mới chỉ gặp một lần....

Nhưng mà, tiếp quản chi nhánh công ty?

“ A Nghị, anh phải tiếp nhận chi nhánh công ty gì vậy?’’ Dung Thi Âm tò mò hỏi.

Lăng Thiếu Nghị cười không nói, lúc này,mẹ Dung và Dung Thi Tinh đều đi vào....

“Lăng Thiếu Nghị, là lãnh đạo trực tiếp của chị,trước mắt tiếp nhận chi nhánh công ty Lăng thị tài phiệt ở Đài Loan,cũng là đối tượng xem mắt hôm nay của em nha!’’ Dung Thi Tinh cười nói.

“Chị...Mẹ, hai người...’’

Dung Thi Âm thấy hai người nói mới bừng tỉnh, hiểu ra: “A, thì ra mọi người kết hợp trêu chọc con! Đáng ghét chết được!’’

“Nếu hôm nay anh không làm thế sao biết được em còn yêu anh như vậy!’’ Lăng Thiếu Nghị lần nữa ôm chặt cô,trìu mến nói.

“A Nghị, anh thật là hư,thế nhưng lại nghĩ ra phương thức gặp mặt như vậy....’’

Mặc dù ngoài miệng Dung Thi Âm nói như vậy, trong lòng lại cục kỳ cảm động, cô cũng ôm chặt anh, gương mặt hạnh phúc.

“Vậy em có thích không?’’ Lăng Thiếu Nghị hỏi.

“Thích, chỉ cần là anh, cái gì em cũng thích....’’

Lời nói của Dung Thi Âm nhanh chóng rơi vào trong nụ hôm của Lăng Thiếu Nghị.

“Khụ khụ....’’

Một lúc sau, Dung Thi Tinh cố ý ho nhẹ một cái để cắt đứt màn thân thiết của hai người....

“Cái đó, Lăng tổng, tôi phối hợp tốt như vậy, anh làm lãnh đạo nên thưởng một chút đi,nhưng mà, anh nói về sau tôi sẽ xưng hô với anh như thế nào đây? Ông chủ? Em rể?’’

Vào giờ phút này cô đã hoàn toàn buông xuống,chỉ cần em gái có thể hạnh phúc, cô liền hạnh phúc rồi.

“Tùy cô, tôi không có vấn đề gì....Nhưng mà trước mắt, vị trí quản lý phòng thị trường đang trống, không biết vị chị dâu tương lại đây có hứng thú không?’’ Nụ cười của Lăng Thiếu Nghị nở rộ, giống như tắm gió xuân.

“Đương nhiên là có hứng thú! Mẹ, con thăng chức rồi, ha ha....’’ Dung Thi Tinh ôm mẹ Dung cười không ngừng.

“Tốt, thì ra hai người đã có giao dịch như vậy,thế còn em?’’ Dung Thi Âm giả bộ bất mãn hỏi.

“Em a.....’’

Lăng Thiếu Nghị cười vuốt mũi cô một cái, nói: “Ở trước mặt mẹ của em, em phải thề cả đời phải yêu anh, không cho phép chần chừ!’’

“Đáng ghét!’’ Dung Thi Âm cười, rúc vào trong ngực anh.

“Âm Âm , bởi vì anh còn đồng thời quản lý chi nhánh công ty ở Thụy Sĩ, tổng bộ bên kia anh cũng phải chịu trách nhiệm, cho nên anh muốn em đáp ứng anh một chuyện!’’ Lăng Thiếu Nghị nặng nề nói với cô.

“Chuyện gì ạ?’’

“Anh muốn em hứa, bất kể anh đi nơi nào, em đều phải ở bên cạnh anh, được không?’’Vẻ mặt anh tràn đầy tình yêu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Thi Âm bỗng nhiên đỏ bừng, cô cười gật đầu, cũng thâm tình nói:

“Được, em sẽ ở bên cạnh anh....Cả đời!’’

Hai người ôm nhau, nguyện không bao giờ tách xa nhau nữa....

Có người từng nói: Hạnh phúc chân chính không thể miêu tả được,nó chỉ có thể trải nghiệm, trải nghiệm càng sâu thì càng khó miêu tả, bởi vì hạnh phúc chân chính không phải là việc có thể tập hợp được, nó là một trạng thái kéo dài....

Thật ra hạnh phúc rất đơn giản,hạnh phúc chính là yêu nhau đến già, còn nhìn nhau không chán, có thể ở chung một chỗ với nhau,bên nhau một đời một thế, cùng nhau từ nhân gian đến thiên đường....

~~~~ THE END~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.