Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Quyển 3 - Chương 28: Nhất thời chìm đắm




Lăng Thiếu Đường chậm rãi lái xe về Thanh Vận Viên.

Ánh sáng lạnh lùng từ chiếc đèn thủy tinh treo trên trần trong phòng khách xa hoa càng làm nổi bật gương mặt anh tuấn như điêu khắc của Lăng Thiếu Đường. Khi bước vào phòng khách, anh không thấy bóng dáng Kỳ Hinh đâu, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi mất mát, ánh mắt lạnh lùng vụt qua tia không vui.

- Cậu cả, cậu về rồi! – Bác Phùng và mấy người giúp việc cung kính đứng một bên trong phòng khách, mỉm cười chào anh.

Lăng Thiếu Đường không có biểu cảm gì, khẽ gật đầu, cởi áo vest ngoài ra rồi đưa cho bác Phùng.

- Cô ấy đâu rồi? – Anh ra vẻ tùy ý hỏi.

- À, thiếu phu nhân... à không phải, cô Kỳ đang ở Mỹ Ấp, giờ tôi sẽ lập tức đi gọi cô ấy! – Bác Phùng lỡ lời, hiện giờ bà không biết phải xưng hô với Kỳ Hinh thế nào.

Lăng Thiếu Đường hơi chau mày lại, rõ ràng là anh không hề vừa lòng với cách gọi Kỳ Hinh vừa rồi của bác Phùng.

- Không cần, tôi tự đi được rồi! – Nói xong, Lăng Thiếu Đường ra khỏi phòng khách, đi về phía Mỹ Ấp.

Lúc đi đến khu trồng hoa bỉ ngạn, hình bóng xinh đẹp cách đó không xa hiện lên trong mắt anh.

Ánh trăng dịu dàng chiếu lên người Kỳ Hinh, trong bộ váy trắng, cô lại càng trở nên xinh đẹp. Cô lẳng lặng đứng trong vườn hoa, khuôn mặt xinh đẹp và thanh tú như trăng mùa thu nhìn về phía xa xăm. Sắc đỏ tươi của hoa bỉ ngạn làm càng làm bật lên làn da trẵng nõn mịn màng của Kỳ Hinh. Cảnh tượng lúc này như một bức tranh tuyệt đẹp khiến Lăng Thiếu Đường phải say mê.

Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng bước về phía bóng hình xinh đẹp.

Hơi thở của người đàn ông dường như đã làm Kỳ Hinh bừng tỉnh, cô đột nhiên quay người lại, nhìn Lăng Thiếu Đường ở sau lưng, ánh mắt trong veo sáng ngời có vẻ trốn tránh. Cô giống hệt như một nữ thần đứng dưới ánh trăng, hàng lông mi dài khẽ rung, làn da trắng nõn không tỳ vết trong biển hoa bỉ ngạn đỏ tươi ánh lên màu hồng nhàn nhạt. Nhưng một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, đôi môi mỏng manh như cánh hoa hồng mềm mại ướt át.

Lăng Thiếu Đường chấn động, khi thấy giọt nước mắt của Kỳ Hinh, sự đau đớn trong lòng như xé rách lồng ngực anh.

Anh làm sao vậy? Đưa cô về đây vì muốn trừng phạt cô đã lừa gạt anh, hai năm qua anh lại giống một thằng ngốc bị cô gái này đùa giỡn, nhưng bây giờ cô lại ở trước mặt anh giả bộ vô tội và ấm ức. Anh không cho phép cô lừa gạt anh, dù là hai năm trước hay là hai năm sau.

Nhưng chẳng phải anh rất hận cô gái này hay sao? Tại sao khi thấy giọt nước mắt của cô, anh lại đau lòng đến chết?

Thanh Vận Viên về đêm dường như lại càng khiến cho nội tâm con người và những tình cảm sâu kín bộc phát.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt góc cạnh anh tuấn và lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường càng lộ rõ, đôi mắt đen thâm thúy, hàng lông mi dày và rậm tạo cho anh khí chất tao nhã của bậc vương giả.

Kỳ Hinh hơi cụp mắt xuống, trái tim lại đập liên hồi. Người đàn ông này là khắc tinh của cô sao, cho dù là hiện tại, khi nhìn anh nhưng cô vẫn cảm thấy trái tim mình đang lơ lửng, nỗi hận thù chẳng hề khiến nhịp tim của cô bình ổn trở lại, tại sao lại thế này?

Ánh mắt Lăng Thiếu Đường đầy đau lòng, anh duỗi tay ra, ôm chặt Kỳ Hinh đang bất lực vào trong lòng. Khi hơi thở mềm mại của cô phả vào ngực, anh xúc động đến mức chỉ muốn nhập cô vào người mình.

Anh cúi người xuống, đặt nụ hôn nóng bỏng lên đôi mắt cô, đau lòng hôn lên giọt nước mắt ấy, sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh giờ đã bị thứ tình cảm sâu đậm nào đó thay thế.

Cô đang khóc sao? Tại sao cô lại khóc? Vì cô yêu Tuyên Tử Dương?

Nghĩ đến đây, trái tim Lăng Thiếu Đường như bị người khác đào khoét, trong đêm tối thế này, ở một hoàn cảnh như vậy, anh khó có thể kìm chế bản thân.

Lồng ngực ấm áp quen thuộc khiến Kỳ Hinh bất giác nhớ về hai năm trước, trái tim cô dường như dần trầm luân... không ngừng trầm luân!

Cô chưa bao giờ biết được Lăng Thiếu Đường lại có thể có vẻ mặt dịu dàng như vậy. Dù chỉ là trong nháy mắt cũng tốt, là lừa dối bản thân cũng được! Cứ như vậy, ở trong lòng anh, dù là cảm giác gì cũng chẳng quan trọng nữa, mọi hận thù với anh cũng bị sự dịu dàng ấy làm tan biến hết.

Thời gian ơi, hãy đi chậm một chút, đừng chạy nhanh quá, đừng phá tan giây phút tốt đẹp này!