Vòng Bảy Người

Chương 11



Chu Quyết ngừng đọc sách, cậu nghi hoặc nhìn hai người Khỉ Còi và Tam Béo, hai người cũng chẳng hiểu ra sao, song từ trong mắt bọn họ đều lòe ra một loại mê muội không thể tự thoát ra. Chu Quyết khép sách lại đưa ra câu hỏi: "Tụi mày nói xem Thúy Nương này có phải có chút cổ quái hay không?"

Tam Béo từ trong túi quần rút ra một gói thuốc nói: "Đâu chỉ cổ quái, con mẹ nó nàng chính là Hồng Phất Nữ (*) thần bí a. Nhóm người này. . . . . .Rốt cuộc có lai lịch gì nhỉ?"

(Tiêu: Nàng thích cầm cây phất trần màu đỏ nên mọi người gọi là Hồng Phất Nữ. Truyện về cô gái này thì nhiều cách nói lắm nên rất bí ẩn. Nhưng mà nói chung nàng là người thông minh, đa mưu túc trí có mắt nhìn người. Sau này nàng giúp chồng là Lý Tịnh thành nghiệp lớn.)

Khỉ Còi thấy hai người này không đọc sách nữa, hắn thúc giục nói: "Đừng ngừng lại, tiếp tục a. Xem tiếp theo đi."

Nhưng Chu Quyết còn chưa bắt đầu lật sách, thình lình điện thoại di động truyền đến một trận tiếng sói tru. Dọa Tam Béo sợ đến vây bỏng tàn thuốc lên mặt, hắn mắng: "Chu lão nhị! Thời kỳ căng thẳng vậy mà mày còn đặt nhạc chuông này hả, mày để đoạn phong ba mật tâm kinh gì gì đó đi, mày không có. . . . . .Tao bắn bluetooth cho!"

Chu Quyết ngẩng đầu mắng: "Mẹ kiếp, mày quên bài Khiêu Vũ Cùng Bầy Sói này là mày gửi cho tao rồi sao? Bà nội mày nói cứ như mình không phải đầu sỏ?"

Tam Béo ấp úng nửa ngày không có cách nào cãi lại, Chu Quyết vẻ mặt đại nhân ta không thèm chấp tiểu nhân như mày đảo mắt lắc lắc đầu với hắn, cậu cầm lấy di động phát hiện đây là một dãy số xa lạ, do dự chốc lát vẫn nhận điện, đầu dây bên kia cực kỳ yên tĩnh, chậm rãi Chu Quyết nghe được tiếng bước chân, cảm giác có một người từ đàng xa đang đi tới. Chu Quyết quay đầu lại nhìn thoáng qua hai đứa bạn cậu, hai người đều đang ra hiệu, hỏi có phải Trần Hạo gọi tới không.

Chu Quyết chột dạ alo một tiếng, nhưng đầy dây bên kia không hề truyền đến hồi âm nào, dần dần tiếng bước chân đình chỉ, ngay sau đó truyền đến một trận tiếng mở cửa, tiếp theo là đóng cửa. Sau đó là thanh âm xê dịch ghế, phảng phất như có một người ngồi xuống. Tiếp theo chỉ có thanh âm cực kỳ nhỏ vang lên, phảng phất như là tiếng hít thở, cùng với thanh âm chất lỏng nhỏ giọt trên mặt đất.

Chu Quyết nuốt nước bọt, tiếp theo điện thoại di động đột ngột truyền đến thanh âm tắt máy, điện thoại di động của Chu Quyết thoáng cái tự động tắt. Điều này khiến Chu Quyết sợ đến một thân mồ hôi lạnh, Cậu liếm môi cố gắng nặn ra một nụ cười nói với Tam Béo và Khỉ Còi: "Có lẽ. . . . . .Có lẽ là hết pin rồi."

Hai người ậm ừ một tiếng, nhưng trong lòng Chu Quyết biết, pin của điện thoại mình kỳ thật đầy vạch. Cậu tự an ủi rằng chỉ là chất lượng điện thoại có vấn đề, hơn nữa hạ quyết tâm muốn mua cái cao cấp hơn. Cậu lén lén lút lút mở điện thoại lại, bỏ vào túi sách.

Hai người hỏi: "Vậy trước khi hết pin mày đã nghe được gì? Có phải Trần Hạo không?"

Chu Quyết đỡ trán nói: "Không biết, không ai nói chuyện, cảm giác như có người tiến vào sau đó ngồi xuống. Tiếp theo là tắt điện thoại."

Trên đầu Tam Béo đều là mồ hôi, vẻ mặt Khỉ Còi thì mờ mịt. Tiếp theo lại truyền ra một tiếng sói tru nọ, sợ đến ba người đồng thời nhảy dựng, Tam Béo vẻ mặt khóc tang nhìn điện thoại di động nọ, hắn vỗ khuôn mặt to mọng của mình nói: "Ông nội của tôi ơi, lão tử sau này cho mày mấy thứ này nữa, tao liền viết chữ Lý đảo ngược."

Chu Quyết tưởng rằng vẫn là loại thanh âm kỳ quái lúc trước, cậu không nói gì, đầu kia cũng không có thanh âm, mãi qua nửa phút, đầu kia mới truyền đến thanh âm của Trần Hạo, anh mất hứng nói: "Alo, cậu còn sống không? Đừng mãi thở không ra tiếng a nhóc."

Chu Quyết vừa nghe thanh âm của Trần Hạo, cơ hồ xả toàn bộ khí trong khoang bụng, cậu thở dài nói: "Thầy, thầy đừng một câu cũng không nói vậy chứ? Thầy không biết người dọa người sẽ hù chết người sao?"

Trần Hạo buồn bực nói: "Rốt cuộc là ai dọa ai hả, được rồi, cậu nói cho tôi biết ký túc xá của các cậu ở đâu? Tôi nhất thời nhớ không nổi chỗ của các cậu."

Chu Quyết nói: "306, thầy đi tới tòa nhà xếp sau cùng, bên cạnh có con mương thối chính là ổ của tụi em."

Trần Hạo bị mô tả của cậu chọc cho cười thành tiếng, nhưng tiếp theo anh lại lâm vào trầm mặc, Chu Quyết phải alo mấy tiếng, Trần Hạo mới trả lời: "Các cậu đọc quyển sách kia rồi?"

Lông tơ của Chu Quyết lại dựng đứng lên, cậu hàm hồ ừ một tiếng, Trần Hạo cũng không nói gì, chỉ cúp điện thoại. Chu Quyết mơ hồ cảm thấy trong điện thoại tiểu tử này đã nghe thấy gì đó.

Không tới 5 phút, bọn họ chợt nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, vừa mở cửa nhìn quả nhiên là Trần Hạo, anh không mang dù, cả người ướt đẫm, tóc dính trước mặt anh ngược lại có vài phần cảm giác ngang ngạnh, song rất nhanh đôi mắt của anh chàng đẹp trai ngang ngược này chợt trợn to, con ngươi cơ hồ muốn từ trong vành mắt anh rớt ra.

Anh kéo bả vai Chu Quyết, cả người Chu Quyết liền dán trước ngực anh, chợt nghe thấy phía sau Tam Béo hô một câu oang oang trời đất gì đó, sao thầy liền trước mặt bọn em cướp người rồi.

Sau đó Trần Hạo không hề quay đầu lại túm cổ áo Chu Quyết một mạch chạy đi, Chu Quyết như một con gà nhỏ bị anh túm. Phía sau Tam Béo và Khỉ Còi chạy theo, hai người không hiểu rõ tình huống lắm, cũng đi theo ra ngoài. Bọn họ theo Trần Hạo lao xuống lầu, đâm đầu vào trong cơn mưa to bên ngoài. Nước mưa điên cuồng quất vào mặt bọn họ.

Chu Quyết vẫy khỏi tay Trần Hạo, lau mặt nói: "Anh tới cùng làm sao vậy? Làm gì mà kéo chúng tôi đi a."

Ánh mắt Trần Hạo cơ hồ như là thấy quỷ, anh chỉ vào cửa sổ ký túc xá trên lầu nói: "Phùng Tường thật đã chết rồi sao?"

Chu Quyết gật đầu, song từ trong ánh mắt Trần Hạo, cậu phảng phất như biết hắn hỏi việc này là ý gì. Lúc này Tam Béo và Khỉ Còi cũng theo xuống tới, bọn họ mắng: "Mẹ kiếp, mấy người làm gì vậy hả, cầu yêu trong mưa kiểu Plato (*) hả?"

(Tiêu: Plato là một nhà triết học nhà văn của Hy Lạp. Tình yêu kiểu Plato là tình yêu tốt đẹp nhất, cao thượng nhất ở trên cõi đời này. Nói chung là theo trường phái siêu cấp lãng mạn :]])

Chu Quyết không nghe lọt tai câu nói nhảm của Tam Béo, cậu hỏi: "Anh rốt cuộc đã nhìn thấy gì?"

Trần Hạo muốn châm thuốc, nhưng mưa quá lớn bật lửa vài lần không thành, anh ném điếu thuốc xuống nói: "Trước đó tôi gọi điện cho cậu, phát hiện trong điện thoại vẫn luôn có một người ở bên cạnh cậu lặng lẽ nỉ non cái gì tiếp tục đọc, cùng lên đường. Vòng bảy người một cũng không thể thiếu."

Chu Quyết lui lại mấy bước, phía sau Khỉ Còi đỡ lấy cậu. Chu Quyết nói: "Sau đó. . . . . .Anh đã nhìn thấy gì?"

Trần Hạo nói: "Người gọi là Phùng Tường kia hắn ngồi vị trí cạnh song cửa sổ, nhìn chằm chằm các cậu. Trên đầu của hắn đều là vết thương, máu nhỏ giọt trên sàn nhà. Trên tay của hắn hình như đều là lông màu đen. . . . . .Cảm giác như cánh tay khỉ."

Chợt nghe thấy Tam Béo phía sau bịch một tiếng, không đứng vững nữa, trực tiếp ngồi bệt trên mặt đất. Chu Quyết cơ hồ cũng cảm thấy chân nhuyễn choáng đầu, cậu nói: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Có vẻ như giữa trưa ngày đó, Lão Cửu đi trước gọi cơm, trong đám đồ ăn sáng chính là cá trích chiên. . . . . .Chẳng lẽ thật sự sẽ. . . . . ."

Lại nghe một tiếng bịch, sức lực để ngồi của Tam Béo cũng bị tháo cạn nằm sấp trên mặt đất. Cả người run thành một đoàn.

Trần Hạo nhìn Chu Quyết nói: "Trước tới nhà tôi đi thôi. Xem ra chúng ta nếu không động thủ, tiếp tục sẽ không còn cơ hội nào cho chúng ta nữa."

Đề nghị này là thích hợp nhất hiện tại, bởi vì đích xác không ai dám trở về nữa. Nhưng Khỉ Còi vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, nước mưa đánh vào trên mặt hắn, hắn mím môi cứng ngắc đứng trong mưa nói: "Sách. . . . . .Sách còn ở trên."

Tam Béo rên rĩ hô: "Mày không cầm?"

Khỉ Còi phẫn nộ trừng Tam Béo, Tam Béo chột dạ không dám nói lời nào. Trần Hạo mím môi nói: "Sách này sớm muộn cũng quay trở lại bên cạnh chúng ta, mọi người từng đọc sách đều trốn không thoát. Không cần lo lắng, bây giờ trở về quá mạo hiểm."

Thế là bốn người vẫy một chiếc taxi, thẳng đến nhà Trần Hạo, cha mẹ của tiểu tử này vốn không ở nhà, nhà cửa cũng không tính là nhỏ, ba đại nam nhân Chu Quyết quây quần ở đây làm tổ một đêm, Trần Hạo lấy ra ba bộ quần áo khô cho bọn họ, chỉ vào phòng vệ sinh nói: "Đi tắm rửa, nếu không sẽ bị cảm."

Vì vậy bốn người thay phiên tắm rửa nước nóng, sau đó anh đưa ba người đến thư phòng của anh thoải mái ngồi hai tay đan nhau, bắt chéo chân nói: "Tôi đã giải ra mật mã."

Ba người nghe thấy, thoáng run lên. Chu Quyết cười khan nói: "Anh Trần, anh chắc chứ? Không nói giỡn chứ?"

Trần Hạo từ trong một ngăn kéo của bàn làm việc lấy ra một xấp giấy, anh viết nhanh xuống chuỗi mật mã nọ.

"5P-3C-I3436-368742"

Trần Hạo vừa viết, vừa thì thầm: "Năm hàng, ba tầng, I3436-368742. . . . . ."

Bất qua sau khi anh viết xong lần này, Chu Quyết lập tức ý thực được hàm nghĩa của chuỗi mã này.

Chu Quyết kinh hô: "Mã hóa tứ giác! Chị gái anh kỳ thật đang nói vị trí của một quyển sách!"

Đầu Chu Quyết lập tức hiểu ra, chuỗi số liệu này đích thật là chị Trần Hạo có khả năng viết ra nhất. Mã số tứ giác là một trong những phương pháp tra từ thường dùng trong từ điển Hán ngữ, dùng tối đa 5 chữ số Ả Rập để tiến hành phân loại chữ Hán.

Cách tra mã số tứ giác dùng con số từ 0 đến 9 để gán cho nét bút ở bốn góc của mỗi chữ Hán, có khi ở một vị trí cuối cùng bổ sung thêm số. Kỳ thật là một loại mã số quản lý mã hóa thường dùng trong thư viện. Dưới tình huống bình thường, sách mới nhập đều tra mã số tứ giác của tác giả sách mới, sau đó sẽ viết mã số vào trong sách, Thuận tiện tra tìm và quản lý.

Khỉ Còi chống đầu nhìn mật mã nói: "Mật mã này chẳng lẽ là một quyển sách trong thư viện Chu Quyết làm thuê?"

Tam Béo tiếp lời: "Ngày mai đi tìm? Chúng ta chỉ cần tìm được quyển sách kia là có thể biết tin tức rồi?"

Trần Hạo quăng bút nói: "Không cần, tôi biết nội dung của quyển sách kia, cho nên tôi cũng biết chị ấy muốn nói gì với chúng ta."

Khỉ Còi và Tam Béo khó hiểu nhìn anh hỏi: "Anh đã đi tìm rồi?"

Trần Hạo lắc đầu vừa muốn mở miệng, lại bị Chu Quyết ngăn cản, Chu Quyết cảnh giác nhìn Trần Hạo nói: "Anh Trần, tôi cho rằng tôi nên biết rõ ràng một việc trước."

Trần Hạo ừm một tiếng, Chu Quyết nhìn chằm chằm mật mã này nói: "Tôi muốn hỏi chính là, anh tham gia vào chuyện này, đơn giản là vì chị gái anh?"

Vừa dứt lời, sau con mắt đồng thời nhìn chằm chằm Chu Quyết, Chu Quyết vẫn như cũ không chút dao động, cậu nâng vai dùng khăn mặt lau tóc, thay đổi một loại giọng điệu rất bình thản nói tiếp: "Đầu tiên, chúng tôi chỉ biết chị gái anh mất tích, việc này không sai, nhưng những thứ khác đều thông qua miệng anh nói ra. Tôi tin, có chút chuyện dù tôi không nói, nhưng đám bạn tôi không có khả năng im lặng, đó chính là anh tới cùng đóng vai nhân vật gì trong sự kiện này? Terminator đến từ tương lai? Chúa cứu thế? Hay là. . . . . .Kẻ chủ mưu? Chúng tôi biết, anh cũng biết, nhưng anh biết đó, chúng tôi chỉ có thể thông qua giải thích từ miệng anh. Nói thật tôi nghĩ chuyện khó bề tưởng tượng nổi, lại nguy hiểm như vậy, người thường sẽ không nhào vào."

Sau khi Chu Quyết hờ hững nói xong những lời này, dùng ánh mắt liếc bốn phía, Tam Béo và Khỉ Còi đều đã đứng bên cạnh cậu, ba người bọn họ liền thành một đường đối diện Trần Hạo. Mà Chu Quyết vẫn như cũ khống chế ánh mắt và tâm tình của mình. Còn Trần Hạo vẫn không nhúc nhích nhìn cậu, ánh mắt phi thường bình tĩnh, không chút gợn sóng. Thậm chí có chút vị đạo thưởng thức và nghiền ngẫm.

Song phương đều muốn từ trong mắt đối phương nhìn ra gì đó, nhưng đều không thể làm được. Cuối cùng Chu Quyết nhẹ giọng cười nói: "Haha, kỳ thật tôi cũng không khác, chỉ là cho rằng anh không phải quá quan tâm đến chuyện này, mà bằng chứng lại có quá ít."

Trần Hạo cười lạnh mở miệng nói: "Cậu tưởng rằng tôi có mục đích khác?"

Chu Quyết lắc đầu, lần này cậu không cười, mà lấy một loại nhãn thần rất lạnh nhạt nhìn anh nói: "Tôi không phải tưởng rằng, tôi khẳng định."

Trần Hạo nghe nói thế, cư nhiên phốc một cái bật cười, anh cười nhìn Chu Quyết, run rẩy bả vai nói: "Tôi thật là càng ngày càng thích tiểu tử cậu, cậu thật sự rất giống chị gái tôi."

Chu Quyết nghiêng đầu nói: "Nói vậy là sao?"

Trần Hạo ngửa mặt về phía sau, thay đổi chân bắt chéo nói: "Không có gì, cậu và chị gái tôi giống nhau thích dùng một ít lời lẽ cũ rích thử dò xét người, cậu muốn thử tôi tới cùng có chuyện gì gạt các cậu hay không. Cậu không tin tưởng tôi, cho nên cậu cần ép buộc tôi thẳng thắn."

Chu Quyết nghe thấy lời này của anh, ánh mắt rốt cuộc xẹt qua một tia kinh hãi, bất quá thần sắc chỉ chợt lóe qua, nhưng không tránh được ánh mắt của Trần Hạo, Trần Hạo thoáng nở nụ cười với cậu, Chu Quyết biết giả bộ thử nữa cũng không có nghĩa gì, cậu khó xử cười nói: "Quả nhiên là anh Trần, người từng trải, xem ra chỉ có thể nói thật với anh, kỳ thật tôi thật sự có chút cảm giác kỳ quái, làm thế nào anh lại quan tâm đến chuyện này như vậy. Anh khẳng định biết hơn gì đó. Anh cứ nói cho chúng tôi biết đi, mạng chúng tôi hiện tại xem như ngọn nến trước gió a."

Trần Hạo không ngờ tới tâm tình Chu Quyết có thể chuyển biến nhanh như vậy, bị cậu đột ngột thẳng thắn, trái lại có chút luống cuống, anh than thở từ trong giá sách rút ra một quyển, sau đó nói: "Đây chính là nhật ký của chị tôi, cũng là tin tức duy nhất chị lưu lại cho tôi."

Chu Quyết nhìn sách, Trần Hạo ra hiệu bọn họ có thể đọc. Chu Quyết phát hiện quyển sổ nhật ký này cực lỳ xinh đẹp, khó được hiện tại còn có người có thể viết chữ tốt như vậy. Dựa theo cách nói của Chu Quyết chính là hiện tại xã hội này đại đa số mọi người tương đối thông thạo trí năng ABC gì gì đó, đã thoái hóa đến không cách nào dùng tay viết ra văn chương ngoài 2000 chữ.

Mà nhật ký đích xác cùng cách nói của Trần Hạo không sai biệt lắm, cơ hồ chưa từng nhắc tới quyển tiểu thuyết, Chu Quyết rất nhanh liền mất kiên nhẫn, cậu dứt khoát lật đến một tờ cuối cùng, đó là ngày cuối cùng chủ nhận này viết nhật ký.

"Tôi thật sự không cách nào tiếp tục chờ nữa, tiểu thuyết tôi đã đọc được hai phần ba, rất nhiều nội dung và câu hỏi khiến tôi cảm thấy hoang mang, mấy hôm trước em trai nói tiên đoán của tôi cứu nó một mạng. Lúc nó nói rất kích động, nhưng tôi rất sợ hãi, sợ nó sẽ trở thành người thứ hai như tôi. Nếu thật sự như vậy, thế thì, một nhà chúng ta đều xong rồi. Tôi bây giờ là một người điên, tôi phân không rõ hiện thực và hư ảo, kỳ thật tôi biết nó đều là sự thật, nhưng cũng đều là giả.

Tôi bị trói rồi, làm sao bây giờ? Hai u linh đồng thời vươn tay về hướng tôi, tôi nên duỗi về hướng nào? Tôi không thể đợi lát nữa, tôi là một trong bảy người, mà sáu người khác còn đang chờ tôi, có lẽ bọn họ sớm đã chết rồi, nhưng không sao, sẽ có kẻ tiếp nhận, tựa như nếu tôi chết, có lẽ em trai tôi chính là người thay thế tôi. Tôi phải đi lấy tín vật nọ, tìm được nó. . . . . .Không được, không thể đi! Đi rồi sẽ không về được. . . . . . Đi tìm đi, nó thuộc về mày, có nó thì có chìa khóa sáng tỏ hết thảy bí ẩn. Không được. . . . . .Đi tìm đi, đừng do dự nữa. Đừng do dự nữa. . . . . ."

Đoạn viết này đích xác như lời văn của một người điên, Chu Quyết cảm giác được một loại mâu thuẫn, hình như có hai linh hồn đang viết nhật ký, bọn họ thay phiên khống chế suy nghĩ của chị gái Trần Hạo. Mà cuối cùng chị gái Trần Hạo quả thật đã đi tìm.

Trần Hạo nhìn mặt Chu Quyết, anh mở miệng nói: "Cậu cũng sẽ giống chị ấy, kể cả hai người bạn học của cậu, đã bị u linh triệu hoán."

Tam Béo giành trước hỏi: "Anh khẳng định vậy?"

Trần Hạo quay đầu nhìn hắn nói: "Đúng vậy, khẳng định."

Tam Béo không khống chế được tâm tình của mình, chỉ có thể cứng ngắc cười ngây ngô, hắn nhìn Chu Quyết và Khỉ Còi bên cạnh, nói: "Anh dựa vào cái gì nói? Anh đến giờ vẫn chưa đụng vào quyển sách chó má nọ mà, anh đây không phải đứng nói chuyện không đau thắt lưng sao, đúng vậy, lão nhị nói rất đúng chúng tôi cũng không tin tưởng anh. Chúng tôi dựa vào cái gì tin anh?"

Khỉ Còi không phụ họa, hắn chỉ yên lặng nhìn vào mắt Trần Hạo, hắn là người trầm mặc nhất, những cũng là người ngay thẳng nhất, hắn không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều phi thường đúng trọng tâm, hiện tại hắn không nói lời nào, chỉ bởi vì hắn đang đợi Trần Hạo đưa ra lời tín nhiệm.

Mà tâm tư của Chu Quyết còn phức tạp và tỉ mỉ hơn hắn nhiều, cậu ngoại trừ ngoài ý muốn không tín nhiệm Trần Hạo, cậu còn muốn biết tất cả tin tức Trần Hạo có được, Chu Quyết hiểu được một mặt mù quáng tín nhiệm, cuối cùng chỉ có thể làm hỏng việc, tín nhiệm là dưới tình huống song phương bình đẳng sinh ra. Bằng không một phương bỗng dưng vô cớ tín nhiệm trừ phi là giữa người yêu, nếu không loại tín nhiệm này chính là giả dối.

Trần Hạo vẫn như cũ duy trì tư thế ngồi của anh, anh mở miệng nói: "《Kilimanjaro》(*), quyển sách này chính là sách I3436, có lẽ các cậu không tin, nhưng tôi thực sự có thể nhớ kỹ rất nhiều thứ, đó cũng là nguyên nhân tôi phải dùng thuốc ngủ mỗi ngày và định kỳ châm cứu mới có thể ngủ đủ. Năng lực ghi nhớ của tôi gấp 60 lần các cậu. Chị gái tôi mất tích năm năm trước, cho nên tôi có thể nói ra thứ tự sắp xếp của tất cả các sách trong thư viện năm năm trước."

(Bánh Tiêu: Kilimanjaro là tên ngọn núi cao nhất châu Phi.)

Mọi người đều hít một ngụm lãnh khí, nhưng Chu Quyết chỉ ậm ừ một tiếng, tỏ vẻ cậu đã sớm nghe nói. Sau đó Trần Hạo nói: "Mấy số liệu mật mã phía trước tôi đã dựa theo ký ức tìm được quyển sách này, mặt sau 368742, cái này khiến tôi mất một ít tâm tư, tôi đã sắp xếp rất nhiều, nhưng không cách nào hệ thống được. Sau đó tôi phát hiện số liệu này kỳ thật rất đơn giản, chị gái tôi sẽ không phức tạp hóa sự việc, cho nên dựa theo phương pháp suy nghĩ trực tiếp nhất."

Tam Béo hỏi: "Suy nghĩ gì?"

Trần Hạo mở máy tính, sau đó dùng baidu tra ra quyển sách《 Kilimanjaro 》này, sau đó anh nói: "Dựa theo trình tự, chữ thứ ba, chữ thứ sáu, chữ thứ tám, chữ thứ 42. Liền cho ra được ý tứ chính là Hẹn Bảy Người, Sinh Tử Hội.

Tam Béo niệm ra sáu chữ này, đần ra hồi lâu, cuối cùng tổng kết ra một câu: "Nghĩa là gì?"

Khỉ Còi cũng yên lặng nhớ kỹ sáu chữ này, nhưng Chu Quyết không niệm, cậu tựa hồ đã hiểu được hàm ý của Trần Hạo, cậu ngẩng đầu lên nói: "Còn có vài người đã xem qua tiểu thuyết này?"

Trần Hạo hài lòng chỉ ngón tay nói: "Nếu cậu là nữ, có lẽ tôi sẽ yêu cậu mất. Đúng vậy, chí ít mỗi một lần đều có bảy người xem qua quyển sách này, tính chị gái tôi, cậu, Tam Béo, Khỉ Còi, Lão Cửu vừa ngã chết, còn hai người. Hai người chúng ta chưa biết."

Khỉ Còi cũng được gợi ý thông suốt, hắn một chưởng vỗ trên bàn nói: "Nói cách khác, chúng ta là bảy người trong này? Vòng bảy người?"

Tam Béo aiz một tiếng ngồi trở lại vị trí ban đầu nói: "Không đúng a, trong tiểu thuyết đã nói, nếu người đã chết nhất định phải do người kế tiếp thay thế. Cảm giác cùng chạy tiếp sức giống nhau. Vậy Lão Cửu treo. Ai tới tiếp nhận?"

Chu Quyết nói vấn đề tiếp theo: "Hơn nữa tạm thời không tính người ngoài chúng ta không biết, còn có một chỗ khiến tôi rất cổ quái, trong tiểu thuyết nói Lâm Húc và Thúy Nương đều ăn cá, tại sao bọn họ không bị độc chết? Trái lại chỉ con khỉ bị quỷ hồn nam nhân nhập thể, cũng chính là si, lại bị độc chết. Trừ lần đó ra trước đó anh Trần nói. . . . . .Nhìn thấy Lão Cửu đã chết ngồi phía sau chúng ta, trên tay hắn đều là lông. . . . . .Đây rốt cuộc là chứng tỏ điều gì chứ?"

Càng nghĩ càng hồ đồ, cuối cùng ba người vẫn đem ánh mắt thả lại trên người Trần Hạo, Trần Hạo khẽ mỉm cười nói: "Điều tra, các cậu có dũng khí đi điều tra không?"

Ba người đồng thời nói: "Điều tra?"

"Đúng vậy, đi điều tra rõ sự tình này, rốt cuộc có quỷ hay là có người giả thần giả quỷ, lai lịch của quyển sách này, độc giả thần bí khác. Các cậu cần phải đi thăm dò, mà một cửa đột phá khác chính là bản thân quyển tiểu thuyết này, được rồi, ngủ một giấc trước đi. Ngày mai quay về ký túc xá, các cậu nhìn xem quyển sách kia tới cùng còn đó không."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.