Vòng Bảy Người

Chương 12



Nói đến ngủ, Chu Quyết ý thức được một vấn đề, đó là nơi này mặc dù hoàn toàn rộng rãi, nhưng lại chỉ có ba gian phòng ngủ, một phòng ngủ của chủ nhà, là của cha mẹ Trần Hạo, anh sống chết không cho vào. Còn một gian là của anh, anh âm dương quái khí cũng rất không tình nguyện, cuối cùng một gian là của chị gái đã mất tích của anh. Bọn họ thề không vào ngủ. Ngủ sofa một người, chăn trải sàn một người. Còn một người bị bỏ rơi, Trần Hạo phi thường vô sỉ nghĩ tới bồn tắm lớn. Khỉ Còi là người đầu tiên nhảy dựng lên nói không thể bởi vì hắn thấp bé mà cho hắn ngủ bồn tắm lớn.

Lăn qua lăn lại đến quá nửa đêm, cuối cùng Trần Hạo vẫn là nới lỏng, Chu Quyết đi theo anh ngủ phòng trong. Việc này quả thực dẫn tới mãnh liệt bất mãn từ hai đứa kia, cùng với Tam Béo ý vị thâm trường trào phúng.

Thanh âm của đồng hồ báo thức nặng nề gõ vang ba lần, báo cho mọi người hiện tại nếu còn không ngủ, ngày mai đều sẽ mắt gấu trúc. Chu Quyết đi theo Trần Hạo vào phòng của anh, Trần Hạo lúc này đã thay một thân áo ngủ màu lam sẫm, anh đeo một cái kính gọng đen, hóa ra mắt anh kỳ thật là cận thị, chỉ có điều bình thường mang kính sát tròng. Lúc này bộ dáng của anh nhìn qua càng như bạn cùng lứa của Chu Quyết, nhưng thay vào đó loại này gọi là phần tử tinh anh. Anh chỉ vào giường trong phòng nói: "Cậu ngủ bên trong, tôi lát nữa sẽ đến."

Chu Quyết ờ một tiếng, buông hành lý, Trần Hạo lại không để cậu vào, ngược lại kéo cậu. Chu Quyết cảnh giác nhìn anh, kỳ thật từ sau khi Chu Quyết nghe mấy câu nói nhảm hữu ý vô ý nọ của Tam Béo, đối với loại tình hình này trong lòng có chút vướng mắc. Bất quá cậu rất minh xác bản thân không thuộc loại người nọ, nhưng không biết Trần Hạo thế nào. . . . . .

Trần Hạo chỉ vào chân cậu nói: "Cậu cởi vớ rồi hãy vào trong chăn. Tôi không muốn ngửi mùi vớ thối."

Chu Quyết bị nói đến đỏ mặt, đích thật là vài ngày rồi chưa đổi vớ. . . . . .Cậu cúi đầu lé mắt len lén ngắm Trần Hạo, Trần Hạo cau mày hỏi cậu làm sao vậy. Chu Quyết khó xử ho khan vài tiếng nói: "Vậy anh Trần. . . . . .Quần lót có phải đổi không?"

Kỳ thật những lời này của Chu Quyết ba phần thật, bảy phần châm chọc, người bình thường nghe được lời này của cậu đều sẽ hiểu được chút ý châm chọc. Nhưng ngoài dự liệu của Chu Quyết, Trần Hạo như được nhắc nhở, a một tiếng, phảng phất như quên chuyện gì vỗ đầu. Anh xoay người đi tới ngăn tủ, từ bên trong lấy ra một cái quần lót màu trắng chưa từng mặc qua ném cho Chu Quyết nói: "Thiếu chút nữa đã quên việc này, cậu thay đi. Không cần trả lại tôi, coi như tôi tặng cậu."

Chu Quyết bị anh nghẹn như vậy, mặt đỏ như khoai lang, cậu cảm thấy phong cách khiết phích (yêu sạch sẽ) và tiếp đãi mọi người của người này, có lẽ thuộc về một tinh cầu nào đó của hệ ngân hà. Tóm lại cách người địa cầu chênh lệch 10,8 ngàn tỷ năm ánh sáng. Cậu cười lạnh tiếp nhận quần, Trần Hạo nói xong liền ra cửa, Chu Quyết xoay người thấp giọng nói thầm: "Thiệt sự là quy mao mà, nào có lần đầu tiên lại tặng người ta quần lót. Trong đầu thật sự biến thái."

(Bánh Tiêu: Quy Mao là chỉ người cực kỳ nhàm chán, không thú vị, nghiêm túc mà sinh ra một ít hành vi khác hẳn người thường, dẫn đến người xung quanh đều muốn phát điên)

Không ngờ tới, lúc Chu Quyết chuẩn bị đổi quần, thình lình từ phía sau truyền đến một câu phi thường băng lãnh nói: "Con mẹ nó cậu nói ai biến thái đó? Hử?"

Chu Quyết đứng không vững, trực tiếp ngã sấp trên mặt đất, nửa quần con móc trên đầu gối, nhưng người kia nào có hứng thú nhìn dáng vẻ khôi hài của cậu như vậy, Chu Quyết nghĩ mặt mũi trong ngoài đều mất hết, cảm thấy từ khi khai giảng đến giờ, Trần Hạo cho cậu đủ loại ủy khuất, dù cậu là nước lạnh, cũng có chút sôi trào. Hiện tại Chu Quyết đã sôi trào. Cậu vụt đứng lên nói: "Chính là nói anh, thế nào!"

Đương nhiên Chu Quyết nói xong câu đó, cũng cảm thấy hối hận, trái lại Trần Hạo cười càng thêm vui vẻ, anh đóng cửa phòng, từng chút tới gần Chu Quyết, Chu Quyết lui đến không thể lui hơn, người kia cơ hồ tựa như bắt gà con muốn xách áo Chu Quyết, ném tới trên giường. Theo sau đó là một hồi phong ba nho nhỏ, bất quá lúc ấy đồng hồ lại lần nữa vang lên, phong ba này cũng bởi vì sau khi Chu Quyết đã bị trúng hai quyền mà chấm dứt. Sau đó như cô vợ nhỏ rúc vô một góc thở sâu, còn Trần Hạo thì nhắm mắt liền ngủ.

Buổi sáng, Trần Hạo mở cửa phòng ngủ, phát hiện Tam Béo trốn phía sau cửa không biết đang trông ngóng cái gì, bất quá hắn chỉ nhìn thấy Chu Quyết còn nằm trên giường, sau đó như radar xạ tuyến đem cả giường quét một lần, phát hiện đích xác phi thường hỗn độn, hắn không biết trên giường này, Chu Quyết bởi vì một lần hồ đồ của bản thân dẫn đến trúng hai quả đấm nhớ đời. HP đã tụt xuống âm. (HP là chỉ số sinh lực đó, dùng trong game)

Tam Béo cúi đầu khom lưng như tổng quản thái giám nói: "Anh Trần. . . . . .Tối hôm qua? Tận hứng không?"

Trần Hạo không rõ ý tứ của hắn, sau khi vuốt bụng suy nghĩ một chút, nghĩ có thể là nghe được tối hôm qua đánh Chu Quyết, tên béo này tới thăm dò thật hư, sợ anh xuống tay nặng. Trần Hạo lúc này mới không cho là đúng ừm một tiếng nói: "Yên tâm cậu ấy không chết được, tiểu tử này rất sung sức."

Nói xong cũng không quay đầu lại đến nhà xí, lưu lại Tam Béo ngây người như phỗng canh giữ ở cửa, trong mắt lóe lệ quang, trong miệng hoảng hốt nhắc đi nhắc lại: "Nhà chúng ta có con gái mới trưởng thành. . . . . ."

Đợi tất cả mọi người rửa mặt xong, Chu Quyết mới từ trong HP giá trị âm chậm chạp bước đến, cậu bưng bụng mình thấp giọng mắng: "Chết tiệt đồ quái dị, cuồng khiết phích."

Rốt cuộc, lúc ba người Chu Quyết một lần nữa về tòa nhà ký túc xá, đã qua 11h sáng, đám học sinh xung quanh rộn ràng nhốn nháo chuẩn bị đến phòng ăn, huyên náo ầm ĩ truyền dũng khí cho ba người. Tam Béo vuốt miệng nói: "Này, có thể còn đang ở trên đó không?"

Chu Quyết cúi đầu nhìn xuống điện thoại di động nói: "Còn 15 phút nữa đến 12h, 12h chúng ta trở lên đó. . . . . .Giờ an toàn."

Ba người ngẩng đầu nhìn tòa nhà nhỏ, tất cả mọi nơi đều cực kỳ huyên náo, duy chỉ có phòng ký túc xá của bọn họ, cửa sổ đóng chặt, một mảnh đen kịt. Phảng phất như phòng này tách biệt với tất cả các nơi khác, không thuộc cùng một không gian. U tối, chỉ là một nguyên nhân, mà không biết nhân tố còn lại càng thêm đáng sợ.

Bọn họ vốn cho rằng thời gian qua sẽ rất chậm, nhưng bọn họ sai rồi, bọn họ còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý thời gian đã đến 12h. Đây là một lần cơ hội duy nhất của bọn họ, bởi vì nếu một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm không khơi dậy được dũng khí, có thể cuối cùng không ai bước vào nữa. Dù sao sợ hãi là một trong những tâm ma mà con người không cách nào chống cự nhất.

Khỉ Còi nặn nắm đấm nói: "Mẹ nó, rốt cuộc tụi bây làm sao hết vậy? Cho dù thật là Lão Cửu, hắn cũng là anh em tốt của chúng ta, cần gì sợ thành dạng này?"

Tam Béo dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán nói: "Nói là nói vậy, nhưng mà . . . . . .Dù sao âm dương có ngăn cách. . . . . .Người quỷ chia hai đường a. . . . . ."

Chu Quyết không nói gì, cậu thở dài một hơi đi thẳng về phía trước, Khỉ Còi trừng mắt liếc Tam Béo, ba bước liền đi theo. Tam Béo do dự vài giây, cũng bay nhanh theo đuôi.

Ba người như đội quân cảm tử, một đường thẳng đến lầu ba, càng chạy trong lòng càng trống rỗng, đại não càng không cách nào suy nghĩ. Xông lung tung dẫn tới đông đảo tiếng mắng oán giận. Bất quá khi bọn họ phát hiện trong ba người này có Khỉ Còi, liền dừng lại.

Chu Quyết trước một bước đi tới cửa, cậu cầm nắm cửa, trán đều là mồ hôi lạnh, Tam Béo nhỏ giọng thúc giục nói: "Nhanh mở cửa a, còn chờ gì?"

Ánh mắt Chu Quyết phi thường sợ hãi, cả người đều bắt đầu run rẩy, cậu hỏi: "Mày. . . . . .Mày tối qua đã đóng cửa lại sao?"

Tam Béo gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, trên thực tế hắn cũng không thể xác định. Chu Quyết cười khổ nói: "Cửa không đóng, bên trong hình như. . . . . ."

Còn chưa nói xong, cánh cửa liền được mở mạnh từ bên trong. Đứng ở cửa không phải ai khác, chính là Phùng Lão Cửu đã chết kia, hắn phảng phất như chưa từng phát sinh chuyện gì đứng trước mặt bọn họ, chẳng qua Chu Quyết phát hiện trong phút chốc mắt đối mắt đó, đôi mắt của hắn hình như có chút sáng bóng cổ quái đang lưu động.

Ba người cùng người hẳn là đã ngã chết này mặt đối mặt giằng co vài giây, cuối cùng theo Chu Quyết rống lớn: "Quỷ a!" Nói xong liền muốn ba chân bốn cẳng bỏ chạy, nhưng lại bị Phùng Lão Cửu ôm trụ cánh tay, Chu Quyết quay đầu lại, phát hiện hai đứa kia không có nghĩa khí đã lao xuống lầu, nhân ảnh cũng biến mất.

Cậu bị Phùng Lão Cửu túm vào phòng, trên mặt Phùng Lão Cửu có chút phẫn nộ và khó hiểu, hắn nói: "Ba đứa mày làm gì vậy? Một học kỳ không gặp, nhìn thấy tao tựa như thấy quỷ?"

Đại não Chu Quyết đã sớm nhớ đến tình cảnh đầu tiên cậu nhìn thấy lúc hắn chết. Phùng Lão Cửu đóng cửa phòng, đi thẳng đến bên giường của mình, hắn lẩm bẩm: "Tụi mày cũng thật giỏi, tao không phải đã nói sao, tao đã nhắn tin sẽ đến muộn một tháng. Sao rồi? Nè, tao lần này đến Tân Cương còn mang về cho tụi mày vài thứ."

Nói xong liền đem một túi lớn gì đó nhét vào trong tay Chu Quyết, nhưng Chu Quyết run rẩy thật sự quá kịch liệt, tay còn chưa bắt được túi đồ tất cả đều rơi trên mặt đất. Rốt cuộc lúc này Chu Quyết mới kịp phản ứng, vội vàng nói: "Không có việc gì, tao đến." Cậu khom lưng phát hiện Phùng Lão Cửu không phải quỷ, hắn có chân.

Chu Quyết sợ đến sau lưng ướt đẫm, sợi tóc đều bắt đầu tích mồ hôi. Cậu run cầm cập bắt đầu nói chuyện với "lão cửu".

Chu Quyết thử nói: "Mày nói. . . . . .Mày vừa về?"

Chu Quyết không thể nhìn thấy mặt của Phùng Lão Cửu, hắn đưa lưng về phía Chu Quyết cắm đầu sửa sang lại giá sách. Thờ ơ nói: "Đúng vậy, vừa về. Tao không phải nói tao muốn đến Tân Cương sao. Không phải còn thông qua điện thoại nhờ mày thay tao nói với những người khác sao."

Chu Quyết thắc mắc: "Gọi điện nói? Lúc nào?"

Phùng Lão Cửu vẫn không xoay người, hắn cắm đầu sắp xếp đồ đạc, nói: "Chính là lúc chưa khai giảng đó. Tao gọi điện đến chỗ mày làm thuê. . . . . ."

Phùng Lão Cửu vừa mới xoay người, chợt nghe rầm một tiếng đóng cửa, mà Chu Quyết bằng tốc độ nhanh nhất chuồn khỏi phòng ký túc xá, phía sau truyền đến tiếng quát to của Phùng Lão Cửu. Cậu không hề nghe thấy, bởi vì cậu hiện tại cái gì cũng đều nghe không rõ nữa. Cậu trực tiếp xông ra khỏi ký túc xá, dương quang chói mắt khiến cậu cảm thấy ngơ ngác xây xẩm. Cậu không biết đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu cảm thấy hết thảy đều thất thường, cậu không thể xác định bất cứ sự tình gì. Trí tuệ và cảm tính trong loại chuyện này quả thực nhỏ nhặt không đáng kể. Cậu tới cùng còn có thể tin tưởng ai? Đại não cậu một mảnh hỗn loạn, loạn đến không cách nào suy nghĩ, không cách nào đứng thẳng, thậm chí không cách nào hô hấp. Cậu bưng trán muốn thoát khỏi vòng lẩn quẩn này, tranh đấu đi vài bước, cuối cùng lại bất lực té trên mặt đất, hôn mê.

Trước đây có một loại côn trùng, nó cả đời đều dựa vào ánh trăng để xác định phương hướng, thế nhưng chúng nó không cách nào phân rõ sự khác biệt của ánh trăng và ánh lửa, lúc chúng nó cho rằng đó là con đường an toàn nhất, thì đã đi trên một tử lộ không cách nào quay đầu lại. Cuối cùng vốn tưởng rằng hướng đi chính xác, nhưng lại thành quỹ đạo chôn vùi chính mình.

Loại côn trùng này tên gọi là bướm đêm.

Cho nên đôi mắt và đại não đôi khi đều có thể dẫn đến hủy diệt, có người nói tôi không tin bất luận kẻ nào, chỉ tin tưởng chính mình. Nhưng mình chẳng lẽ cũng có thể tin tưởng? Hiện tại Chu Quyết nghĩ cậu không tin được bản thân mình.

Khi cậu một lần nữa mở mắt ra, cậu đang trong phòng y tế của trường, trên mu bàn tay cậu cắm một cây kim truyền dịch. Cậu phát hiện trước mắt cậu vẫn như cũ cực kỳ mơ hồ, mọi người cũng chỉ là một bóng trắng, mà thanh âm căn bản không cách nào truyền vào trong tai cậu. Nhiều nhất cũng chỉ có thể nghe được tiếng vang ong ong.

Cậu lại một lần nữa nhắm mắt, không cho phép mở ra nữa. Cậu cảm thấy có một đôi tay lạnh lẽo phủ trên trán cậu, bên tai truyền đến tiếng cười chói tai, cậu mở mắt ra. Cái tay kia trong nháy mắt liền biến mất, phảng phất như không ai sờ qua trán của cậu. Nhưng cảm giác băng lãnh nọ vẫn như cũ kích thích đầu óc và da cậu.

Cậu kêu thành tiếng, rất nhanh đã có người sang đây, dần dần cậu nhìn thấy tình cảnh xung quanh. Đầu tiên cậu thấy là Trần Hạo, Trần Hạo tựa bên giường lạnh lùng nhìn cậu, loại ánh mắt cực kỳ băng lãnh này, khiến Chu Quyết nghĩ đến nhiệt độ của bàn tay kia.

Chu Quyết nhìn anh suy nghĩ hồi lâu hỏi: "Tam Béo và Khỉ Còi đâu?"

Trần Hạo muốn hút thuốc, suy nghĩ chút vẫn là bỏ qua, anh chỉ vào cửa nói: "Không dám tiến vào, sợ cậu trách bọn họ."

Chu Quyết lúc này mới nhớ ra, hai tên này bỏ cậu mà chạy. Cậu than thở quay về cửa hô: "Hai thằng khốn kia, lại đây cho tao."

Cửa quả nhiên truyền đến tiếng bước chân, Tam Béo và Khỉ Còi như học trò nhỏ phạm lỗi đi đến. Vẻ mặt bọn họ rất khó xử, cũng rất hài hước.

Chu Quyết liếc mắt trừng từng đứa, hỏi: "Làm thế nào hắn sống được?"

Trần Hạo tìm một cái ghế nhỏ ngồi xuống nói: "Nếu tôi nói cho cậu biết, hắn vốn không chết. Cậu sẽ nghĩ thế nào?"

Chu Quyết cảm thấy trán lại một trận đau đớn kịch liệt. Không hề phát ra tiếng.

Tam Béo thấy tất cả mọi người trầm mặc, hắn mới lên tiếng: "Này. . . . . .Thật quá tà môn! Đích thật có người nhảy lầu, song đó là một bạn trẻ ở tầng năm, thi rớt luẩn quẩn trong lòng đến cùng đường."

Khỉ Còi nói tiếp: "Kỳ thật cũng chính xác, lầu chúng ta không cao, lầu ba mà thôi, cho dù té xuống, cũng không thể chết khó coi như vậy. . . . . ."

Chu Quyết cảm thấy hết thảy đều hoang đường, cậu hỏi: "Nhưng chúng ta đều nhìn thấy, nằm trên mặt đất đích thực là Lão Cửu, hơn nữa Trần Hạo cũng gặp quỷ hồn của hắn. "Lão Cửu" kia lại từ đâu tới đây?"

Mọi người nghẹn giọng, lại một mảnh yên lặng. Lúc này nhân viên y tế đẩy cửa tiến vào, nhìn thoáng qua bình nước biển. Bắt đầu giúp Chu Quyết rút kim truyền dịch, Chu Quyết cảm thấy một trận đau nhói, trên mu bàn tay chảy ra một giọt máu bằng viên đậu tương.

Đợi nhân viên y tế đi rồi, Trần Hạo là người đầu tiên lên tiếng nói: "Kỳ thật các cậu có nghĩ tới không, Phùng Lão Cửu này mới là thật."

Tam Béo nghi hoặc hỏi: "Ý gì?"

Trần Hạo nói: "Nói cách khác, người trước ở cùng các cậu một tháng trước mới là giả, hắn. . . . . .Rốt cuộc là thứ gì chứ?"

Chu Quyết bị câu thứ gì của anh bóp chặt tim. Đầu lại bắt đầu đau đớn kịch liệt, có một loại xúc động muốn nôn mửa, điều này làm cho cậu nôn khan vài tiếng. Mọi người lo lắng nhìn cậu, cậu khoát tay áo nói: "Không sao, Lão Cửu này hắn từng nói hắn trước khai giảng đã gọi điện thoại cho thư viện, mà tôi tiếp nhận điện thoại. . . . . ."

Tam Béo hỏi: "Cậu có nhận không?"

Ánh mắt Chu Quyết xẹt qua một tia không xác định, nhưng cậu vẫn lắc đầu nói: "Không có, tôi không nhận được."

Tiếp đó không ai nói câu nào nữa, trong lòng mọi người đều rất rõ ràng một việc, đó là: Nếu không phải Chu Quyết điên rồi, thì chính là mọi người đều điên rồi. Bởi vì ngoại trừ điên, không còn các giải thích nào khác cho một đống chuyện hỗn loạn như vậy.

Chu Quyết lên tiếng đầu tiên, cậu nói: "Tôi nghĩ, trên cơ bản có thể chúng ta đã phạm sai lầm. Có lẽ. . . . . .Tôi chỉ đoán, mọi người có thể không dựa theo lối suy nghĩ của tôi. . . . . ."

Khỉ Còi nhàn nhạt nói: "Lão nhị, không sao, mày cứ nói."

Chu Quyết cảm kích liếc mắt nhìn Khỉ Còi, cậu ấp a ấp úng nói: "Mọi người. . . . . .Tôi muốn nói mọi người có nghĩ tới kỳ thật chúng ta là bị người dắt mũi hay không? Tựa như lao vào chỗ chết. Người khác dẫn chúng ta vào hoàn cảnh hỗn loạn này. Nói cách khác, hết thảy chuyện này đều là con người làm. Kỳ thật con mẹ nó căn bản không có quỷ!"

Chu Quyết nói xong câu đó, cậu lần lượt nhìn vào mắt mọi người, cuối cùng cậu đưa mắt dừng lại trên mắt Trần Hạo. Cậu nhìn Trần Hạo nói: "Có người, đang thiết lập cục diện cho chúng ta. Để chúng ta như con thiêu thân lao đầu vào lửa."

Kỳ thật trong lòng Chu Quyết một chút cũng không nắm chắc, cậu thà rằng tin đây là có người đang chỉnh cậu, thậm chí cậu hy vọng nhìn thấy mọi người sau khi nghe xong đều cười thành tiếng, nói hết thảy chuyện này đều là trò đùa dai, kỳ thật đều để hù dọa cậu. Cậu có thể rít gào hoặc rống giận, tiếp đó liền trở lại bình thường. Đúng, cậu hy vọng đây chỉ là một trò đùa dai mà thôi.

Nhưng không ai phát ra tiếng cười, chỉ bất lực thở dài. Chu Quyết cảm giác tất cả nội tạng trong thân thể đều trầm xuống. Cậu vô lực tựa trên giường. Tiếp đó 'Lão Cửu' khiến tất cả mọi người coi như là bóng đè bước vào.

Tam Béo giãy giụa thân thể cứng ngắc chen phía sau Khỉ Còi so với hắn còn gầy gấp hai lần, Phùng Lão Cửu thấy mọi người như gặp quỷ trừng hắn, sờ sờ cằm, nhấp nháy mắt nói: "Tao thế nào? Tụi mày tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Lão nhị mày thế nào rồi? Vừa muốn cho mày mang vài túi nho khô phát cho các anh em, mày lại ba chân bốn cẳng bỏ chạy, cư nhiên còn té xỉu. Xảy ra chuyện gì?"

Mọi người không đáp lời hắn, tính tình thối của Phùng Lão Cửu cũng bị kéo ra, hắn ném ba túi nho khô trên bàn rồi đi ra ngoài. Chu Quyết nghĩ đây không phải cách, cậu cất tiếng hô: "Lão. . . . . .Lão Cửu, mày đừng đi a, việc này aiz, mày trước trở lại đây cho tao."

Phùng Lão Cửu cau mày không tình nguyện xoay đầu sang, khuôn mặt này kéo so với với mặt lạc đà còn dài hơn, Chu Quyết đánh mắt cho Tam Béo, Tam Béo vội vàng cười nói với Lão Cửu: "Aiz, Lão Cửu, mày xem mày, mày cũng không biết chỗ chúng tao tới cùng xảy ra chuyện gì, liền sinh hờn dỗi như vậy rồi. Mày xem tính tình bướng bỉnh của mày này."

Phùng Lão Cửu nhìn sắc mặt Chu Quyết, cân nhắc một hồi ngồi trên băng ghế, nâng mắt kính nghiêng đầu thở sâu. Vẻ mặt ủy khuất và phẫn nộ, cái này không thể giả vờ. Hơn nữa loại tính tình này hoàn toàn chính là của Phùng Lão Cửu hắn a.

Chu Quyết không chắc nữa, nhưng duy chỉ có Trần Hạo so với cậu có thể phân tích vấn đề hơn lại không nói một câu, trầm mặc tựa như không tồn tại. Chu Quyết liếc mắt xem xét Trần Hạo, người nọ chỉ nhìn chằm chằm mấy túi nho khô. Chu Quyết biết không trông cậy được vào anh nữa, nhãn cầu vừa chuyển lập tức biểu hiện cực độ suy yếu, cậu vẫy vẫy tay hướng Phùng Lão Cửu, người nọ thấy cậu bộ dáng như sắp trăng trối, cũng có chút không đành lòng, giật giật bả vai, cuối cùng vẫn đi tới bên cạnh cậu. Sắc mặt Chu Quyết vốn rất tái nhợt, thật không cần giả bộ, cậu bị dọa quá sức.

Cậu hô hấp dồn dập nói: "Lão Cửu a, mày không biết đâu, tao một tháng này, đã gặp chút chuyện a! Đây tuyệt đối khiến người nghe mà kinh sợ, nghe mà mất vía a. Không phải như trước đây từng trải qua a."

Phùng Lão Cửu liếc cậu một cái, thấy trong ánh mắt cậu thật sự lóe ra sợ hãi và bất an. Hơn nữa không phải giả vờ, cũng có chút chột dạ, điều chỉnh thái độ nói: "Tới cùng xảy ra chuyện gì? Sao mấy đứa. . . . . .thành bộ dạng này?"

Chu Quyết quan sát Lão Cửu, thấy hắn hoàn toàn không có bộ dáng lòi đuôi gì, nếu như nói hắn là một diễn viên, đây tuyệt đối là đẳng cấp vua điện ảnh. Đây chỉ có thể chứng tỏ hắn thật sự là Lão Cửu. Vậy người đã chết kia. . . . . .Là giả?"

Chu Quyết không rõ ràng lắm, nhưng cậu vẫn không từ bỏ muốn thử, cậu liếm môi đem chuyện sách và Lão Cửu đã chết kia nói một lần. Lúc nói chuyện, Chu Quyết cơ hồ theo dõi đôi mắt hắn, chỉ cần hắn có chút thần sắc quỷ dị, Chu Quyết cũng có thể bắt được. Nhưng sau khi cậu nói xong đầu đuôi ngọn nguồn, Lão Cửu chỉ có chút ngơ ngẩn, hắn chưa kịp phản ứng. Điều này khiến nội tâm Chu Quyết xáo trộn, nói xong việc này, đều tìm không được một từ kết.

Lại một lần nữa trầm mặc. Khuôn mặt Phùng Lão Cửu có chút vặn vẹo, hắn cười nói: "Lão Nhị, mày biên soạn truyện hả? Chuẩn bị viết tiểu thuyết?"

Chỉ có mình hắn cười, mặt những người khác đều cứng đến gắt gao. Phùng Lão Cửu lúc này mới hiểu được kỳ thật mọi người chính là hoài nghi hắn, không ai yên tâm về hắn. Hắn lúc này mới khôi phục nghiêm túc, nói: "Tao thật sự một tháng không tới, tụi mày nếu hoài nghi có thể đến Tân Cương. Ở đây tao còn có cuống vé."

Tam Béo ngồi trên ghế, hướng mọi người nói: "Vậy coi như vòng về sao? Lão Cửu không chết? Vậy người chết kia. . . . . .Cũng là Lão Cửu a!"

Phùng Lão Cửu lắc đầu, hắn nói: "Tụi mày có thể mắc chứng cuồng loạn tập thể hay không a."

Chứng cuồng loạn tập thể đích xác có loại chuyện này, kỳ thật là một đám người cùng một chỗ sinh ra tâm lý ám thị mãnh liệt. Nói vi dụ tổ chức bán hàng đa cấp chính là một loại thôi miên tập thể, mọi người đều bị vây vào trạng thái phấn khích cực đoan. Đôi khi cũng sẽ xuất hiện trong quân đội và trường học, hoặc công ty có áp lực công việc thật lớn.

Chu Quyết và Tam Béo liếc mắt nhìn nhau, bọn họ chưa từng nghĩ tới vấn đề này xảy ra trên người mình. Hiện tại đột nhiên có một người đề xuất tinh thần bọn họ kỳ thật không bình thường, mà giải thích này cũng hợp tình hợp lý nhất. Điều này khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi, lại cực kỳ dao động.

Lúc này Khỉ Còi nói: "Sẽ không, chúng ta đều rất thanh tỉnh" Hắn chỉ vào Trần Hạo nói, "Nếu bốn người chúng ta điên rồi, vậy anh ấy thì sao? Anh ấy làm thế nào giải thích?"

Tam Béo vội vàng tiếp lời: "Đúng vậy, nếu chúng ta điên rồi, anh ấy giải thích thế nào a, anh ấy cũng nhìn thấy. Thầy, không phải thầy nói mình cũng nhìn thấy sao."

Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Trần Hạo cư nhiên chỉ nói một chữ không.

Tất cả mọi người sững sờ đứng đó, Chu Quyết mạnh ngẩng đầu, cậu nhìn Trần Hạo, mà sắc mặt của anh tái nhợt, nhưng cực kỳ bình tĩnh. Trần Hạo nói: "Tôi không chứng kiến thi thể của Lão Cửu kia, thời điểm đó tôi chỉ biết có một người tự sát. Nhưng tôi không hề tận mắt nhìn thấy."

Chu Quyết lập tức nói: "Không phải anh cũng nhìn thấy quỷ hồn của Lão Cửu kia sao?"

Trần Hạo không phủ nhận, anh gật đầu nói: "Đúng vậy, tôi nhìn thấy phía sau các cậu còn một người ngồi, nhưng. . . . . ." Anh quay đầu nhìn Lão Cửu tiếp tục nói: "Không giống với cậu ấy."

Chu Quyết còn muốn nói chút gì đó để chứng minh bản thân thanh tỉnh. Nhưng cậu phát hiện vô luận cậu nói gì, cậu càng nói càng hỗn loạn, điều này khiến chính cậu khắc sâu suy nghĩ, rất có thể mình thật sự. . . . . .Điên rồi?

Loại thần sắc tranh đấu và sợ hãi này, trong mắt Tam Béo và Khỉ Còi đếu có thể thấy được. Chẳng lẽ nói ba người bọn họ đồng thời bệnh tâm thần rồi? Được rồi, Chu Quyết nghĩ đến chị của Trần Hạo cũng như vậy, cuối cùng thành bệnh tâm thần. Nhưng chị ấy cũng không thể xác định cái gì là thực, cái gì là giả. Phảng phất như định nghĩa của hết thảy đều mơ hồ.

Phùng Lão Cửu lắp bắp nói: "Tao thấy. . . . . .Mọi người đừng nên suy nghĩ nhiều nữa thì tốt hơn, tiểu thuyết nọ kệ nó đi, mọi người tiếp tục như vậy. . . . . ."

Lúc này Trần Hạo lại cắt ngang lời của hắn nói: "Nhưng mà, tôi có thể khẳng định Chu Quyết bọn họ không điên."

Phùng Lão Cửu nhất thời nghẹn giọng, mà những lời này phảng phất như một loại cứu trợ cho Chu Quyết, Chu Quyết cảm kích nhìn Trần Hạo, Trần Hạo lần đầu hướng cậu mỉm cười vô cùng tự nhiên. Chu Quyết phát hiện tiểu tử này cười rộ lên thật sự rất dễ nhìn. Hơn nữa anh phảng phất như cũng nhận được sự giải thoát cho chính mình. Có lẽ năm đó chị gái anh hoang mang đến khó thể tự kiềm chế như vậy, mà lúc ấy anh đã lựa chọn không tin.

Chu Quyết điều chỉnh tâm tình, cậu vuốt bông băng trên mu bàn tay nói: "Nhưng mà, nếu Lão Cửu này mới là người chúng ta quen năm nhất. Vậy người đã chết kia giải thích thế nào?"

Tất cả mọi người ở đây lại lần nữa trầm mặc. Bởi vì tất cả mọi người cùng Lão Cửu đã chết kia sinh hoạt một tháng, trong một tháng này muốn giả dạng không hề sơ hở quả thực không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.