Vòng Bảy Người

Chương 26



Ngay khi mấy người Chu Quyết xem đến chỗ mấu chốt, Diệp Vỹ đột nhiên khép sách lại nói: "Đọc trước tới đây thôi."

Tam Béo đập bàn giận dữ hét: "Anh tới cùng đang làm gì, hiếm khi chúng tôi mới có thể đọc mà không xuất hiện hiện tượng bài xích gì. Biết thêm chút chuyện sau đó nữa có gì không tốt chứ?"

Diệp Vỹ không trả lời, trái lại Chu Quyết nhìn khuôn mặt tươi cười ý vị thâm trường của Diệp Vỹ nói: "Ý của anh có phải là nếu tiến độ của chúng ta quá nhanh, việc lạ tương ứng phát sinh cũng sẽ càng nhiều, ngược lại càng nguy hiểm đúng không."

Ánh mắt Diệp Vỹ rốt cuộc có chút lập lòe, hắn lần đầu tiên thu liễm nụ cười, trực tiếp hồi đáp: "Đúng vậy."

Chu Quyết không dị nghị nữa, bởi vì quả thật cậu cũng phát hiện nếu đọc quá nhiều, đối với mọi người mà nói ngoại trừ gánh nặng tinh thần, ngoài ra còn có tần suất sự kiện bất ngờ cũng sẽ tăng thêm. Điểm này kỳ thật Chu Quyết cũng có phát hiện, nhưng cậu không biết vì sao Trần Hạo đối với việc này lại không ngăn cản gì, anh phảng phất như cùng đợi tất cả việc lạ phát sinh. Tựa như anh đang chờ gì đó trong những quái sự này.

Ngay khi mọi người một mảnh trầm mặc tự suy nghĩ nỗi băn khoăn của mình, xe xóc nảy theo quy luật, trong lúc thỉnh thoảng có thể nghe được thanh âm rao hàng của nhân viên tàu. Lúc này trên mặt hành khách đều lộ vẻ mỏi mệt, có thể bởi vì trời đã sắp tối, người trên xe lửa vô cùng an tĩnh, tất cả mọi người đều rầu rĩ, một chút cũng không hề huyên náo như xe lửa ban ngày. Tam Béo không được tự nhiên mở miệng nói: "Chuyến đi lần này tới cùng có nguy hiểm hay không? Tôi nói với mẹ mình đi du lịch, nên đừng. . . . . ."

Chu Quyết cắt ngang lời hắn nói: "Đừng đoán mò, có thể xảy ra chuyện gì? Chỉ cần lấy được thứ đó chúng ta sẽ có biện pháp đối phó với quyển sách kia, đến lúc ấy tất cả mọi người có thể được giải thoát."

Tam Béo mặc dù không hề rối rắm nữa, nhưng ánh mắt hắn vẫn chưa hề thả lỏng. Khỉ Còi vẫn luôn nắm đấm tay, cau mày nhìn ngoài cửa sổ, song hắn cũng không phải vì sợ hãi, nguyên nhân chủ yếu là vì không muốn nhìn mặt Diệp Vỹ. Bởi vì nhìn gã chung quy sẽ khiến hắn nhớ tới quái nhân bán quan tài kia, từ trên người Diệp Vỹ có bóng dáng của kẻ đó.

Giờ phút này, Diệp Vỹ nhìn Trần Hạo vẫn bảo trì trầm mặc nói: "Cậu bị cuốn vào sự tình này như bây giờ, kỳ thật không phải là mong muốn của chị gái cậu, cô ấy hy vọng cậu có thể tránh được."

Trần Hạo rốt cuộc mở miệng nói: "Tôi hiểu được cách nghĩ của chị ấy, nhưng tôi không thể để cho việc này tiếp tục kéo dài nữa, năm đó tôi còn bất lực, nhưng hiện tại không giống vậy nữa. Trái lại là anh, năm đó anh không chịu ra tay, bây giờ tại sao lại muốn tham gia?"

Diệp Vỹ hồi đáp: "Tựa như cậu đã nói, năm đó tôi không đủ sức, hiện tại tình huống không như vậy nữa. Năm đó nếu tôi nhúng tay vào, các cậu chỉ sẽ có thêm nhiều phiền toái, nhưng hiện tại không giống vậy nữa, Như Lan đã tạo cho các cậu cơ hội, cơ hội này chỉ có cậu mới có thể nắm lấy, cho nên tôi lựa chọn giúp cậu."

Trần Hạo cười lạnh trào phúng nói: "Anh một chút áy náy với Như Lan cũng không có?"

Diệp Vỹ lần đầu tiên xuất hiện một ít biểu tình không được tự nhiên cùng chột dạ, mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng vẫn như cũ bị Trần Hạo bắt được, anh không tiếp tục nói nữa, Diệp Vỹ thở dài cũng không kéo dài chủ đề, phảng phất như gã chấp nhận câu nói của Trần Hạo. Xe lửa vẫn như cũ chạy băng băng, cảnh sắc xung quanh trở nên đơn điệu, cây cối tựa như từng đám từng đám quỷ sứ mặc hắc y, bầu không khí kỳ quái khiến tất cả mọi người cảm thấy như đang đưa tang.

Gọi là đưa tang kỳ thật chính là một loại hành trình, tiễn người chết lên một chuyến hành trình.

Chu Quyết là người đầu tiên từ trong loại tình tự áp lực này lấy lại tinh thần, cậu nghĩ vẫn nên tiếp tục thảo luận, không thể lãng phí thời gian. Cậu mở miệng nói: "Anh Trần, anh cho rằng lần này trong câu chuyện có tiết lộ thứ gì không?"

Trần Hạo ho khan vài tiếng, anh khoanh tay ngẩng đầu nhìn Chu Quyết nói: "Tổng cộng bốn điểm, một là trong sách rốt cuộc có gợi ý với mọi người, chúng ta biết tên của bảy người bọn họ cùng với tính cách mơ hồ. Phương diện này Mao Hạt Tử cùng Phùng Lộc Hỷ khá yếu thế, những nhân vật khác đều lợi hại, hơn nữa có phân công rõ ràng và thân phận đặc thù.

Hai là rốt cuộc cũng nhắc tới một vài chi tiết về nguồn gốc của đồ vật kia, ví dụ như Lưu Phi nói hắn cuối cùng không tiến vào mộ thất đó, vậy nhất định có người đã tiến vào, người đi vào có lẽ biết bí mật sau cùng. Ba chính là sự xuất hiện của Hổ Tử, ở đây các cậu cũng đã phát hiện một vấn đề chính là hiện tượng người đã chết lại trở về, chúng ta kỳ thật cũng đã từng được gặp. Hơn nữa không chỉ một người."

Tam Béo chen ngang nói: "Lão Cửu! Còn có. . . . . .Ân thúc bọn họ? Vòng bảy người trước."

Trần Hạo gật đầu tiếp tục nói: "Đúng vậy, cho nên nói trong bảy người tử vong không phải cái chết theo ý nghĩa bình thường, mà là một loại tình huống sinh tử đan xen, có chút cùng loại với cương thi, nhưng rồi lại có tư duy của riêng mình. Đây là giải thích của tôi, nếu các cậu cảm thấy có ý kiến gì có thể bổ sung, mà một điểm cuối cùng chính là sự mất tích của Thúy Nương, điều này cũng coi như là một gợi ý."

Tam Béo và Khỉ Còi đồng thanh hỏi: "Gợi ý gì?"

Trần Hạo không trả lời, ánh mắt lại cực kỳ khó xử, Chu Quyết thấp thỏm nói: "Đừng nói là. . . . . .Trong chúng ta sẽ có người mất tích nhé?"

Trần Hạo mặc dù không nói gì, nhưng từ trong ánh mắt của anh có thể nhìn ra, bọn họ rất có khả năng sẽ gặp phải phiền toái như vậy, song chuyện tình xui xẻo này sẽ rơi xuống đầu ai? Ai cũng không thể chắc chắn, việc này càng khiến người ta cảm thấy bất an. Mọi người bắt đầu sợ hãi đối mặt, bốn phía đánh giá lẫn nhau.

Trần Hạo không ngừng phân tích, anh tiếp tục nói: "Ở đây còn xuất hiện một thôn trang rất tương tự hình thức của hoang thôn lúc đầu, bọn họ là hai người duy nhất đi qua nơi có vài hộ dân cư, đều là quỷ thôn. Cảm giác giống như bị thế giới chối bỏ, tới chỗ nào cũng đều là quỷ, cảm giác bọn họ như không còn ở nhân gian nữa. Quanh quẩn bên trong một không gian quỷ dị. . . . . ."

Chu Quyết gật đầu nói: "Cảm giác bọn họ vẫn chưa từng tiếp xúc với người sống, hơn nữa không phải đang giao chiến sao? Người Nhật Bản sau lần đầu tiên xuất hiện cũng không ló đầu ra nữa. Bọn họ thật đang ở Nam Kinh sao?"

Càng nghĩ đầu mối càng mơ hồ, bầu không khí giữa năm người cũng càng bất thường, tất cả mọi người bắt đầu bất an cúi đầu. Trong lòng cảm giác như trong câu chuyện đã cho ra rất nhiều ám thị, chỉ là bọn họ không cách nào biết được. Có một loại cảm xúc khủng hoảng bắt không được cọng rơm cứu mạng.

(Tiêu: Rơm cứu mạng ở đây tựa như câu người chết vớ được cọc. Có một câu chuyện về người đàn ông bị đắm tàu, chỉ còn mỗi ông ta sống sót, người này để rơm ở trong mắt, ông ấy cứ luôn muốn tiến về phía trước để bắt được cọng rơm và sau này được cứu thoát. Có thể thấy rơm là một ảo tưởng người ta dùng để bấu víu vào)

Lúc này xe lửa vẫn phát ra thanh âm xình xịch đều đều, hiện tại nghe vào lại vô cùng chói tai. Khỉ Còi cậy mạnh vỗ bàn. Hắn nói: "Đã như vậy, thì năm người chúng ta cùng tiến cùng lùi, mọi người cẩn thận, biến hóa có khả năng phát sinh, ít nhất cam đoan không để đi lạc một mình. Chí ít hiện tại phải phòng ngừa có người mất tích."

Tam Béo gật đầu đồng ý với quan điểm của Khỉ Còi, Chu Quyết bất đắc dĩ nói: "Cũng chỉ có thể như vậy, anh Trần anh nói cuối cùng bên trong sách nhắc tới gian mộ thất nọ, là cái gì?"

Ánh mắt Trần Hạo trượt trên người Diệp Vỹ, anh nói: "Việc này phải xem bọn họ tiến vào mộ thất gì, song dựa theo những tư liệu chuẩn bị lúc trước, rất nhiều tư liệu trong tay chúng ta đều đến từ khoảng thời kỳ nào đó giữa Đông Hán đến Nam Bắc triều (một giai đoạn trong lịch sử Trung Quốc từ cuối thế kỉ IV đến cuối thế kỉ VI. Phía nam Trung Quốc lần lượt cóTống, Tề, Lương, Trần, gọi là Nam Triều; phía bắc có Bắc Nguỵ, Bắc Tề, Bắc Chu gọi là Bắc Triều. Hay thường gọi chung là Nam Bắc Triều). Nhưng thời gian bọn họ đặc biệt kéo dài, lại là loạn thế, khiến cho những thứ của thời đại đó trở nên càng thần bí phức tạp. Trong đó đã nói về một loại bí pháp, năm đó Trương Giác của quân Khăn Vàng đạo Thái Bình chính là thông qua một loại bí pháp phù chú cổ quái trị liệu cho rất nhiều người sắp chết, nghe nói phương pháp đó có thể khởi tử hồi sinh. Sau đó tín đồ càng ngày càng nhiều, đã kiểm soát số lượng lớn quân khởi nghĩa. Trở thành lãnh đạo tinh thần, cho nên được xưng 'Thương thiên đã chết, Hoàng thiên sẽ lập, tại một giáp (60 năm), thiên hạ đại cát', tự phong 'Thiên Công tướng quân'. Mà loại phù chú này xuất hiện sớm nhất trên lịch sử văn hiến cũng ở nơi này."

Chu Quyết trêu đùa tự giễu nói: "Thật sự tam quốc vô song sao?"

Mọi người bị lời của Chu Quyết làm cho thoáng sửng sốt, rồi lập tức ha ha cười, xoa dịu đôi chút nỗi bất an trước đó.

Trần Hạo nói: "Mặc dù tình huống hiện tại bất ổn, nhưng tôi có một cảm giác, chúng ta hiện giờ vẫn đang bước theo dấu chân của Như Lan. Nói cách khác còn đang trong mô hình của sách, rất nhanh sẽ bước ra thôi. Đây là chuyện tốt."

Chu Quyết hiểu được ý tứ của những lời này, đây phảng phất như một loại trò chơi lồng liên tiếp ba vòng, hiện tại bọn họ đang trong một vòng, một đầu nối liền với thứ gì đó trong sách, mà một đầu khác nối liền với Trần Như Lan bọn họ. Chỉ có điều hiện tại một vòng tựa hồ đã bắt đầu từ từ rơi ra.

Trong lúc hốt nhiên, giữa năm người truyền đến một tiếng kêu kỳ quái, thanh âm có chút na ná đánh rắm, năm người nhìn nhau, cuối cùng Tam Béo khó xử nói: "Không phải, không phải đánh rắm, là bụng tôi kêu. . . . . ."

Khỉ Còi không cười nhạo Tam Béo, ngược lại chân thành nói: "Quả thật là đói bụng, còn chưa ăn cơm chiều đâu. Mọi người có mang gì ăn không?"

Chu Quyết nói: "Thời gian gấp gáp chưa kịp mua, định lên xe lửa mua mì ăn liền á, có hơi mắc một chút."

Nói xong Chu Quyết muốn đứng lên đi mua đồ ăn, Trần Hạo kéo cậu lại nói: "Đừng đi một mình, tôi và cậu cùng đi."

Tam Béo thấy thế cũng đứng lên nói: "Muốn đi thì cùng đi, để thần côn này lại coi hành lý."

Diệp Vỹ cũng không tức giận, cầm lấy ly uống một ngụm nói: "Được thôi, mì ăn liền tôi chỉ ăn của Khang Sư Phụ, cám ơn."

Tam Béo một bộ biểu tình tiểu nhân đắc chí nói: "Đi, bạn hiền."

Bốn người hùng hổ hướng đến xe đẩy hàng, nhân viên phục vụ bị khí thế của bốn người này dọa sợ đến thụt lùi vài bước, hỏi: "Các cậu muốn mua gì?"

Khỉ Còi nhịn không được mở miệng nói: "Mì ăn liền."

Chu Quyết suy nghĩ một chút còn bổ sung nói: "Khang Sư Phụ vị bò kho."

Sau khi mua xong liền quay đầu bỏ đi. Chợt nghe nhân viên phục vụ nhẹ giọng mắng: "Đồ điên, mua mì ăn liền mà như xã hội đen thu phí bảo vệ vậy đó."

Trên đường trở về bốn người nhân tiện đem ngâm mì, Trần Hạo thán phục trình độ ngâm mì thuần thục của bọn họ, Chu Quyết thoáng đắc ý nói: "Luyện được thế, đây là kỹ năng tâm đắc nhất của tụi này."

Khi bọn họ trở về chỗ ngồi, Diệp Vỹ vẫn còn ở đó, gã len lén đùa với con mèo nọ, đôi mắt hí thành một khe hở. Xem ra gã rất thích con mèo nọ, Chu Quyết không rõ tại sao gã nhắc tới con mèo sẽ mang đến tử vong.

Song gã không mất tích cũng làm cho mọi người thở phào, dù sao nếu thật sự mất tích bọn họ cũng không thể để mặc kệ gã được. Chu Quyết đặt mì trước mặt gã nói: "Mua rồi nè, ngâm một lát rồi hãy ăn."

Diệp Vỹ khách khí gật đầu, lễ độ mà để Trần Hạo và Khỉ Còi ngồi vào chỗ, Khỉ Còi không muốn ngồi, nhưng nhìn đến tướng tá này của Tam Béo cũng chỉ đành bất đắc dĩ mà ngồi vào. Hắn vẫn như cũ không cách nào cảm giác được một tia khí tức của người sống từ Diệp Vỹ. Mà thứ khiến hắn bài xích là bởi hắn từ trên người của nam nhân này cảm nhận được một loại xúi quẩy, hắn chán ghét loại u ám này, chán ghét sự thân thiện dối trá của nam nhân này.

Chu Quyết hiểu rõ Khỉ Còi, nếu không phải thời kỳ đặc biệt, với cá tính của Khỉ Còi căn bản không cần phản ứng lại người kia, nhưng hiện tại hắn lại không có biện pháp. Mà cậu cũng không có biện pháp nào tốt hơn, bởi vì mối liên hệ giữa bọn họ đều quá mỏng manh yếu ớt, không cách nào chân chính tin tưởng ai. Đến nay cậu cũng không cách nào giải thích được mục đích chân chính của Trần Hạo đối với sự tình này.

Ngay khi Chu Quyết đang phân tâm suy nghĩ, Tam Béo hô: "Chết tiệt, cái gì đây, mì này hư rồi."

Chu Quyết hỏi: "Mày nói gì?"

Tam Béo ném cái nĩa, cầm lấy ly mì nhìn hồi lâu nói: "Thật quá đáng, hết hạn lâu như vậy rồi cư nhiên còn mang bán? Xe lửa này muốn người ăn chết hả. Lão nhị mày có mang thuốc xổ không?"

Chu Quyết nâng mì của mình lên nhìn phát hiện cũng đồng dạng hết hạn đã lâu. Hơn nữa mì ăn liền quả thật cũng đang tản mát ra một cỗ mùi chua hỏng hóc, trong lòng cậu không nhịn được nổi lên một trận buồn nôn.

Chu Quyết cầm lấy mì nhìn thoáng qua, sau đó nói: "Nhưng lúc ngâm, mì vẫn còn tốt nha, không ngửi ra mùi gì hết."

Khỉ Còi tiếp nhận mì vừa nhìn nói: "Đúng là đã lâu, mì cũ như vậy còn đem bán, thật sự là muốn người ăn chết tốt mà."

Tam Béo thở phì phì đang nghĩ muốn cầm mì đi tìm người tính sổ. Trong miệng hắn hét lên: "Mì năm năm trước rồi còn đem bán, thật sự quá thất đức."

Trần Hạo nghe được lời này của hắn, hai vai cứng đờ, vỗ bàn đứng phắt dậy nói: "Nguy rồi, mọi người phải cẩn thận!"

Tất cả mọi người còn chưa kịp hiểu, anh nói: "Ngày tháng của mì này là sản xuất vào năm năm trước!"

Mọi người khó hiểu hỏi thế đại biểu cho cái gì?

Diệp Vỹ bất chợt chêm vào một câu: "Vòng đã bắt đầu chuyển động."

Chu Quyết nhìn Trần Hạo, Trần Hạo không có tâm tư trả lời vấn đề của bọn họ, mà nhìn xe lửa, anh đi tới bên cạnh túm lấy tay của một hành khách nói: "Có thể nói cho tôi biết bây giời là năm nào không?"

Người nọ chẳng hiểu ra sao nói: "Cậu đang nói gì vậy? Hiện tại không phải năm 2003 sao? Tâm thần!"

Tam Béo bĩu môi nói: "Bệnh gì chứ, rõ ràng là năm 2008, sao nói thành năm 03, vượt thời gian trở về quá khứ hả?"

Hành khách khó hiểu kỳ quái nhìn hắn, nhưng Chu quyết bên cạnh lại từ trong ánh mắt của hành khách bình thường nọ nhìn thấy một tia thần sắc quái dị. Phảng phất như đang cười lạnh gì đó, khi cậu còn chưa cân nhắc ra tại sao gã lại có loại vẻ mặt này. Đột nhiên Khỉ Còi kêu lên: "Tôi nhớ ra rồi! Vé xe nọ cũng là năm 2003, vé của năm năm trước! Chẳng lẽ chúng ta đang trên chuyến xe lửa của năm năm trước nữa rồi?"

Tam Béo còn chưa kịp phản ứng, Khỉ Còi đã túm lấy áo Diệp Vỹ nói: "Nói! Có phải mày đã sớm biết không! Có đúng là mày lại giở trò hay không."

Diệp Vỹ lần đầu tiên không mỉm cười trả lời, đôi mắt băng lãnh nhìn Khỉ Còi nói: "Tôi nói rồi, vòng đã chuyển động, Như Lan chỉ có thể giúp chúng ta đến đó. Thông tin cuối cùng của bọn họ chính là trên xe lửa này. Trần Hạo cậu còn chưa hiểu sự an bài của chị mình sao?"

Trần Hạo nhíu mày hỏi: "Có ý gì?"

Diệp Vỹ từng chữ từng chữ nói: "Kỳ thật lúc đầu bảy người bọn họ chưa có ai hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, vì vậy chị gái cậu dùng phương pháp này, trì hoãn hành trình của bảy người. Nơi này có thông tin cuối cùng cô ấy để lại cho cậu. Còn nhớ bản dập trên người tôi không? Đây là đồ vật cuối cùng chị gái cậu để lại cho tôi, thật sự là một nữ nhân lợi hại nha, đến cuối cùng vẫn muốn kéo tôi xuống nước."

Trần Hạo xem nhẹ lời nói móc của Diệp Vỹ, ngược lại tự nhủ: "Chẳng lẽ nói. . . . . .Chúng ta hiện tại cùng Như Lan bọn họ năm năm trước chồng chéo nhau, chúng ta có thể nhìn thấy bọn họ?"

Diệp Vỹ không trả lời, thình lình Trần Hạo như nghĩ ra gì đó, thoáng cái cả người đều cứng đờ, trán anh toát mồ hôi lạnh quay lại nói với mọi người: "Hiện tại đến trạm chưa?"

Chu Quyết ngẩng đầu nhìn phiếu thời gian nói: "Hiện tại phỏng chừng còn 40 phút nữa sẽ đến Nam Kinh."

Trần Hạo cố làm cho mình tỉnh táo lại, anh thở hồng hộc nói: "Mau nghĩ biện pháp xuống xe, chiếc xe này sắp lật rồi!"

Chu Quyết sửng sốt, cậu không hiểu ý tứ của lời này, đột nhiên cậu nhớ đến Khỉ Còi từng nói chuyến xe kia năm năm trước ở trạm cuối cùng xảy ra tai nạn, đã chết rất nhiều người. Cậu thoáng cái cứng đờ người, sợ đến không dám nói chuyện.

Khỉ Còi vác hành lý, hắn nói: "Nhảy xe đi, tôi lần trước cũng từng nhảy rồi."

Tam Béo vội vàng lắc đầu nói: "Tao không muốn tự sát."

Chu Quyết ép mình phải tỉnh táo lại, cậu cũng vội vàng đeo hành lý lên nói: "Không thể nhảy, nhảy xuống khẳng định sẽ chết, Diệp Vỹ, anh biết nên làm thế nào chứ. Không phải lúc đầu anh đã hỏi Khỉ Còi về chuyện quan tài nọ sao? Chẳng lẽ anh đã biết được gì đó?"

Mọi người đồng loạt nhìn Diệp Vỹ, gã không chút hoang mang nói: "Cũng coi như không biết hơn gì nhiều, chẳng qua người bán quan tài nọ chính là một trong bảy người năm đó, gã lần đó đã mất mạng trên chiếc xe lửa này."

Khỉ Còi khó hiểu hỏi: "Nhưng gã không biến thành dạng như lời các anh nói."

Diệp Vỹ phá lệ thở dài, gã nói: "Anh bạn nhỏ, chẳng lẽ cậu không thể biến tướng lối suy nghĩ một chút sao? Đan xen giữa trạng thái không sống không chết, vị tất chỉ có một loại hình thức. Người này có năng lực đem chấp niệm của mình tập trung trên xe lửa, cho nên gã đem tất cả đầu mối đều lưu lại trên xe lửa, đổi lại mà nói chính là tất cả 'bảy người' xuất hiện trên xe lửa đều có thể bị liên lụy. Bọn họ cho chúng ta thông tin cuối cùng."

Tam Béo nói: "Vậy chúng ta phải tìm ra người đó?"

Nhưng lúc này đầu Diệp Vỹ nghiêng qua, nhìn Trần Hạo bên cạnh nói: "Cậu cảm thấy thế nào?"

Trần Hạo đến giờ vẫn trầm mặc, ánh mắt của mọi người rơi trên người anh. Trong ánh mắt này ngoại trừ lo lắng, còn có vài phần không tín nhiệm cùng hoài nghi. Trần Hạo nhìn thoáng qua Chu Quyết, nhưng lần đầu tiên Trần Hạo không thể từ trong mắt Chu Quyết nhìn ra được gì, anh phát hiện Chu Quyết chỉ đang nhìn anh, ánh mắt lại không để lộ chút tình cảm nào. Đây là một loại ánh mắt phòng bị, từ đáy lòng Trần Hạo như có thứ gì đó bị lụi tắt. Anh lặng lẽ nói: "Hiện tại tìm người đã không còn kịp rồi, chúng ta phải để cho người đó tự hiện thân."

Mọi người hỏi: "Làm thế nào?"

Trần hạo bảo Diệp Vỹ mang bản dập của gã đến, sau đó anh từ bên hông túi lấy ra ba bản gì đó cùng loại, tiếp theo anh đem thứ đó đặt trên bàn, mọi người vây quanh bàn nhìn lại, Khỉ Còi và Tam Béo nhận ra mấy thứ này là trong tư liệu bọn họ từng mất thật nhiều thời gian đi sao chép, thì có một phần đồ án này. Nhưng bọn họ không biết ý nghĩa của mấy thứ này.

Trần Hạo nói: "Mấy thứ này chính là thông tin cuối cùng Như Lan lưu lại năm đó, nếu Như Lan có thể tìm đủ được bản dập cuối cùng, không biết chừng bọn họ đã có thể thành công, đương nhiên cũng sẽ không có chuyện gì đến chúng ta."

Diệp Vỹ hé miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười cay đắng, rồi tiếp tục yên lặng không nói, Trần Hạo chỉ vào bản vẽ nói: "Trong đồ án này cất giấu một 'con quỷ', nó là ngọn nguồn của hết thảy, nhưng tôi hiện tại vẫn chưa biết đây là thứ gì. Tôi tra tìm khắp nơi về nội dung của đồ án này, cuối cùng chỉ tra ra được bốn chữ 'Kẻ giữ tất mất'. Kết cục cuối cùng của Trương Giác cũng là binh bại như núi đổ, sau cùng mắc bệnh lạ mà chết."

Nghe bốn chữ này, gáy mọi người đều phảng phất như bị rót vào một luồng gió lạnh, sợ đến mọi người không nhịn được rùng mình, Chu Quyết hỏi: "Thứ này có phải chính là thứ Lâm Húc mang theo bên người hay không?"

Trần Hạo nói: "Có lẽ đúng, cũng có lẽ không. Nhưng Như Lan đến cùng cũng chỉ lưu lại ba bản dập này, không ngờ tới trên tay Diệp Vỹ cư nhiên cũng có một bản, hiện tại chúng ta tổng cộng có bốn phần bản dập. Nhưng nếu tôi đoán đúng hẳn là có bảy phần."

Tam Béo muốn nói xen vào vài câu, đột nhiên hắn phát hiện Khỉ Còi nhìn bản dập này đến xuất thần, hắn tự nhủ lẩm bẩm vài câu, nghe dường như không phải Hán ngữ, hiển nhiên cũng không phải tiếng Anh. Ngược lại có chút giống tiếng Mãn của quê hắn.

Trần Hạo tiếp tục nói: "Nếu như nói u linh trên xe kia thật là một trong bảy người, gã nhất định sẽ bị bản dập này hấp dẫn. Có lẽ chúng ta có thể tóm được cái thứ năm."

Chu Quyết bỗng hiểu ra ngụ ý của Trần Hạo, cậu nói: "Ý của anh là, năm người chúng ta mỗi người giữ một phần, cũng là hình thức tiếp cận gần hơn với vòng bảy người trong sách?"

Trần Hạo lắc đầu nói: "Có thể nói là vậy, nhưng cũng không nhất định, bởi vì Như Lan sẽ không để cho chúng ta và bọn họ giống nhau hoàn toàn, nếu không sẽ đại biểu cho việc chị ấy đã thất bại. Hiện tại năm người chúng ta đã đến thời điểm mấu chốt, chúng ta phải tìm ra phần thứ năm, bằng không chúng ta sẽ lặp lại thất bại của Như Lan năm đó."

Tam Béo chột dạ hỏi han: "Anh tin tưởng chị gái mình vậy sao? Vạn nhất. . . . . ."

Lúc này Diệp Vỹ lại nói: "Không, cô ấy đã thành công, bởi vì một phần tôi cầm trong tay chính là thứ cuối cùng cô ấy cho tôi. Chứng tỏ chí ít cô ấy đã rời khỏi xe lửa."

Tam Béo buồn bực hỏi: "Anh làm thế nào lấy được?"

Diệp Vỹ nói: "Tôi nhận được một phần chuyển phát nhanh từ Nam Kinh, thời gian phía trên cũng vào năm năm trước."

Tam Béo nói: "Công ty chuyển phát nhanh sẽ không gác lại thời gian dài như vậy, vấn đề này là sao?"

Trần Hạo nắm đấm tay nói: "Không biết, nếu chị ấy chưa chết nói không chừng sẽ cho chúng ta một đáp án, song hiện tại chúng ta phải đối mặt với cục diện khó khăn lúc này."

Chu Quyết nói: "Không biết mọi người có chú ý tới không, bây giờ không phải chỉ là trở về năm năm trước, mà là năm năm trước cùng hiện tại đan xen vào một không gian hỗn loạn, ví dụ như chúng ta thật sự trở về, vậy tại sao mì ăn liền lại bị hỏng?"

Diệp Vỹ vẫn không nói gì, Khỉ Còi từ đầu đến giờ vẫn chưa lên tiếng lại nói: "Lỗ sâu."

(Tiêu: nói theo cách đơn giản, lỗ sâu là đường ống nối liền giữa lỗ trắng và lỗ đen, lỗ đen hút vật còn lỗ trắng giải phóng vật)

Khỉ Còi nói: "Giáo viên chuyên ngành của chúng ta vẫn luôn dạy chúng ta khái niệm về tiềm năng hai chiều, nói đơn giản chút chính là sự vặn vẹo thời không. Cảm giác là đem một thời không nào đó xoắn ốc với một cái khác nối liền cùng một chỗ, như là dựng xếp gỗ vậy."

Tam Béo hiển nhiên nghe tương đối khó khăn, Chu Quyết mặc dù hiểu chút chút, nhưng dù sao khoa chuyên đề của cậu cũng không phải cơ học chạy điện và cơ học lượng tử. Cho nên cậu đối với loại khái niệm này không thể cụ thể hóa.

Lúc này Trần Hạo nói: "Không sai biệt lắm, ngạn ngữ nói 'Trong động chỉ bảy ngày, thế gian đã ngàn năm'. Nói cách khác chúng ta hiện tại vẫn đang ở năm 2008, nhưng tình cảnh xung quanh chúng ta lại là năm 2003, vì vậy chỉ cần tiếp xúc đến cơ thể chúng ta. Thì chỉ có thể là sự vật năm 2008."

Chu Quyết không thể giải thích nói: "Nhưng đám người Như Lan làm thế nào tạo thành thời không vặn xoắn chỉ có trên lý luận mới xuất hiện chứ? Đến cả Einstein tái thế cũng không thể làm được đâu."

Trần Hạo nói: "Không phải không có khả năng, nếu có đủ cái gọi là chất âm nói không chừng có thể làm được, nói cho cùng trong huyền học Trung Quốc có rất nhiều bí pháp, nhưng lại không để thế nhân biết."

Trần Hạo sau khi nhìn quanh bốn phía nói thêm: "Bất quá các cậu có phát hiện một vấn đề hay không."

Chu Quyết hỏi: "Vấn đề gì?"

Trần Hạo nói: "Thời không này rất không ổn định, cậu xem người bên kia."

Chu Quyết theo ánh mắt của anh tìm kiếm, phát hiện ở xa xa bắt đầu trở nên cực kỳ mơ hồ, người ngồi kế nhau khuôn mặt mờ nhạt tựa như đang biến đổi, bắt đầu vặn vẹo không ngừng, tựa như hai người ở thời không bất đồng đang không ngừng đan xen. Chu Quyết nhìn lại, lữ khách vốn đang ngồi bên cạnh trả lời ngày tháng vừa nãy cư nhiên đã đột nhiên biến mất một cách khó hiểu, sự vật bên cạnh bọn họ bắt đầu trở nên vô cùng mơ hồ, cậu phát hiện dường như có hai đoàn tàu hỏa bất đồng đan vào với nhau, không ngừng xáo trộn.

Chu Quyết nói: "Xem ra không gian như vậy rất không ổn định, Khỉ Còi người lần trước mày nhìn thấy là bộ dáng gì?"

Hắn mất tự nhiên nhìn thoáng qua hướng Diệp Vỹ, sau đó nói: "Rất giống cảm giác đối với anh ta, gã nói gã bán quan tài. Hơn nữa động tác của gã rất chậm!"

Trần Hạo nói: "Vậy đúng rồi, gã dựa vào năng lượng của bản thân căn bản không cách nào chống đỡ được dạng thời không vặn xoắn như vậy, cho nên hiện tại gã đã đến cực hạn."

Tam Béo hưng phấn thêm vào: "Chứng tỏ chúng ta không nhất định sẽ bị lật xe? Chúng ta có thể khôi phục bình thường?"

Chu Quyết cau mày nhìn sâu bên trong làn xe, cậu nói: "Không, chứng tỏ chúng ta gặp xui rồi. . . . . ."

Tam Béo còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy cả toa xe của bọn họ bắt đầu lung lay bất ổn, tựa như động đất. Chu Quyết nói: "Quả nhiên, trên thực tế bây giờ hẳn là thời gian bọn họ gặp nạn, chúng ta bị kẹt trong khe hở giữa năm 2003 và 2008. Mặc dù chúng ta bởi thời không của gã bán quan tài nọ kém chất lượng mà bảo vệ được một mạng."

Thế là mọi người đồng thời mở miệng nói: "Làm thế nào để ra ngoài?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.