Vòng Bảy Người

Chương 42



Trần Hạo cầm bản đồ lên quay về hướng nắng chiếu, anh nói: "Bản đồ mặc dù đã có được, nhưng không cách nào so sánh được với bản đồ hiện đại, đi như thế nào chúng ta cũng không biết, còn nữa thứ phía trên này là có ý nghĩa gì?"

Mọi người đưa mắt nhìn về hình tam giác màu đen cạnh ngón tay Trần Hạo chỉ, ở bên cạnh Trần Hạo dùng tiếng Trung giản thể chú giải đánh dấu, phía trên viết âm dương đạo.

Chu Quyết hỏi: "Đây có ý gì?"

Trần Hạo nói: "Anh cũng không rõ lắm, anh chỉ phiên dịch lại văn tự sư phụ cung cấp, bất quá các cậu nhìn xem, tam giác màu đen này dường như chỉ có một nửa, còn một nửa của nó ở đâu anh nghĩ đây không phải bản đồ đầy đủ."

Tam Béo nhịn không được thở dài nói: "Nói cả nửa ngày, đây cũng không phải bản đồ đầy đủ à. . . . . . . Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ."

Chu Quyết chịu đựng sự lạc lỏng trong lòng, cậu nhìn chằm chằm bản đồ trong tay Trần Hạo hồi lâu, đột nhiên cậu nhớ tới khái niệm âm dương song sinh mộ hôm qua Diệp Vỹ đã nói, cậu nói: "Đừng gấp, bằng không chúng ta tiếp tục đọc sách đi? Trong sách có lẽ sẽ có ám chỉ."

Khỉ Còi nói: "Đúng vậy, thật sự nếu không đọc sách, chúng ta có thể sẽ không cách nào cam đoan thống nhất với tiến độ trong sách đâu."

Tam Béo vội nói: "Vậy còn chờ gì nữa? Bọn mày không cảm thấy khó chịu sao? Còn không xem nữa tao sẽ phát điên mất."

Chu Quyết dời mắt nhìn về phía Trần Hạo, Trần Hạo gật đầu yên lặng mở ra quyển sách kia. . . . . .

Thời kỳ Dân quốc:

Lâm Húc quay đầu lại nhìn Thúy Nương, trên người Thúy Nương đều là máu, cũng không biết có bị thương không, khi Lâm Húc muốn mở miệng, Thúy Nương lập tức lấy tay chặn anh lại rồi lắc đầu. Dường như bọn họ không thể nói chuyện.

Lúc này Lâm Húc lại nghe được một tiếng nổ vang, giống như núi đá nứt toác, Thúy Nương lập tức che lỗ tai mình, vốn đang đẩy tấm bia đá Phùng Lộc Hỉ và Khôi Lục gia cũng đứng thẳng không cử động nữa. Thẳng tay như cương thi đã mất mạng vậy.

Lâm Húc ngẩng đầu nhìn bầu trời, lúc này bầu trời lại rả rích thổi xuống những bông tuyết nhỏ, mấy người bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể dưới băng tuyết quan sát động tĩnh bốn phía này, nhưng ngoại trừ một tiếng vang thật lớn nọ sau đó cũng không có những dị trạng gì khác, Lâm Húc cảm nhận được hô hấp của Thúy Nương nặng nề, nàng gắt gao nhìn chằm chằm tảng đá khắc "Âm quân vũ hịch" nọ, tảng đá kia không biết tại sao cư nhiên dưới tình trạng không hề có sức người thôi động, bắt đầu tự dịch chuyển, giống như thạch ma mà phát ra thanh âm lăn tròn.

Thình lình bọn họ cảm thấy phần đất dưới chân bắt đầu có chút lắc lư, lúc này Thúy Nương rốt cuộc nhịn không được nữa, nàng nhíu mày mở miệng nói: "Mau tránh ra!"

Ngay khi nàng vừa mở miệng, Lâm Húc phát hiện từ trong rừng đột ngột nhảy ra một thứ, thoáng cái nhào tới trên người Thúy Nương, Thủy Nương lảo đảo một cái, vội vàng lấy tay cào cấu sau lưng, nhưng bởi vì quá bối rối do đó căn bản không có chút sức lực nào. Lâm Húc vội đi lên hỗ trợ, anh ngạc nhiên phát hiện trên lưng Thúy Nương cư nhiên nằm úp sấp một thôn dân đã chết, thế nhưng thi thể vốn trước đó còn nằm trong thôn, thôn dân này giống như trẻ sơ sinh mà ôm phía sau lưng Thúy Nương, vẻ mặt cư nhiên còn đang mỉm cười, nụ cười đó làm cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy. Không đợi Lâm Húc suy nghĩ xem chúng nó làm sao có thể tự mình di chuyển, Khất Nhi đã đem thi thể sau lưng Thúy Nương cứng rắn xốc xuống, thi thể cứng đờ ngã trên mặt đất, căn bản khó có thể tưởng tượng được bộ dáng nhanh nhẹn di động như trước đó.

Khất Nhi hất hất cằm, ý bảo mọi người đi mau, Lưu Phi chỉ vào hai người còn đang đứng bên tảng đá kia ý hỏi bọn họ thì sao đây. Ánh mắt Khất Nhi xẹt qua chút do dự, nàng không có cách nào vứt bỏ Khôi Lục gia, thế nhưng chính vì một khắc do dự kia, tảng đá vốn còn đang di động đã đột ngột bất động, mà liền theo sau đó bọn họ cảm giác mặt đất chợt sụt xuống, mấy người bọn họ tính cả thi thể bên cạnh cùng hai người Phùng Lộc Hỉ, Khôi Lục gia hết thảy đều rơi vào trong khe hở, ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có.

Bất quá may mà Lưu Phi và Khất Nhi vào thời khắc mấu chốt đều tự đánh ra chùy Lưu Tinh (binh khí thời xưa, hai đầu binh khí có hai quả chuỳ to bằng cái bát), đáng tiếc chỉ có Lưu Phi đánh trúng, Khất Nhi bất đắc dĩ chỉ có thể dùng chùy Lưu Tinh của mình móc lấy xích của Lưu Phi. Lưu Phi còn chưa kịp mắng, Lâm Húc đã túm lấy bờ vai cậu, sau đó còn mang kèm theo Thúy Nương, nhất thời cậu một người chịu toàn bộ sức nặng của bốn người, ngay cả khí lực chửi má nó cũng không cách nào chửi nổi.

Lâm Húc vội vàng hô: "Lưu Phi đừng buông tay!"

Lưu Phi nghiến răng nghẹn một cỗ oán khí trừng mắt với anh, thế nhưng không cách nào nói chuyện, Lâm Húc nhìn huyệt động sâu không thấy đáy, Khôi Lục gia và Phùng Lộc Hỉ đã không thấy đâu nữa, cũng không biết sinh tử của bọn họ, anh lo lắng nhìn hai nữ nhân phía dưới, bất quá các nàng cũng không xem như là những cô gái tiểu gia bích ngọc, cho nên ngoại trừ bối rối ngoài ý muốn, còn lại xem như mạnh khỏe, thế nhưng sợi dây như vậy có thể chống đỡ bao lâu trong lòng Lưu Phi đều không nắm chắc. Cậu điều chỉnh tư thế, dựa vào cơ bắp của bản thân và cảm giác cân bằng nỗ lực làm cho trọng tâm của mình hướng về phía trước, cậu quay lại hô với Lâm Húc: "Anh đừng đem tất cả sức lực đặt trên người tôi, tôi sẽ không kéo được!"

Lâm Húc cúi đầu thoáng nhìn Thúy Nương, anh cũng muốn thử bắt lấy sợi xích, nhưng chỉ cần anh vừa động Thúy Nương phía dưới cũng rất dễ bị té xuống. Anh nói: "Không thể di chuyển, Thúy Nương phía dưới sẽ gặp nguy hiểm!"

Ót Lưu Phi đều là mồ hôi không ngừng nhỏ xuống, cậu thấp giọng mắng: "Mẹ nó, tôi kiên trì không được lâu nữa, các người nhìn xem bên cạnh có gì có thể mượn lực không?"

Khất Nhi lại ngăn cản bọn họ nói: "Lưu Tử đừng nói nữa, ngươi nghe không?"

Lưu Phi ngừng thở vãnh tai nghe, vốn được luyện một thân khinh công, cho nên rất nhanh cậu đã nghe được phía dưới có tiếng gọi yếu ớt, nghe như là tiếng quát của Phùng Lộc Hỉ, Lưu Phi trợn mắt nói: "Hắn cư nhiên không chết, vậy phía dưới phỏng chừng cũng sẽ không cao lắm."

Khất Nhi ngoảnh mặt nhìn lên, sau đó nói: "Ta nhảy xuống xem trước một chút, ngươi đừng xuống theo, bảo vệ tốt cho Thúy tỷ tỷ."

Lưu Phi còn chưa kịp ngăn cản, Khất Nhi đã như một cánh én xuyên thủng mặt trăng nhảy xuống. Mọi người khẩn trương nhìn xuống, không lâu sau Khất Nhi nói: "Lưu Tử nhảy xuống đi, phía dưới có cái gì đó!"

Lưu Phi sau khi nghe xong hướng Lâm Húc và Thúy Nương gật đầu nói: "Vậy chúng ta đi xuống thôi." Ba người gật đầu đồng thời thả người nhảy, khi đã nhảy vào huyệt động, nguyên lai tưởng rằng đất dưới đáy sâu không lường được lại không hề sâu như trong tưởng tượng, chẳng qua ngoài dự liệu của mọi người chính là phía dưới vô cùng trống trải, là một mặt đất bằng phẳng cực lớn, cho nên âm giọng mới có tiếng vọng.

Thúy Nương hỏi Lâm Húc: "Lâm đại ca, có hộp quẹt không? Tôi chiếu sáng trước nhìn xem."

Lâm Húc lấy hộp quẹt ra, đánh một chút ánh sáng yếu ớt, anh phát hiện nơi này cư nhiên là một thôn trang ngầm, xuyên thấu qua ánh sáng có thể mơ hồ nhìn thấy nhà cửa bốn phía, nhưng không có cây cối, chỉ có đá tảng.

Khất Nhi lo lắng hướng bọn họ hô: "Mau tới đây, cha nuôi bị thương!"

Ba người vội vàng chạy về hướng thanh âm của Khất Nhi, phát hiện Phùng Lộc Hỉ co rúm giữa hai tảng đá rên rĩ, bất quá xem chừng không có gì trở ngại, mà Khôi Lục gia lại vô cùng không ổn, lúc ông ta rơi xuống trực tiếp cắm vào trên đầu một tảng đá lớn bén nhọn, phần vai phải đã chảy một mảng máu. Khổ thân Khôi Lục gia một thân kiên cường, đau đớn như thế cư nhiên miễn cưỡng mà kìm nén, không hề kêu rên một tiếng.

Khất Nhi lo lắng từ trong túi mình lấy ra thuốc bột cho Khôi Lục gia dùng, thế nhưng không có băng vải, Lâm Húc lập tức nói: "Chỗ của tôi có dược phẩm dùng được, cầm máu cho Lục gia trước đã."

Khôi Lục gia thống khổ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lâm Húc, ông gật đầu ý bảo để anh đến băng bó, Lâm Húc cẩn thận kéo quần áo Khôi Lục gia xuống, thương thế của ông so với tưởng tượng của anh còn nghiêm trọng hơn, vết thương như vậy bình thường có khả năng sẽ mất mạng, hiện tại. . . . . . . Lâm Húc không dám suy nghĩ nhiều, nhanh chóng cúi đầu băng bó cho Khôi Lục gia, tận lực buộc chắt băng vải, Khôi Lục gia thở ra một hơi, ông cười nói: "Không ngờ tới Khôi Lục gia ta giết người nhiều như thế, hôm nay lại chết tại nơi chim cũng không thèm bỏ phân thế này. Haha mẹ nó, báo ứng mà."

Khất Nhi nén nước mắt nói: "Cha nuôi, cha không sao đâu, con sẽ cứu người ra ngoài."

Khôi Lục gia khoát tay áo, ông chống đỡ thân thể, nhìn bốn phía nhưng đã không còn ai để thay thế để đi tiếp nữa, ông nói: "Bản bùn của Mao Hạt Tử đâu?"

Khất Nhi nói: "Ở chỗ con, con mang theo trên người hai khối."

Khôi Lục gia lấy ra một khối của mình, trong nháy mắt bốn phía đột ngột thổi lên một trận âm phong, thôn trang yên tĩnh dưới lòng đất phảng phất như Minh phủ không hề có sinh khí, thổi qua từng trận gió lạnh. Thế nhưng bọn họ lại rõ ràng cảm thấy sâu bên trong hắc ám này còn có thứ gì đó đang nhìn chòng chọc vào bọn họ.

Khôi Lục gia nhanh chóng đem bản bùn nhét lại vào trong quần áo, ông ngẩng đầu nhìn bốn phía hỏi: "Đây là nơi nào?"

Khất Nhi lắc đầu nói: "Khất Nhi không biết, bất quá hẳn là phía dưới cái thôn kia. Hơn nữa nơi này rất kỳ quái nơi nơi đều là đá tảng, trên đá còn khắc thứ gì đó, nhưng con xem không hiểu."

Khôi Lục gia chợt cảm thấy ngực khó chịu, ông ho khan nói: "Khụ khụ, Mao Hạt Tử nếu còn sống có lẽ sẽ biết nơi này đang giở trò gì, đáng tiếc. . . . . ."

Khất Nhi cúi đầu cắn môi, Khôi Lục gia nhìn Lâm Húc nói: "Vị huynh đệ kia là ai?"

Lâm Húc ôm quyền nói: "Tôi là một quân y, tên Lâm Húc, chịu ủy thác của Hổ huynh, muốn tôi mang bao đồ trên người đến Hoàng Cô sơn."

Ánh mắt Khôi Lục gia buồn bã, ông nói: "Hổ Tử. . . . . .Hắn. . . . . ."

Lâm Húc cúi đầu, Thúy Nương nhịn không được khẽ khóc nấc lên, Lưu Phi thấy thế liền nói: "Lâm Húc thay Hổ ca gia nhập cùng chúng ta, nhưng hiện tại trong chúng ta đã có người mang hai khối bản bùn rồi, việc này. . . . . ."

Khôi Lục gia nhịn xuống đau đớn, để Khất Nhi đỡ ông lên, đôi mắt sung huyết như lang sói đảo mắt nhìn quanh bốn phía, ông nói: "Khả năng Hổ Tử đã đoán sai, nơi này lộ ra vẻ cổ quái, như là thôn, nhưng lại không có một chút nhân khí."

Khất Nhi hơi nhíu mày, nhưng không nói gì, Lâm Húc phát hiện thần sắc của nàng khác thường, liền hỏi: "Khất Nhi cô nương, cô có gì muốn nói sao?"

Khất Nhi nói: "Tôi chỉ đang nghĩ thứ đi theo phía sau tôi càng thêm rõ ràng, hình như vốn đầu chỉ là một, hiện tại có đến hai."

Lưu Phi nói: "Chẳng lẽ bởi vì trên người cô có hai khối bản bùn?"

Khất Nhi lắc đầu nhìn Khôi Lục gia, Khôi Lục gia bụm vết thương có chút bất đắc dĩ, ông ta nói: "Nhưng hiện tại Hổ Tử cũng không ở đây, mộ Quách Phác tới cùng ở chỗ quái quỷ nào chúng ta cũng không biết, ngay cả người có chút hiểu biết là Mao Hạt Tử cũng đã chết, hiện tại chúng ta xem như cùng đường rồi!"

Lúc này Thúy Nương lại mở miệng nói: "Tôi biết."

Khôi Lục gia nhìn Thúy Nương, ông ta đánh giá Thúy nương, mà khuôn mặt lạnh nhạt của Thúy Nương cũng có vẻ vô cùng trấn định, không giống nói ra trong lúc xúc động. Chẳng qua ánh mắt nàng giờ phút này có vẻ vô cùng xa lạ, cùng cô nương thiện lương quật cường ban đầu có chút bất đồng.

Thúy Nương nhàn nhạt nói: "Hổ ca nói, nếu anh ấy xảy ra chuyện thì tôi sẽ mang chư vị đến mộ Quách Phác, thời gian này lời của tôi chính là lời của anh ấy, các vị phải nghe theo sự sắp xếp của tôi."

Lưu Phi không phục hỏi: "Vậy sao lúc trước cô không nói cho chúng tôi biết?"

Thúy Nương thở dài lắc đầu nói: "Hổ ca nói nhất định chờ tất cả mọi người chúng ta đến nơi này, sau đó mới có thể nói. Bằng không chúng ta sẽ không tài nào đi được."

Lưu Phi và Lâm Húc dìu Khôi Lục gia, Thúy Nương ngồi xổm dưới đất, nàng ngẩng đầu nhìn ánh sáng yếu ớt nói: "Anh Hổ Tử cũng từng nói làm thế nào có một nơi thế này, anh ấy nói nơi này vừa vặn là chỗ giao giới giữa mộ công chúa và mộ Quách Phác, âm dương lộ, lộ âm dương, sinh tử đôi đường mờ mịt, tình thê thê, thê thê tình, cả đời tương tư hồn đoạn trường. . . . . . Người đi qua nơi này hiện tại cũng đã thành quỷ."

Lâm Húc nhìn Thúy Nương, chợt cảm thấy nàng như đã thay đổi thành người khác, chí ít Thúy Nương sẽ không ngâm thơ tác đối, nàng ai oán nhìn Lâm Húc, Lâm Húc bị nhìn đến trong lòng căng thẳng, tựa như vật gì đó bị rút đi vậy.

Khất Nhi nhìn Thúy Nương khác thường, nàng thử hỏi: "Thúy tỷ tỷ, vậy nơi này rốt cuộc là nơi nào?"

Mặt Thúy Nương tái nhợt nhìn nàng, trong lúc nhất thời Khất Nhi cảm thấy Thúy Nương như là người khác, nhưng khuôn mặt nọ đích thật là của Thúy Nương. Thúy Nương nói: "Nơi này là âm dương đạo."

Lưu Phi hỏi: "Âm dương đạo là gì?"

Thúy Nương nói: "Nơi này vốn là một cái khe bởi vì một lần thế đất xoay chuyển mà sinh ra, sau này có một cao nhân tu kiến dưới lòng đất thành một cái thôn như vậy, ở thôn này là một đám quái nhân. Trong đám người kia có vài người đã không còn thở nữa, nhưng không giống người chết, bọn họ không cần hít thở không khí, còn có một đám phương sĩ, trên người chúng mang tuyệt kỹ, bình thường khe này đều được phong bế. Chỉ có khi hiến tế bọn họ mới đi ra, cho nên người sống trên mặt đất đều xem bọn họ như âm binh. Mà phương sĩ thì lại thành quỷ thần trong miệng dân bản xứ."

Lưu Phi hỏi: "Vậy cũng kỳ quái, sao trước đó cô lại giả vờ như không biết gì, cho chúng tôi bất ngờ à."

Thúy Nương vẫn như cũ mặt không chút thay đổi nói: "Anh Hổ Tử nói, nhất định phải chờ mọi người đến đông đủ tôi mới có thể nói."

Thúy Nương đứng lên, nàng nhìn bốn phía nói: "Nơi này vốn là chỗ tu luyện của phương sĩ, ngăn cách với thế giới chính là một chốn đào nguyên của nhân gian, đáng tiếc. . . . . . Cuối cùng vẫn bị triều đình phát hiện, những kẻ bán tử ở đây hết thảy đều bị bắt, mà phương sĩ nghiên cứu tu luyện ở nơi này cũng bị giết chết toàn bộ, bí tịch về phương pháp luyện đan đều bị cho một mồi lửa, các phương sĩ khi bị giết liền phát hạ lời nguyền rủa với nơi này, khiến cho thôn dân mật báo ở đây hàng năm đều phải vì bọn họ tế bái dâng hương, giống như thân nhân nhà mình bị giết vậy, nếu quên mất thì hàng năm sẽ có người chết, mãi đến khi hóa thành tử thôn mới thôi. Kỳ thật cũng coi như không đến nỗi thề độc lắm, chỉ là một loại oán hận đối với cái chết."

Khôi Lục gia nói: "Vậy ý của cô là nói Hổ Tử vốn chỉ biết có chỗ này, hơn nữa muốn dẫn chúng ta đến chính là nơi này?"

Thúy Nương quay đầu nhìn ông ta gật đầu nói: "Đúng vậy, anh Hổ Tử muốn dẫn các người tới chính là nơi này, mà hiện tại chúng ta đều đã đến đông đủ rồi."

Lưu Phi hừ lạnh một tiếng nói: "Đến đông đủ cái rắm, anh Hổ Tử của cô và Mao Hạt Tử không phải đều chết cả rồi sao? Đây tinh là đến đông đủ cái gì?"

Đôi mắt Thúy Nương vẫn như cũ không hề dao động, nàng nói: "Chỉ cần chúng ta đem bản bùn trên thất tinh trụ đồng mang theo là được. Không có trụ đồng này chúng ta không có cách nào mở được cơ quan của mộ Quách Phác."

Lưu Phi còn muốn tranh luận với nàng, nhưng lại bị Khất Nhi ngăn cản, nàng kề sát vào Lưu Phi nói: "Lưu Tử, không đúng, Thúy tỷ tỷ này quá cổ quái. . . . . ."

Lưu Phi ngẩn ra, cậu nhìn Thúy Nương, Thúy Nương dọc theo tảng đá qua lại tiêu sái, như đang tìm kiếm thứ gì đó, đột nhiên Phùng Lộc Hỉ vẫn ở một bên không lên tiếng la hét nói: "Quỷ! Có quỷ!"

Khất Nhi cảnh giác nhìn bốn phía, đột nhiên nàng ý thức được gì đó, thấp giọng nói: "Không tốt, thi thể trước đó cùng chúng ta rơi xuống không thấy đâu nữa!"

Phùng Lộc Hỉ như không thể khống chế được xông về phía Thúy Nương, vừa bóp lấy cổ Thúy Nương, vừa thì thầm: "Ngươi là quỷ! Ngươi là quỷ!"

Thúy Nương dù sao cũng là một nữ nhân, nàng thống khổ hướng Lâm Húc vươn tay cầu cứu, Lâm Húc thấy thế một bước dài vọt tới, một quyền đánh ngã Phùng Lộc Hỉ, Phùng Lộc Hỉ lại muốn xông lên liền bị Lưu Phi chế trụ. Phùng Lộc Hỉ đỏ mắt nhìn cậu chỉ vào Thúy Nương nói: "Ả là quỷ, là quỷ. . . . . . Ta nên sớm phát hiện ra!"

Lưu Phi kéo Phùng Lộc Hỉ, Phùng Lộc Hỉ nhìn Lưu Phi nói: "Ngươi không tin ta? Ta cho ngươi biết trong mộ phần kia Thúy Nương kỳ thật cũng đã chết, nàng tại sao trở về? Nàng căn bản đã bị chủ mộ kia nhập vào rồi!"

Thúy Nương vẫn như cũ lạnh mặt, nhìn Phùng Lộc Hỉ, nàng nói: "Ngươi nói bậy bạ gì đó? Nếu các người không tin ta vậy mộ Quách Phác các người vạn lần cũng tìm không ra, đến lúc đó thì thật sự cũng chết."

Phùng Lộc Hỉ còn muốn quát, lúc này Khôi Lục gia hét lớn: "Đừng ầm ĩ nữa! Thúy Nương cô nương cô đã nói cô biết vậy thì phiền cô dẫn đường, hơn nữa nói cho chúng tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

Thúy Nương gật đầu, nàng nói: "Tôi biết đường."

Phùng Lộc Hỉ thống khổ nắm tóc ngồi xổm người xuống, Lưu Phi bất đắc dĩ vỗ vai hắn ý bảo hắn không còn cách nào khác. Thế nhưng lúc này Lâm Húc lại túm lấy cánh tay của Thúy Nương, anh cau mày nhìn Thúy Nương, Thúy Nương vẫn như cũ mặt không chút thay đổi, nhưng trong một khắc mắt đối mắt kia Lâm Húc cảm thấy trong ánh mắt Thúy Nương đã xuất hiện một tia thống khổ và bất đắc dĩ. Cái loại khổ sở này tựa như lúc đầu nàng phải tự tay xử lý thi thể Hổ Tử vậy.

Anh buông cánh tay Thúy Nương ra, nói: "Chúng ta đi thôi, chúng tôi tin tưởng cô."

Thúy Nương cứng nhắc nặn ra một nụ cười, đây là biểu cảm đầu tiên của nàng sau khi xuống thôn trang ngầm này.

Khất Nhi đỡ Khôi Lục gia nói: "Chúng ta phải cẩn thận thi thể kia."

Khất Nhi ra hiệu cho Lâm Húc, sau đó dùng dấu hiệu khẩu ngữ, chính là từ sau khi thi thể kia nhào sang Thúy Nương mới bắt đầu thay đổi như người khác.

Lâm Húc gật đầu, lúc này Lưu Phi hỏi: "Đúng rồi, Khất Nhi các người làm sao tìm được Thúy Nương?"

Khất Nhi nói: "Nói ra rất dài, tóm lại chúng tôi lần này chẳng những tổn thất Mao Hạt Tử, cha nuôi cũng. . . . . . Mãi đến khi tôi phát hiện Thúy Nương đến tìm các người, mới biết nguyên lai các người cũng đã đến."

Thúy Nương lắc lắc tay ra hiệu cho bọn họ ngừng nói, mọi người ngừng thở, dưới ánh sáng mỏng manh bọn họ dường như nghe được sâu bên trong thôn có tiếng khóc của trẻ con.

Lưu Phi khẽ nói: "Làm sao có khả năng còn có trẻ con."

Thúy Nương nghe tiếng khóc, nàng mấp máy miệng như đang thì thào gì đó, nhưng không hề phát ra âm thanh, Lâm Húc chú ý tới Thúy Nương cư nhiên lại đột nhiên khóc, nàng chảy nước mắt nghe tiếng khóc nọ, sau đó nàng quay lại nói với mọi người: "Rời khỏi đây trước, chỗ này sẽ khiến nó vĩnh viễn ở lại dưới đất, về phần thi thể bay tới này kỳ thật đều là lợi dụng một ít âm dương song sinh khí để kích hoạt tử thi, chỉ cần loại song sinh khí này chấm dứt có thể khiến thi thể này yên nghỉ thôi."

Khất Nhi nói: "Thúy tỷ tỷ không phải đã nói bọn họ bị nguyền rủa sao?"

Thúy Nương gật đầu nói: "Đúng vậy, cho nên bọn họ vẫn phải tiếp tục tế bái, nơi này. . . . . .Máu thật sự đã chảy rất nhiều. . . . . ."

Nói xong nàng như đã quyết định nói: "Tốt lắm, chúng ta đi trước tới từ đường ở phía đông thôn ngầm này, chúng ta phải tế bái chủ nhân nơi này trước, bằng không chúng ta không cách nào rời khỏi đây được."

Phùng Lộc Hỉ hung tợn nói: "Nơi đó không thể đi! Nữ nhân này không thể tin được đâu!"

Lưu Phi mềm mỏng nói: "Vậy chúng ta phải làm sao đây, đâu còn con đường nào khác, ngươi dẫn chúng ta đến mộ Quách Phác được không?"

Phùng Lộc Hỉ chán nản lắc đầu, hắn nói: "Chẳng lẽ cậu không sợ ả hại chúng ta sao! Ả cùng cô gái lúc đầu kia là một người sao? Đầu của các cậu đều bị lừa đá hết rồi?"

Lưu Phi bay lên một cước đạp thẳng tới, Phùng Lộc Hỉ bị đá một cái trở mình té ngã, đau đớn đến ho khan, Lưu Phi lạnh mặt nói: "Ta cho ngươi biết, ngươi đi cũng được, không đi vậy đem bản bùn giao ra đây, chỉ cần đưa ra bản bùn là có thể đi, ngươi chết sống thế nào lão tử không xen vào!"

Phùng Lộc Hỉ hung tợn nhìn cậu, Lâm Húc thấy thế nhấc tay ngăn cản Lưu Phi nói: "Được rồi, chúng ta rời khỏi đây trước rồi hãy nói."

Thúy Nương đi vào dưới thôn trang tràn đầy đá tảng, chung quanh ngoại trừ đá ra còn có thể nhìn thấy một ít mảnh sành nhỏ, nơi này vẫn duy trì một loại không khí vô cùng kiêng kỵ, nàng rất quen thuộc nơi này, chẳng chút hoài nghi tiến về phía trước.

Lâm Húc phát hiện nhà cửa nơi này vô cùng cổ xưa, khả năng so với Minh Thanh còn sớm hơn, có nhiều chỗ còn có gạch xanh hoa văn sen tử mẫu thời Lưỡng Hán, nhà cửa mặc dù xa xưa cũ nát, có rất ít nhà ngói, cơ bản đều là tường xây bằng bùn vàng, rất nhiều nóc nhà đã biến mất, rất có khả năng lúc đầu cũng chỉ là cỏ tranh, trải qua năm tháng đến hiện tại sớm đã mục thành tro. Nhưng lại vô cùng chỉnh tề ngay ngắn, nếu phục hồi nguyên trạng như cũ, nói không chừng thật sự như chốn đào nguyên cũng không chừng.

Sau khi xuyên qua một loạt những dãy nhà tranh ngay ngắn, bọn họ cảm giác được từng trận gió thổi qua, còn có một loại mùi chua như giấm lâu năm, phía trước chẳng biết có cái gì. Thúy Nương ra hiệu bọn họ đừng ngừng lại, tiếp tục đi về phía trước.

Đi tới cuối, bọn họ đến được một nơi giống như hang động thạch nhũ, giữa lúc mơ hồ còn có thể nghe được thanh âm nước nhỏ giọt, sâu bên trong động có một chỗ dùng ngọc xanh trắng và đá tảng xếp thành tế đàn hình vuông, so với những nhà cửa này có vẻ cầu kỳ hơn rất nhiều, chẳng qua hư tổn vô cùng nghiêm trọng, bàn tế đài đá tảng cực lớn bị đập thành ba khối to, mà nóc làm bằng đá cơ hồ cũng đã sụp một nửa. Mặt chính diện tế đàn chính là một khối thạch bích thiên nhiên cực lớn, trong đó còn có khoáng thạch mi-ca lấp lánh tỏa sáng, có vẻ vô cùng mộng ảo. Mà trước mặt bọn họ thì lại là một bãi cát lớn màu than đen, cũng chẳng biết hạt cát này từ đâu tới đây, cùng địa chất vùng này vô cùng bất đồng. Có vẻ hết sức đột ngột.

Lưu Phi chỉ vào thạch bích nọ nói: "Nhìn xem, phía trên có tranh vẽ!"

Khất Nhi giơ cây đuốc lên, thoáng chiếu sáng thạch bích, phía trên đích xác mơ hồ có thể nhìn thấy đồ đằng dùng đất đỏ vẽ, bức tranh chính là vẽ triều bái tiên nhân trên trời, bao la vạn trượng cơ hồ cái gì cũng có. Một bộ phận nhân loại trong tranh cực kỳ nhỏ, cơ hồ cùng cấp bậc giống với động vật, bích họa phóng đại quá mức địa vị của tiên giới, mà người và súc sinh tựa hồ không có gì khác nhau.

Thúy Nương hướng vách nham thạch quỳ xuống, nàng thận trọng dập đầu ba cái, sau đó nói với những người khác: "Quỳ xuống."

Mọi người do dự có nên nghe theo hay không, ngay một khắc Lâm Húc cúi đầu quỳ xuống kia, cát bùn trên mặt đất có chút kỳ quái, anh nhặt lên tay xoa nhẹ một chút phát hiện cư nhiên là thi thể của côn trùng, sờ vào liền bể thành phấn.

Khất Nhi cũng đã phát hiện sự bất thường của hạt cát này, nàng cau mày nhưng vẫn quỳ xuống, vừa quỳ nàng cũng cảm giác phía dưới dường như có vài con trùng chưa chết, nhất thời nàng cảm giác trên đầu gối đã bò lên mấy con, thế nhưng Thúy Nương lại lắc đầu nói: "Đừng động vào chúng nó, chúng nó chỉ là Tương thiền bình thường."

Khất Nhi chịu đựng đầu gối ngứa ngáy cắn răng bất động, đám người Lưu Phi nhìn thấy ngay cả nữ tử như Khất Nhi lại kiên cường thế đến thế, cũng kiên trì quỳ trên mặt cát tràn đầy côn trùng kia, cũng hướng cát nọ hung hăng dập đầu ba cái. Dập đầu xong cậu nhìn Phùng Lộc Hỉ nói: "Đến lượt ngươi rồi."

Phùng Lộc Hỉ trong miệng mắng chửi, nhưng cũng làm theo, mặc dù côn trùng vô cùng dày đặc, thoạt nhìn làm cho da đầu người ta ngứa ngáy, nhưng đúng như Thúy Nương nói, không hề cắn người, chỉ bò đến bò đi trên đầu gối rồi rơi xuống đất. Tất cả mọi người thở phào một hơi, Khất Nhi đỡ Khôi Lục gia để ông ta quỳ xuống, thế nhưng Khôi Lục gia không hề động đậy, ông nhìn đám trùng này sắc mặt trắng bệch, khẽ nói: "Chẳng lẽ là ý trời. . . . . ."

Khất Nhi hỏi: "Cha nuôi cha nói gì thế?"

Khôi Lục gia lắc đầu nói: "Không có gì, chỉ là nghĩ tới sự tình trong quá khứ."

Khất Nhi cười nói: "Cha nuôi, không sao đâu, sóng to gió lớn chúng ta đều đã trải qua, chờ ra khỏi đây con tiếp tục cùng cha trừ quỷ."

Ánh mắt Khôi Lục gia mê mang vuốt đầu Khất Nhi, ông ta nói: "Con càng lớn càng giống mẹ con." Thế nhưng rất nhanh ông không nói gì nữa, đẩy Khất Nhi ra quỳ xuống, nhưng ngay lúc Khôi Lục gia quỳ xuống, trùng này đột nhiên như bị kinh hách mà tản ra toàn bộ, mọi người còn chưa kịp phản ứng, trùng này lại cực nhanh mà tụ lại hướng Khôi Lục gia tràn đến, Khôi Lục gia mặc dù thân mang trọng thương, nhưng giờ phút này liên quan đến tính mạng, ông nín thở, lăng không nhảy ra ngoài, nhưng động đến vết thương rốt cuộc không thể xuất ra công phu lần nữa.

Khất Nhi mắt thấy Khôi Lục gia tai vạ đến nơi, cầm lấy cây đuốc muốn đốt trùng, lại bị Thúy Nương kéo lại, mắt Khất Nhi lộ ra sát ý, lạnh lẽo quát: "Buông tay!"

Thúy Nương cũng có chút phát cáu, nàng đề cao giọng nói: "Không thể giết trùng nơi này, bằng không chúng ta không vào được đâu!"

Khất Nhi nhìn Khôi Lục gia có ân cứu mạng với mình đang nguy đến nơi, nàng bất chấp nhiều như vậy, hung ác nói: "Nếu cha nuôi chết đi, vậy ta cũng muốn các người chôn cùng!"

Thúy Nương kéo tay Khất Nhi, Khất Nhi thuận thế quét ra một thanh dao găm, bạch quang chợt lóe cánh tay Thúy Nương thuận thế bị cắt toạc một dao máu chảy đầm đìa, nhưng Thúy Nương vẫn không buông tay, Khất Nhi vốn không muốn giết nàng, nhưng lúc này mắt thấy Khôi Lục gia đã không còn đường lui nữa nàng quyết ý bay thẳng đến đâm tới Thúy Nương. Lúc này Khôi Lục gia quát to: "Khất Nhi dừng tay!"

Khất Nhi gấp đến hỏa khí công tâm, Khôi Lục gia nói: "Thúy Nương, cô có thể dẫn bọn họ tiến vào mộ Quách Phác không! Trả lời ta!"

Thúy Nương thoáng sửng sốt, nàng gật đầu nói: "Tôi có thể! Nhưng chúng ta tuyệt đối không thể thương tổn trùng nơi này, tôi thật sự không biết tại sao chúng nó lại cùng công kích ông!"

Khôi Lục gia bưng vết thương cười ha ha, ông ta hướng Khất Nhi quẳng ra một cái hoa tai, nói: "Báo ứng, báo ứng mà! Năm đó khi ta giết A Tú, nàng đã nói ta sẽ bị vạn trùng phệ tâm, ha ha ha, báo ứng mà!"

Khất Nhi tiếp nhận ngọc bội nhất thời sắc mặt trắng bệch, dao găm rơi trên mặt đất, nàng nhìn Khôi Lục gia lùi về sau vài bước, Khôi Lục gia một bên cười to một bên thống khổ nhìn Khất Nhi, mà Khất Nhi mặt trắng bệch nói không nên lời, chỉ có nước mắt rơi xuống, trùng này như sóng triều úp xuống trên người Khôi Lục gia, cuối cùng Khôi Lục gia chậm rãi ngã xuống, cuối cùng ông ta chỉ có thể hàm hồ nói: "Khất Nhi. . . . . . Xin lỗi. . . . . ."

Sau đó không còn phát ra thanh âm nào nữa, mà trùng này vẫn không hề thối lui, càng tuôn càng nhiều, rất nhanh đã chất thành đống như nấm mồ, sau đó đống đất nọ mới chậm rãi co lại.

Khất Nhi nắm ngọc bội trong tay lẩm nhẩm nói: "A Tú. . . . . .Là mẹ tôi. . . . . ."

Thúy Nương ngã bên cạnh nàng, không còn khí lực đứng lên nữa, Lưu Phi hỏi: "Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thúy Nương cô không phải nói là không có việc gì sao? Tại sao Lục Gia lại thành như vậy?"

Thúy Nương không có khí lực trả lời cậu, chỉ chống hai tay gục trên đất nói: "Báo ứng sao. . . . . ."

Khất Nhi xiết chặt ngọc bội rồi đeo ngọc bội lên cổ bỏ vào trong áo nói: "Thúy Nương tiếp tục đi thôi. . . . . ."

Thúy Nương ngẩng đầu nhìn Khất Nhi, nàng nhìn mặt Khất Nhi, đau thương nói: "Em không gọi chị là Thúy tỷ tỷ nữa. . . . . . Chúng ta không còn là tỷ muội nữa sao?"

Khất Nhi cúi đầu nắm chặt đấm tay, nàng thấp giọng nói: "Ta không có tỷ tỷ, cũng không có cha nuôi."

Lâm Húc nâng Thúy Nương dậy, anh nói: "Khất Nhi đừng quá thương tâm, hiện tại chúng ta nghĩ biện pháp ra ngoài trước, sự tình này về sau hãy nói."

Khất Nhi không nói gì thêm, nàng không nói một tiếng thu hồi dao găm của mình, cuối cùng nhìn thoáng qua đống đất nọ, sau đó tỉnh táo nói: "Mẹ tôi cùng đám trùng này có quan hệ gì sao?"

Thúy Nương nói: "Không biết, nhưng nhân mạch Tương tộc vô cùng rộng, chi nhánh càng lớn, một nhóm lớn dung nhập Miêu Cương, trở thành Miêu tộc cổ tộc (cổ ở đây là con sâu độc), cho nên bọn họ không dựa vào môn phái hoặc gia tộc để kéo dài, chỉ cần sở hữu Tương trùng và vận dụng đạo này tu luyện đều là Tương tộc, mặc dù vô cùng kín đáo, đó cũng là đạo lý nghiêm ngặt không đổi của Tương tộc."

Khất Nhi gật đầu nói: "Mẹ ta quả thật là người Miêu, chẳng lẽ bà là người của Tương tộc?"

Thúy Nương gật đầu, nàng nói: "Có thể cho chị xem ngọc bội của em không?"

Khất Nhi lấy ngọc bội ra, Thúy Nương bắt được ngọc bội kia trước mắt liền sáng ngời, sau đó nhìn hồi lâu, nàng nói: "Khất Nhi mang theo nó, có lẽ nó có thể cứu em một mạng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.