Võng Du Chi Bạo Cùng Bị Bạo

Chương 29: Giấc mộng đau đớn



Cõng cô gái trên lưng đi vòng vòng xung quanh, sau khi hỏi rất nhiều người, cậu đi vào một cái ngỏ tắt nhỏ hẻo lánh. Nghe nói nơi này khám bệnh không có giấy phép hành nghề, nhưng mà bác sĩ có kỹ thuật đặc biệt sắc bén. Con người lại rất tốt bụng, thường xuyên không thu phí khám bệnh của người bệnh. Cho nên cho dù đến nay vẫn không có giấy phép hành nghề, nhưng vì mọi người được lợi mà không báo cáo lên chính quyền.

Khi tới nơi,Tô Bắc Bằng chỉ còn nửa cái mạng , tay và chân đều rã rời. Phòng khám đã hiện ra ở trước mặt, có chút cũ nát, nhưngdụng cụ và trang bị y tế laị rất đầy đủ. Một chú trung niênước chừng hơn năm mươi tuổi nhìn thấy Tô Bắc Bằng chật vật, nhiệt tình bảo mấy y tá tới đưa người bệnh vàophòng giải phẫu. Tô Bắc Bằng vội vàng muốn về nhà, lại bị một nữ nhânhung dữmặc áo trắng gọi lại:

“Ngươi là người nhà bệnh nhân sao?”

“Ách…” Tô Bắc Bằng đứng hình, này cần phải trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ nói cậulà người đi đường nhặt được cô ấy?

Nữ y tá bởi vì cậu‘Ách’ mà ảo giác là ‘Ân’, đem ra một ít giấy tờ bảo cậukí tên. Tô Bắc Bằng có chút bất đắc dĩ ký tên .

“Phẫu thuật đại khái cần liên tục mấy giờ liền, cậu cứ an tâm mà chờ đợi.”

Tô Bắc Bằng muốn mắng “Mie , an tâm cái muội a! ! Chuyện trong nhà còn không có giải quyết xong”. Nhưngnếu hiện tại nói như vậy, thật là có chút không ổn. Quên đi… Cậucứ ở lạichờ xem, cứu người phải cứu cho trót, tiễn phật phải tiễn đến Tây Thiên. Đợi cô ấy liên hệ với người nhà rồi, cậusẽ rời đi sau. Dù sao hiện tại, toàn thâncậucũng hư thoát, vô lực a!

Ngồi ở cái ghế trước cửa phòng phẫu thuật, Tô Bắc Bằng mệt đến mức muốn ngất, nhắm mắt nghỉ ngơi, đầu vô thức lệch sang một bên, liền ngủ gục. Không khí ở bệnh viện thật sự không dễ chịu tí nào, thật đáng ghét…

Tối quá, chung quanh thật là tối đen.”Ô ô… Ba ba, ma ma…” Cậunhìn không thấy gì cả, không có ai, ba ba ma ma đi nơi nào rồi?

“Khóc cái gì mà khóc, còn khóc nữa lão tử một đao đem mày làm thịt!” Đột nhiên xuất hiện ánh sáng, đứa bé còn không kịp vui sướngđãthấy một nam nhân hung ác tay cầm con dao găm lóe lóe ánh sáng lạnh lẽo, hung thần ác sát uy hiếp.

Đứa bé khóc càng lợi hại hơn , trên làn trắng nõn nà mặc cho nước mắt lan tràn, càng làm cho người khác lo lắng.

“Em nói đại ca, anh đừng quá kích động. Làm thịt nó, tiền của chúng ta liền bay mất.” Một nam nhân thấp bé đứng ở bên cạnh nam nhân hung ác khuyên can, sau đó đóng cửa lại, để bóng tối bủa vây căn phòng.

Nam nhân hung ác chờ không được, gọi điện thoại đi thúc giục, “Cái gì? Không giao tiền? Mới hai ngàn vạn, chúng màycon mẹ nó đã không giao ra được sao? Mạng con trai của chúng màycũng không giá trị hai ngàn vạn à? !”

Ai ngờ đối phương trực tiếp cúp máy.

Đây là lần bắt cóc thất bại nhất của bọn hắn.

“Phi!” Nam nhân hung ác đi vào căn phòng tối, hướng về phía bé trai trên người phun nước bọt, phát hỏa, hung hăng cho đứa bé một cái tát tai. Bé trai hai mắt đẫm lệ, không dám khóc, cứ thút thít rồi lui về phía sau đến sát vách tường. Hoảng sợ nhìn nam nhân, nước tiểu không kềm chế được, ướt quần…

Nam nhân hung ác lại rút ra dao găm, “Mày là đứa trẻ cũng không được thương yêu, ba mẹ tình nguyện giữ tiền cũng không muốn cứu mày. Mày sống trên đời cũng không có ý nghĩa , để thúc thúc tiễn mày đi đầu thai sớm.”

Bé trai hoảng sợ ngưng thở, nhìn con dao găm sắc bén loan loan, cách mình càng ngày càng gần, càng ngày càng sợ hãi, càng ngày càng tuyệt vọng…

“Không muốn không muốn —— đừng ! ! A…” Khi đứa bé thét chói tai,cũng là lúc bụng truyền đến đau đớn vô cùng, sắc mặt của đứa bé nháy mắt tái nhợt. Cực độ sợ hãi cùng thống khổ đè nặng lên tâm hồn,sau đó đứa bé trợn trắng mắt muốn té xỉu, nhưng cánh tay lại thêm một trận đau đớn kịch liệt, để cho đứa bé muốn ngất xỉu cũng không thể.

Lúc này lại vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Nam nhân cùng em trai nghe được, luống cuống, phá hư cửa sổ của căn phòng tối rồi bỏ chạy.

Phỏng chừng là hai người xấu xa này chết đều không thể tưởng tượng được, không ngờ là bé trai cái khó ló cái khôn, móc ở trong túi quần món đồ chơi xe cảnh sát, bật công tắc, mới có tiếng còi xe cảnh sát vang lên. Bé trai cả người run rẩy, che miệng vết thương, ném xuống đất xe đồ chơi, sau đó lảo đảo vài bước, bắt đầu chạy như điên. Năng lực sinh tồn bị kích thích, rất nhanh liền chạy tới nội thành. Có người thấy, kêu xe cứu thương giúp.

Khi đưa cậu vào phòng giải phẫu đã sắphấp hối. Máu chảy rất nhiều , bụng bị một đạo vết thương dài ba tấc, đứa bé quần áo nhiễm máu đỏ tươi. Hộ sĩ mới tới thấy đứa bé đáng yêu như thế, lại bị hành hạ, nhịn không được đỏ mắt khóc. Trời ơi, thương tổn một đứa trẻthật sự là ác quá mà.

Có lẽ bé trai này rất may mắn, trong ngày này, kho máu bệnh viện sung túc, đủ để bảo vệ tánh mạng. Sau khi tỉnh lại, đem số điện thoại di động của baba nói cho Lâm hộ sĩ, hộ sĩ bấm gọi, dùng ngữ khí rất ngọt hỏi có phải hay không baba của Tô Bắc Bằng tiểu bằng hữu, nhưng đổi lạiđối phương nổi giận đùng đùng trả lời một câu không phải, liền treo.

“Bằng Bằng, emcó đọc sai số điện không vậy? Đối phương nói không phải nha?”

“Không… Có, sai a.” Tiểu Bằng Tử thực khẳng định.”Tỷ tỷ… Đưa cho em thử gọi đi?”

Hộ sĩ tiểu thư mỉm cười đưa điện thoại di động đưa cho cậu. Tiểu Bằng Tử vẫn là thực suy yếu, tay bấm trên bàn phím được dãy số đều thực cố gắng hết sức. Bấm một lúc sau, không bao lâu đối phương liền bắt máy, Tiểu Bằng Tử mới vừa định kêu ba ba, chợt nghe thấy thanh âm giận dữ của ba ba :

“Nói bao nhiêu lần? Tôi không phải baba của Tô Bắc Bằng!”

“Cha… Ba ba?” Tiểu Bằng Tử thanh âm trở nên run rẩy.

“…”

Đối phương trầm mặc.”Ba ba, con đang ở một mình ở bệnh viện.”

“Bằng Tử? Con đang ở bệnh viện nào? Ba với mama con sẽ đến.”

Vừa mới bị ba ba hù dọa, hiện giờ Tiểu Bằng Tử lại vui vẻ tươi cười, cao hứng nói cho Lâm hộ sĩ tỷ tỷ, “Tỷ tỷ, ba ba ma ma của em muốn đến đây đó.”

Vì thế Tiểu Bằng Tử nói với hộ sĩ tiểu thư rằng papa ma ma của bé muốn đến đây, nhưng ngày lại ngày qua, y tá của cả bệnh viện cùng hộ sĩ cũng biết trong phòng 402 có một nam hài kêu Tô Bắc Bằng, bé mỗi ngày đợi ba ba ma ma, chính là thẳng đến thương thế của bé tốt lắm, không sai biệt lắm có thể xuất viện, đều không có đợi được.

Lại là đến phiên Lâm hộ sĩ tiểu thư tới chiếu cố tiểu bằng tử, vừa mới nghe được mỗi câu “Ba ba mama của ta muốn đến đây”, Lâm hộ sĩ liền đỏ mắt. Đứa bé đáng yêu như thế lại không ai cần, lòng dạ ba mẹ bé đến tột cùng là làm bằng cái gì?

Từ khi vào bệnh viện cho đến hiện tại, ba mẹ Tiểu Bằng Tửđều không có xuất hiện qua, Lâm hộ sĩ ôm lấy Tiểu Bằng Tử, “Tỷ tỷ biết, bọn họ sẽ đến. Emcần mau mau ăn cơm, nhanh nhanh mập mạp, ba ba mama của em mới có thể càng thêm yêu emnhiều.”

“Dạ!” Tiểu bằng tử ngoan ngoãn húp cháo. Ba ba ma ma nhất định sẽ tới, nhất định!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.