Võng Du Chi Bạo Cùng Bị Bạo

Chương 47: Phiên ngoại: một cái cà vạt hồng gợi lên gian tình (hạ)



( TG: có thịt ăn , mọi người chú ý chuẩn bị tâm sinh lý trước khi xem ).

Tế tổ xong, Lãnh Phỉ Hạnhmuốn tiếp tục du ngoạn một chút, thưởng thức khung cảnh xung quanh, cho nên không có quay về cùng một lúc với bọn họ.

Sau khi trở về, đã đến lúcviết câu đối mừng xuân . Ngưu thẩm trướctiên dùng bột khoai ngao thành hồ dán, giao cho Ngưu Tài, rồi sau đó đi chuẩn bị điểm tâm. Sắc trời mới tờ mờ sáng, Tô Bắc Bằng cứ đánh ngáp liên tục, mắt chỉ muốn díu lại ngủ, Lăng Quân Diệunhìn thấy mắt cậu có quầng thâm ở dưới, cảm giác thật đau lòng.

“Bằng tử, emđi nghỉ …”

“Ngưu Tài, tôitới giúp cậunha.” Tô Bắc Bằng không đợiLăng Quân Diệu nói xong đã đivề phía Ngưu Tài đang dán câu.

Ngưu Tài cảm giác phía sau lưng mình hàn phong từng trận từng trận thổi qua, ánh mắt lão đại vừa hung ác vừa sắc bén dường như muốn đem thân thể của hắn bắn thủng. Hắn bèn giương lên nụ cười cứng ngắc mà cự tuyệt, “Không… Không cần, Aha, hai ngườiđi nghỉ ngơi đi.”

Tô Bắc Bằng cứ mặc kệ hắn, đưa tay cầm đám câu đối xuân đặt ở trên bàn lên. Sau đó bôi hồ dán. Chẳng qua cái loại hồ dán này có vẻ hơi lạ, chưa từng thấy qua. Trước đây đều là trực tiếp mua nhựa cao su cao cấp mà dán, Tô Bắc Bằng cầm cây muỗng dán hồ, giơ lên mũi ngửi ngửi. Có chút giống mùi bột khoai, lại ngửi ngửi, quả nhiên là bột khoai.

Nguyên lai bột khoai còn có loại công năng này. Rất nhanh liền dán hồ lên xong, chẳng qua, cái câu ‘Cát Tường như ý khánh tân xuân’ là dán ở bên trái hay là bên phải nhỉ? Cho nên người ta nói, cái chuyện chuẩn bị ăn tết này … thật phiền phức mà . Ngay cả dán câu đối xuân đều phải chú ý.

Lăng Quân Diệuthật là thông minh lanh lợi, nhìn thấy Tô Bắc Bằng giơ lên câu đối xuân đã dán hồ xong rồi phát ngốc một lúc lâu thì biết ngay là cậu chẳng biết dán bên nào. Mắt nhìn câu đối trên đó, chữ là từ phải sang trái, vậy cái câu của cậu là vế sau, hẳn là dán vào bên trái.

“Bằng tử, dán bên trái.” Ôn nhu nhắc nhở, nhưng lại không được mang ơn gì hết.

“Em biết! Ai mượn anhxen vào việc của người khác.” Trừng mắt nhìn người đứng phía sau, lại hung hăng liếc mắt một cái, Tô Bắc Bằng có cảm giác bị vạch trần nên cảm thấy xấu hổ, bên tai đỏ lên. Giơ câu đối xuân động tác cũng có chút không được tự nhiên , cố gắng hít thở sâu một hơi , sau đó đứng lên trên cái ghế đẩu, đem câu đối xuân của năm trước gỡ ra sau đó dán câu đối năm nay vào, hoàn hảo.

Ngưu Tài thấy bên này không có chuyện gì, liền nhanh đi sang phòng khác dán câu đối . Áp suất thấp, hắn chịu không nổi.

Lăng Quân Diệunhìn con trai của mình nháy nháy mắt ra hiệu, bé có chút ngốc lăng, chẳng hiểu. Đến khi papa chỉ chỉ câu đối xuân trên cửa, mới hoàn toàn tỉnh ngộ.”Bằng ca ca, emtới giúp anh!” Sau đó hai tay nhỏ bé đem hồ dán vẽ loạn lung tung.

Lăng Quân Diệuthật muốn mắt trợn trắng —— con trai của anhsaomà ngốc như vậy? Không có biện pháp, đành phải dựa vào chính mình .”Tô Tô, hàng năm đều là papa với con cùng nhau dán câu đối xuân, lần này tại sao không gọi papa nha~?”

“Bởi vì có Bằng ca ca, không cần papa nữa.”

“…” Lăng Quân Diệu thiếu chút nữa là tắt thở mà chết.

Tô Bắc Bằng tươi cười rạng rỡ, sờ sờ đầu bé, “Tô tô thực ngoan!”

Được rồi, dù sao cái việc mặt dạn mày dày như thế này cũng đã làm qua, không cần ngại ngùng làm gì. Nghĩ như thế,Lăng Quân Diệu liền nhích nhích qua, cùng nhau hỗ trợ dán câu đối xuân. Lúc này tâm tình Tô Bắc Bằng có chút vui vẻ, liền không ngăn cản. Tuy rằng không cự tuyệt, nhưng không có nghĩa là cho phép làm hòa. Hai người dựa vào sự ăn ý tương thông lẫn nhau, cho nên không nói gì, embôi tương hồ anhtới dán,emđỡ ghế dựa anhtới đứng. Cứ như vậy, dán xong cái phòng này, lại đổi một phòng khác, ước chừng nửa giờ sau, rốt cục dán xong xuôi hết rồi, chỉ còn lại có gác xép nhỏ.

Cái này liền đơn giản hơn rất nhiều. Tô Bắc Bằng vô tình cầm lên câu đối ‘Lục súc thịnh vượng’, mắt liền vội xoay a xoay chuyển, nhớ tới lúc trước trong trò chơi, Ngưu Tài đắc tội mình như thế nào, không tự giác gợi lên khóe miệng, hiện ra nụ cười âm hiểm, đem hồ bôi lên xong xuôi, trộm mang đi.

Một mực chú ý người yêu của mình, Lăng Quân Diệu sao có thểkhông phát hiện ra cậu có hành vi mờ ám? Chẳng qua, anh có ưu điểm lớn, cũng là khuyết điểm lớn, lại cũng là đặc điểm lớn nhất …. chính là bao che khuyết điểm, mới vừa phát sinh cái gì sao? Không có gì hết nha.

Đi đến đại sảnh, Tô Bắc Bằng đánh giá chung quanh, không phát hiện người nào, đi tới cửa trước, nhanh chóng nhảy lên, mau lẹ dán dán, vỗ, xong xuôi! Nhìn nhìn câu đối đỏ ‘Lục súc thịnh vượng’, cậu cười híp mắt, thể xác và tinh thần khoái trá, cước bộ ung dung rời đi.

Lãnh Phỉ Hạnhvừa trở về thì thấy cậu vui vẻ giống như mèo ăn vụng cá vậy, có chút bồn chồn. Mấy ngày nay cậu cũng không có tươi cười? Ngẩng đầu nhìn, trông thấy câu đối … thì hiểu rõ . Trong lòng không khỏi cảm khái, Bằng tử a, ngươi chừng nào thì mới có thể trưởng thành a?

Nàng chuẩn bị rời đi là lúc Ngưu thẩm đãchuẩn bị xongđiểm tâm, từ đại sảnh đi ra gọi nàng, “Lãnh tiểu thư, điểm tâm làm xong rồi. Mau tới ăn đi.” Sau đó đi ra, phi thường lớn giọng mà rống, “Ngưu Tài! Gọi mọi người tới ăn điểm tâm .”

Thiếu chút nữa đem lỗ tai Lãnh Phỉ Hạnhchọc điếc luôn. Ngưu thẩm quay người lại, hơi giương mắt nhìn nhìn … Cả khuôn mặt đều co quắp .”Ngưu Tài! ! !” Lúc này không chỉ là thanh âm lớn, còn kèm theo lửa giận. Dán câu đối xuân sao lại có thể dán cái câu như thế này, Ngưu thẩm thật tức giận vì có một thằng con ngu dốt đến không thể tả như thế này. Mặt mũi của bà phải vứt đi đâu đây? !

Lại là lúc ngoại nhân, không, khách quý ở lại nhà nữa chứ …

Ngưu Tài nghe tiếng liền chạy tới, “Mẹ có chuyện gì?”

“Đây là câu đối xuân mà condán đó hả? ! Xú tiểu tử, lão nương nuôi conthật tốn cơm tốn gạo mà. Lại mắng người trong nhà là súc sinh,con! Tức chết mất, đi qua một bên mà tu tỉnh lại bản thân đi, đừng có mà ăn cơm, buổi tối cũng đừng ăn bánh chẻo !” Ngưu thẩm căm giận đem câu đối gỡ xuống, ném tới bên người Ngưu Tài. Sau đó đối với đám người Lăng Quân Diệucười làm lành, “Làm mọi người chê cười. Tiểu tử này thật là ngu, các vị đừng để ý a, mau vào ăn điểm tâm.”

Ngưu Tài trong lòng thiệt là ủy khuất a! ! Đây không phải hắn dán mà. Tự dưng lại mang vào mình cái nỗi oan … Nhìn qua lão Đại bóng lưng cao lớn, không khỏi đánh cái run rẩy. Đồng dạng là chết, vẫn là chết trong tay của mẹ tương đối nhẹ nhàng.

Trước khi vào cửa thì Tô Bắc Bằng quay đầu lại, đối Ngưu Tài trưng ra một cái tươi cười đắc ý lộ liễu. Ngưu Tài càng thêm phần ủy khuất … Đại tẩu, ngài không phải là rất rộng lượng sao? ! ! Mất mát xoay người, tiếp tục dán câu đối vậy. Năm nay, có thể sống sót mà qua không? Ngưu Tài 囧 …



“Đại tẩu…”

Bây giờ đã là hoàng hôn, Ngưu Tài đói bụng đến đầu hoa mắt choáng, không biết ôm ở đâu một đống lá bưởi trở về, cả người tựa như uống rượu lung la lung lay, cầm trong tay một đống lá bưởi thật lớn, giống như trọng lượng của bọn nó so với Ngưu Tài còn muốn nặng hơn. Tô Bắc Bằng thấy hắn hai mắt lệ tuôn tuôn, đang nhìn mình thực là đáng thương, tiến lên đỡ hắn một tay. Tô Tô một bên tháo vỏ kẹo đường, một bên chạy theo sau chân cậu.

“Nhiều như vậy lá bưởi, dùng để làm gì vậy?”

“Tôi đói…” Ngưu Tài đói bụng đến khí lực nói chuyện đều không có ! Thử nghĩ xem, người mà một bữa đều phải ăn 4 chén cơm, giờ lại cho hắn đói bụng suốt 2 buổi, sao chịu được a? Làm không tốt, buổi tối còn có thể tiếp tục đói …

Tô Bắc Bằng đem quá táo mang theo trong người nhét vào miệng hắn. Ngưu Tài thiếu chút nữa cảm động đến rơi lệ đầy mặt, “Cũng là ngươi tốt nhất ! Dáng vẻ không giống như mẹ già của ta…” Ngay cả quả táo đối với hắn cũng thật là đáng quý… Có trời mới biết, hắn có bao nhiêu thống khổ.

Hắn vừa nói như thế, Tô Bắc Bằng trái lại có chút ngượng ngùng. Là chính mình hại hắn biến thành như vậy, ách… Chút nữa lúc ăn cơm chiều, liền giúp hắn van cầu thẩm thẩm quên đi chuyện kia. Xem bộ dạng hắn cắn quả táo, một ngụm liền cắn hơn phân nửa quả rồi nuốt xuống, có cảm giác như hắn là huynh đệ của Trư Bát Giới thất lạc nhiều năm, chẳng qua người ta là ăn quả nhân sâm , còn hắn là ăn quả táo.

Toàn bộ quả táo cắn đến chỉ còn có mấy hạt táo nhỏ nhỏ, Ngưu Tài ưỡn ngực, vuốt ve bụng đáng thương, rốt cục sống lại .

“Lá bưởi là dùng để nấu nước tắm rửa. Đem hết thẩy những điều xui xẻo của năm trước, toàn bộ xua tan đi! Mọi người đi đâu đó?” Nhìn thấy Lăng Quân Diệucũng đi theo ra, cùng Tô Bắc Bằng và Tô Tô đisong song.

“Tùy tiện shopping chút.” Tô Bắc Bằng cũng không quay đầu lại nói, sau lại nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên xoay người, “Chị Tiểu Hạnh đâu?”

“Đến đây.” Lãnh Phỉ Hạnhcũng đuổi kịp.

Ngưu Tài nhún nhún vai, vẫn là trước tiên phảihoàn thành nhiệm vụ đã.

Đi vào một cửa hàng nho nhỏ, ở quầy bao lì xì, Tô Bắc Bằng do dự .”Nhiều như vậy, mua loại nào thì tốt?”

Có loại hình bông hoa, có loại nhỏ nhỏ, các loại bao lì xì đủ kiểu dáng trưng ra trước mắt, cũng không biết cần chọn cái nào .”Này này.” Tô Tô vừa nhìn thấy loại có con dê nhỏ xinh xắn liền kích động , “Cái này đẹp!”

Tô Bắc Bằng ngẫm lại, dù sao là phát cho tiểu hài tử, cũng không tồi. Vừa định kêu lão bản đến lấy, Lăng Quân Diệulại ngăn trở, “Quá nhỏ . Bỏ tiền vào không đủ.”

“…” Lão bản chấn kinh, cái này ….mà quá nhỏ sao? Vịkhách hàng này là muốn lì xì tới bao nhiêu tiền lận a? ! ! Lúc này mới giương mắt đánh giá đến đối phương. Sau đó liền minh bạch. Y chính là lão bản của Ngưu Tài tiểu tử, thật là kẻ có tiền. Ngưu lão bản chọn cái to hơn một chút, “Loại này như thế nào?”

Lăng Quân Diệugật gật đầu, loại hìnhcon trâumàu đỏ đúng là như lời ông nói to hơn một chút, có thể bỏ vào cho đủ.

“Một xấp có bao nhiêu bao nhỏ?” Tô Bắc Bằng bắt đầu chọn lựa kiểu dáng, có loại đại biểu cho cát tường như ý, cũng có loại đại biểu phú quý bình an, đương nhiên còn có loại phu thê chi hảo.

“Mười cái.”

Tô Bắc Bằng mắt nhìn Lăng Quân Diệugật đầu đồng ý cái loại bao lì xì này. Sau khi nắm rõ, cầm lấy mười bao, Chị Tiểu Hạnh cũng cầm mười bao, tất nhiên là do Lăng Quân Diệutrả tiền.



Thời gian gần đến sáu giờ. Mọi nhà cũng bắt đầu thắp hương, đốt pháo, phụ nữđi ra sau, bưng thức ăn nóng hôi hổi lên, để lên bàn lớn ở giữa. Mà những chàng trai tuổi trẻ thì đem rượu, đồ uống ra, đặt ở phía dưới bàn tiệc.

Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng nổ mạnh vang lên không dứt, nơi nơi tràn ngập hương vị của khói. Sương khói lượn lờ bay giữa không trung, ngày hỉ khánh trôi qua như vậy mới có cảm giác.

Tô Bắc Bằng tắm rửa xong, cố gắng tạo cho bản thân một kiểu tóc thật là đẹp traihết chỗ chê, đổi một bộ quần áo mới, làm Lăng Quân Diệu ngắm đến ngây người. Quần tây màu đen, phối với giầy cứng nhẹ nhàng, làm cho đôi chân vốn đẹp hoàn toàn phô ra, mặc trên người cái áo màu trắng chính là loại mốt nhất đang lưu hành trong giới trẻ hiện nay, thắt lưng hẹp mà rắn chắc cứ như vậy mà như ẩn như hiện, một cái cà- vạt nhỏ xíu đeo ở trên cổ. Trang nghiêm mà tạo ra hình tượng một quý công tử tao nhã.

Bị nhìn đến có chút quẫn bách, Tô Bắc Bằng ôm lấy bộ hỉ phục tân niên của Tô Tô , hướng nhà lớn đi đến.

Toàn bàn được xếp lại thành hình chữ nhật, có mấy chỗ hổng, ở giữa cùng chung quanh đều có đầy đủ các món ăn và rau dưa. Đồ ăn đã bưng lên xong xuôi hết, tiếng pháo cũng chỉ có nổ lên vài tiếng.

Mọi người đều chịu không nổi mùi đồ ăn dụ dỗ, nhanh nhẹn mà hướng bàn ăn đi đến, tiểu hài tử là nhanh tay nhất, dẫn đầu mà chụp lấy chân gà, chậm rãi cắn. Aikhông thích chân gà, thì ăn cánh gà, đùi gà. Tô Tô cũng không cam chịu rớt lại phía sau, giãy ra khỏi vòng tay của Tô Bắc Bằng, tay cầm chén, chọn cái chân gà lớn nhất, bỏ vô miệng gặm.

Lăng Quân Diệuxoa trán, con a, concó thể ăn chậm một chút không?

Lúc này, người lớn cũng đều ăn mặc chỉnh tề đi ra, cầm trong tay một đống bao lì xì, □□.

Tô Bắc Bằng nhìn Lăng Quân Diệuliếc mắt một cái, ý tứ rất rõ ràng: anhcũng nên hành động đi? Lăng Quân Diệucũng lấy một đám bao lì xì còn lớn hơn, tuy rằng ngón tay thon dài, bàn tay to rộng, nhưng cũng không thể lấy ra hết một lúc được, đành phải đem một xấp giao cho Tô Bắc Bằng cầm, sau đó thổi thổi bên tai cậu, “Bà xã, cùng nhau phát nha?”

Tô Bắc Bằng thân mình nháy mắt cứng ngắc, tiếp theo lửa nóng hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú trắng nõn, đỏ đến muốn xuyên thấu. Mặc dù biết đối phương giảm thấp âm thanh xuống, nhưng ở trước mặt mọi người mà làm ra hành vi mờ ám thế này, thì cậu chưa bao giờ gặp phải. Ngơ ngác tiếp nhận tiền lì xì trong tay đối phương, ngơ ngác theo sát đối phương, sau khi lấy lại tinh thần, thì hướng về phía bọn tiểu hài tử bên kia mà đi tới phát phát tiền lì xì.

“Thân thể khỏe mạnh, mau ăn chóng lớn.” Đây là nói cho trẻ con, “Bài vở và bài tập càng tiến bộ, cần cố gắng a.” Đây là nói cho học trò, “Nhanh chóng tìm người kết hôn đi.” Đây là nói với các thanh niên trẻ và các thiếu nữ.

Hoàn hảo không phải cậu ra tiền – Tô Bắc Bằng ở trong lòng mặc niệm. Nói cách khác, nếu cậu mà ra tiền thì cậu sẽ hộc máu mà chết. Một cái bao lì xì tận tám trăm, chỉ cần chưakết hôn đều được phát hết …

Sau khi phát lì xì xong, tất cả mọi người bắt đầu ăn cơm, chỉ cóđám trẻ nhỏ…

“Oa… Thiệt nhiều a.”

“Lần đầu tiên tớ được lì xì nhiều như vậy a ~!”

“Vị thúc thúc kia cùng tỷ tỷ xinh đẹp đều thật hào phóng nha!”



LăngQuân Diệulại có chút bất mãn , anh già như vậy sao? Vì cái gì đám trẻ gọi mình là thúc thúc, kêu Lãnh Phỉ Hạnh là tỷ tỷ, còn thêm từ“xinh đẹp”?

Tô Bắc Bằng nhìn thấy rượu nếp, liếm liếm môi, nuốt một ngụm nước miếng… Nhớ…muốn uống a. Chính là…

“Đến, đa tạ mọi ngườiđối đã đề bạt khuyển tử của tôi, chén rượu này, hai chúng tôi mời mọi người a.” Ngưu thúc dắt Ngưu thẩm đi đến trước mặt bọn họ, rót rượu nếp vào ly họ.

“Đừng, Bằng tử không thể uống rượu.” Lăng Quân Diệuvội vàng ngăn cản.

Tô Bắc Bằng liếc mắt nhìn anh một cái, phẫn nộ la lên, “Ai nói emkhông thể uống? Anhđừng quá coi thường em!” Quyết đoán giơ ly nhỏ lên, hào phóng cùng Ngưu thúc khẽ cụng, sau đó ngửa đầu mà ực một hơi, hết ly này, lại đến ly khác.

Lãnh Phỉ Hạnh rất muốn cười, biết rõ chính mình không uống được còn cậy mạnh, chết vì sĩ diện, thiệt là khổ thân. Sau khi liếc mắt nhìn Bằng tử, nàng cũng cùng bọn họ cạn ly, uống một hơi sạch ly rượu.

Lăng Quân Diệu đỡ trán, bi kịch sắp sửa xảy ra.

“Ngưu Tài! !” Ngưu thẩm ở trong đám người tìm được con trai của mình, hắn đang ở bàn giữa vừa ăn vừa ngốn, ăn như hổ đói, tựa như hắn đói bụng đã tám trăm năm cuộc đời, ma đói cũng chưa thảm như vậy. Nhìn bộ dạng của hắn, chỉ là mới bỏ cơm hai bữa, nếu không phải Tô Bắc Bằng đi nói chuyện với thẩm thẩm thì còn lâu hắn mới được ăn cơm, thật mắc cỡ chết người.”Còn không qua đây mời rượu?”

Ngưu Tài ứng một tiếng, nhanh nhẹn bỏ thức ăn xuống, cầmly rượu đi tới , “Hắc, lão đại, vợ chồng hòa thuận, gia đình mỹ mãn a!” Chúc mừng phát tài gì đó có thể bỏ qua, nếu mà còn giàu nữa, anhsẽ thành người giàu nhất thế giới mất.

Lăng Quân Diệuvừa lòng gật đầu, cùng hắn chạm cốc sau đó uống một hơi cạn sạch.”À? Còn cótôicòn có tôi.” Tô Bắc Bằng kích động vì chính mình rót ly rượu, tùy tiện chạm ly với Ngưu Tài, sau đó cũng một hơi mà uống cạn.

“…” Lăng Quân Diệunhanh mắt nhìn thấy , rõ ràng cậu đã say ngà ngà mất rồi.

“Hắc hắc… Tô Tô, ách…” Tô Bắc Bằng ôm lấy Tô Tô, đánh một cái nấc, chăm chúmà tạo ra một bộ dáng ăn chơi trác táng, “Emyêu Bằng ca ca hay không?”

“Yêu!” Lăng Quân Diệutrả lời thật đặc biệt quyết đoán.”Cút ngay, không phải hỏi anh.” Tô Bắc Bằng rất không nể tình đem người yêu đẩy ra, tiếp tục cười híp mắt nhìn nhìn Tô Tô.

“Yêu.” Tô tô nhìn cũng không nhìn, tiếp tục cắn đùi gà trong tay mình, tùy tiện phụ hoạ một câu.

Lãnh Phỉ Hạnhnháy nháy mắt với Lăng Quân Diệu, ý bảoanhmang Bằng tử quay trở về nghỉ ngơi trước, bằng không trong chốc lát nữa không dám cam đoan sẽ không phát sinh một ít sự kiện khủng bố nào đó.

Lăng Quân Diệuhiểu được, tay mới vừa chạm vào bả vai của Bằng tử, đã bị đối phương vô tình mà hất ra, hơn nữa đặc biệt dùng sức, “Đừng đụng vào em! Em hận anh! !” Đôi mắt mông lung ngà ngà say, mơ hồ trôi nổi trong đó một ít thủy quang, rõ ràng là mang theo ánh mắt tràn đầy lửa giận, lại làm Lăng Quân Diệu có chút tim đập rộn lên, cái loại sự tình say rượu như thế này … Vẫn là chính mình khóa cửa phòng cẩn thận rồi chậm rãi thưởng thức thì tốt nhất!

“Hello baby lại ôm một cái, cố lấy dũng khí ôm một cái, bao nhiêu ngọt ngào mà ôm một cái, a ~ a ~ “

Lại đột nhiên, Tô Bắc Bằng ôm Tô Tô, một bên hôn, một bên hát bài ca vừa muộn tao vừa YD, đặc biệt nhiệt tình, lay động đến nỗi đùi gà trong tay Tô Tô cũng cầm không nổi, rớt trên mặt đất . Tô Tô nhìn chằm chằm cái đùi gà lớn thật thơm thật ngon của mình rớt trên đất …

“Lạp lạp dong dong dong, xin cho anhmột phút đồng hồ,anhsẽ cho embiết, anhtốtnhất ~~ nga da ~~ da ~ “

Lăng Quân Diệunghe xong cái âm cuối của câu này, da gà đã nổi lên đầy mình … Khụ, phu nhân, nếu em là ở trong phòng, đêm khuya vắng vẻ, chỉ hát cho vi phu nghe, vi phu sẽ rất vui vẻ, chính là hiện tại trước mặt công chúng nha…

“Em phun lửa ~! Làtạo hình của anh! I feeling good không thể thở ~ anh chính là lửa…” Lăng Quân Diệukiên trì không nổi nữa, che cái miệng của cậu, muốn cưỡng chế mang đi.

“Anh! ! Cút ngay! !” Không ngờ vợ dùng sức giãy dụa, “Em nghĩ mãi mới mua cái cà vạt màu hồng cho anh, anh không những không cảm kích, mà còn… Ách, ” Tô Bắc Bằng phẫn hận đứng lên, chỉ vào Lăng Quân Diệu, mở miệng mắng, “Còn nói em không biết quan tâm anh. CMN, lão tử đã tính toán vào đêm 30 này, em và anh sẽ có một đêm vui vẻ. Em muốn nhìn anh cởi sạch chỉ còn có nội y, sau đó thắt cái cà vạt hồng vào, nằm ở trên giường của em, hô một tiếng, ‘Thân ái ~ anh đợi không kịp rồi’, chính là anh phá hỏng hết! Hừ! Bây giờ còn không cho em ca hát!”

Thanh âm của cậu rất lớn, đủ để cho người ở chỗ này đều nghe được. Mọi người nghe được xong thì giống như bị sét đánh vậy, cứng đờ. Một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, tuy là tò mò, nhưng cũng chịu đựng, không dám nhìn nữa —— phi lễ chớ nhìn. Những ngườikhông biết gì thì lộ ra biểu tình mờ mịt, tiếp tục xem diễn.

“…” Vẻ xấu hổ hiện lên mặt Lăng Quân Diệu, dù là ở thương trường trải qua bách chiến, cũng không phải ở trong tình hình như thế này. Rơi vào đường cùng, đành phải mặc kệ vợ yêu đang giãy dụa, đem cậu ôm ngang, trở về phòng.

“Em không có say! Em muốn tiếp tục uống… Uống!”

Nhìn thấy Tô Bắc Bằng nằm ở trên giường còn không an phận, Lăng Quân Diệu bất đắc dĩ lắc đầu thở dài. Không nghĩ tới lúc trước trong lòng cậu còn có suy nghĩ này… Cái ý tưởng đáng yêu ( TG: đáng khinh =.=!!! ) khi mua cho mình cái cà vạt hồng , nếu biết cậu nghĩ vậy, anh nhất định sẽ không cự tuyệt, hơn nữa sẽ cao hứng đến muốn bay lên trời.

May mà sau hômmình hứng gió lạnh xong liền mua một cái khác giống y chang như vậy, hơn nữa còn có mang đến đây. Đúng là không tính toán sai.”Bằng tử, em sẽ không sợ… Quá mức cuồng nhiệt?”

Mơ mơ màng màng, Tô Bắc Bằng im tiếng , an tĩnh lại, nhắm hai mắt. Lăng Quân Diệu thở dài, giúp cậu đắp kín mền. Sau đó ra đi ăn cơm —— không ăn no, buổi tối như thế nào mà tỏ uy phong?



Giấc ngủ này, liền ngủ một hơi đến mười giờ tối, khi tỉnh lại Tô Bắc Bằng ý thức còn không được thanh tỉnh. Chung quanh tối đen, sờ sờ gối đầu bên cạnh, cảm giác lạnh lẽo truyền đến lòng bàn tay, nháy mắt làm cho cậu tỉnh hẳn. Nương theo ánh đèn điện thoại, Tô Bắc Bằng nhanh chóng rời giường, mặc quần áo.

Bánh chẻo còn phải gói cho xong , tên Lăng Quân Diệu kia không thích rau hẹ, phải làm một phần riêng cho anh. Sau khi chạy tới đại sảnh, quả nhiên, tất cả mọi người ở đó xem TV, cùng làm bánh chẻo. Lúc này Tô Tô cùng Chị Tiểu Hạnh đã nỗ lực đi theo Ngưu thẩm học cách gói bánh chẻo.

Mà Lăng Quân Diệu cũng không cần nói, đã sớm rất quen thuộc.

Quả nhiên, đều là có trộn rau hẹ. Không chút nghĩ ngợi, Tô Bắc Bằng chạy nhanh tới phòng bếp, không để ý phía sau truyền đến tiếng hô của Lăng Quân Diệu.

Cà rốt, hành tây, cải trắng , thịt heo, sau đó cắt hảo, băm hảo, đã tốn của cậu hơn nửa giờ, sắp vào một mâm nhỏ, sau đó vội vàng chạy tới đại sảnh, đặc biệt hung ác nói, “Kiếm cho ta một ít da bánh! !”

“Mọi người nghỉ ngơi đi. Cậu ấy nói là làm cho lão đại một ít bánh chẻo.” Ở một bên xem TV Ngưu Tài hướng mọi người vẫy tay khiến ánh mắt Tô Bắc Bằng tàn nhẫn trừng: ai bảo cậu lắm miệng! ! Cậu không nói lời nào cũng không ai nghĩ là cậu câm.

Cảm giác được ánh mắt Lăng Quân Diệu nhìn mình chằm chằm như phát ra lửa, Tô Bắc Bằng có chút xấu hổ, yên lặng mà gói bánh chẻo.

Mười một giờ mười phút, Tô Bắc Bằng rốt cục đại công cáo thành, nhanh chóng bưng đến phòng bếp, để Ngưu thẩm đem hấp, đứng cạnh hỗ trợ một tay.

Lấy canh xương nồng đậm đã ninh thật kỹ bỏ bánh chẻo vào luộc một lát là chín. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện vừa xem TV, rất vui vẻ. Tô Bắc Bằng có điểm nóng vội ăn một cái, tuy bị bánh nóng suýt làmphỏng lưỡi, nhưng cũng thoải mái vô cùng, cảm giác mừng năm mới thật đặc biệt vui vẻ. Chưa bao giờ thoải mái như vậy.

Không tự giác hướng Lăng Quân Diệu bên kia nhìn nhìn, đối phương vừa vặn cũng nhìn qua, hai người tầm mắt một khắc quấn lấy, thế giới yên tĩnh không tiếng động, giống như dưới mặt đất có cuồn cuộn nhiệt lưu nóng bỏng, ồ ồ chảy vào trong lòng của nhau, cái loại rung động này, làm cho người ta sợ hãi, nhưng cũng làm cho không ai có thể tự kềm chế.

Một cái nhìn như trải qua vạn năm chính là để hình dung cho hoàn cảnh lúc này, rõ ràng chỉ có vài giây, lại giống qua nhiều thế giới, Tô Bắc Bằng dời tầm mắt đi, tim đập mãnh liệt vô cùng…

Miệng ăn bánh chẻo trơn mềm thơm hương, da bên ngoài bao bọc nhân ngon ngọt bên trong. Cậu hình như nhận thức được một chuyện …. Yêu, hẳn là tựa như bánh chẻo? Dụng tâm săn sóc, bao dung, làm cho đối phương cảm thấy hạnh phúc, lớp da bao bọc chính là tình yêu, không cho tình yêu vuột bay đi mất. Có lẽ… cậu thật sự sai rồi sao?

Như thế mà hết hờn giận, cậu lại nhịn không được tiếp tục nhìn nhìn Lăng Quân Diệu. Đây chẳng qua là việc nhỏ, vì cái gì chính mình không bỏ xuống được? Mà lại thật sự rất để ý , bởi vì để ý, cho nên đau lòng.



Mười hai giờ vừa điểm, tiếng pháo nổ lại không dứt, vang tận mây xanh, từng nhà liền ngóng trông năm mới hạnh phúc, phát tài, khỏe mạnh, đời đời con cháu đều thịnh vượng. Tô Bắc Bằng nhìn thấy Lăng Quân Diệu đứng một mình thưởng thức pháo, có điểm xấu hổ, yên lặng tiến lên,nắmlấy tay anh, mười ngón, gắt gao đan xen.

Lăng Quân Diệu quay đầu lại, cúi đầu, ôn nhu nở nụ cười.”Mỗi một thanh pháo này, đều đại biểu cho ba chữ anh muốn nói với em.”

“Ba chữ gì?” Tô Bắc Bằng cố ý hỏi.

“Có đôi khi, nói ra lại không bằng không nói. Anh hi vọngcác lễ trừ tịch sau này, emđều có thể gắt gao nắm chặt tay của anh. Như vậy, chúng ta mỗi một ngày liền đều có thể tay nắm tay, vai sóng vai, cùng nhau bước đi.”

“Ân.” Lăng Quân Diệunói hòa cùng với tiếng pháo nổ vang chát cả tai , nhưng mà Tô Bắc Bằng nghe kỹ từng câu từng chữ không bỏ sót, nghe một câu tâm liền vui vẻ một lần. Có lẽ là cậu biết, mỗi một từ của Lăng Quân Diệuđều là xuất phát từ trong thâm tâm sâu thẳm của anh.

Tiếng bánh pháo vẫn còn tiếp tục, Tô Bắc Bằng cũng đã chịu không nổi, về phòng trước, chuẩn bị đi ngủ. Mới vừa tắt đèn nằm xuống, Lăng Quân Diệu cũng trở về phòng . Chính là anh không bật đèn, mà là đang sờ sờ tìm cái gì đó? Vang lên âm thanh mở tủ quần áo, sau đó là âm thanh mở khóa của rương hành lý, làm cho Tô Bắc Bằng có chút thắc mắc, “Anhđang làm gì đó?”

Cảm giác được bên cạnh giường lún xuống một chút, một bàn tay dày ấm áp dán lên mặt mình. Lăng Quân Diệu bật công tắc đèn trên đầu giường, cả phòng đồng thời sáng lên, dùng âm thanh trầm thấp mà mị hoặc nói một câu, “Bà xã, mời em trừng phạt anh đi.”

Người nào đó ngây ngốc.

Trước bộ ngực rắn chắc đeo cái cà- vạt hồng, cơ bụng không một tí sẹo lồi trần trụichỉ mặc mỗi cái quần lót, người đàn ôngnàyhùng vĩ mà anh tuấn, cả người tản ra khí tức nam nhân mị nhân, lúc này đang phát tao cái gì nha.



Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:một chương này con ngựa ta rất sung sướng, a hắc! ! Sáu nghìn tự ác, thân nhóm xem đủ đi. Về thịt, gần nhất cua đồng gay gắt, cho nên chúng ta cần ăn vụng. Chờ ta con ngựa hảo lúc sau, ta sẽ thông tri các ngươi ăn vụng thịt phương pháp. Ân, phỏng chừng sẽ vào thứ sáu thời gian, thượng thịt. Đợi lâu, thân nhóm.

╭(╯3╰)╮ này Phách Vương, các ngươi dám lộ diện sao?

Thịt thịt rốt cục đôn tốt lắm. Mau khai giảng , ta một mực đuổi bài học, sau đó chạy bệnh viện chẳng hạn. Cho nên Cập Nhật là không thể bình thường, thân nhóm thỉnh thứ lỗi. Bất quá ta đôn nhất oa thịt ngon ác, ta con ngựa là phi thường có cảm giác, sẽ không biết mọi người thích không dứt.

Không thể để cho mọi người lưu hòm thư truyền thịt, sẽ có chà phần đích hiềm nghi. Cho nên chỉ có một biện pháp , mọi người trước dùng chính mình hòm thư phát y Mị nhi cho ta, sau đó ta tiếp tục quay về thịt. Muốn nói rõ ý đồ đến ác. 237611192@qq. com

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.