Võng Du Chi Bạo Cùng Bị Bạo

Chương 65: Võng tụ (hạ)



Hành trình trên phố mỹ thực cho đến khi tất cả mọi người thấy thức ăn là muốn nôn thì chấm dứt. Bác gái rất là ôn nhu ôm lấy bả vai của Tiểu Thiên, tay xoa xoa bụng nhỏ căn tròn của cậu ta, tay còn lại thì cầm ly trà sữa, nhìn thấy một màn như vậy Tô Bắc Bằng thật đố kỵ muốn chết. Tiểu Thiên này cũng quá mức rồi a, trước mắt bao nhiêu là người mà lại tú ân tú ái như vậy, bộ dạng tỏ ra vô cùng hưởng thụ, tựa như con mèo nhỏ lười biếng ăn no nằm thõa mãn.

“Mệt muốn chết đi được, chúng ta đi lên phía trước ngồi nghỉ một lát nào.” Đi đến cửa công viên, Nhan tịch không thể kiên trì nổi nữa, dẫn đầu cả đám nhanh nhanh bước vào, còn làm quá hơn là cởi phăng đôi dép lê, chân đạp xuống đất mà dẫm, phóng nhanh lại cái ghế đá trước mắt. Nhóm hủ nữ thấy thế, cũng học theo. Thật sự la ăn rất no rồi, đi không nổi nữa.

“Vậy nghỉ ngơi một lát đi. Dưỡng sức cho hoạt động buổi tối, hiện tại cũng còn sớm.” Lăng Quân Diệu dùng bả vai đụng đụng Tô Bắc Bằng, ý bảo cậu đi theo anh.

Mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng Tô Bắc Bằng vẫn đi theo phía sau Quân Diệu, cái tên kia lại ỷ vào chân mình dài, đi càng lúc càng nhanh. Chính là cỏ dưới chân đi càng lúc thì càng dầy, người đi đường càng lúc càng ít, Tô Bắc Bằng nghĩ mãi mà không hiểu được. Kêu cậu tới nơi vắng vẻ này làm cái gì?

Cho đến khi thấy một cái ghế đá được đặt trong một góc khuất hẻo lánh, thì Lăng Quân Diệu mới dừng lại chân. Xoay người thì nhìn thấy lão bà của mình trưng ra bộ dáng lo sợ phòng bị mà nhìn nhìn xung quanh, cẩn thận nhích về phía anh, thật là có chút buồn cười. Anh bộ dạng đáng sợ như vậy sao?

“Đi ra đây làm gì vậy? Thật là vắng vẻ, em nghe nói công viên này còn đang y y nha nha oán hận, thì Lăng Quân Diệu nhịn hết nổi, bước đến gần, cường thế đem lão bà kéo vào trong lòng, cánh môi nóng đỏ cứ thế mà ấn lên, hai tay nắm chặt thắt lưng của cậu, đầu lưỡi bá đạo cứ thế mà tiến vào, muốn mút sạch những giọt cam tuyền trong miệng người kia, nhưng vẫn không quên khiêu đầu lưỡi cậu, muốn lưỡi hai người cùng nhau nhảy múa. Trong lúc môi lưỡi giao triền, vẫn không quên véo nhẹ lên eoo Tô Bắc Bằng một cái.

Tô Bắc Bằng thực là bị hoảng sợ, vừa đi đến góc hẻo lánh, thì thình lình nụ hôn cứ thế mà đánh úp lại, trong lòng đang sợ hãi sau đó chuyển sang ngượng ngùng, tim đập càng lúc càng nhanh. Cậu quả nhiên là một người chẳng biết hưởng thụ nụ hôn mãnh liệt của đối phương gì cả … Cho dù biết đây là nụ hôn tràn đầy quý giá của tình yêu.

Lăng Quân Diệu cắn cắn phiến môi cánh hoa của cậu rồi nhả ra, khẽ cười một tiếng, “Cả một ngày lang thang chưa có được thân thiết, anh thật lòng kiềm chế không nổi nữa …”

Tô Bắc Bằng mặt vốn chỉ hơi đỏ, giờ chuyển sang nóng bỏng như than hồng luôn rồi, không dám nhìn thẳng Lăng Quân Diệu nữa. Cậu dĩ nhiên có thể hiểu được hàm xúc trong câu nói này của anh rồi.

“Nhìn anh này.” Lăng Quân Diệu ôn nhu hạ thấp thanh âm, để cho trán của anh và cậu chạm vào nhau, “Tuy rằng em chưa từng thẳng thừng mà đáp lại cảm tình của anh, nhưng mà anh tự hiểu ” đôi môi nóng ẩm của Lăng Quân Diệu hôn nhẹ lên trán cậu “Từ trong ánh mắt của em anh có thể đọc được, em sẽ không – rời xa anh. Có phải không?”

“Nói bậy! !” Tô Bắc Bằng từ trong ngực Lăng Quân Diệu vùng ra, “Bổn đại gia co được dãn được, hừ… ai sẽ không – rời xa anh. Chỉ là… tạm thời không muốn xa nhau mà thôi.”

“Ha ha.” Lăng Quân Diệu thoải mái nở nụ cười, “Anh sẽ làm cho tạm thời của em trở thành cả cuộc đời, được chứ?”

“Nếu vậy thì còn phải trông vào biểu hiện của anh.” Tô Bắc Bằng giống y như con gà trống xù lông cao ngạo hất đầu liếc mắt nhìn anh. Kỳ thật cậu có chút bất an, sợ hãi bản thân không chiếm được trái tim của anh, nắm không được hồn của anh, sợ hãi sau này bản thân sẽ phải trả giá, kết cục vẫn là chia xa. Dù sao đoạn tình cảm này thế tục cũng không cho phép. Đừng nói chi xa vời làm gì, ngay cả thâm tâm cậu cũng không tin được cậu sẽ chung thủy cả đời. Ai biết được mai sau? Cậu chỉ biết là phải trân trọng những gì trước mắt.

Lăng Quân Diệu nắm tay cậu, cầm thật chặt “ Anh biết em nghĩ cái gì. Chúng ta sẽ cùng nhau quý trọng, cùng nhau giữ gìn”.

Kéo cậu đi về trước, “Chỉ cần thân thể em luôn bên cạnh anh, lòng của cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh thôi.” Lăng Quân Diệu chậm lại bước chân, hướng nhóm võng tụ bên kia đi đến.

Tô Bắc Bằng mặt vẫn đỏ ửng mà cúi đầu. Trong lòng lặng lẽ đồng ý: Em đáp ứng anh, chỉ cần anh không buông tay, em sẽ mãi đi theo anh.

Cậu không có nhìn thấy, Lăng Quân Diệu lặng lẽ trưng ra kí hiệu OK trên tay.

Trở lại chỗ nhóm võng tụ đang ngồi, mọi người đang bàn tán rất sôi nổi .

“Ai nói với anh tôi không ai theo đuổi? Hừ, tỷ tỷ đây không biết có bao nhiêu nam nhân sắp hàng chờ tôi chọn đâu, đừng có mà chọc tôi. Một cước của tôi cũng sẽ khiến anh đoạn tử tuyệt tôn đó! ! Hỗn đản.” Cầu bạo mắt hạnh trừng trừng, phỏng chừng muốn dựa vào ánh mắt giết chết Bác gái.

“Sao cô không giống Tiểu Thiên ngoan ngoãn một chút chứ?” Bác gái sờ sờ đầu Tiểu Thiên.

“Lấy tay cẩu của anh ra! Làm tóc tôi rối cả rồi, trả mũ lại cho tôi? !” Tiểu Thiên đẩy ra bàn tay của Bác gái, nhưng sau đó lại dựa vào lòng người ta.

Tô Bắc Bằng thật sự là nhìn không nổi nữa, “Hai người các cậu thật sự nên khiêm tốn một chút, sợ người khác không biết các cậu tú ân tú ái sao? Có cần tối nay tôi bảo Lăng Quân Diệu đi thuê phòng riêng cho hai cậu không? Có cần thêm dụng cụ tình thú không? Anh ấy chỉ cần một cú điện thoại sẽ có đủ cho các cậu .”

“A! ! Mới không cần!” Tiểu Thiên vừa nghe xong liền y như nước sôi nấu ếch, nhảy ra thật xa.

Chiến Ý Phi Dương cảm thấy được có chút lành lạnh, đem áo khoác cầm trong tay mặc vào, sau đó thét to, “Các bằng hữu, chúng ta chơi đêm cho thật high ! Không say không về a!”

“Được!”

“Được a! !”

“Xuất phát! !”

Chỉ có một người vẫn y như một tên trộm rơi vào tầm ngắm của cảnh sát, tay còn đang gắt gao nắm chặt DV(?). “ TMD vì tình yêu đam mỹ … Tôi nhất định phải học học được cách sử dụng. A a a, thật là khó quá đi, người ta muốn điên cái đầu.” Còn đây là Thương Ly Mộng. Thấy mọi người đi càng lúc càng xa, vội vàng chạy theo sau.( Mình không chắc lắm nội dung đoạn này ).

Bước vào Tinh dạ hữu ước, Lăng Quân Diệu đem thẻ VIP đưa cho người phục vụ, sau đó bảo người phục vụ anh tuấn đó đi tìm quản lý, dắt bọn họ vào phòng xa hoa nhất. Thức ăn vặt, bia, đồ uống tất nhiên là không cần nghĩ, vừa đặt phòng xong thì cũng chọn luôn.. Ba cái bàn thạch anh trong phòng đã bày đầy đồ, mở cửa phòng, bên trong đang bày đặt Vương Phỉ《 hồng đậu 》.

Tô Bắc Bằng đoạt lấy Microphone, “Đầu tiên! ! Chúc mọi người tân niên khoái hoạt, tôi chúc cho mọi người có một năm mới cùng người yêu tương thân tương ái, ngọt ngào mật mật, không có người yêu thì vận hoa đào nở khai đóa đóa, hoa thơm cỏ lạ một bày lại một bầy kéo đến tha hồ mà lựa chọn. Yêu đương đi, nhóm thiếu nam thiếu nữ đại thúc! Quan trọng nhất là thân thể khỏe mạnh, quan trọng nhất chính là đêm nay mọi người cứ việc uống, say không sao cả, sẽ có người đưa chúng ta về khách sạn an toàn! Nào chúng ta cùng nhau high đi!”

“Wow!”

“Được nha~~! !”

“Chúng tôi chúc cậu cùng lão đại trăm năm hảo hợp! !”

“Bồi bàn, lên rượu a!”



Tô Bắc Bằng thả micro ra, trở lại bên người Lăng Quân Diệu , “Gọi điện thoại cho Nhị ca, để cho anh ấy phân phó anh em, buổi tối đưa bọn họ về khách sạn an toàn. Đêm nay hẳn là sẽ high đến long trời lỡ đất.”

“Tuân mệnh, lão bà đại nhân!” Lăng Quân Diệu hữu mô hữu dạng kính chào theo nghi thức quân đội, sau đó lấy điện thoại di động đi ra khỏi phòng KTV gọi một cú điện thoại cho Nhị ca, xong xuôi thì trở về, Tô Bắc Bằng đã bị đám hủ nữ kia túm qua bên họ, một đám luân phiên bắt cậu uống cùng.

Biết tửu lượng Bằng tử không tốt, Quân Diệu đi qua ngăn lại bọn họ “Trách nhiệm uống rượu là của tôi. Tửu lượng Bằng tử không tốt, mọi người chớ miễn cưỡng cậu ấy.”( Còn một chương nữa hết bộ rồi, đừng có cản chúng tôi tìm H ).

“Nha nha nha, đau lòng lão bà phải không?” Nhan tịch nghịch ngợm nháy mắt mấy cái trêu ghẹo nói.

Mộc tử mộc càng cặn bã, “Được rồi, tiểu nhân cho là anh ấy sợ chúng ta chuốt say Nhẹ cười sama, buổi tối lúc gì gì kia kia, anh ấy không có muốn gian thi…”



Lập tức im re. Tô Bắc Bằng vừa mới uống được mấy ly bia, hiện tại đã có chút đau đầu , nghe Mộc tử mộc nói một chút xấu hổ đều không có, mà Lăng Quân Diệu càng không cần phải nói, da mặt kia độ dầy thật không biết hình dung như thế nào, làm sao mà lại để ý.

Anh cười cầu hòa, công chúng hủ nữ chuẩn bị ép Tô Bắc Bằng uống rượu một lượt nữa, khí phách hào hùng giật lấy mà ngửa đầu uống. Uống xong, còn lộ ra nụ cười mị nhân, cởi bỏ cà- vạt, ném sang một bên, “Tiểu thụ nhà tôi trước giao cho các người, đừng có khi dễ cậu ấy.”

“Oa oa oa! ! Bọn tỷ muội, các cô tiến lên ~!” Tiểu Mộng bật người hai mắt lóe lóe lục quang, nhìn chăm chăm mặt Tô Bắc Bằng càng ngày càng hồng.

“Vở kịch hay ở phía sau kìa, chúng ta từ từ thưởng thức.” Cầu bạo tà ác nháy mắt mấy cái, “Chúng ta trước ca hát đã.”

“Quân Diệu, mau tới đây chơi vài ván.” Phương Tuyền hướng Lăng Quân Diệu vẫy tay, khoát khoát tay ra giữa đầu. Phỏng chừng những nam nhân này muốn cược rượu .

Tô Bắc Bằng đầu óc còn có một chút thanh tỉnh, “Tôi, tôi nói cho các người!” Cậu chỉ chỉ vào mấy hộp xì gà bên cạnh Phương Tuyền, “Uống rượu có thể, đừng để cho anh ấy hút thuốc. Ách… Hắc hắc, các người cứ chơi.”

Tô Bắc Bằng vừa quay đầu lại, thì nhìn thấy cửa bị người ta đẩy ra, người này không phải ông chủ của cậu sao? ! Giật mình một cái, lại có chút thanh tỉnh, “Ông chủ! !”

Úy Kiệt cười cười, “Tôi có thể gia nhập không?”

“…” Còn đang bận khiếp sợ.

Lăng Quân Diệu trưng ra một nụ cười không quá chân thành, “Tất nhiên là hoan nghênh!”

“A! Anh ta không phải Băng Ngạo Thiên Hạ sao?” Không cần Tô Bắc Bằng giới thiệu, đã có người đem thân phận của anh vạch trần. Đúng là bát buái + đáng khinh là Không muốn sờ ta đây mà.

“Cái gì? !” Nhan tịch đang cầm micro, nghe nói như thế liền chấn kinh, rồi Sau khi phục hồi lại tinh thần, níu lấy Cầu ái bên cạnh xì xầm, “Tôi nghe ta một tỷ muội nói, Băng Ngạo Thiên Hạ là thầm mến Nhẹ cười của chúng ta, đêm nay có phải là có vở kịch hay xem không a?”

Úy Kiệt từng bước từng bước làm quen, bắt tay xong rồi mới ngồi xuống, nhìn thấy Tô Bắc Bằng có vẻ say, cầm ly rượu đưa tới, “Ông chủ! Tân niên khoái hoạt nha, cám ơn anh đã chiếu cố tôi! Cạn ly!”

Nhận lấy ly rượu, chưa kịp cùng Tô Bắc Bằng chạm cốc, tên kia liền tự mình uống sạch.

Lăng Quân Diệu trong lòng có cảm giác khó chịu, Phương Tuyền nhìn ra được, “Rộng rãi chút đi người anh em, mọi người khoái hoạt thì tốt rồi. Anh phải tin tưởng tiểu tình nhân của anh chứ.”

“…” Phương Tuyền nói cũng có đạo lý, chính là trong lòng chua xót thì thật là nhịn xuống không được.

Úy Kiệt mắt nhìn Lăng Quân Diệu, trong lòng liền minh bạch. Không có rót bia, mà là cầm lên hai ly rượu đỏ cao cấp đi đến trước mặt anh, “Xin chào Lăng thiếu, quân tử hữu thành nhân chi mĩ, tôi thích nhưng sẽ không cướp người yêu của người khác. Đương nhiên, đây là trong tình huống anh còn biết quý trọng cậu ấy.”

Lăng Quân Diệu tự tin cười, “Tôi nghĩ, cái việc quý trọng cậu ấy hiện tại đã trở thành chuyện trọng yếu nhất cuộc đời tôi rồi. Cạn ly, chúc anh sớm tìm được một người khác, còn có, cám ơn anh.”

Đây là mời rượu quân tử chi giao.

Tô Bắc Bằng không hề biết chút nào về việc bản thân bị hai cái đại nam nhân đàm luận đến đàm luận đi, đầu hiện tại đã choáng vù vù . Chạy ra trước màn hình TV, “Uy! Gia cần ca hát, chỗ nào tới phiên nha đầu ngươi, mau tránh ra, dám ngăn cản ta.”

“…” Ta có một con thảo nê mã thần tình hắc tuyến… Cô lớn lên bộ giống như một người qua đường giáp mang tên “Nha Đầu” sao? Lường trước đến tình huống Nhẹ cười có thể bị say , nên cô cũng vui vẻ đứng lên định qua bên nhóm hủ nữ trò chuyện, kết quả…

“Trở về! Giúp gia chọn bài 《 Ôm một cái 》!”( Bài ruột )Tô Bắc Bằng đại gia nổi giận, dám có người đối với cậu không biết phép tắc? Rống lớn tiếng, đám người uống rượu bên kia nhất tề dừng lại, nhìn qua bên này.

Mộc tử mộc vừa nghe đến 《 Ôm một cái 》 máu thú liền sôi trào! Động tác mau lẹ, tìm tòi, rè mốt, bấm chọn mã số một cách rành mạch lưu loát ! Nghe được giai điệu quen thuộc, Tô Bắc Bằng liền đoạt lấy Microphone trên tay Nhan tịch, tiết tấu đặt biệt chuẩn, “Don ‘t stop! Tiếp tục múa, mị lực không đủ bên cạnh dựa vào ~ đội mắt tráo đen, áp lực tất cả biến mất hết. yeah~ gặp lại anh lần nữa, cảm giác toàn thân như bị điện giật, ưm ~~ ưm ….”

Tiếng ca vừa mang ám muội vừa có chút kích tình, mỗi một câu còn ưm ưm ngân nga phía cuối, rất dễ dàng khiến cho người ta liên tưởng đến việc trên giường. Nhẹ cười thật bình thường Sau khi uống rượu say liền phóng đãng như vậy ! TMD có phải đây mới là bản chất thật không? !

Lăng Quân Diệu mặt đen như tro tàn … Bản thân anh còn chưa có nghe qua cậu ấy múa kích tình như vậy, biểu tình yan đãng như vậy, còn chưa từng nghe qua tiếng ca mị hoặc mất hồn như vậy của cậu, kết quả cậu cứ như thế mà biểu diễn cho mọi người xem .

“Hello baby ôm một cái, cố lấy dũng khí ôm một cái, ” Tô Bắc Bằng tuy là say, ánh mắt cũng theo bản năng tìm kiếm bóng dáng Lăng Quân Diệu, Sau khi nhìn thấy mục tiêu. Ngón tay mảnh khảnh một bên sờ lên hạt đậu đỏ trên ngực một bên ngoắc ngoắc anh, “Bao nhiêu ngọt ngào ôm một cái, a ~ a a ~” ba chữ a sau cùng quả thật là tiếng kêu trên giường … Kêu thật là vô cùng tiêu hồn thực cốt a!

“Oa ta kháo! Thật muốn phát cuồng!” Có một nam sinh hưng phấn huýt sáo, “Tiếp tục hát, tiếp tục high!” Lúc sau tất cả mọi người vỗ tay, kích động vô cùng.

“Này… thực là kích tình quá… Tôi tôi … chảy máu mũi .” Đây là lời thật tâm trong lòng hủ nữ!

“Nếu Thư Hiệp tiểu công nhân cơ hội này đem cậu ấy ăn …” Tiểu Mộng bổ sung các loại JQ, hưng phấn đến không ngồi yên.



Lăng Quân Diệu mặt càng thêm đen , “Không cần hát!” Bắt lấy tay Tô Bắc Bằng.

“Không cái gia gia ngươi, ta vui vẻ ta thì hát! Tránh ra tránh ra, thiệt mất hứng!” Khúc hát đã đến đoạn thứ hai, Tô Bắc Bằng hất tay Lăng Quân Diệu ra, một lần nữa chọn bài 《 Không cần tình yêu 》, mọi người nhìn thấy trên màn hình lớn tên bài hát này rất phù hợp lẽ thường, thích thú hạ xuống, uống rượu tiếp tục uống rượu, nói chuyện phiếm tiếp tục nói chuyện phiếm.

Chính là, cho tên kia thiệt là giận hờn mà phóng lớn âm thanh …”Ta không cần MM không cần hỏi lại cái gì, ta nói ta không cần MM, ta đem MM cắt rớt, ta cái gì cũng không muốn nói ta cái gì đều không muốn làm, ta chỉ muốn tự mình một người lẳng lặng hát bài hát này…”( MM là vòng 1 )

Tô Bắc Bằng biểu tình rối rắm biểu lộ ra sự không cần MM của mình …

Rõ ràng là ca khúc bình thường, vì cái gì cậu hát ra lại có cảm giác quái lạ như vậy? Trừ bỏ Lăng Quân Diệu ra, tất cả mọi người ở đây không có một người nào, không có một tên nào mà không ôm bụng cười bò, rượu cùng thức ăn phun phèo phèo đầy đất. Nhất là đến đoạn cuối cùng, “Không có MM tiểu thụ! Các ngươi tổn thương không dậy nổi!”

Được rồi… quá sức tưởng tượng , Bằng tiểu tịu, cậu có thể thăng thiên rồi .

“Nhẹ cười sama, đổi không cần kê kê đi ~” Chưa bao giờ thảo nó một bên ồn ào một bên vỗ tay, “Thật lợi hại, mau hát thử tôi nghe nào!”

“Thể theo nguyện vọng của ngươi, đại gia ta thỏa mãn ngươi! !” Tô Bắc Bằng hào sảng vỗ vỗ đồi ngực, “Ta cuối cùng là ta cảm giác mỗi ngày trôi qua đều thực không vui, ta đã chán ghét cuộc sống như thế, luôn muốn muốn trốn tránh… Ta dùng một cái kê kê đổi đến hai người thương tâm! ! Ta không cần kê kê không cần hỏi lại cái gì ta nói ta không cần kê kê , ta đem kê kê mình cắt rớt. Ta cái gì cũng không muốn nói ta cái gì đều không muốn làm, ta chỉ muốn lẳng lặng một người không nhận tội đã cắt kê kê …”

Lăng Quân Diệu lửa giận xoẹt xoẹt phun trào, tiểu tình nhân phỏng chừng đã say đến không biết trời trăng gì. Hay là đêm nay ăn cậu ấy? Phỏng chừng cậu ấy nghẹn quá lâu, mới có thể hát ra ca khúc yan đãng tà ác đến như vậy. Đoạt lấy micro của Tô Bắc Bằng, mạnh mẽ bá đạo ôm vai của cậu, cố gắng xả ra một nụ cười tươi, giơ micro lên nói, “Làm mọi người chê cười. Tôi cùng Nhẹ cười trước hết xin lỗi không tiếp mọi người được , cậu ấy uống nhiều rượu , say mất rồi. Tiếp tục tiếp tục như vậy, tôi sợ bệnh viện tâm thần sẽ tới đây bắt người .”

“Ngươi mới say! Ta không có say! Ta còn muốn hát, ta muốn hát a! ! Buông, ân ~ ngươi không phải Quân Diệu, Quân Diệu đối với ta rất tốt, cái gì đều đáp ứng ta… Ngươi là ai? !” Tô Bắc Bằng cả kinh chỉ tay vào mũi Lăng Quân Diệu , có ý giãy dụa, nhưng cái tên kia lực cánh tay quá lớn, không có biện pháp thoát thân.

Cuối cùng Lăng Quân Diệu nửa ôm nửa bồng đem Tô Bắc Bằng rời đi KTV. Tuy rằng không có vui vẻ tới cùng, nhưng mà mọi người xem kịch hay cũng xem đủ rồi, high đang dâng trào, tổng không có khả năng cứ thế mà tan tiệc đi? Vì thế, ca hát tiếp tục ca hát, chơi bài tiếp tục chơi bài, uống rượu vẫn tiếp tục uống rượu.

Một đám hủ nữ ở chụm đầu lại ——

“Bọn tỷ muội! Tôi có thứ tốt chia nhau hưởng lợi! Đến xem!” Thương Ly Mộng từ trong túi xách lấy ra cái DV, vừa tìm được phương pháp ghi hình, tân niên khoái hoạt à, vẫn chưa xong đâu.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: đã lâu thân nhóm… Không biết, còn có ai nhớ rõ quyển sách này, còn có ai vẫn đang ở ủng hộ mộng. Ta đã trở về! Thi xong âm nhạc liên thi đã trở lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.