Võng Du Chi Cao Thủ Bất Tịch Mịch

Chương 16



Cao thủ không cô đơn

Tác giả: Ẩn Nặc Lan San
Biên tập: Linh

Xin chào, người ngoài hành tinh

Sau đó, hai người lại chơi thêm vài lần, thắng thua căn bản không có biến đổi lớn, tổng thể thì vẫn là năng lực PK của pháp sư mạnh hơn, chiến sĩ làm MT kháng quái không kém, nhưng PK vẫn còn dưới cơ. Hai con người chểnh mảnh chính sự liếc mắt đưa tình một hồi, mới nhớ tới còn chưa đi dạo phố xong, vì vậy quyết định tách ra hành động, một người đi về phía nam một người đi về phía bắc nhìn địa hình và giá cả, nhân tiện suy đoán đám người “Giữa Hè の Tình Duyên” sẽ để đồ đằng ở đâu.

La Tường về mặt tính cách kỳ thật khá tùy tiện và phóng khoáng, điều này có thể nhìn ra từ lần cậu bị trộm acc, bình thường acc chính bị trộm, game thủ thường sẽ chán nản thất vọng một thời gian hoặc sau đó bỏ luôn trò chơi. Nhưng La Tường thì chỉ u sầu một hồi rồi lại lần nữa hăng hái vùi đầu vào game, có thể thấy trong game cậu chẳng để ý được mất cho lắm, chơi vui mới là mục đích chính, điểm này cậu luôn rất rõ ràng. Từ thái độ cư xử với Yêu Nhất cũng có thể phát hiện, thực ra cậu chấp nhận đối phương rất nhanh, không so đo lợi hại khiến cậu suy nghĩ rất đơn giản, nếu ở bên nhau vui vẻ, vậy thì tiếp tục ở bên nhau có làm sao.

Nhưng kiểu thái độ không tính toán này cũng sẽ không khiến cậu chơi game một cách nửa mùa, nếu có thể từ vô danh tiểu tốt cày cuốc thành hội trưởng một công hội nhất nhì, lại còn mang đầy người trang bị cao cấp không phải tùy tiện mà có, thì sự nghiêm túc và công sức bỏ vào đó không thể nào hình dung, chẳng qua La Tường quan tâm đến quá trình nhiều hơn, nghiêm túc phấn đấu cuối cùng đạt được thành công, cậu hưởng thụ niềm vui ấy. Kết quả với cậu chỉ là đồ lưu niệm hậu vui vẻ. Cậu có một cái đầu thông minh, có một tính cách không chịu thua, còn có sức nhẫn nại bền bỉ, những thứ đó giúp cậu cảm thấy đạt được thành công cũng chẳng phải việc khó khăn gì, khi cậu đã đứng trên đỉnh núi, sẽ cảm thấy nhàm chán, vì vậy “Lạc Tiểu Thiên” xuất hiện. Nhưng vô luận thứ gì cũng đều có kết thúc, có lẽ ngày nào đó “Lạc Tiểu Thiên” luyện đến mãn cấp rồi, cậu cũng sẽ chán ngán, bất luận là thách thức gì rồi cũng sẽ có ngày đến đỉnh điểm.

Chỉ có thể nói thế sự vô thường, khi La Tường còn chưa chinh phục được “Lạc Tiểu Thiên” thì đã gặp Yêu Nhất. Một người có cùng năng lực, tư duy với cậu nhưng tính cách lại hoàn toàn bất đồng, mỗi ngày đều có thể từ người kia tìm thấy những điều khác nhau. Hắn làm cho mình nổi nóng tức giận, rồi thỉnh thoảng lại quan tâm mình, hắn kể chuyện cười chọc mình, rồi lại cãi nhau với mình, tâm tình mỗi ngày của La Tường sẽ theo người kia lên cao xuống thấp. Rất vui vẻ, rất thú vị, mỗi ngày ở bên hắn.

Sau thì, hình như luôn cùng nhau hành động, vô luận là acc lớn hay acc nhỏ, dần thành thói quen. Cho dù là chuyện không có gì đặc biệt, cho dù hôm đó hai người vừa không BOSS vừa không phó bản, chỉ máy móc giết quái thì cậu cũng thấy thực thoải mái. La Tường trước kia rất sợ cô đơn, cậu không thích đi săn một mình, mỗi lần đều kéo người trong công hội cùng tổ đội, nhưng đây là lần đầu tiên, cậu cảm thấy cái người thời thời khắc khắc luôn theo mình kia là thuộc về mình, không giống như đồng bạn có lẽ đi xong phó bản này sẽ đổi một đám khác. Yêu Nhất không giống, bọn họ đi phó bản xong, La Tường sẽ không hỏi câu: “Phó bản tiếp theo có đi không?”. Như là thói quen, bọn họ cứ tự nhiên cùng nhau hành động.

Được rồi, đến giờ cậu vẫn không thừa nhận hai người đang yêu đương. Nhưng chỉ có yêu đương mới có thể hình dung cảm giác của cậu, lúc đầu là tìm hiểu nhau, tìm hiểu xong thì thích thú ở cùng một chỗ, hai bên đều cảm thấy đối phương mang đến cho mình vui vẻ, kích động cứ như đang yêu cuồng nhiệt. Cuối cùng đợi quen với đối phương rồi, thoải mái, là cảm thấy rất thoải mái, tựa như vợ chồng già, nắm tay nhau đến chết.

A phi, mình đang tưởng tượng cái quỷ gì vậy? La Tường phỉ nhổ  bản thân trong đầu sao lại xuất hiện mấy câu lãng mạn như thế, sau đó hai má xuất hiện màu đỏ khả nghi… Bọn họ vừa mới “xác định” quan hệ thôi được không, thế nào mà vợ chồng già rồi? Không đúng, trọng điểm không phải cái này… Càng nghĩ càng rối loạn, thật sự không phải trạng thái bình thường của mình, La Tường quyết định tốt hơn là tạm thời —— không nghĩ.

Khi cậu quyết tâm nghiêm túc đi dạo thành Lục Nhân thì thật khéo gặp phải “người quen”.

【 phụ cận 】 Mèo Lạc Đường: anh họ ~~~~~ (☆o☆)

【 phụ cận 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: Tiểu Kỳ? Em vào lại game?

【 phụ cận 】 Mèo Lạc Đường: ừ, sau khi anh gọi điện thoại cho em lần trước, em đã nghĩ, hay là quay về nhìn thử đi. Anh họ thêm hảo hữu đi, ha ha, chúng ta về sau có thể gặp mặt.

Thêm hảo hữu xong, La Tường nhìn xuống danh sách hảo hữu, thì ra tên của hảo hữu khác server có màu khác với tên của hảo hữu cùng server.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: quyết định chơi luôn hay chỉ vào xem thử?

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: chơi luôn. Dù sao cũng được nghỉ hè rồi.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: ờ, thì ra em là thành viên Giữa Hè?

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: ừ. Em về lại rồi, thành của bọn em đó, đẹp không?

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: rất đẹp.

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: hoan nghênh đến chơi ^_^, nhưng nếu có thành chiến thì em sẽ không nương tay đâu.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: nương tay? Hoa Cúc Hoa Đào bên bọn em thì còn lợi hại chứ em thì quên đi, anh còn không biết em có bao nhiêu phân lượng sao?

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: é, T^T khi dễ người ta

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: ha ha, có chút việc anh đi trước.

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: ừ. Bái bai, em sẽ tùy thời quấy rầy anh!

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: quấy rầy Mộc Mộc nhà em đi, ngoan.

【 nói chuyện riêng 】 Mèo Lạc Đường: …

La Tường cũng không lo lắng chuyện em họ và Mộc Mộc lắm, chuyện trẻ con thì để bọn nó tự xử lý, nói tiếp, em họ quyết định quay lại game, chuyện Mộc Mộc hẳn là giải quyết xong rồi. Việc cấp bách bây giờ là đi tìm tên khốn kiếp kia, hắn vừa mới PM mình, hình như lại mua thứ gì đó, cứ như hiến của lạ mà kêu mình nhanh nhanh đi tìm hắn, cái vẻ hưng phấn kia á, làm cho mình thực có dự cảm xấu.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: tôi tới rồi.

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: thân ái, anh vừa mới đi dạo phố tìm được một món rất thích hợp em. Lập tức mua liền, thấy anh tốt với em không.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: món gì…

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: giao dịch, tự em xem đi.



【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: trang phục? Còn là trang phục đặc biệt?

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: ừ ừ. Mặc vào nhìn xem.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: ê, không phải thứ quái gở đấy chứ?

Bởi vì là trang phục đặc biệt nên không có icon hiển thị hình dáng, icon nguyên bản cũng chỉ đánh một dấu chấm hỏi. Nhìn dấu chấm hỏi trước mắt, La Tường hồi nãy là có dự cảm không tốt, bây giờ là vô cùng không tốt. Cậu không biết bản thân có nên mặc vào hay không, nhưng nhìn người đang thực hưng phấn trước mắt, lại không nỡ cự tuyệt, cuối cùng vẫn quyết định mặc, dù gì cũng chỉ là nhân vật ảo, thế nhưng cậu đã đánh giá thấp sức chịu đựng của bản thân. Phải nói từ sau khi gặp Yêu Nhất, tên kia luôn luôn khiêu chiến giới hạn chịu đựng của cậu!

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: !!!!! Cái tai thỏ này là sao!!! TMD tại sao còn có đuôi thỏ!!!!!

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: trang phục kỉ niệm năm con thỏ, đáng yêu không ^_^

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: đáng yêu cái mốc xì!!!

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: anh mua 2 cái lận.

Vì thế La Tường thực tuyệt vọng nhìn tên Yêu Nhất biến thái cũng mọc 2 cái tai thỏ trắng trắng mềm mềm, phía sau mông thêm một chùm lông tơ.

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: anh bị thiểu năng hả????? Anh nhất định là thiểu năng đúng không??? Hay anh thật ra là người ngoài hành tinh????

【 nói chuyện riêng 】 Yêu Nhất Thần Thoại: giống đồ tình nhân ghê, em không thấy hả?

【 nói chuyện riêng 】 Không Chỉ Là Thần Thoại: tình nhân cái mốc xì!!!! Anh chỉ muốn dễ thương chứ gì!!!!! Đừng có kéo tui vào cuộc!!!!

【 phụ cận 】 Cây Đào Nở Hoa Đào: ông xã. Anh xem hai con thỏ đáng yêu quá! Chúng ta cũng kiếm 2 cái đi?

【 phụ cận 】 Hoa Cúc Nở Khắp Nơi: ngoan, mặc rất mất thể diện.

【 phụ cận 】 Cây Đào Nở Hoa Đào: ờ…

… … … … … …

… … … … …

… … … …

Yêu Nhất chết tiệt!!!!! Cái gì cùng một chỗ rất vui vẻ rất thoải mái, lão tử vừa rồi là rối loạn thần kinh mới có thể thấy như vậy!!!!! Ảo giác, nhất định là ảo giác!!!!!

Cao thủ không cô đơn –

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.