Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 41



Hôm nay là cuối tuần, Tạp Thác Nhĩ đang ở trong phòng ngủ đọc sách, ánh dương quang quá cường liệt, hắn đứng lên chuẩn bị kéo rèm lại…

Một bóng dáng thiếu niên tóc đen đập vào tầm mắt hắn.

Phòng ngủ của Tạp Thác Nhĩ ở lầu 2, dưới lầu còn có một hoa viên nhỏ.

Thiếu niên tóc đen kia đang nhìn xung quanh, bộ dáng đang tìm vật gì đó, sau đó, tầm nhìn của hắn rơi vào trên người Tạp Thác Nhĩ.

Tạp Thác Nhĩ hướng hắn vẫy vẫy tay, tiếp đó thiếu niên tóc đen cũng hướng hắn vẫy vẫy tay, nhất trí đạt được mục tiêu.

Hơn nửa tiếng sau, chuông cửa nhà Tạp Thác Nhĩ vang lên.

“Ta không tin số nhà của ta khó tìm như vậy” Tạp Thác Nhĩ mở cửa nhìn thiếu niên nói.

Tử La Lan trừng mắt hắn, không lên tiếng, tiêu sái vào gian phòng.

Muốn có yên tĩnh thì có yên tĩnh, cho dù Tạp Thác Nhĩ cười nhạo ta là lộ si (Yu Ming: ta cũng là lộ si ~ mù đường), ta cũng lãnh tĩnh, còn trông cậy từ trong miệng hắn đạt được một ít tin tức mà.

“Ngày hôm nay chính là thời gian nghỉ ngơi.” Tạp Thác Nhĩ khe khẽ nói, sau đó đem một chén sữa bò nóng đặt trước mặt Tử La Lan — lễ độ tiếp khách, Tạp Thác Nhĩ lúc nào cũng làm như thế.

Đối phương không dự định nói rõ chuyện tình, thế nhưng Tử La Lan cũng chính là vì Dã Vọng ol mới đến tìm hắn a.

“Chúng ta chẳng qua là tùy tiện tâm sự,” Tử La Lan nhỏ giọng nói, “ta cũng vậy, lúc tha hồ đi shopping, đi dạo đến nhà ngươi.”

Tạp Thác Nhĩ ngồi xuống bên cạnh Tử La Lan, tựa vào ghế sô pha, nhìn biểu cảm bất an của thiếu niên.

“Tạp Lạc Tư biết ngươi tới không?” Tạp Thác Nhĩ lại hỏi.

Tử La Lan quay đầu nói, “Tạp Lạc Tư không biết.”

“Hệ thống giám sát và điều khiển đâu?”

Tử La Lan nhìn con mắt hồng sắc của Tạp Thác Nhĩ, thở dài: “Hệ thống giám sát và điều khiển của công ty có kết nối với máy tính của ta, nên muốn khống chế nó phi thường đơn giản.”

Xem ra Tạp Lạc Tư có phần bảo hộ hơi quá đáng Tử La Lan, ra vào công ty, cùng người nào gặp nhau đều giám sát chặt chẽ.

Tuy rằng Tạp Thác Nhĩ trong trò chơi thoạt nhìn lãnh khốc lại nguy hiểm, nhưng trong nhà thì nhu hòa đến không ngờ.

Địa chỉ nhà của Tạp Thác Nhĩ trong hồ sơ công ty, Tử La Lan thông qua máy tính là có thể dễ dàng xem được.

“Ta chỉ là đến thăm hỏi nhà đồng nghiệp một chút, đây cũng không phải chuyện gì quá đáng.” Tử La Lan chột dạ nói.

Tạp Thác Nhĩ cười cười: “Quả thật là không quá phận.”

“Cho nên, dù cho trong lúc uống trà nói đến công việc, cũng không sai nguyên tắc.” Tử La Lan thử thăm dò nói.

Tạp Thác Nhĩ đưa tay cầm lấy tách cà phê của mình, uống một ngụm, khe khẽ nói:” Ta muốn sửa chữa một chút, có thể chứ?”

Tử La Lan ngoan ngoãn gật đầu.

“Thứ nhất, công ty Thương Chi Lan Môn đối với Dã Vọng ol phi thường coi trọng, là trụ cột sản nghiệp của Thương Chi Lan Môn, cho nên đối với thành viên của tổ khai phá phi thường nghiêm khắc, tỷ như tổ gồm 12 người, không được phép lén lút gặp mặt nhau, hiển nhiên, chúng ta đã phạm vào quy định này.” Tạp Thác Nhĩ nói.

“…Ta cảm thấy rất không phải.” Tử La Lan lúng túng nói.

“Thứ hai, đối với công ty mà nói, tư liệu cá nhân của thành viên tổ khai phá là phi thường trọng yếu, bất luận kẻ nào cũng không được tự mình xem, điểm ấy hình như là chính ngươi nói ra đi?” Tạp Thác Nhĩ còn nói.

Tử La Lan phiền muộn gật đầu, còn không phải là vì lấy được tín nhiệm của Tạp Thác Nhĩ, hiện tại bị hắn đem ra phản kháng.

Tạp Thác Nhĩ thấy biểu tình ủy khuất của Tử La Lan, bật cười: “Cuối cùng, thành viên của Dã Vọng ol, không được thảo luận bất cứ chuyện gì liên quan đến công việc, đúng không?”

Đầu của Tử La Lan lại càng thấp.

Tạp Thác Nhĩ đang chuẩn bị nói tiếp, Tử La Lan bỗng nhiên đưa tay nắm lấy tay áo của Tạp Thác Nhĩ: “Chờ một chút! Giống như giao ước của ta với ngươi trước đây nữa!”

Tạp Thác Nhĩ ngẩn người, không phải vì điều Tử La Lan nói, mà là bởi vì cặp mắt hắc sắc của chính Tử La Lan, giống như hắc diệu thạch của vỏ trái đất bị ma luyện hàng ngàn năm, trong suốt lại yên tĩnh ngoài ý muốn.

“Là ngươi vi phạm đến điều lệ của công ty trước, cho nên cùng là đồng phạm ni!” Tử La Lan nâng cao âm thanh nói, cố gắng cho mình thoạt nhìn có chút khí thế.

“…Đồng phạm?” Tạp Thác Nhĩ có chút buồn bực hắn là từ đâu học được từ nghiêm trọng như vậy.

“Tạp Lạc Tư cũng có thể làm chứng người đã đi tìm ta.” Tử La Lan rất khẳng định nói.

Tạp Thác Nhĩ cũng không có nắm tay rút ra, mặc cho Tử La Lan lôi kéo: “Úc, hắn sẽ không làm chứng.”

“Vì sao?”

“Còn hơn đem nguy hiểm đặt trong tối, không bằng đặt ở nơi thấy được tương đối hảo.” Tạp Thác Nhĩ thoáng cái nở nụ cười.

Tử La Lan một khi nghe không hiểu sẽ tự động quên đi, cho nên khi hắn đối với Tạp Thác Nhĩ vô phương lí giải, thì bản thân cố gắng đưa vào chuyện của mình nói: “cho dù vi phạm thế nào, ở đây cũng không phải công ty, nói quyền lợi căn bản của con người làm gì a… cho nên, lại nói đến chuyện tình trong trò chơi đi!”

“Đây là mục đích ngươi đến tìm ta?” Tạp Thác Nhĩ hỏi.

“Bằng không còn có thế vì cái gì?” Tử La Lan ngay lập tức quyết định tiến vào vấn đề chính.

“Thế nhưng ta cái gì cũng không biết a.” Tạp Thác Nhĩ vô tội nói.

“Làm sao có khả năng, ngươi là GM a!” Tử La Lan trừng mắt nhìn hắn, phát hiện người này cũng thật đáng ghét — kỳ thực lúc trong trò chơi đã cảm thấy thế, chẳng qua là hiện tại càng nhận thức mà thôi.

“Ta phụ trách quản lý GM trong trò chơi mà thôi, thuận tiện xem một chút lính mới học viện… ngươi hi vọng từ ta nhận được tin tức gì?” Tạp Thác Nhĩ khe khẽ hỏi.

“Tỷ như … có vị ngoạn gia nào đó trong trò chơi có 2 thân phận.” Tử La Lan nói.

Tạp Thác Nhĩ nhìn hắn một cái, “Không có khả năng.” lúc Tạp Thác Nhĩ nói những lời này đúng là nghiêm túc khẳng định, cũng không giống nói giỡn.

“Hoàn toàn không có khả năng sao?” Tử La Lan chưa từ bỏ ý định hỏi lại một lần nữa, Kỵ Sĩ Chi Huyết sau cùng đích thật là theo chân bọn họ nói, chính hắn là Kiêu Ngạo, chẵng lẽ là nói giỡn với bọn họ?

Với tính cách của Kỵ Sĩ Chi Huyết, cũng không phải không có khả năng, biết đâu hiện giờ đang cười nhạo bọn họ trong trò chơi, hắn lúc trước vốn là một người thích nói giỡn, nói không chừng chỉ là theo chân bọn họ vui đùa mà thôi.

Huống chi sủng vật phượng hoàng loại này quả thực là cực phẩm sủng vật, không có nhiều sủng vật có thể đẹp như phượng hoàng. Sau khi nó tiến hóa thành Phượng Hòa Hoàng, lực lượng càng cường đại hơn, không có ngoạn gia nào nhẫn tâm vứt bỏ sủng vật mỹ lệ như vậy.

“Đương nhiên, nếu như có người nhất định phải làm như vậy, đồng thời cũng có đầy đủ trang thiết bị, kia cũng không phải không có khả năng.” Tạp Thác Nhĩ bỗng nhiên nói, “dù sao hệ thông tư liệu thân phận của chúng ta không có kết nối với hồ sơ tư liệu của liên bang, tròng mắt cũng có thể thông qia giải phẫu mà cải biến, giống như các loại hệ thống quét hình bên ngoài chẳng qua là thông qua hệ thống cameras sinh thành, cho nên một người muốn tạo lại 1 ID khác, cũng không phải là không có khả năng.”

Tử La Lan nghe xong việc này, suy nghĩ một hồi lâu, tuy rằng Tạp Thác Nhĩ nói là có thể, thế nhưng Kỵ Sĩ Chi Huyết thấy thế nào cũng không giống người làm chuyện phức tạp như vậy a. Còn hơn tính chất Tạp Thác Nhĩ nói, hắn càng có khuynh hướng vui đùa hơn mà thôi.

Hắn nghĩ, có lẽ trở về lên trò chơi, là có thể thấy Kỵ Sĩ Chi Huyết, ánh dương quang chiếu xuống tóc vàng, dáng tươi cười ngay thẳng, còn có phượng hoàng kiêu ngạo kia bên cạnh. Sau đó, Kỵ Sĩ Chi Huyết sẽ cười nói với bọn họ, kia chẳng qua là nói đùa, không nghĩ tới các lại ngươi tin. Tuy rằng cảm giác bị người đùa cợt cũng không phải tốt như vậy, thế nhưng Tử La Lan lại hi vọng đây chỉ là trò đùa, còn hơn là lừa dối, đây muốn tốt hơn nhiều.

“Làm sao vậy?” Tạp Thác Nhĩn nhìn Tử La Lan có chút xuất thần hỏi.

“A, không có gì, không có gì,” Tử La Lan lập tức lắc đầu, trong đầu nhẹ nhõm không ít, “được rồi, trong trò chơi ta nghe nói 1 chuyện…”

“Nói nghe một chút,” Tạp Thác Nhĩ nói.

“Trong trò chơi, có loại kêu là … vong linh gì đó không?” Tử La Lan nhớ tới thiếu niên tóc vàng kia.

“Vong linh? Ngươi thấy ở nơi nào?” Biểu tình Tạp Thác Nhĩ thoáng cái ngưng trọng, hắn nguyên bản là lười biếng nằm trên ghế sô pha, bây giờ Tử La Lan lại phát hiện thân thể hắn thoáng cái căng thẳng.

“Tại, tại Hoa Đô di tích…” Tử La Lan có chút kinh ngạc nói, “một tiểu hài tử tóc kim sắc … đại khái khoảng 14 hay 15 tuổi, có thể hơn chút…”

“Là ‘vong linh’ …” Tạp Thác Nhĩ nói, “Hoa Đô di tích … các ngươi làm thế nào nhận được nhiệm vụ kia?”

“Chúng ta có một bằng hữu là du ngâm thi nhân.” Tử La Lan nói, “chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ kia.”

“Không có khả năng,” Tạp Thác Nhĩ không chút do dự nói, “đó là nhiệm vụ SS, chỉ có hơn 50 cấp mới có thể đi được Hoa Đô di tích.”

“Ta tiến hóa, tử thần .. ai,” Tử La Lan không vừa lòng nói, giống như giọng điệu Tạp Thác Nhĩ xúc phạm nghiêm trọng đến tình cảm của hắn.

“Tử thần …?” Tạp Thác Nhĩ có chút bất ngờ nhìn hắn, “ta nghĩ đến ngươi muốn làm thiên thần.”

“Cái này cũng không phải do ta quyết định, dù sao ta cũng rất may mắn không biến thành thiên sứ thỏ cỡ lớn, bất quá An Nặc rất không cao hứng …” Tử La Lan nhỏ giọng nói, nhớ tới nhãn thần kia của An Nặc, lúc nào cũng làm cho hắn cảm thấy ủ rũ.

“Cho dù thần chết cũng vô pháp hoàn thành nhiệm vụ, nhiệm vụ SS, không phải đơn giản có thể hoàn thành như vậy.” khẩu khí Tạp Thác Nhĩ vẫn một bộ không tin.

“Ta cũng có chút ngạc nhiên, BOSS kia vậy mà không đánh trả…” Tử La Lan lẩm bẩm nói, nhớ tới biểu tình cuối cùng của Lola.

“Không có trả đòn sao … hay là, hay là ngươi đã bị hệ thống nhận ra.” Tạp Thác Nhĩ bỗng nhiên nói.

“Bị hệ thống nhận ra … trời ạ, nhất định là bởi vì bề ngoài của ta, diện mạo của tử thần cùng ta hiện tại như nhau …” Tử La Lan kêu lên, “ta sơ suất quá …”

“Không … hay là sớm hơn, bằng không ‘vong linh’ cũng sẽ không tìm đến ngươi.” Tạp Thác Nhĩ nói, hắn chìa tay ra nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Tử La Lan, “được rồi, trò chơi kết thúc, sau này cấm tiến vào Dã Vọng ol.”

“… cái gì nha, chính là vì sao?” Tử La Lan thì thào hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.