Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 42



“Bởi vì rất nguy hiểm.” Tạp Thác Nhĩ nói ngắn gọn, “ta sẽ nói Tạp Lạc Tư, khiến hắn cấm ngươi thượng du trò chơi.”

“Ta cũng không phải tiểu hài tử!” Tử La Lan nâng cao thanh âm nói, “hơn nữa ngươi cùng Tạp Lạc Tư không phải bất hòa sao?”

“Xin lỗi, tại đối với ngươi, ta đương nhiên cùng hắn nhất trí.” Xin lỗi của Tạp Thác Nhĩ không chút thành ý.

“Khả là như thế này, An Nặc sẽ không có sủng vật a.” Tử La Lan còn nói, “Dã Vọng ol không có sai lầm như thế truyền ra đi.”

“Chúng ta biết cách tránh xì căng đan, Tạp Lạc Tư đối với việc này rất sở trường.” Tạp Thác Nhĩ lần thứ 2 nói.

“Không được!” Tử La Lan khăng khăng, hắn tuyệt không muốn ly khai khỏi An Nặc, tuy rằng An Nặc luôn luôn một bộ cự tuyệt, thế nhưng có đôi khi, Tử La Lan thấy mình không thể đặt y xuống, huống chi chuyện tình Kỵ Sĩ Chi Huyết còn chưa có rõ ràng.

Tạp Thác Nhĩ nhẹ nhàng buông cổ tay Tử La Lan ra, cũng không tính nhiều lời trong chuyện này, dù sao Tạp Lạc Tư cũng sẽ biết cách đối phó.

“Ngươi không thể như vậy! Chí ít … ngươi phải nói cho ta biết, vong linh là chuyện gì xảy ra?” Tử La Lan kêu lên, “Tạp Lạc Tư cũng biết chuyện ‘vong linh’ sao ?”

“Ta không biết … Vong linh, ta cũng không có hướng hắn báo cáo, về phần hắn có hay không thông qua con đường khác để biết, ta không rõ ràng lắm.” Tạp Thác Nhĩ vô ý thức khoác tay áo, bày tỏ thái độ không muốn tiếp tục đề tài này.

“Kia tóm lại là cái gì? nếu như ngươi không nói cho ta biết, ta chính mình cũng có thể đi biết rõ ràng …” Tử La Lan nói, chuẩn bị đứng lên.

Đương nhiên, Tử Lan Lan không muốn biết rõ ràng chuyện phức tạp này, hắn chẳng qua dọa dọa Tạp Thác Nhĩ, chính mình biết rõ ràng ý tứ, đương nhiên là thượng du trò chơi —-

Tử La Lan mới vừa đứng lên, một cỗ cường thế kéo hắn ngồi xuống.

“Ta nói rồi, không thể lên trò chơi nữa.” Tạp Thác Nhĩ dõi theo La Lan.

“Không được … không được đặt trên người ta …” Tử La Lan khó khăn mới từ trong miệng sắp xếp được vài từ.

Tạp Thác Nhĩ thật là nặng … Tử La Lan phẫn nộ nghĩ, có đôi khi yêu cầu người khác làm chuyện gì nên nói đạo lý đi, muốn hắn không lên trò chơi cũng nên xuất ra lí do đi, thật không nói đạo lý.

Sô pha bởi vì trọng lượng 2 người mà bị hãm xuống, cặp mắt hồng sắc của Tạp Thác Nhĩ càng thêm thâm trầm: “Không nên lên trò chơi.”

“Như vậy An Nặc …” Tử La Lan khó khăn nói, “hắn không có sủng vật, làm thế nào có khả năng tiếp xúc Phổ Lộ Ngang Đức ni?”

“Úc, ta thiếu chút nữa quên mất,” Tạp Thác Nhĩ nhíu mày, không có vấn đề gì, ta có thể tìm được.”

“An Nặc rất lợi hại, còn có kỹ năng tuyết, ngươi biết, danh tiếng nhất định vang dội khi đến Lí Tưởng đại lục,” Tử La Lan bỗng nhiên đình chỉ phản kháng, con mắt hắc sắc nhìn thẳng Tạp Thác Nhĩ, “Phổ Lộ Ngang Đức mới là mục đích cuối cùng của ngươi, những vong linh này và ..v..v căn bản cùng ngươi không quan hệ đi.”

Tạp Thác Nhĩ trầm mặc không nói chuyện, lúc cặp mắt hắc sắc kia mị lên, dĩ nhiên cũng quyến rũ như thế.

Hắn rõ ràng là muốn bảo hộ hài tử này, cái đó và mục đích Tạp Lạc Tư tựa hồ như nhau, thế nhưng người này lúc nào cũng một bộ mình xâm phạm quyền lợi của hắn, ánh mắt phẫn nộ nhìn mình cũng thế.

“Ngươi biết không? Ngươi rất khó tìm một người có kỹ năng chiến đấu cùng năng lực đặc thù như vậy, hơn nữa có sủng vật lợi hại giống như ta — tuy rằng ta trong đoạn thời gian trước không giỏi, thế nhưng tử thần đủ để chứng mính tất cả vấn đề … thế nào?” Tử La Lan vừa nói vừa chú ý biểu tình Tạp Thác Nhĩ, lúc nói xong lời cuối cùng, con mắt hồng sắc của Tạp Thác Nhĩ trở nên thâm trầm hơn. Hắn không xác định đây có đúng hay không một loại thể hiện ôn nhu, nhưng khiến hắn cảm thấy không thoải mái.

Đặt ở trên người hắn một câu nói chưa từng nói, bầu không khí trầm mặt xung quanh khiến hắn xấu hổ, hắn ngày hôm nay có chút hối hận khi đến tìm Tạp Thác Nhĩ. Hắn chính là mạo hiểm nếu Tạp Lạc Tư phát hiện ra.

Tạp Thác Nhĩ vẫn nhìn hắn, gương mặt tinh xảo, tính cách đơn thuần, hắn được Tạp Lạc Tư bảo vệ như hoa nhi, sinh hoạt trong một hoàn cảnh yên ổn — cái gì cũng không biết, chỉ biết câu thông cùng máy tính.

Hắn cảm thấy quan hệ xung quanh hết sức đơn giản, nhưng xung quanh hắn phức tạp muốn chết.

Có lẽ nên nói đến trọng điểm vấn đề, về Phổ Lộ Ngang Đức. Bọn họ rất có thể thu nhận An Nặc, dù sao An Nặc thật sự không tệ, có đủ điều kiện để bọn họ thu nhận, đồng thời cũng cùng bọn họ gặp qua một người trong đó, để lại ấn tượng rất tốt —-

Nếu như khiến Tử La Lan không tiến vào trò chơi, như vậy nỗ lực mấy năm qua toàn bộ đi đời.

Tạp Thác Nhĩ ngăn chặn kích động của bản thân, chậm rãi từ trên người của Tử La Lan ly khai.

Tử La Lan không quá tin tưởng lời mình nói thực sự có tác dụng, hắn ngơ ngác nhìn Tạp Thác Nhĩ.

Cặp mắt hồng sắc chậm rãi hồi phục lại hình dáng ban đầu, ôn hòa cùng tràn ngập tự chủ.

“Đúng vậy, Phổ Lộ Ngang Đức, nhiệm vụ của ta …” Tạp Thác Nhĩ thì thào nói, “ta đúng là nên nhằm vào nhiệm vụ trước tiên …” hắn nói, hình như là đang nói cho chính mình nghe.

Sau đó, Tạp Thác Nhĩ nhìn về phía Tử La Lan, Tạp Thác Nhĩ nghĩ chính mình luôn luôn tự chủ, thế nhưng ở trước mặt Tử La Lan luôn không cẩn thận, hắn uống một ngụm cà phê nói: “Như vậy, thoạt nhìn chúng ta đạt thành nhất trí, cho nên nói đến chuyện tình trong trò chơi đi.”

“Úc, thật cao hứng khi ngươi có thể nghĩ như vậy,” Tử La Lan vui vẻ nói, sau đó nâng chén sữa lên, “ngươi nói … một thành viên của Phổ Lộ Ngang Đức đã cùng An Nặc tiếp xúc qua?”

“Lôi Na Tư, Kiếm Thánh.” Tạp Thác Nhĩ nói ngắn gọn, “một trong những nhân viên chạy việc bên ngoài của Phổ Lộ Ngang Đức.”

“Nhân viên chạy việc bên ngoài? Na có ý tứ gì?” Tử La Lan hỏi, tận lực để chính mình không tỏ ra quá ngốc.

“Phổ Lộ Ngang Đức tuy là tổ chức hắc sắc giả diện bí mật, thế nhưng còn có một nhóm chạy việc bên ngoài, phụ trách xử lý, cụ thể nhân số hiện tại còn chưa biết, thế nhưng Kiếm Thánh là một trong những nhân viên bên ngoài của Phổ Lộ Ngang Đức.” Tạp Thác Nhĩ nói, “Lôi Na Tư rất lợi hại.”

“Đã nhìn ra,” Tử La Lan thở dài một hơi, hắn còn nhớ rõ An Nặc thảm bại như thế nào, nữ Kiếm Thánh kia chức nghiệp quả thật không tệ, “nàng xác thực rất lợi hại.”

“Kỹ sảo cùng kinh nghiệm đều có thể giành được trong thực chiến, trụ cột của An Nặc không tệ, chính là tính tình có hơi nóng nảy.” Tạp Thác Nhĩ tiếp tục nói.

Tử La Lan gật đầu, từ đáy lòng tán thành những lời này.

“Tổng bộ của Phổ Lộ Ngang Đức ở Lí Tưởng đại lục, ta nghĩ đợi đến khi thời gian không sai biệt lắm, bọn họ sẽ tới đón.”

“Không nói đến việc hạ bệ cái tổ chức khó hiểu kia, rốt cuộc ‘vong linh’ trong trò chơi là có ý tứ gì?” Tử La Lan thoáng cái thay đổi trọng tâm câu chuyện, còn hơn cái tổ chức kia, hắn còn muốn biết tình hình vong linh.

“‘Vong linh’ trong trò chơi … ta nghĩ Tạp Lạc Tư đã biết rồi,” Tạp Thác Nhĩ thở dài một hơi rồi nói, “trong trò chơi bất kể là NPC hay là bố trí tràng cảnh, thậm chí ngay cả môi trường đều cũng có nguyên số liệu, nói cách khác, toàn bộ Dã Vọng ol chính là số liệu khổng lồ cấu thành,” Tạp Thác Nhĩ nói, “lúc gió thổi qua, số liệu của nó nảy sinh tính toán trên màn hình, coi như là một con tiểu trùng bò qua, cũng vẫn lưu lại vết tích như cũ trên số liệu. Số liệu tuy rằng khổng lồ, nhưng cũng không phải là hỗn loạn, mà ‘vong linh’ xuất hiện — ta là nói, trong trò chơi ngươi có thể thấy dáng vẻ của hắn, nếu như hắn nói chuyện, ngươi cũng có thể nghe thấy, đụng chạm sẽ cảm thấy ấm áp, thương tổn sẽ làm ngươi mất máu, thật giống như thực sự tồn tại.”

Tạp Thác Nhĩ trầm mặc một hồi, tiếp tục nói: “nhưng trên số liệu, không có bất luận dấu vết gì.”

“Cái gì … kia không có khả năng …” Tử La Lan giống như nghe được truyện cười thiên đại, cái này phi thường buồn cười, nhưng mà trò cười này làm kẻ khác sửng sốt, khiến cho Tử La Lan căn bản không cười nổi.

Cơ bản toàn bộ vận hành của trò chơi chính là số liệu, cấu thành mạng lưới chính là số liệu, hết thảy mọi thứ đều là số liệu, tất nhiên lúc giải toán sẽ lưu lại vết tích, nếu như không có vết tích, vậy cùng linh hồn người chết giống nhau.

“Vong linh …” Tử La Lan thì thào nói, trách không được bọn họ đem hài tử tóc kim sắc kia thành vong linh, bởi vì căn bản không có thực thể, không dấu vết để có thể tìm ra.

Tử La Lan tựa như đang nghe một cái cố sự hoang đường, nội dung bên trong hoàn toàn không đúng, hoặc là nói thế giới này bắt đầu có chỗ nào không đúng.

“Ngoạn gia đương nhiên vô pháp thấy được tư liệu trong số liệu khố, cho dù thấy được, bọn họ cũng không rõ,” Tạp Thác Nhĩ uống một ngụm cà phê, “nhưng là bọn họ không cách nào tìm được tư liệu của vong linh, càng vô pháp từ trong miệng GM đạt được, cho nên danh xưng bọn họ là ‘vong linh’. Nguyên bản chỉ ở Lí Tưởng đại lục hoạt động, mà hiện tại … ngươi cư nhiên thấy được hắn ở Kim Hoa Đô.”

“Không, trong Hoa Đô di tích, đó là phó bản bất đồng …” Tử La Lan lập tức nói.

Tạp Thác Nhĩ không sao cả nhún nhún vai, “rất đơn giản, tựa như vi rút, , bản đồ bắt đầu bị nhiễm, vong linh mở rộng phạm vi hoạt động, đi tới cạnh ngươi …”

“…Dáng vẻ của ngươi tựa như nói chuyện cố sự …” Tử La Lan bất mãn cau cau mày, “nếu như vong linh thật sự tồn tại … được rồi, ta thấy được hắn, như vậy hắn rốt cuộc là vật gì vậy?”

“Ta không biết,” Tạp Thác Nhĩ thành thực trả lời, “đối với tư liệu vong linh này, ta không có bất luận bảo lưu cái gì đối với ngươi (không giấu diếm) , ta có thể nói cho ngươi, trước mắt tình hình dừng ở đây, nguyên vốn tưởng rằng là bởi vì tư liệu mới đưa ra mang theo vi rút, thế nhưng hiện tại có thể không phải bị nhiễm — cũng có thể kiến giải như vậy, hắn chắc là mở rộng đến toàn bộ Dã Vọng ol.”

“Ngươi không có tin tức?” Tử La Lan nghi ngờ nhìn Tạp Thác Nhĩ.

“Cái này cùng nhiệm vụ của ta không có liên quan gì, cho nên ta cũng không có đặc biệt điều tra,” Tạp Thác Nhĩ buông tách cà phê xuống, “bất quá, ta tin tưởng, cho dù đi điều tra, cũng có thể không tra ra vật gì.”

“…Hắn dường như có thể cải trang thành ngoạn gia, biết chuyện xảy ra của ngoạn gia trong trò chơi, thậm chí ngay cả khẩu khí cũng có khả năng mô phỏng …” Tử La Lan nhớ lại trong di ích đụng phải hài tử kia.

“Đúng vậy, giống như linh hồn người chết, nó biết rõ tất cả mọi chuyện, có thể tiếp nhập vào bất cứ địa phương nào, thế nhưng có một chút hắn làm không được.” Tạp Thác Nhĩ nói.

“Là cái gì?” Tử La Lan lập tức hỏi.

“Hắn, tựa như u linh, không có cái bóng.” Tạp Thác Nhĩ nói, “cho nên lúc tất cả các ngoạn gia gặp được hắn, đều là tại trong sương mù, lúc hắn xuất hiện, lúc nào cũng có một tảng vụ.”

“Đúng vậy — vụ …” Tử La Lan kêu lên, “cho nên chúng ta nhìn không thấy bóng của hắn!”

“Tựa như linh hồn người chết.” Tạp Thác Nhĩ gật đầu, “vụ ngăn chặn ánh dương quang, cho nên không có cái bóng.”

“Quả thực giống như phim kinh dị!” Tử La Lan phẫn nộ nói, “cư nhiên trong trò chơi làm sự kiện khủng bố, ta muốn tìm ra hắn!”

“… La Lan,” Tạp Thác Nhĩ có chút đau đầu nhìn Tử La Lan phẫn nộ, dưới tình huống thông thường, đều không phải cảm thấy đáng sợ sao…”mặc kệ thế nào, vong linh xuất hiện, nhất định là trong hệ thống có vấn đề, ta nghĩ rất có thể là vi rút … ngươi có thể tìm thử xem sao?”

“Ta có thể thử xem xem.” Tử La Lan phi thường sảng khoái đáp ứng Tạp Thác Nhĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.