Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 50



Ám Dạ Vị Ương trong mắt Tử La Lan chỉ là một hài tử không rành thế sự, đương nhiên, cũng đừng hi vọng Tử La Lan có bao nhiêu hiểu biết.

Hắn có một con mắt là nhìn không thấy, ánh mặt trời kia cũng chịu ảnh hưởng trên người hắn, đồng thời sưởi ấm cho hắn.

Hắn là một hài tử hồn nhiên, còn rất ôn nhu, xem ra rất khoái nhạc.

Lúc Tử La Lan nhìn hắn, hắn vẫn suy nghĩ, Ám Dạ Vị Ương nhất định có một gia đình hạnh phúc, bởi vì hắn có thể đối với ánh dương quang cùng những người xa lạ kia cười ôn nhu như vậy. Hạnh phúc của hắn có thể truyền cho người chung quanh, hắn còn có một sủng vật khả ái, có lẽ nói là một quyển sủng vật, ngoại trừ một ít chủ quan, tiểu thư cũng rất khả ái, tuy rằng hắn không thích An Nặc.

Ôn Bá cũng tốt lắm, đối với Ám Dạ Vị Ương như một đại ca ca, ôn nhu mà sủng nịch, luôn luôn tại khẩn yếu quan đầu bảo hộ hắn.

Chức nghiệp của bọn họ hiển nhiên cũng rất hợp, mục sư cùng kỵ sĩ, ngươi không thể lấy ra chức nghiệp nào xứng hơn.

Trong cái phòng bệnh rất lớn, Ám Dạ Vị Ương có vẻ nhỏ bé, da hắn tái nhợt đáng sợ, giống như thật lâu không được ánh mặt trời chiếu qua. Hắn nhìn qua rất gầy, đó là một loại bệnh trạng suy yếu, trên người hắn thiếu khuyết một chút sức chống đỡ gì đó.

Hắn quả thực không giống Ám Dạ Vị Ương trong trò chơi, Tử La Lan xém chút nữa cho rằng hắn nhận nhầm người — nhưng hiển nhiên hắn chính là Vị Ương.

“Ta không nhận ra ngươi, ngươi là ai?” thanh âm của Ám Dạ Vị Ương cùng trong trò chơi giống nhau, con mắt tử sắc nhìn hắn, hơi hơi có chút kinh ngạc.

“Ta là … La Lan, ách, ta nghĩ ngươi chưa từng thấy qua tạo hình thần chết của ta, nhưng ngươi khẳng định biết thiên sứ thỏ …” La Lan có chút bối rối đưa tay xem như tiểu cánh của mình, di động lên xuống.

“Thế nhưng … kia thế nhưng hệ thống sủng vật, mà ngươi …” Ám Dạ Vị Ương hoài nghi nhìn về phía Ôn Bá, “chúng ta hiện là đang ở trong hiện thực đi?”

“Đương nhiên,” Ôn Bá ôn nhu nói, “rõ ràng, Thương Chi Lan Môn có phương diện không chu toàn.”

“Kia thật là đáng tiếc,” Ám Dạ Vị Ương nói, “ngươi cũng là ngoạn gia sao? ta phải nói, hình dáng thiên sứ thỏ rất đáng yêu.”

Tử La Lan nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn nằm ở mép giường, có chút xấu hổ cười cười: “cám ơn, thoạt nhìn có chút sỏa.”

Ám Dạ Vị Ương cười rộ lên, Tử La Lan kinh ngạc nhìn hắn.

Nếu như trên thế giới có dáng cười của thiên sứ, kia hẳn là như vậy đi, Tử La Lan nghĩ, hắn đại khái cả đời không thể lộ ra dáng tươi cười như thế.

Từ bệnh viện đi ra, Tử La Lan vẫn bảo trì trầm mặc, ngoan ngoãn đi theo An Nặc ngồi lên xe.

Phong cảnh của Berne thị xẹt qua ngoài cửa sổ xe, nhưng không ánh vào trong mắt hắn.

“Vị Ương bệnh gì?” Tử La Lan bỗng quay đầu hỏi An Nặc bên cạnh.

“… Ta không biết.” An Nặc hơi hạ mi mắt xuống, “ta chỉ biết tên hắn là Cáp Đức Lan, là nhân vật trọng yếu của một quốc gia nào đó ở vùng Trung Đông.”

“Cái gì … Vị Ương là người Trung Đông … hoàn toàn nhìn không ra.” Tử La Lan kinh ngạc nói, “ngươi nói như vậy, Ôn Bá là người có khuynh hướng tướng mạo của người Trung Đông.”

“Bọn họ dường như đều là con lai,” An Nặc nhìn xe hướng khách sạn nói, “sau khi chúng ta đến Hắc Ám Thành một thời gian, bọn họ không hề login, có một ngày Ôn Bá lên nói cho ta biết, có lẽ mong ta đến Berne thăm hắn, có lẽ duy trì tâm tình tốt mới có lợi cho tình trạng bệnh.”

“Bệnh của hắn … rất nghiêm trọng sao?” Tử La Lan dè dặt hỏi, hắn thấy Ám Dạ Vị Ương trừ có chút tái nhợt ra còn có chút gầy, ngoài ra giống như không có tình trạng nghiêm trọng nào khác.

“Ôn Bá cũng không nói gì, có lẽ quan hệ đến tình hình quốc gia bọn họ… dù sao thế cục bên kia vùng Trung Đông rất phức tạp.” An Nặc không sao cả nhún nhún vai, “bất quá ta nghĩ, Ám Dạ Vị Ương hẳn là thành viên hoàng thất, bằng không sẽ không bảo mật như thế này.”

“Bệnh của hắn … sẽ tốt lên đi?” Tử La Lan hỏi.

“Ta làm sao …” sẽ biết, An Nặc vốn nghĩ như vậy, nhưng thấy Tử La Lan dè dặt chờ câu trả lời của y, y lại không đành lòng nói như vậy.

An Nặc trầm mặc nửa ngày, cuối cùng chìa tay sờ sờ đầu Tử La Lan, “Hắn sẽ tốt lên, ông trời sẽ phù hộ cho hắn.”

Tuy rằng An Nặc không tin ông trời, thế nhưng, hiện tại không thể nghi ngờ là cách an ủi tốt nhất.

Trong bóng đêm tại Berne có loại phong tình mê người, tảng đá kiến trúc cứng rắn, đường phố 2 bên dài dằng dặc, bao lơn đầu nhà thờ, vãn khởi kiến trúc đặc biệt, làm cho người ta phảng phất về với trời Trung Cổ lãng mạn.

Tài xế đưa bọn họ đến khách sạn cổ kính.

Tử La Lan đứng ở trước cửa sổ nhìn ra đường phố, An Nặc thì đang xem TV.

“Ngày mai vẫn đi bệnh viện sao?” Tử La Lan hỏi.

An Nặc quay đầu nhìn hắn một cái: “ngươi muốn đi một lần nữa sao?”

Tử La Lan ngoan ngoãn gật đầu.

“Xin lỗi, ngày mai chúng ta phải đi về,” An Nặc nói, “ngày mai trong công ty có một hội nghị quan trọng, ta phải trở về chủ trì.”

“Thế nhưng, thế nhưng … ta nghĩ, Ám Dạ Vị Ương nhất định muốn chúng ta tới thăm hắn lần nữa,” Tử La Lan bất mãn nói, “hắn sinh bệnh, chúng ta nên đi thăm hắn nhiều hơn.”

“… Thế nhưng ta còn có công việc,” An Nặc thở dài nói, “hiện tại chuyện trong công ty cũng rất phiền toái, ta phải làm cho bọn họ an phận …”

Tử La Lan ủy khuất mếu máo, ngồi ở trên sô pha không nói câu nào.

An Nặc chìa tay tắt TV, ngồi ở bên cạnh Tử La Lan, “Chúng ta nói đến chuyện khác, La Lan, ngươi ngày đó log out.”

An Nặc rõ ràng cảm giác được thân thể người bên cạnh cứng ngắt một chút, y quay đầu nhìn thiếu niên đang tránh né tầm mắt của mình.

An Nặc đang đợi hắn nói ra, thế nhưng thiếu niên tóc hắc sắc kia một bộ dạng không mở miệng. Cho dù An Nặc tìm cả ngày, tại trong phòng lưu trữ tài liệu không công khai, mới phát hiện trong hồ sơ chỉ là một tờ giấy.

Không có tư liệu về gia đình, cũng không có chuyện tình trước khi vào công ty. Lúc hắn tiến vào công ty chỉ 11 tuổi, là một thiếu niên phi thường nhỏ tuổi.

Đây có thể xem như thuê lao động trẻ em phi pháp, cho nên về sau trong công ty, hồ sơ của Tử La Lan được xem là chuyện cơ mật, đương nhiên đây là quyền của chủ tịch, cũng không tính là bí mật gì.

“La Lan …” An Nặc có chút do dự nói, “ngươi rốt cuộc là cái thân phận gì, chuyện trước khi vào công ty đâu …ta cũng không phải xen vào việc riêng của ngươi, ngươi đương nhiên có thể không nói…”

Ngữ khí nghi vấn của An Nặc tuyệt đối rất ôn hòa, y dịu dàng chờ câu trả lời, dưới tình huống thông thường, y thông qua câu hỏi là có thể đạt được rất nhiều câu trả lời.

Tay y đặt vào trên vai Tử La Lan, bờ vai của hắn rất mảnh, khuôn mặt đặc biệt tinh xảo, hoàn mỹ như không tồn tại trong hiện thực.

Hắn mặt không chút thay đổi nghe An Nặc nói, đây vô phương log out cũng vô phương chạy trốn. Nếu như hắn giải thích rõ, An Nặc chỉ là, An Nặc có thể hay không minh bạch.

Thanh âm của An Nặc dĩ nhiên là ôn nhu như vậy, nhưng lại càng muốn cho hắn chạy trốn.

An Nặc còn đang nói gì đó, thế nhưng hắn một chút cũng không nghe thấy, xung quanh an tĩnh cực kì, chỉ có lòng mình đang vừa nhảy vừa nhảy. Cái thanh âm này rất có quy luật, mãi cho đến khi trước mắt một mảnh hắc ám.

xxxxxxxxxxxxxxxxx

An Nặc nhìn thiếu niên đang thiếp đi trên giường, y tá bên cạnh đang ghi lại những số liệu phức tạp.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” An Nặc quay đầu hỏi bác sĩ, “hắn làm sao vậy, khi ta cùng hắn nói chuyện, một chút phản ứng cũng không có…”

“Đừng có gấp, tiên sinh,” bác sĩ lập tức nói, “ngài biết hắn có bệnh sử gì không?”

“… Xin lỗi, ta không rõ ràng lắm.” An Nặc ngoan ngoãn trả lời bác sĩ.

“Ta nghĩ, cái này hẳn là bệnh liên quan đến tinh thần, hơn nữa đã xảy ra trong một thời gian.” Bác sĩ cẩn thận trả lời, “đương nhiên, đây chỉ là chẩn đoán sơ bộ, cụ thể tình huống còn phải cần hắn cùng bác sĩ câu thông.”

“Ngươi là nói, tinh thần hắn có dạng bị áp lực thần kinh các loại?” An Nặc dừng lại bác sĩ chuẩn bị ly khai.

“Đúng vậy,” bác sĩ buộc lòng phải nói, “không thể chịu kích thích, lực chống đỡ của hắn hiện giờ không cao, đương nhiên, đây cũng không phải nói năng lực chịu đựng của hắn kém cỏi, có thể là vì sinh hoạt trước đây của hắn tạo ra bóng ma — đương nhiên, trên cá nhân tôi suy đoán, thỉnh tránh cho hắn bị uy hiếp.”

“Nhưng ta có nhiều chuyện cùng hắn hảo hảo nói!” An Nặc trừng mắt vị bác sĩ kia.

Bác sĩ bất đắc dĩ nhún nhún vai, “Xin lỗi, kia chỉ có thể thỉnh ngài tận lực chú ý.”

“Hắn cần nghỉ ngơi bao lâu?” An Nặc lại hỏi.

“Chờ hắn tỉnh lại, nghỉ ngơi nhiều, một ngày là được,” bác sĩ nhìn thiếu niên trên giường bệnh nói, “cần phải chú ý chính là, loại tình huống này sẽ phát sinh một số tình trạng ngoài ý muốn.”

“Cái tình hình gì?”

“Ngươi biết mỗi người có năng lực chịu đựng không giống nhau,” bác sĩ ôn nhu nói, “cho nên, tốt nhất đừng để cho hắn tiến vào trạng thái này lần nữa.”

“… Mới có thể khôi phục sao?” An Nặc lại hỏi tiếp.

“Cái này phải xem mức độ nghiêm trọng, ta muốn tìm cho hắn bác sĩ giỏi.” Bác sĩ nói.

“Tốt, ta đã biết.” An Nặc thở dài, tiễn bác sĩ cùng y tá ra khỏi phòng bệnh.

An Nặc ngồi trước giường Tử La Lan nhìn hắn, cuối cùng thở dài, đi ra khỏi phòng.

“Này … là ta, xin lỗi, không thể trở về họp, có chút chuyện, được rồi, ngươi xem rồi làm đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.