Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 7



An Nặc nghiêm túc gật đầu, thật giống như Tử La Lan không có chút nào sai lầm có thể nói.

Đương nhiên là có kỹ năng này,Tử La Lan giống như nhẹ nhõm một chút. . . Nhưng vấn đề căn bản không phải ở đây!

Có kỹ năng như vậy , căn bản là vô địch, còn cái gì là đánh quái,trực tiếp cho một cục tuyết là xong,về phần cái Phượng Hoàng kia . . . Hiện tại cũng không còn hâm mộ rồi.

“Nhiệm vụ kia còn có thể làm không?” Tử La Lan đột nhiên hỏi.

“Tạp Thác Nhĩ nói, nhiệm vụ kia chỉ có thể làm một lần.” An Nặc nhún bả vai một cái, đem bảng kỹ năng tắt đi.

“Tất cả mọi người có thể làm?”

“Ta đã làm ,sau này không ai được làm nữa.”An Nặc nói, “Tạp Thác Nhĩ nói như vậy, hắn nói từ khi trò chơi bắt đầu trong mười năm cũng không có người nào làm được ,hiện tại bị ta làm được ,sau này không bao giờ có người làm được.”

“. . . Ẩn Tàng Nhiệm Vụ duy nhất a. . .” Tử La Lan nghĩ, vậy còn không sai biệt lắm, nếu là mỗi người cũng có thể làm, kia Dã Vọng quả thực sẽ phải đóng cửa .

Nghĩ tới đây, cậu nhanh chóng vui mừng,bởi vì nếu như An Nặc có cái kỹ năng này,vậy nó có thể không cần liều mạng luyện cấp nữa.Tùy tiện lựa chọn một nghề nghiệp, sau đó cậu đến ăn kinh nghiệm, tiến hóa là OK.

Tử La Lan nhất thời cười ra tiếng, An Nặc nhướng mày,không biết rõ sủng vật này rốt cuộc đang suy nghĩ gì, một hồi buồn bực, một hồi tức giận, một lát mặt mày hớn hở .

“. . . Hiện tại NPC cũng là như vậy đấy sao?” An Nặc xách lỗ tai Tử La Lan.

“Ta nói là không được xách tai ta nữa mà!” Tử La Lan lớn tiếng kháng nghị.

“Nhưng ngươi là thỏ!” An Nặc nói.

“Ta không phải !Ta vốn là Thiên Sứ. . .” Tử La Lan ủy khuất vô cùng, cậu vốn là thật sự là Thiên Sứ.

“Nhưng nhìn ngươi đứng lên càng giống thỏ.” An Nặc nói đúng trọng tâm .

“. . .” Tử La Lan mếu máo, khổ sở muốn chết. Nếu là có thể, cậu cũng không muốn làm sủng vật chỉ biết ăn kinh nghiệm a.Cậu biết Thiên Sứ có một kỹ năng so với Phượng Hoàng sử dụng tốt hơn ni. . .

“La Lan?”

“Hả?”Tử La Lan kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện mới vừa rồi tên lại là từ miệng An Nặc phát ra,”Ngươi gọi ta. . . Cái gì?”

“Ánh mắt ngươi làm ta nghĩ đến hoa Violet,nên gọi La Lan là tốt nhất.” An Nặc nhìn nó một hồi nói.

“Có thể hay không. . .” Có thể hay không đổi lại tên, cảm giác bị An Nặc gọi như vậy thấy là lạ .

“Nếu không gọi Thỏ cũng tốt,tùy ngươi.” An Nặc thả Tử La Lan lên bàn.

“. . . Vẫn là La Lan đi.”

Chờ An Nặc logout,Tử La Lan cũng logout.

Từ trong máy chơi game đi ra ngoài,phát hiện điểm tâm vẫn còn , bất quá đã sớm lạnh ,cậu chán ghét nhìn điểm tâm lạnh ngắt này một cái.Sau đó đưa tay vứt chúng vào thùng rác.

Phía ngoài trời đã sáng, bởi vì trò chơi sẽ chiếm dụng thời gian thực tế, nhưng nó vừa có sức quyến rũ tuyệt vời cùng buôn bán tài phú, cho nên ở niên đại này,mọi người ở trong trò chơi phần lớn thời gian.

Cho nên máy chơi game tiến hành cải tiến đại lượng , có thể đi vào trò chơi , nó hoàn toàn có thể làm cho đầu óc của người nhận được nghỉ ngơi nguyên vẹn . Cũng chính là giấc ngủ theo lời mọi người .

Chơi tám giờ,cùng ngủ tám giờ hoàn toàn giống nhau,như vậy cho dù là công việc bận rộn, cũng có thể lúc ngủ mà không làm trễ nãi trò chơi, hơn nữa so với giấc ngủ chất lượng thậm chí tốt hơn.

Cậu đứng sát cửa sổ,ôn nhu nhìn ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả gian phòng.. Bởi vì đây là tầng tổng bộ cao cấp của Thương Chi Lan Môn ,cho nên Tử La Lan gian phòng phạm vi nhìn vô cùng trống trải.

Giống như cả thành thị đang ở dưới chân của mình .

Cậu nhớ tới lần đầu ,cảm giác như vậy mang lại cho cậu rung động trước nay chưa từng có, mà bây giờ cậu đã tập mãi thành thói quen.

Cậu duỗi lưng một cái, đi vào phòng tắm bên cạnh tắm rửa rồi chuẩn bị ăn điểm tâm.

Phòng ăn Thương Chi Lan Môn chia làm nhiều loại, phòng ăn công nhân viên bình thường cùng phòng ăn nhân viên kỹ thuật ,mà tổ khai phá trò chơi có phòng ăn riêng một mình.

Công ty quy định buổi sáng chín giờ rưỡi đi làm, hiện tại mới hơn tám giờ,cho nên Tử La Lan lúc đến phòng ăn vẫn chưa có ai.

“. . . Ô mai bánh pút-đing, sandwich, còn có Hồng Trà, cho ta một quả cam.” Tử La Lan nói,bởi vì tổ khai phá đặc biệt, cho nên thức ăn tất cả đều là miễn phí , hơn nữa hai mươi bốn giờ cung ứng điểm tâm cùng nước trái cây.

Người phía sau nhanh chóng làm cho Tử La Lan bữa ăn thật sớm, do dự một chút, cho thêm một lọ sữa tươi mới.

Tử La Lan cám ơn, cầm mâm thức ăn đến gần cửa sổ .

Cửa sổ bên kia đại sảnh, đã có chút ít nhân viên làm việc vội vã chạy tới đi làm.

Tử La Lan nhấp một hớp Hồng Trà, nhìn bọn họ vẻ mặt vội vàng .Ông chủ cho tiền công vĩnh viễn không phải dễ cầm, thật giống như trừ Tử La Lan ra,nơi này mỗi người đều bề bộn nhiều việc.

Cậu nhìn bọn họ vội vàng tiêu sái đi tới, nhàn nhã uống một hớp Hồng Trà.

“Buổi sáng tốt lành, ” có người đi tới, ngồi đối diện Tử La Lan,Tử La Lan giương mắt nhìn một chút, là thành viên tổ khai phá Tạp Thác Nhĩ.

Cậu thiếu chút nữa bị hắn làm sặc trà,cậu miễn cưỡng đem trà nuốt xuống, sau đó gật đầu: “. . . Buổi sáng tốt lành.”

Tạp Thác Nhĩ bộ dạng trên thực tế cùng trong trò chơi không sai biệt lắm, bất quá hắn hình như cùng quân trang chế phục thoạt nhìn thích hợp hơn .

Tóc ngắn màu bạc dưới ánh nắng sáng sớm hạ phiếm nhu hòa , ánh mắt màu đỏ sậm dưới bóng râm cơ hồ gần thành màu đen.Hắn mặc áo sơ mi màu trắng,vẻ mặt vẫn trầm tĩnh tự chế.

Hắn trong bàn ăn chỉ có bánh mì nướng cùng cà phê và một quả táo.

“Ngươi hình như là ăn rất ít?” Thức ăn trên bàn đối lập với mình,Tử La Lan không nhịn được nói.

“. . . Bởi vì ta làm GM, cho nên không cần ăn quá nhiều đồ.” Tạp Thác Nhĩ nhẹ nhàng nói.

Bởi vì có một số người trường kỳ trầm mê ở trong trò chơi, cho nên máy chơi game khai phá thương nhân thậm chí ở trong máy chơi game cấp dịch dinh dưỡng .Qua mười giờ, dịch dinh dưỡng sẽ tự động đưa vào thân thể con người, cho nên người chơi trường kỳ đều chuẩn bị dịch dinh dưỡng trang bị đầy đủ trong bình máy chơi game .

Làm GM, online thời gian khẳng định rất dài, cho nên dịch dinh dưỡng là ắt không thể thiếu , giống như Tạp Thác Nhĩ không cần ở bữa ăn sáng ăn quá nhiều.

“Đúng rồi, Tạp Thác Nhĩ ngươi biết Ẩn Tàng Nhiệm Vụ là cho kỹ năng gì không?”Tử La Lan hỏi.

Tạp Thác Nhĩ ngẩng đầu lên, cặp mắt đỏ sậm cơ hồ gần màu đen, làm hắn thoạt nhìn sức quyến rũ phi phàm, “Ngươi là ở hỏi thăm cơ mật trò chơi sao?”

“Ta chỉ là tò mò. . .” Tử La Lan nhỏ giọng nói.

Tạp Thác Nhĩ khóe miệng cong lên: “Có rất nhiều.”

“Có biết. . . Ách, nhiệm vụ có kỹ năng một chữ không?”Tử La Lan lại hỏi.

“Nhân viên trên mạng đã công bố ,vẫn còn một cái vẫn chưa có ai làm.”Tạp Thác Nhĩ nói.

“Là cái gì?”

“Không biết, chỉ có nhiệm vụ đã kích hoạt rồi, chúng ta mới có thể biết, ” Tạp Thác Nhĩ nói, “Mười năm , nhiệm vụ thứ ba mới gần đây kích hoạt,không nghĩ tới lại ở Tân Thủ thôn .”

Dĩ nhiên, trong dã vọng on­line tân thủ không phải là xuất hiện ở Tân Thủ thôn ,mà là trong học viện, bất quá đương thời cũng thịnh hành như vậy.

“Những cái kia có kỹ năng gì?Ta chưa từng nghe nói qua.” Tử La Lan tò mò nói, “Nhân viên trên mạng có biết?”

“Ngươi không có nghe nói là bởi vì ngươi chưa bao giờ lên mạng nhân viên.”Tạp Thác Nhĩ đương nhiên nói, “Những kỹ năng kia vô cùng lợi hại,nhân viên trên mạng không có công bố tất cả tên,nhưng là người chơi thâm niên tâm lý nắm chắc. . . Ngươi bắt đầu quan tâm những vấn đề này rồi?”

“Chẳng qua là tùy tiện hỏi hỏi, ” Tử La Lan lập tức nói, “Có chút kinh ngạc mà thôi.”

“Đó là kỹ năng độc nhất vô nhị trong trò chơi ,người chơi xếp hạng thứ nhất có chính là Phong kỹ năng.” Tạp Thác Nhĩ bỗng nhiên nói, sau đó hơi thâm ý nhìn Tử La Lan một cái.

“Cái kia. . . Ta nên trở về phòng máy chủ.”Tử La Lan từ trên ghế đứng lên, ánh mắt Tạp Thác Nhĩ làm cậu không quá tự nhiên.

“Ừ, tạm biệt.” Tạp Thác Nhĩ ôn nhu nói

Tử La Lan do dự một chút, đem ô mai bánh pút-đing trên bàn ăn không động thả vào trong khay Tạp Thác Nhĩ nói:”Cái kia, cho dù có dịch dinh dưỡng ,cũng cần ăn chút đồ ngọt.”

Tạp Thác Nhĩ ngẩn người, nhưng ngay sau đó cười cười: “Cám ơn.”

Tử La Lan cầm lấy khay thức ăn còn dư lại ,thuận tay đưa vào phòng ăn công nhân viên bên cạnh .

Cậu nhớ tới bộ dạng Tạp Thác Nhĩ trong trò chơi ,hình như cùng trong hiện thực không kém là bao nhiêu, chỉ bất quá mới vừa rồi,cậu cũng là lần đầu tiên thấy Tạp Thác Nhĩ cười, cái tên kia luôn là một bộ dạng lãnh mạc .

***********************************

Tử La Lan trở lại phòng máy của mình,mở ra Computer nhỏ bên cạnh bắt đầu lên mạng,trên mạng nhân viên tại Dã Vọng on­line ,quả nhiên thấy chút ít kỹ năng này.

Trong Dã Vọng on­line kỹ năng độc nhất vô nhị ,gần đây mới xuất hiện loại kỹ năng thứ ba — Tuyết.Đó chính là kỹ năng của An Nặc,Tuyết yên tĩnh mà ôn hòa , kỹ năng có diện tích lực sát thương cực lớn.

Loại kỹ năng này học xong sau này cũng sẽ không biến mất, hơn nữa trong dã vọng on­line một khi Ẩn Tàng Nhiệm Vụ được kích hoạt,sau này sẽ không xảy ra nữa.

Nói cách khác kỹ năng “Tuyết” này, từ nay về sau chỉ An Nặc mới có.

Mạng lưới nhân viên cũng không có ghi chú rõ kẻ có được là ai, cũng không có ghi chú rõ là kỹ năng hình thức thế nào,chẳng qua là giống như An Nặc bật bảng kỹ năng lên miêu tả một chút.

Phong: có Thiên Không, lục địa còn có đại dương, có mặt trời,mặt trăng cùng với Ngôi Sao. Vĩnh viễn sẽ sẽ không yên tĩnh an nhàn ,lưu lạc xung quanh,mang theo yêu thương cùng cố sự,lắng nghe thế giới thanh âm.

Từ trên mặt chữ xem ra, tựa như từng câu thơ,một chút cũng nhìn không ra cách dùng kỹ năng , quả nhiên vẫn là nên hỏi Tạp Thác Nhĩ hay Tạp Lạc Tư tốt hơn ni?

Hỏa: ẩn giấu dưới vu địa hồng liên chi hoa, nở rộ cung điện hắc ám bất diệt,thay thế mặt trời chiếu sáng hết thảy âm mưu, thanh trừ hết thảy tội ác thế giới .

Hỏa kỹ năng cũng là như thế, cuối cùng một nhóm là tuyết,cái này là kỹ năng mấy ngày gần đây mới vừa kích hoạt.

Tuyết: tuyết bao trùm tội ác cùng huyết tinh,diện tích cả vùng đất chậm chạp phiêu lạc,mang theo từ bi cùng tân sinh.

Tuyết kỹ năng miêu tả cùng kỹ năng An Nặc giống nhau, thoạt nhìn mang theo lực lượng sâu không lường được .

Nếu như tứ đại kỹ năng là dựa theo tứ đại nguyên tố tạo thành ,kia cuối cùng còn một kỹ năng chưa xuất hiện hẳn là” thổ” hay là” địa” .

Tạp Thác Nhĩ từng nói qua, người có kỹ năng “Phong” là người xếp hạng nhất bảng server tên là Kiêu ngạo,Tuyết kỹ năng là An Nặc, về phần Hỏa, Tử La Lan cũng không rõ ràng .Thoạt nhìn cái trò chơi này mặc dù là cậu sáng tạo , nhưng tổ khai phá lập rất nhiều thứ ở bên trong.

Tử La Lan tắt Computer, nằm chết dí trên ghế sa lon bên cạnh nghĩ ,cái kỹ năng gọi “Tuyết” này,bông tuyết khinh nhu phiêu vũ ,cùng An Nặc là ngoài ý muốn tương xứng , nhìn qua rất ưu nhã, nhưng ngoài ý muốn lạnh như băng.

Cậu khẽ nhắm mắt lại, hiện tại không thể ngủ, trong máy chơi game có thể nhận được chất lượng ngủ rất cao. Bỗng nhiên đồ vật lạnh như băng chạm tới cánh tay cậu, cậu biết đây là cái gì, nhưng là cũng không có mở mắt.

Vật kia theo cánh tay cậu nhẹ nhàng trở về,sau đó vòng qua cổ của cậu.

Từ La Lan mở mắt cười rộ :”Ngươi nghĩ mưu sát ta sao?”

Một đoạn dây điện lạnh như băng quấn quanh trên người cậu,cái loại cảm giác lạnh đặc biệt của máy móc làm Tử La Lan rùng mình một cái.

Cậu tự tay đụng đụng dây điện quấn quanh cổ,nó biết điều một chút buông cổ Tử La Lan ,nhưng vẫn quấn quanh trên cánh tay cậu,một bộ dạng không muốn rời đi .

Tử La Lan mặc nó quấn quanh lấy, cầm lấy tiểu thuyết trên bàn nhỏ xem.

Đó là một quyển tiểu thuyết Võng Du .

“Ai, chức nghiệp như vậy đặt ra sẽ không phá hư cân bằng của trò chơi sao?” Tử La Lan lầm bầm lầu bầu vừa nhìn vừa nói, “. . . Không thể nào, có kỹ năng như vậy ,ai còn đi luyện chức nghiệp chứ. . .”

Tiểu thuyết khống có tí chân thực,cậu nghĩ ,mình quả nhiên không thích hợp xem tiểu thuyết Võng Du a.. Nghĩ đi nghĩ lại ngủ mất tiêu.

Tử La Lan cũng không phải thật buồn ngủ, chẳng qua là tiểu thuyết quá vớ vẩn.

Bỗng nhiên một trận thanh âm “Tíc Tíc”đem cậu đánh thức, cậu từ trên ghế salon ngồi dậy, biết An Nặc đã login .

“Làm sao bắt kịp chứ. . .” Tử La Lan nhẹ giọng oán trách, sau đó mới phát hiện, trên người mình đang đắp một cái thảm,mà kia đoàn dây điện giống như sủng vật vòng tại phía trên, như đang lo lắng thảm rơi.

“Cám ơn, ” cậu vỗ vỗ đoàn dây điện, từ trên ghế salon , đem tiểu thuyết ngu ngốc kia ngổn ngang để ở một bên.

Đứng lên, Tử La Lan duỗi lưng một cái ,tiến vào máy chơi game.

Mở mắt cảm thấy đầu óc choáng váng , thật vất vả tập trung tầm mắt, mới phát hiện An Nặc đang lay mình.

“Hệ thống giảm xóc không khỏi quá chậm.” An Nặc ai oán nói.

“Cái gì nha, đều do ngươi lay ta hôn mê.” Tử La Lan ồn ào , từ trong tay An Nặc thoát đi ra ngoài, “Coi như là sủng vật,nhưng cũng có nhân quyền !

“Sủng vật vừa không tính là người, tại sao có thể có nhân quyền?” An Nặc giễu cợt nó.

Tử La Lan lỗ tai run lẩy bẩy ,tỏ vẻ mình mãnh liệt bất mãn, đối phương dĩ nhiên sẽ không đem bất mãn của cậu thả vào trong mắt.

Cậu từ trên giường nhảy xuống, sau đó động cánh bay đến bên cạnh trên bàn nhỏ, sau đó” khụ khụ” hắng giọng một cái.

An Nặc cười lạnh một tiếng: “Ngươi làm gì thế không trực tiếp từ nơi này bay đến nơi đó?”

Tử La Lan hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, vì vấn đề khắc nghiệt này mà tức giận,cậu mới vừa rồi chẳng qua là quên mất mình có thể bay mà thôi.

“Cái kia. . .” Tử La Lan vội ho một tiếng, “Chúng ta nói chút chuyện đứng đắn ,chúng ta đi học viện Trung Đình một chút đi?”

“Đây chính là chuyện đứng đắn ngươi nói?” An Nặc nhíu mày.

“Điều này rất trọng yếu, ta biết nơi đó có một Ẩn Tàng Nhiệm Vụ. . .” Tử La Lan hạ giọng ngưng trọng nói, “Rời đi học viện ,cũng không có thể về tới đây rồi, cho nên chúng ta phải đem cái kia Ẩn Tàng Nhiệm Vụ làm . .”

“Có phần thưởng gì?” An Nặc hỏi.

“Một thanh thần binh, hãy nghe ta nói, ” Tử La Lan bày ra một bộ vẻ mặt nghiêm túc, mặc dù nhìn vẻ mặt An Nặc rất muốn cười ,biết mình bây giờ vẻ mặt nghiêm túc có lẽ rất buồn cười, bất quá cơ hội cũng không nhiều.

“Thần binh sao?”

“Thần binh là trong trò chơi số lượng không nhiều lắm là trang bị hiếm có, rất ít có thể đoạt được.” Tử La Lan nhảy lên vai An nặc,”Ngươi. . . Thích dùng vũ khí gì?”

“. . . Sao cũng được”

Xong khóa lý thuyết của Tạp Thác Nhĩ,bọn họ đến học viện Trung Đình.

Trung Đình được cây cối vây quanh, gió mang đến mùi hoa từ phương xa .

Học viện Trung Đình chẳng qua chỉ là chuyển cảnh,thoạt nhìn không có bất kỳ tác dụng gì,cho nên Trung Đình không có mấy người.

“Nhiệm vụ ở đây?” An Nặc một bước vào Trung Đình .

Tử La Lan không bình yên nhìn hắn một cái, sau đó vươn ra ngón tay ngắn ngủn chỉ vào một thân cây ở giữa Trung Đình nói: “Ở đây.”

An Nặc đi tới bên cạnh cây kia.Cây này rất cao lớn, toàn bộ tin tức hình ảnh đem cây này cùng thật không có cái gì khác nhau.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân cây, đường vân thô ráp cùng năm tháng lưu lại dấu vết. An Nặc nhẹ nhàng vuốt ve, có chút kinh ngạc trò chơi có thể làm được trình độ rất thật như thế này.

“Hãy đọc theo ta .”Tử La Lan ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói.

“Cái gì?” An Nặc hỏi.

“Cây này thoạt nhìn thật cô đơn a.”Tử La Lan ở bên tai An nặc nói, “Đọc theo ta.”

Lời An Nặc vừa dứt ,hệ thống liền hướng hắn phát ra tin nhắn.

“Kích hoạt Ẩn Tàng Nhiệm Vụ ‘Cây song sinh’,xin hãy cố gắng.”

“Cây song sinh?”An nặc nhíu mày, “Kế tiếp phải làm gì?”

“Hình như là. . . Phải ngồi chờ ở tàng cây 60 mấy giờ thì phải?” Tử La Lan có chút áy náy nhìn An Nặc nói, “Thời gian trong trò chơi là 2:1, nói cách khác lấy thời gian thực tế tính toán, ba mươi mấy giờ không thể rời khoang thuyền trò chơi . . Ngươi có thể không?”

“Ba mươi mấy giờ?”An Nặc nhướng mày,”Ta có rất nhiều chuyện phải làm. . . Ngươi xác định phần thưởng phong phú ?”

“Thần binh ,đó là đương nhiên là phần thưởng phong phú nhất cả trò chơi !”Tử La Lan thề son sắt bảo đảm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.