Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 9



“Sáu mươi giờ kết thúc rồi. .” An Nặc nhìn cột thời gian nhiệm vụ đặc biệt đang đếm ngược kết thúc,cả cột Ẩn Tàng Nhiệm Vụ trống trơn,cũng không có hiện lên nhiệm vụ tiếp theo.

“Kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?” An Nặc xách Tử La Lan từ trên đầu xuống.

“Ta chỉ biết cách kích hoạt nhiệm vụ. . .” Tử La Lan nhỏ giọng nói, một bộ dạng ” ta chỉ là trẻ con” ,nhắc nhở An Nặc không thể đối xử hung bạo với cậu.

“Cái gì. . . ?” An Nặc nhìn cậu,vừa định nói chuyện, một trận gió thổi qua .

Đây là một trận gió lớn, thiếu chút nữa đem Tử La Lan thổi bay,quyển sách bên cạnh cậu thổi sột soạt tác hưởng.Trận gió này cũng không lãnh không làm người ta lo lắng, chỉ là có chút làm cho người ta kinh ngạc, tại sao vào lúc này bỗng nhiên xuất hiện.

“Buổi chiều tốt lành,anh tuấn tiên sinh.” Một thanh âm ưu nhã truyền đến, Tử La Lan ngẩng đầu nhìn đến một nữ nhân xinh đẹp.

Nàng hiển nhiên không phải là người chơi xinh đẹp gì,nàng cả người cũng là lục sắc , bao gồm đôi môi cùng ánh mắt. Nàng có một mái tóc thật dài lục sắc ,giống như dây leo trên cây khô bên cạnh khỏa đại thụ .

Nàng mặc một cái váy dài màu xanh nhạt ,kiểu dáng bình thường, nhưng từ dưới váy vươn ra rễ cây,chúng nó vẫn quấn quanh rễ cây,thật giống như chúng vốn chính là cùng một chỗ .

Tử La Lan có chút kinh ngạc nhìn nữ nhân này, trên mặt của nàng không chút biểu tình, là một loại bản năng đờ đẫn, nhưng thanh âm nhưng vô cùng ôn hòa hữu lễ.

“Nhiệm vụ tiếp theo.”Tử La Lan rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

An Nặc nhìn nó một cái cũng không có nói cái gì, chẳng qua là nhìn cái NPC kỳ quái này.

“Nhìn ngươi đứng thật tịch mịch,có để bụng ta bỗng nhiên quấy rầy không?” Nữ nhân kia nói vô cùng ôn hòa, mặc dù biểu đạt ý tứ khiêm tốn ,nhưng là trên mặt vẫn là vẻ mặt đờ đẫn .

“. . . Ngươi đã quấy rầy.” An Nặc nói, tuyệt không nể tình, sau đó từ trên mặt đất đứng lên, đưa tay vỗ vỗ bụi đất,Tử La Lan trở lại bả vai An Nặc,cậu tựa hồ phi thường hài lòng vị trí này.

“Ta cảm thấy thật xin lỗi, ” nữ nhân dùng giọng xin lỗi nói, “Ngài vẫn đứng ở dưới tàng cây, ta không xác định ngài có giống ta tịch mịch hay không,nhưng là. . . Ngài có thể giúp ta một chuyện chứ?”

“Có phần thưởng gì?” An Nặc vô cùng trực tiếp hỏi.

“Ngươi hẳn là nên đáp ứng nàng trước . . “Tử La Lan trên bả vai hắn nhỏ giọng nói thầm, nhưng hắn là chủ nhân của cậu ,cũng không có chọn lựa ý kiến gì.

“Dĩ nhiên, ta sẽ vì ngài biểu đạt lòng biết ơn tối cao ,ngài sẽ thích lễ vật của ta . . Trước đó, ngài có thể nghe một chút thỉnh cầu của ta chứ?” Nữ nhân nhẹ nhàng nói, nàng mang ánh mắt lục sắc nhìn An Nặc.

“Ngươi nói đi.” An Nặc nói.

“Ta. . . Sống thật đã lâu, từ lúc học viện còn chưa kiến thành cũng đã ở nơi này ,” nữ nhân trầm mặc một hồi nói, “Trên cái thế giới này, sinh mệnh đều bắt đầu cùng một chỗ,thí dụ như huynh đệ tỷ muội …, loài người sẽ có huyết mạch thân duyến,chúng ta cũng có, ta có một người muội muội, ngài có thể giúp ta tìm được nàng chứ?”

“Xin chờ một chút, ” Tử La Lan trên bả vai An Nặc nói, “Một người muội muội? Các ngươi làm sao xác định quan hệ thân thuộc ,tại sao chỉ có một muội muội ,nếu như là hạt giống,đây không phải là hẳn là có thật nhiều huynh muội à. . .”

An Nặc hướng Tử La Lan trừng mắt, Tử La Lan lời tự động tiêu tán.

Nữ nhân lục sắc cũng không thèm để ý lời Tử La Lan,tiếp tục chủ đề chính :”Chúng ta là cây song sinh ,thời điểm học viện kiến thành , ta bị nhổ trồng tới đây, mà muội muội của ta thì ở lại cố hương .”

“Cố hương? Không phải là phụ cận chỗ này à?”Tử La Lan hỏi.

“Có chút xa, ta sẽ đưa các ngươi đi — nếu như các ngươi nguyện ý giúp ta.”Nữ nhân nói.

“Cây song sinh? Chỉ cần nhìn thấy muội muội ngươi là được rồi sao?” An Nặc hỏi.

“Đúng vậy, ” nữ nhân vươn tay, một cái tay khác nhẹ nhàng nâng lên tay An Nặc , giữa tay hạ xuống một hạt giống màu đen, “Xin đem cái này giao cho nàng, có thể chứ ?”

An Nặc nhìn hạt giống màu đen kiên ngạnh ,sau đó quay đầu nhìn Tử La Lan : “”Đáp ứng nàng, là có thể tiếp nhận nhiệm vụ sao?”

Tử La Lan nhanh chóng gật đầu, mặc dù không rõ mức độ khó của nhiệm vụ này ,bất quá nếu là Ẩn Tàng Nhiệm Vụ của tân thủ , chắc không quá khó .

“Vậy cũng tốt, ta đáp ứng .”Lời An Nặc vừa dứt, đồng hồ đeo tay liền phát ra thanh âm hệ thống nhắc nhở:

Đã tiếp nhận Ẩn Tàng Nhiệm Vụ: Cây Song Sinh. Đã nhận được vật phẩm nhiệm vụ :hạt giống cây song sinh.Độ khó nhiệm vụ đẳng cấp: B.Thời gian nhiệm vụ: 60 giờ.

“Cái gì? B?” Tử La Lan kinh ngạc nhìn nữ nhân: “Chờ một chút. . . Ngươi muốn dẫn chúng ta đi tới đâu?”

“. . . Bà Sa Thụ Hải.”Nữ nhân nhẹ nhàng nói, “Đó là cố hương của ta .”

“Bà Sa Thụ Hải?Đó cũng không phải là nơi tân thủ nên đi . .” Tử La Lan nói, “Có phải lầm hay không. . .”

“Gia hương của ta chính là chỗ đó. . . Xin giúp ta một chút đi,”nữ nhân vẻ mặt không chút thay đổi ,giống như thực vật ,trời sinh khuyết thiếu vẻ mặt,nhưng thanh âm cực kỳ bi thương, “Ta rất tưởng niệm muội muội, chúng ta vốn chính là cùng nhau , nhưng là. . . Cho nên van xin các ngươi, vô luận như thế nào đem tâm niệm của ta mang đi . .”

“Mở thông đạo.”An Nặc nói, cắt đứt lời nữ nhân.

Nhiệm vụ độ khó ’B’ a, có chút khoa trương,An Nặc!” Tử La Lan kêu lên, “Ngươi còn chưa có chuyển chức!”

“Mở thông đạo,nữ sĩ.” An Nặc không để ý Tử La Lan kêu gào.

Nữ nhân nhìn An Nặc, ánh mắt lục sắc vẻ mặt một chút cũng không có, sau đó nhẹ nhàng đọc chú ngữ, cả không gian một trận vặn vẹo rất nhỏ, sau đó trước mặt bọn hắn xuất hiện một khối bầu dục màu đen giống như cửa.

“Cửa sẽ duy trì trong một giờ, xin mau sớm tiến vào, ta cho các ngươi hạt giống có thể tùy thời từ nơi nào đi ra ngoài.” Nữ nhân nhẹ nhàng nói, “Nếu như muốn hủy bỏ nhiệm vụ…,xin trực tiếp đến chỗ ta trực tiếp hủy bỏ.”

“Ta trước có việc, chờ ta lên lại.” An Nặc đem Tử La Lan trên bả vai thả lên cỏ.

“Một canh giờ lối đi sẽ biến mất.” Tử La Lan lập tức nói “. . . Nó tương đương với 30 phút đồng hồ trong hiện thực,xin mau sớm trở lại.”

“Ta biết rồi.” An Nặc nhỏ giọng nói thầm một tiếng, cả người liền hiện ra màu xám trắng, Tử La Lan biết hắn đã logout .

Tử La Lan nhìn một chút cuốn sách dày bên chân , do dự một chút, cũng logout.

Tử La Lan logout nghỉ ngơi một tý,thế nhưng trên mạng lục lọi không ra thông tin nhiệm vụ kia ,lúc này mới nhớ tới, thì ra Ẩn Tàng Nhiệm Vụ chắc là không có ghi chép trên website.

Nhưng là vì độ khó “B” nhiệm vụ mặc dù là trong tân thủ học viện,ít nhất cũng phải tổ đội bốn người mới đủ .Mặc dù nhiệm vụ tân thủ độ khó “B” nhưng các cấp “B” cũng không có giống nhau,nhưng là đối với một mình An Nặc vẫn quá khó khăn.

Trong Dã Vọng online,để làm nổi bật tầm quan trọng của sủng vật, rất nhiều nhiệm vụ cũng là phải một mình hoàn thành . Mà mới vừa rồi cái Ẩn Tàng Nhiệm Vụ chính là phải một mình hoàn thành . . Cái này tốt lắm, ai cũng không trông cậy được.

Tử La Lan thở dài một hơi, may là còn có kỹ năng ” tuyết” ,bằng không. . .

Thời điểm Tử La Lan lần nữa tiến vào trò chơi ,An Nặc vẫn chưa login, thân thể màu xám tro bên cạnh,Tử La Lan nhìn cửa đi đến Bà Sa Thụ Hải .Nữ nhân lục sắc bên cạnh an tĩnh, vẻ mặt một chút cũng không có.

Tử La Lan hướng phía trước mấy bước,cánh cửa màu đen không gian an tĩnh không có một chút hơi thở, lại không thấy bên trong lộ ra ánh sáng nào.

Tựa như một mặt gương màu đen ,mà ở bên cạnh chính là nữ nhân lục sắc tựa như một đồ trang sức.

“Này, chớ gần như vậy.” Thanh âm An Nặc phía sau xuất hiện,Tử La Lan cảm giác lỗ tai mình bị kéo thô bạo .

“Đau!” Tử La Lan chân ngắn loạn đạp tỏ vẻ bất mãn của mình.

“Xin lỗi, ” An Nặc không hề có thành ý nói một câu, “Muốn đi vào à.”

“A? Cái gì. . .” Tử La Lan thanh âm bị vùi lấp trong một trận lạnh lẽo.

Chờ lúc cậu mở mắt ,cậu và An Nặc đã đứng ở một nơi kỳ quái.

************************

Bà Sa Thụ Hải.

Trong trò chơi đặt ra,đây là hắc ám sâm lâm ,trong không khí lộ ra cái loại đặc biệt ẩm ướt của sâm lâm đã hồi lâu không thấy ánh mặt trời băng lãnh khí tức.

“Có chút lạnh . .” Tử La Lan nhỏ giọng nói.

“Trên người của ngươi có lông dày.” An Nặc nói một câu, nhưng vẫn đem Tử La Lan ôm vào trong ngực,độ ấm đặc biệt của thân thể con người khiến cậu cảm thấy thư thích, nhất là ở nơi này có chút lạnh lẻo .

“. . . Đây chính là Bà Sa Thụ Hải sao?” An Nặc ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt,phát sinh trong nháy mắt làm cho hắn thực sự nghĩ đây là trong biển rừng cổ thụ.

Nơi này chỉ có lờ mờ ánh sáng từ khe lá rơi xuống , những cây này thoạt nhìn cổ xưa mà tráng kiện, hơn nữa còn thẳng tắp cao lớn. Cao hơn mười thướcnhánh cây rất dài,lá cây dày cộm nặng nề đem ánh sáng phía ngoài toàn bộ che lại. Có lẽ cũng là bởi vì ánh mặt trời không vào được, nơi này mới phát sinh ra bóng tối.

“Bọn họ làm sao không chặt bớt cây ở đây đi?”Tử La Lan không khỏi oán trách ,Bà Sa Thụ Hải là vì một Ẩn Tàng Nhiệm Vụ mà chuẩn bị,cho nên tài liệu phía chính phủ cũng không có cái thông tin để dự đoán trước.

“Chúng ta nên đi đâu?” Tử La Lan ở trong ngực An Nặc hỏi, “Cái chỗ này tuyệt không đáng yêu chút nào.”

“Nơi này chỉ có một con đường.” An Nặc nói, hơn nữa dọc theo đường đi thẳng về phía trước.

Mảnh đất Thụ Hải này một chút cũng không có dấu hiệu có người đi lại,duy nhất con đường cực kỳ bóng loáng, tuyệt không giống con đường mà người tạo ra,Tử La Lan có chút không yên.

“Ta cảm thấy được có chút không đúng, ” Tử La Lan nói, “Nhiệm Vụ tân thủ cũng sẽ không khó như vậy. . . Hay là chúng ta trở về thôi?Dùng cái hạt giống có thể đi trở về. . .”

“Nhưng là ta muốn có thần binh a.” An Nặc chẳng hề để ý nói.

“Những nhiệm vụ khác cũng có a.” Tử La Lan nói.

“Đối với ta không thể bỏ đi cơ hội.”An Nặc nói, “Như đã đón nhận ủy thác, ký kết hiệp nghị, không có đạo lý còn không có đánh liền rời đi .”

“Đây là cái nguyên tắc gì?” Tử La Lan kỳ quái hỏi.

“Nguyên tắc nghề nghiệp.” An Nặc lộ ra một cái mỉm cười lễ phép.Mặc dù Tử La Lan cảm thấy nụ cười của hắn có chút kỳ quái,nhưng thoạt nhìn mang theo một cỗ hàn ý.

“Được rồi. . .” Cậu thỏa hiệp lùi về trong ngực An Nặc,không hề phát biểu ý kiến gì nữa.

Trong Thụ Hải một chút gió cũng không có, Tử La Lan không hiểu rõ tại sao muốn đem nơi này xưng là Bà Sa? Rõ ràng là lạnh như băng cùng yên tĩnh ,bọn họ dọc theo đường đi tới cũng không đụng phải bất kỳ vật gì.

“Lữ nhân đến từ phương xa, xin ở chỗ này dừng bước.” Từ rừng cây phía sau đi ra một người . Hắn so với An Nặc thấp hơn một cái đầu, cả người dùng áo choàng màu đen bao lại, chỉ có thể nghe được thanh âm của hắn.

Hắn nói rất đúng ngôn ngữ thông dụng,nhưng là nghe quái dị, giống như là một loại loài bò sát phát ra thanh âm tê tê ,cường ngạnh vặn vẹo thành một loại tiếng nói loài người .

“Xin lỗi, chúng ta muốn đi bên trong tìm một cái cây.”An Nặc nói.

“Phía ngoài có rất nhiều.” Người kia tiếp tục dùng một loại giọng điệu mao cốt tủng nhiên phát ra cảnh cáo, “Mời hiện tại trở về .”

“Chưa hoàn thành nhiệm vụ.”An Nặc vừa dứt lời, lấy tốc độ mà Tử La Lan không cách nào thấy rõ rút ra bội kiếm bên hông , trực tiếp đâm vào thân thể người kia ,sau đó nhanh chóng rút kiếm nhảy ra.

“Trời ạ! Ngươi căn bản không biết hắn là ai !” Tử La Lan ở trong ngực An Nặc kêu lên, mặc dù mới vừa rồi động tác An Nặc nhanh chóng mà chính xác, xuất thủ không khỏi có chút khinh suất.

“Dù sao cũng không phải là người chơi.”An Nặc một bộ không sao cả nói, “Nhìn.”

Tử La Lan hướng người áo đen kia nhìn lại,thấy người áo đen trên đầu xuất hiện một nhánh HP màu đỏ ,cấp tốc giảm xuống, cuối cùng thành công, thân thể người áo đen kia lập tức mềm nhũn ngã xuống.

“Là quái . . .” Tử La Lan nói, nhưng là kinh nghiệm hai người một chút cũng không động,lúc trước chuyển chức ,đến cấp mười lăm sau này mới không nhận được kinh nghiệm.

“Tên vô lễ.”Một trận thanh âm nổi giận từ phía sau cây truyền tới, dưới ánh sáng ảm đạm ,một đoàn người áo choàng đen bước ra.

An Nặc dùng bội kiếm thật dài nhẹ nhàng đẩy ra người mới vừa chết ,ở phía dưới áo choàng là thi thể Tích Dịch Nhân (rắn mối) .

Tựa như một con Tích Dịch học tư thế người , quanh thân bao trùm lấy lân phiến, Tử La Lan còn không có thấy rõ ràng vật kia, vật kia đã bị hệ thống quét sạch.

“Không phải là quái mạnh à.”An Nặc nhẹ nhàng nói, nhìn những Tích Dịch Nhân ở trong bóng tối nhẹ giọng nói chuyện với nhau .

“An Nặc!Dùng kỹ năng –” Tử La Lan lời còn chưa nói hết,tay An Nặc đã nhét Tử La Lan vào trong y phục.

An Nặc vung trường kiếm trong tay: “A, ta vừa lúc luyện tập kỹ xảo thực chiến .”

“Ta không muốn xem ngươi bị bọn họ phân thây. . .” Tử La Lan núp ở trong y phục nhỏ giọng nói, mặc dù đây là trò chơi, nhưng kinh khủng chính là kinh khủng, tựa như ngươi đang xem phim kinh dị ,chung quy nó cũng như hiện thực.

Cho nên Dã Vọng on­line nghiêm cấm đối với trẻ em dưới mười tám tuổi chơi.

Mặc dù cảm giác đau được thu hẹp lại,nhưng là cái loại cảm giác đau khi bị giết cùng xấu hổ sẽ để lại ấn tượng sâu sắc.

An Nặc trang bị tất cả đều là tân thủ học viện bình thường đều có, cũng không hiếm lạ.Lại không có giày tăng tốc độ, cũng không có vũ khí có lực công kích mạnh ,mặc dù có kỹ năng công kích phạm vi ” tuyết” ,nhưng là chủ nhân của cậu một chút cũng không giống sử dụng, chỉ muốn” tôi luyện kỹ năng” .

Những Tích Dịch Nhân càng tụ càng nhiều, không nghi ngờ chút nào, bọn họ thích hợp ở chỗ này sống, an tĩnh lại âm u ẩm ướt,trong không khí hiện đầy khí tức nồng hậu tanh hôi của bọn họ.

Bọn họ rốt cục chuẩn bị tiến công, mặc dù Tử La Lan không biết An Nặc nếu như không công kích ,bọn chúng là sẽ đem bọn họ làm như không nhìn thấy. Nhưng là ở chỗ này, kỹ năng quái vật thân hòa của Tử La Lan một chút dùng cũng không được,có lẽ những cấp bậc Tích Dịch đều ở cấp hai mươi lăm trở lên?

Những Tích Dịch vây quanh An Nặc,Tử La Lan biết bọn chúng thích dùng miệng cắn địch nhân, bởi vì cằm của bọn chúng cực kỳ có lực. Mặc dù là trò chơi, nhưng cậu tuyệt không nghĩ muốn thể nghiệm cái này,Tử La Lan nghĩ tới đã cảm thấy ủy khuất.

Một con Tích Dịch Nhân rốt cục hướng An Nặc xông tới,chuẩn bị cắn chân An Nặc, nhưng là một giây sau, đầu của nó liền ra ngoài, đầu rơi vào bên người bọn chúng.

Tử La Lan có chút kinh ngạc nhìn An Nặc,tên kia tuyệt không giống như tân thủ ở trò chơi,hơn nữa từ động tác đến tư thế ,hắn hiển nhiên vô cùng quen sử dụng kiếm,tư thế thậm chí có thể nói là hoàn mỹ vô khuyết.

Cậu rốt cuộc gặp được một người thế nào đây,chẳng qua là một ca ca tới trò chơi tìm muội muội, hay là người chơi thâm niên ?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: mọi người rất quan tâm nếu là không có vũ khí,La Lan thỏ thỏ sẽ bị An Nặc làm gì vật nhỏ khả ái quả nhiên làm người yêu thích o(≧v≦)o~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.