Võng Du Chi Nguyên Bảo Sấm Giang Hồ

Chương 11: Xán tiền xán hậu (cơm trước cơm sau)



Thái Thản Thành vẫn như trước náo nhiệt phồn hoa, đặc biệt là từ lúc chạng vạng, đại bộ phần người chơi đều trở về thành nghỉ ngơi, trong thành đã đông còn đông hơn! Để thuận tiện cho người chơi, một ít cửa hàng trong Hệ thống đều hoạt động 24/24, tỷ như Mạo Hiểm Hiệp Hội – nơi thông báo nhiệm vụ, khách ***, tửu lâu cùng với các thương ***, dược ***, vân vân… Cho nên, sau khi Nguyên Bảo cùng đám người Ngạo Thị Thiên Hạ trở về thành sau, liền trực tiếp đến Mạo Hiểm Hiệp Hội trả nhiệm vụ.

Nguyên Bảo cũng là lần đầu tiên đến Mạo Hiểm Hiệp Hội, nên không khỏi khắp mọi nơi đánh giá, quan sát. Tuy đã là buổi tối , trong đại sảnh của Hiệp Hội vẫn như cũ có rất đông người, phần lớn đều là đến trả nhiệm vụ. Nguyên Bảo dạo qua một vòng mới biết được, nguyên lại trong trò chơi còn có rất nhiều nhiệm vụ, còn được thưởng Kim tệ nữa, trước kia hắn đều chỉ cho rằng nhiệm vụ là phải do chính mình đi hỏi mới có được, tựa như ở Tân Thủ Thôn vậy, thì ra trong thành có một nơi chuyên thông báo các nhiệm vụ đang có ở địa phương đó! Xem ra, hắn quả nhiên vẫn là một con thái điểu thất bại! Nguyên Bảo ở trong lòng tự giễu, hắn về sau nên thường xuyên lên diễn đàn nhiều hơn, không thể mỗi lần chỉ liếc mắt qua cái bảng thứ hạng các cao thủ xong là tắt ngay.

“Tốt lắm, bây giờ trở về khách sạn, trước tiên cần bổ sung bão thực độ, sau đó những ai ngày mai phải đi làm đi học, đều phải thành thành thật thật logout!” Phạm Thiên ôn nhu cười nói, lại làm cho mọi người cảm thấy lạnh buốt; tất cả đều hiểu được, nếu dám phản đối lời của hắn, hậu quả tuyệt đối không dám tưởng tượng! Cho nên mọi người không ai dám kháng nghị, tất cả đều ngoan ngoãn làm theo.

“Phó bang tuyệt đối là ác quỷ, cho nên Tiểu Nguyên Bảo về sau nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần không cần chọc tới hắn!” Oa Oa Ngư nói nhỏ vào tai Nguyên Bảo.

“Oa —— oa ——” Phạm Thiên nhẹ nhàng bước ra phía sau Oa Oa Ngư, kêu lên hai tiếng làm Oa Oa Ngư sợ tới mức nhảy dựng lên ba thước, sợ hại quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Phạm Phó đại bang chủ đang nhìn bọn họ, ý cười thâm thâm, trầm ngâm nhìn hắn, “Oa Oa, ngươi có phải thấy da dẻ rất ngứa ngáy không, ta không ngại giúp ngươi lột da, lóc gân cốt đâu?”

Ai, cũng có người không sợ hắn giáo huấn, mọi người ai nấy thở dài, xem lời cầu cứu của Oa Oa Ngư như không khí, dù sao tên này không chỉ mới lần một lần hai dám cãi lệnh Phạm Thiên, cũng nên giáo huấn hắn một chút! Tất cả mọi người đối Oa Oa Ngư tỏ vẻ thập phần đồng tình, không ai thèm nhúng tay, Nguyên Bảo cũng sắm vai quần chúng, thầm nghĩ, quả nhiên không thể ở sau lưng người khác nghị luận, nếu bị bắt gặp, hậu quả thực nghiêm trọng! Oa Oa Ngư, chúng ta cho ngươi cầu nguyện!

Trong tiếng kêu gào thê thảm của Oa Oa Ngư, mọi người đi tới một nơi tên là “Vọng Hạc Đình”. Nơi này vừa là tửu lâu vừa là khách ***, được thiết kế theo kiến trúc giả cổ Trung Quốc rất đặc sắc, trang hoàng xa hoa, lộng lẫy. Nguyên Bảo tinh tế thưởng thức, ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn xem thử Oa Oa Ngư vừa bị chỉnh đến thảm hại. Là một tiểu hài tử thiện lương, Nguyên Bảo vẫn không thể đành lòng nhìn người khác chịu khổ được.

“Yên tâm đi, hai người họ là anh em bà con, không có chuyện gì đâu!” Phó Chi Nhất Tiếu phát hiện thấy Nguyên Bảo để ý, vì thế vỗ vỗ vai hắn, an ủi.

A? Thì ra là thế, Nguyên Bảo giật mình, khó trách Oa Oa Ngư vuốt râu hùm, thì ra bọn họ là anh em họ a, thế thì cũng không cần phải lo lắng cho Oa Oa Ngư, cho dù bị thế nào, cũng là việc nhà bọn họ. Ha hả.

Chọn một gian ghế lô, điểm một bàn đồ ăn, mọi người cùng nhau tọa, tán chuyện, vui đùa ầm ĩ. Nguyên Bảo không quen như vậy vì thế im lặng ngồi một bên, nhìn mọi người.

“Này này, Tiểu Nguyên Bảo sao cứ im lặng, nãy giờ cũng không nói lời nào?” Phi Thiên Ngư tiến lại gần bên hỏi, đồng thời đem ánh mắt của mọi người chuyển hết lên người Nguyên Bảo.

“Đúng a, Bảo Bảo, nguyên lai ngươi là một tiểu hài tử văn tĩnh, ngoan ngoãn a, cùng bọn ta hoàn toàn không giống mà!” Phạm Thiên tiến lại vuốt vuốt tóc Nguyên Bảo cười nói, còn dùng khóe mắt liếc nhìn “Ngư” biểu đệ đang huyên náo của hắn.

“Bảo Bảo, ở với đám người kia vạn lần không được khách khí, nếu không sẽ ăn sạch sẽ, cả xương cũng không còn nga!” Phần Thiên cũng đến bên cạnh hắn “cảnh báo”.

Không thể nào? Ha ha, Nguyên Bảo cười gượng hai tiếng, chảy mồ hôi. Bọn họ cũng không phải hổ lang, làm sao có thể?(Em lầm chết đó em)

Đúng lúc này, tiểu nhị bưng đồ ăn ra, mọi người giống như cuồng phong tảo lạc diệp, cuốn đi sạch sẽ mọi thứ đang có trên bàn, biến mất không còn chút vết tích nào, ngay cả bụi cũng đều bị thổi đi! Bọn người kia, chẳng lẽ cả đời chưa ăn cơm sao? Cả chén đĩa cũng sạch sẽ không còn cái nào! Này… này, quả thực quá kinh người!

Nguyên Bảo không tự chủ được nuốt nước miếng, may mắn hắn không cùng bọn họ ăn, nếu có cùng ăn thì cách ăn này cũng quá là “cường đạo” đi! Sau khi thưởng thức đủ, hắn im lặng ngồi ở một bên, từ trong yêu đái lấy ra mấy món tự mình làm, thật may là bản thân đã có chuẩn bị nga. Chỉ là, mới vừa cắn được hai miếng, Nguyên Bảo đã bị mấy đạo hỏa lực, thẳng tắp chăm chú nhìn, làm hắn ăn không vô!

“Tiểu Nguyên Bảo…” Oa Oa Ngư thèm nhỏ dãi, nước miếng trào hết ra, nịnh nọt lên tiếng.

“Tiểu Nguyên Bảo… cái kia…” Phi Thiên Ngư “ngượng ngùng nhăn nhó” nhìn Nguyên Bảo.

“Bảo Bảo, tàng trữ nga!” Phạm Thiên híp mắt.

“…” Những người khác, tất cả đều nhìn Nguyên Bảo cùng mấy món ăn ở trước mặt hắn, trông rất giống ngạ lang(sói đói), lưỡng nhãn phát lục quang.(Há Há Há)

“Cài này, ta nghĩ mọi người đã ăn xong rồi …” Nguyên Bảo ấp úng nói, vội vàng lấy từ trong không gian ra không ít đồ ăn, sau đó chỉ thấy mọi người giống như châu chấu quá cảnh, lao vào đánh chém, đảo mắt một cái liền chỉ còn một cái bàn trống không!(Kinh quá à)Nguyên Bảo đối với loại tốc độ này cũng chỉ biết líu lưỡi, hiện giờ trong xã hội hẳng là không còn tình trạng đói khát đến mức này đi, những người này như thế nào lại giống như quỷ đói đầu thai, nhìn thấy đồ ăn so với thấy người thân còn thân hơn!

“Bảo Bảo tay nghề không tồi nga!” Phạm Thiên cũng cướp được phần lớn đồ ăn, cầm trong tay, chậm rãi thưởng thức mỹ thực.

“Ân, vẫn là mấy món Bảo Bảo làm ăn thật ngon!” Phần Thiên cũng ngồi xuống bên cạnh Nguyên Bảo, miệng còn đang cắn một cái đùi gà rừng. Hắn nhanh tay đã cướp được, khiến cho Oa Oa Ngư cùng Phi Thiên Ngư bị chậm tay oa oa kêu to, một cái đùi gà khác đang ở chỗ Bang chủ đại nhân, chắc là không ai có ý nghĩ cướp đồ trong bát của Bang chủ đại nhân đâu nhỉ.(Mấy anh làm mất hình tượng quá)

“Tiểu Nguyên Bảo hội học kỹ năng trù sư à?” Bát Trọng Anh hỏi.

“Tay nghề Tiểu Nguyên Bảo rất tốt, so với ta đều tốt hơn nhiều!” Lưu Ly cũng khen.

“Thủ nghệ của ngươi còn dám lấy ra so sánh? !” Nãi Trà Bố Đinh cười nhạt.

“Tay nghề của ta làm sao? Xú tiểu tử, dám cười nhạo ta, cẩn thận ta đem hết đống bảo bối ngươi cất giữ toàn bộ răng rắc !” Lưu Ly uy hiếp, hướng về phía Nãi Trà huy huy tiểu nắm tay, Nãi Trà vốn thích thu thập các loại mô hình anime.

Nãi Trà rụt cổ, không dám nói thêm lời nào! Đừng nhìn Lưu Ly bề ngoài xinh đẹp đáng yêu, trong xương cốt đều hoàn toàn bất đồng, hắn cùng vị nữ lưu bạo lực Lưu Ly này làm mười mấy năm hàng xóm, sớm đã nhìn rõ được bản chất, nhưng vẫn bị nàng ức hiếp, khó có cơ hội xoay người, chỉ có thể ngẫu nhiên đấu võ mồm, cũng liền bị phản trở về, ai, thiệt là thê thảm!

“Bảo Bảo, kỹ năng trù sư đã đến cấp bậc nào rồi? Chắc là đã hơn Trung cấp a?” Phạm Thiên nhìn nhìn Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo gật đầu, “Đã gần được Cao cấp !”

“Oa a, Tiểu Nguyên Bảo thật là lợi hại!” Oa Oa Ngư thở dài.

“Đúng vậy, tự cảm thấy bảng thân mình vô năng sao?” Phạm Thiên liếc xéo biểu đệ của mình.

“…” Oa Oa Ngư rụt về phía sau, mếu máo, không thể phản bác.

Ha hả a, làm cho mọi người đều cười khẽ.

“Tốt lắm, ăn xong thì mau mau logout, thời gian cũng không còn sớm nữa, đi học đi làm gì cũng không được dậy trễ!” Bang chủ đại nhân lên tiếng. Ngạo Thiên vốn không nói nhiều, mỗi lần lên tiếng đều có phân lượng, mọi người cũng không dám không nghe.

Trò chơi 《 truyền thuyết 》 chính là dùng điện não để khống chế, cho nên trong khi ngủ vẫn có thể thoải mái ngoạn trò chơi, nhưng cũng không làm cho chất lượng của giấc ngủ giảm sút, cho nên tham gia trò chơi suốt 12 tiếng cũng không làm cho học sinh cùng người đi làm bị trễ nãi thời gian học tập cùng công tác, lại vừa có thể hưởng thụ được lạc thú khi tham gia trò chơi. Bởi vậy buổi tối logout, trong hiện thực cũng chính là cũng lúc nên rời giường đến trường, hoặc là lúc phải đi làm!

“Bảo Bảo, ngươi không logout sao?” Phạm Thiên chú ý thấy tất cả mọi người đều đã rời đi, trừ bỏ Ngạo Thiên cùng Phần Thiên, còn có Phó Chi Nhất Tiếu cùng Thập Bộ Xuyên Dương là hai người chơi chuyên nghiệp, và Nguyên Bảo, vì thế hỏi.

Mấy người kia cũng nhìn về phía Nguyên Bảo, ý tứ tương tự.

“Ta không đi học, cũng không phải đi làm, cho nên không quan hệ!” Nguyên Bảo cười cười.

“A, Bảo Bảo không phải học sinh sao? Bảo Bảo năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Phần Thiên kinh ngạc nhướng lông mày.

“19 tuổi!” Nguyên Bảo nói ra niên kỷ thật của mình.

“19 ? Ta còn tưởng rằng Bảo Bảo chỉ mới có 16 tuổi mà!” Phạm Thiên thở dài, “Nguyên lai Bảo Bảo đã muốn trưởng thành nha!” Theo pháp lệnh, muốn chơi game online phải từ 16 tuổi trở lên.

“Đương nhiên!” Nguyên Bảo khẳng định, cho nên hắn mới không muốn bị mọi người gọi Tiểu Nguyên Bảo hay Bảo Bảo! Thử nghĩ mà xem, một đại nam hài bị kêu Bảo Bảo, thì là ai cũng thấy không được tự nhiên.

“Vậy thì không thành vấn đề, ba người bọn ta cũng muốn logout, Nhất Tiếu cùng Thập Bộ thì không, Bảo Bảo nếu không có việc gì có thể theo bọn họ cùng nhau chơi đùa!” Phạm Thiên dặn dò.

Nguyên Bảo gật đầu, nhìn ba đại nhân vật trong bang logout.

“Bảo Bảo, chúng ta muốn đi luyện cấp, ngươi có đi không?” Thập Bộ Xuyên Dương hỏi.

Nguyên Bảo lắc đầu, “Ta muốn đi dạo xung quanh, còn chưa kịp tham quan Thái Thản Thành, các ngươi cứ đi đi!”

“Vậy được rồi, ngươi một mình nên cẩn thận một chút, có gì thì gọi Mật kênh cho chúng ta!” Phó Chi Nhất Tiếu dặn dò.

“Ta đã biết, các ngươi cũng cẩn thận!” Nguyên Bảo hòa hai người cùng nhau xuống lầu, đi đến đầu phố thì chia tay, hắn đi đi dạo phố, hai người kia đi đánh quái. Nguyên Bảo thế mới biết, vì sao cấp bậc của Nhất Tiếu cùng Thập Bộ lại cao đến vậy, đều đứng trong bảng cao thủ, nguyên lai bọn họ buổi tối cũng không nhàn rỗi, không hổ là người chơi chuyên nghiệp nga.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.