Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 11



Ninh Hòa vẫn đứng yên không nhúc nhích, Dĩ Phụ Chi Danh không rõ tại sao nên cũng đứng không hề động, hai người duy trì như vậy tư thế qua nửa ngày. Ninh Hòa cuối cùng hiểu được vì cái gì mà vừa rồi hắn cùng Nhã Hà đi phụ bản Thủy Đạo, ở cửa có không ít ngoạn gia, nhưng hiện nay, tại phụ bản Thạch Chế Cổ Mộ cấp độ cao hơn lại không có mấy người, nếu có, cũng đứng cách chỗ của Dĩ Phụ Chi Danh ba thước xa, lặng im không tiếng động. Đương nhiên,Ninh Hòa đoán bọn họ khẳng định dùng tán gẫu đội hoặc tán gẫu bang.

Giống vậy:

“Ai u ngất…, đời ta rốt cục cũng viên mãn, ta thật không nghĩ tới có người sẽ dùng khuôn mặt số mười hai, thật sự là mở mang kiến thức [vỗ ngực].

Lại giống vậy:

“Ta đã chọn khuôn mặt số mười một, khuôn mặt râu ria này quả thực lãng phí chính mình, không nghĩ tới, có người so với ta còn dễ sợ hơn.”

Kỳ thật Ninh Hòa cũng tuyệt đối không ngờ cư nhiên có một đám người lại đi lựa chọn các kiểu khuôn mặt(đây chắc là một chức năng của hệ thống nhưng có lẽ số người chơi chọn nó rất ít, có thể vì nó rất đặc biệt đến dị dạng chăng:”>).

Dù sao, trong trò chơi này đại đa số người tiến nhập trò chơi trừ bỏ thể nghiệm khoái cảm, còn ôm mộng về nữ nhân. Nếu có người nào hé ra khuôn mặt xấu xí đối với các cô nương nói lời yêu đương, còn không phải tự biến mình thành đồ ngốc sao. Cho nên, phàm là có ý đồ làm nam nhân đơn độc nếu không cũng không lấy khuôn mặt mình ra đùa giỡn.

Chính là Dĩ Phụ Chi Danh cũng không phải người đầu tiên sử dụng khuôn mặt số 12 này, Ninh Hòa hồi trước cũng từng có bằng hữu làm như vậy. Mà cuối cùng khi hắn cáo biệt, Ninh Hòa nhớ rõ hắn hình như là nói: “Ta muốn dùng khuôn mặt mới đi phát triển tình yêu.” Nhưng thực tế, dù là ở trò chơi, mặt xấu cũng là không có cách nào khác đàm luyến ái.

Kỳ thật đây chỉ là trò chơi mà thôi, khuôn mặt đối với ngoạn gia mà nói, bản thân làm sao cho chính mình cao hứng là tốt rồi. Ninh Hòa cũng không đối mấy thứ này có gì kỳ thị, chỉ là đối phương một hồi đem hắn làm hoảng sợ, lại nhìn đến quanh thân những người đó lui tản ra đến không dám đi tới. Hắn vẫn là cấp Nhã Hà một cái tư tín, nói: “Không bằng ta làm đồ đệ của ngươi đi.”(haha)

“Vẫn là quên đi, ta biết cái tên kia. Hắn nói không cho, khẳng định là sẽ không nhượng, cho nên, ngươi vẫn là tự cầu phúc đi.”

Nhã Hà nói những lời này hình như là đang an ủi hắn……

Được, nếu Nhã Hà cũng lực bất tòng tâm, Ninh Hòa liền an phận làm đồ đệ của Dĩ Phụ Chi Danh đi. Có một mục sư làm sư phụ, kia vẫn là có lợi, ít nhất trong quá trình thăng cấp không dễ dàng tử, hơn nữa còn tiết kiệm được tiền dược.

Có lẽ hắn thật sự gặp được một sư phụ tốt (ý ẻm là có lợi thui á =))))). Sau đó, hắn liền theoDĩ Phụ Chi Danh tiến nhập Thạch Chế Cổ Mộ.

Thạch Chế Cổ Mộ chính là một cái phụ bản đơn thuần, ở ngoài cửa có một người tuyên bố nhiệm vụ, nhiệm vụ cũng đơn giản, chính là đi vào giết chết ba thủ mộ nhân. Mặc dù ở thời điểm tiến phụ bản Ninh Hòa có chút sửng sốt, bởi hắn không có nhìn thấy Nhã Hà. Hắn nghĩ, nếu sư phụ là dẫn hắn hạ phụ bản, ít nhất cũng sẽ cần thêm người, bởi dù sao, mục sư chỉ phát ra kỹ năng đơn điệu, còn không mang quần công, tuyệt đối không phải đối tượng phù hợp để mang theo tân thủ. Nhưng Nhã Hà chỉ ở đội ngũ có một chút rồi liền tiêu thất.

Logout??? Nếu nói như vậy, đi phụ bản chỉ có hai người bọn họ. =”=

Được rồi, Ninh Hòa không phải là xem thường mục sư, cho dù kỹ năng không tốt lắm nhưng là mãn cấp mục sư đối với quái vẫn là phi thường có tính áp đảo, tuy có chậm một chút, nhưng để thông qua phụ bản là tuyệt đối không có vấn đề. Ninh Hòa chạy chậm hai bước, đi theo sau Dĩ Phụ Chi Danh, tiến nhập cửa thứ nhất.

Vừa vào cửa, liền có xác ướp hướng tới phía Ninh Hòa đánh tới, Ninh Hòa đã cấp chính mình một lớp băng phong trang giáp. Nhưng thật ra cũng không phải sợ xác ướp đánh bất ngờ, mà hắn trong quá trình thăng cấp cũng học được một số kỹ năng, hơn nữa cũng học được vài cái có vẻ dùng tốt hơn kỹ năng phụ trợ.

Vì thế khi xác ướp nhảy lên trước, Ninh Hòa cũng là theo bản năng liền đánhbăng phong bạo qua. Nhưng khi đánh vào xác ướp, cũng chỉ mất một chút huyết, đừng nói là đánh chết quái, muốn đánh lui đối phương vẫn là có điểm khó khăn. Mà thanh kĩ năng trước mắt Ninh Hòa cũng không có phạm vi lớn quần công, băng phong bạo cũng chỉ có thể đồng thời công kích ba cái.

Rất nhanh, Ninh Hòa đã bị xác ướp vây quanh, hơn nữa tình huống cũng không có chuyển biến tốt.

Hắn nhìn phía Dĩ Phụ Chi Danh xin giúp đỡ, nhưng ở màn hình tìm nửa ngày cũng chỉ thấy tên kia đứng yên ngoài vòng chiến đấu, không biết đang làm cái gì. Tại thời điểm Ninh Hòa nghĩ hắn lại rớt mạng thì đột nhiên Dĩ Phụ Chi Danh lại chậm rãi giơ cánh tay, bắn cho hắn một cái trị liệu.

Ngất……

Nếu là ở trước kia, Ninh Hòa nhất định nghĩ người nọ là kẻ thù tới tìm hắn trả thù linh tinh. Nhưng hiện tại hắn là một tân thủ, ở trò chơi này cũng chỉ nhận thức được một số ít, Nhã Hà cùng Dĩ Phụ Chi Danh, nhiều hơn nữa cũng chỉ có Bán Thanh Minh hiện không biết đang ở phương nào. Mà Ninh Hòa cũng xác định, suốt buổi chiều hôm nay hắn cũng thực an phận thăng cấp, không có làm ra cái gì phiền phức, cho nên hắn thật tình không có làm chuyện xấu, trời cao không cần lấy phương thức này để trừng phạt hắn a!

“Kia, sư phụ, ngươi không ra tay sao?” Xác ướp vây quanh quả không ít, hơn nữa cấp bậc cũng cao hơn hắn, may mắn buổi chiều hắn có đổi tân trang bị. Dưới dạng vây công này, tốc độ tụt máu cũng không phải đặc biệt mau, ít nhất còn có hơn mười giây thời gian cho hắn giảm xóc. Mà cứ hơn mười giây, Dĩ Phụ Chi Danh lại đưa ra một cái trị liệu thuật, ngẫu nhiên xen kẽ một cái đại trị liệu, cứ như vậy chậm rãi đánh tiếp, số lượng xác ướp vây quanh hắn bắt đầu giảm xuống.

Vì thế, Ninh Hòa sau khi hỏi được hơn nửa giờ, Dĩ Phụ Chi Danh mới chậm rãi nói: “Đừng sợ, ngươi nếu chết ta sẽ cho ngươi sống lại.”

Thật tức muốn chết, đây không phải trọng điểm của câu hỏi (>”< anh cứ bắt nạt em nó =)))). Hắn nghĩ đến hình ảnh sư phụ dạy đồ đệ hạ phụ bản hẳn phải giống hắn trước kia, đi trước làm gương, xông vào trước sát quái, lưu cho đồ đệ một đường kinh nghiệm cùng vật phẩm, cứ như thế tuần hoàn, thẳng đến khi đồ đệ xuất sư mới thôi. Nhưng nguyên lai hắn là sai lầm sao, đối với một đồ đệ còn là tân thủ, sư phụ chỉ ở bên cạnh nhìn và dùng trị liệu thuật là được sao!!! Thật cảm ơn đã giúp hắn nhìn ra một cái thế giới quan mới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.