Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 19



Sau khi để lại Ninh Hòa, bọn họ đều triệu hồi ra tọa kỵ, bằng tốc độ nhanh nhất hướng tới phía hai người kia.

Thời điểm Ninh Hòa đi ra bản sao, hai người kia đã sớm không còn bóng dáng. Nhìn qua tiểu bản đồ, vị trí của hắn với những người kia cũng không xa lắm, muốn chạy qua hẳn cũng mất chút thời gian. Cho đến khi đến được gần, Ninh Hòa lại nhìn tiểu bản đồ, thấy dấu chấm biểu thị cho đội hữu vẫn di động, chứng tỏ họ vẫn còn sống.

Thật may, hắn rút cục cũng đến nơi.

Đột nhiên Ninh Hòa nghe được Quân Lâm hét lớn một tiếng: “Cẩn thận!”

Chưa phản ứng lại, Ninh Hòa liền nhìn thấy trước mặt mình vọt tới một lượng lớn người, lại đúng là Quân Lâm cùng Hoa cô nương, phía sau đi theo cư nhiên chính là đám đuổi giết bọn họ. Quân Lâm cùng Hoa cô nương là đồng bang tổ đội với Ninh Hòa, vì thế thân hình 2 người xuyên qua Ninh Hòa tiếp tục đi trước, nhưng phía sau những người đó là mở rahình thức đồ sát.

Hình thức đồ sát:vô luận người chơi để hình thức gì, chỉ cần mở sang hình thức đồ sát, liền có thể tiến hành PK. Mà đối với hình thức này, mỗi khi giết một người sẽ gia tăng một chút giá trị tội ác, tội ác giá trị tăng đương nhiên không phải là chuyện tốt, bởi vì nếu là mang theo giá trị tội ác bị người khác giết chết chẳng những dễ bị rớt cấp, còn dễ rơi trang bị. Nhưng những người này vẫn là không sợ hãi, trực tiếp mởhình thức đồ sát, có thể thấy được bọn họ đối với việc 2 người kia đoạt BOSS có bao nhiêu thâm thù đại hận.

Đương nhiên, Ninh Hòa cũng biết bọn họ mở hình thức đồ sát cũng là vì phòng vú em.

Bởi vì khi hai bang giao chiến, chỉ có 2 bên đều mở ra hình thức bang hội mới có thể cho nhau tiến công, nhưng trị liệu chức nghiệpbên ta cũng là vô luận mở ra hình thức gì đều có thể đối thành viênbên ta tiến hành hồi phục trị liệu. Nếu một bên mở hình thức bang hội, mà một bên khác để hình thức bình thường, thì bọn họ không thể đối trị liệu chức nghiệp bên kia tiến hành công kích. Các người chơi ở thời điểm PK đều ghét nhất điểm này.

Vì thế, vừa mới đến, Ninh Hòa đã trở thành oan hồn dưới chân họ.

Nằm trên mặt đất, thay đổi góc độ nhìn phương hướng những người đó chạy qua, suy tư một chút, hình như không có nhìn thấy Dĩ Phụ Chi Danh cùng Quần Rớt, hai người này tốc độ rõ ràng là so với hắn phải nhanh hơn một ít, như thế nào lại là hắn đến trước. Mà Ninh Hòa hồi tưởng lại, vừa rồi giống như cũng không thấy được thân ảnh BOSS, chẳng lẽ bọn họ hai người đi trước đánh BOSS? Nhưng cũng không hợp lý a, Quần Rớt bất quá chỉ là một pháp sư thôi, đối mặt BOSS hiển nhiên là để Quân Lâm hoặc là Hoa cô nương mới đúng.

Ngay tại thời điểm hắn tự hỏi, nhìn đến đội ngũ thêm vào một người, người này Ninh Hòa cũng nhận thức, chính là Bán Thanh Minh.

Ninh Hòa từng tưởng tượng ra rất nhiều thời điểm, cảnh tượng khi gặp lại Bán Thanh Minh, có lẽ là ngày nào đó gặp ở Gia Cáp Lạc Tư Thành, có lẽ là đụng độ trên đường tới dã ngoại, hoặc là một ngày nào đó ở trên chiến trường xung đột. Trò chơi nói lớn không lớn, Ninh Hòa cũng từng trong một ngày gặp qua được 1 người ba lượt, nga đúng rồi, người kia chính là Uy Mãnh Thiên Nhai, tại thời điểm lần thứ ba gặp lại, hai người đều chỉ có thể bật cười ha ha, nói: “Như thế nào lại là ngươi.” Nhưng trò chơi, nói nhỏ cũng không nhỏ, bởi vì Ninh Hòa cũng thử qua, bỏ thêm một vài bạn tốt, sau một năm cũng không có gặp ở trò chơi quá một lần.

Cho nên hắn nghĩ tới, có lẽ không dễ dàng để gặp lại Bán Thanh Minh.

Chính là, sự thật tàn khốc. Ninh Hòa hai lần gặp Bán Thanh Minh đều là một khối thi thể, điều này làm cho hắn cảm thấy thực uể oải. Hơn nữa, Bán Thanh Minh đi qua trước thi thể hắn được hai bước, đột nhiên lại lui trở về, tạm dừng một chút, đợi cho Quần Rớt cũng lại đây, sau hai người mới một trước một sau hướng tới phía bọn Quân Lâm vừa chạy.

Đối phương đến tột cùng có hay không chú ý tới mình. Ninh Hòa nhìn thời gian hồi sinh còn 5 giây. Qua 5 giây này, hắn có thể tại chỗ sống lại với 50% máu, sau đó xám xịt tìm một chỗ trốn đi, làm bộ chuyện gì cũng đều không có phát sinh, đúng, hắn vẫn còn ở lại Thâm Sơn Hà Cốc bản sao, không có đi ra.

Hắn cứ như thế an ủi chính mình, nhưng càng tàn khốc hơn, ở thời điểm hắn tại chỗ sống lại, Dĩ Phụ Chi Danh lại phát thỉnh cầu qua, ngay sau đó là giọng điệu ngắn gọn sáng tỏ lại quen thuộc của sư phó thúc giục: “Tiếp.”

Kỹ năng sống lại của mục sư, có thể miễn trừ rớt kinh nghiệm trừng phạt, hơn nữa độ hồi phục máu của đối tượng (hồi sinh) phụ thuộc vào độ thuần thục kĩ năng, chứ không phải cấp bậc của mục sư.

Cho nên, khi Ninh Hòa tiếp nhìn đến giá trị sinh mệnh chỉ hồi phục không đến một nửa của mình.

Không đến một nửa… Nguyên lai sư phó mình cũng là cáithủy hóa!(đại khái là lời mắng a~)Ngay cả một nửa cũng không đến, không bằng hắn trực tiếp tự mình sống lại.

Nhìn chính mình chậm rãi hồi phục giá trị sinh mệnh, Ninh Hòa thở dài một hơi: “Sư phụ, kỹ năng hồi sinh của ngươi thật sắc bén a.”

Lời này ý nghĩa thật sâu, Dĩ Phụ Chi Danh như thế nào lại nghe không hiểu, hắn lại chậm rãi cấp Ninh Hòa một cái hồi phục, đem giá trị sinh mệnh hồi đầy, mới chậm nói qua: “Bằng hữu của ta bình thường không có nhu cầu sống lại.” Nói cách khác, bằng hữu hắn không có giống như Ninh Hòa đơn giản như vậy liền nằm úp sấp.(anh ác dữ T__T chả cho em í tí mặt mũi nào)

Ninh Hòa ở trong lòng yên lặng rơi lệ: Sư phụ ngươi không nói lời ác độc một lần sẽ chết sao. Bất quá hắn còn không kịp phản kháng, Dĩ Phụ Chi Danh liền chỉ trích: “Không phải cho ngươi ở phụ bản sao, như thế nào lại đi ra.”

“Ta…nghĩ đến xem.” Ninh Hòa kỳ thật là muốn đến xem có có thể giúp đỡ chút gì không, nhưng lý do vậy, đến chính hắn cũng hiểu được một chút thuyết phục cũng không có, hắn chỉ là một cái tiểu hào, không cản trở, không tạo sai lầm là quá tốt rồi, còn có thể giúp đỡ cái gì. Nhìn lại thì, mới vừa qua khỏi cửa, chuyện gì cũng chưa có làm liền trực tiếp nằm thẳng, lại còn lãng phí của Dĩ Phụ Chi Danh một lần sống lại. Kỹ năng này cũng không giống kỹ năng trị liệu bình thường cứ cách vài giây là có thể dùng, để phục hồi cần có thời gian, cần ước chừng năm phút đồng hồ.

Hắn nghĩ đến sư phụ sẽ trách cứ hắn. Tựa như thời điểm trước khi hắn vẫn là sư phụ, sẽ hướng đồ đệ lớn tiếng rít gào: “Ta không phải nói ngươi không cần đi ra! Mau trở về!” Đương nhiên, nếu đồ đệ là muội tử, hắn đại khái sẽ có chút lưu tình, bởi vì hắn chịu không nổi mấy cô nương mau nước mắt. Nhưng sự thật là, các cô nượng bị hắn quát khóc cũng có không ít, cuối cùng vẫn là Thiên Nhai đi ra an ủi, sau đó khuyên bảo hắn, đối đãi muội tử không thể như vậy.

Nhưng là Dĩ Phụ Chi Danh cũng không có nói thêm cái gì, chỉ cấp Ninh Hòa thượng một cái phòng hộ, nói: “Muốn xem thì xem, trốn kĩ một chút, không cần đi ra chịu chết.”

Này đó là đồng ý cho hắn theo đuôi. Ninh Hòa nhìn thân ảnh Dĩ Phụ Chi Danh chạy đi, bỗng mỉm cười, xem ra vị sư phụ này cũng không khó ở chung.

Dựa theo lời dặn dò của Dĩ Phụ Chi Danh, Ninh Hòa lúc này đây không đem chính mình đi lung tung, cũng là trước nhìn tiểu bản đồ, coi vị trí của mọi người. Vừa rồi lúc hắn đến, vị trí của mọi người vẫn là phân tán, hiện tại ước chừng là vì sự gia nhập của Bán Thanh Minh nên Quân Lâm cùng Hoa cô nương cũng đình chỉ việc trốn chạy, đều tụ tập đến bên Bán Thanh Minh. Năm người này hợp tác, thực lực cũng là không thể khinh thường.

Ninh Hòa tìm vị trí tương đối an toàn, cùng những người đó bảo trì khoảng cách nhất định, đồng thời cũng đem điểm hiện thị của mình trên bản đồ cùng điểm bên người tiểu quái chồng lên nhau, cũng giống như việc lúc nãy ở bản sao nhìn không thấy Quần Rớt.

Mẹo này trước đây vẫn là cùng Thiên Nhai sử dụng, lúc ấy bọn họ cũng là tại dã ngoại muốn xoát dã đồ BOSS, nhưng bên ngoài đại bang hội người nhiều, bọn họ sợ chưa kịp động thủ đã bị những người đó nhìn thấy, trực tiếp đưa đi chết. Cũng nhờ Thiên Nhai phát hiện việc có thể trốn giữa quái, để che dấu điểm hiển thị chính mình trên bản đồ, chỉ cần cùng những người đó bảo trì khoảng cách nhất định, liền không dễ dàng bị phát hiện.

Ninh Hòa thực may mắn là bọn họ lựa chọn địa phương ở Thâm Sơn Hà Cốc, địa phương này quái đa số đều làbị động quái, đúng là phù hợp với điều kiện phương pháp kia. Vì thế Ninh Hòa tìm kiếm địa phương có nhiều quái nhất, đem chính mình ẩn đi, mà những người đó tầm mắt đều nhìn chằm chằm Bán Thanh Minh bên kia, tự nhiên là sẽ không chú ý tới cách đó không xa có một tiểu pháp sư đang rình lén.

Mà sau khi Ninh Hòa điều chỉnh xong xuôi, liền mơ hồ nghe được bên kia truyền đến thanh âm: “Trước không đánh.” Sau đó, một đống kĩ năng loạn nhiễu tạm ngừng, nghĩ đến hẳn là đối phương muốn nói gì đó. Ninh Hòa lúc này cũng mới nhìn kỹ xem tên trên đỉnh của những người đó, cũng cùng một tên là Thiên Thu Nguyệt bang hội. Tổng cộng có 12 người, 6 người 1 đội. Những người này tất cả đều là mãn cấp, nhưng nếu là xem trang bị, cũng là không đồng đều, có tốt cũng có kém, nhưng trong đó trang bị tối ưu cũng hơn bọn Quân Lâmmột bậc.

Nguyên bản, chỉ là bọn hắn 5 người chống lại 12 người kia, xem chừng là rất khó khăn, nhưng sự gia nhập của Bán Thanh Minh nhất thời liền đem trình độ đội ngũ bọn họ cao thêm vài cấp bậc, Ninh Hòa cẩn thận quan sát trang bị của Bán Thanh Minh, toàn thân đều là cực phẩm a.

Mà người vừa lên tiếng quả thật là cố kỵ Bán Thanh Minh, mở miệng nói: “Bán Thanh Minh, ngươi không cần nhúng tay chuyện của chúng ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.