Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 36



Tiễn Thái Dương xong, Ninh Hòa cũng thuận tiện đi ra ngoài mua bao thuốc.

Hắn cũng không còn nhớ thời điểm chính mình có thói quen dùng thứ này. Một ngày không có liền giống như chuyện gì cũng không làm được.

Hiện nay là đầu thu, thời tiết đã từ từ chuyển lạnh, nhưng Ninh Hòa vẫn là một thân tùy tiện. Cơn gió đêm thổi trúng Ninh Hòa một cái, khiến Ninh Hòa giật mình tỉnh táo lại, phát hiện chính mình đi quá xa.

Dĩ nhiên Ninh Hòa cũng không vội vã quay lại mà là chậm rãi đi từ từ, hắn nhớ tới lúc trước khi cha mẹ ly hôn, mẫu thân dẫn hắn đi chơi trò đu quay một hồi, cũng không ngại khi mẹ hắn vuốt nhè nhẹ. Ninh Hòa chỉ vào địa phương xa xa hỏi: “Mẹ, đó là nhà của chúng ta sao.” Mẫu thân gật đầu rồi lại lắc đầu.

Khi đó Ninh Hòa cũng không biết động tác này có ý nghĩa gì, chính là thật lâu về sau mới hiểu được, hắn không có chỉ sai nhưng nơi đó sau này cũng không phải nhà của bọn họ.

Kỳ thật, Ninh Hòa cảm thấy yêu cầu của bản thân thật sự rất thấp, rất rất thấp.

Một chút tưởng niệm, Ninh Hòa hấp cái mũi rồi xoay người về nhà. Nhìn thời gian, thật ra đã không còn sớm, trên bàn còn tờ giấy của Thái Dương lưu lại, hắn nhìn hai mắt, vẫn là đem tờ giấy nhét vào ngăn kéo.

Hắn kỳ thật rất muốn trở lên trò chơi tiếp tục chờ đợi, nhưng kết quả lãng phí một năm, cũng không dễ dàng như vậy có thể đủ sửa đổi. Chờ đợi một người sẽ không xuất hiện, chẳng thà tiếp tục cuộc sống riêng của bản thân vẫn hơn.

Mở kênh bang hội, trên tuyến không có bóng dáng người quen, chỉ có mấy tiểu hào mới gia nhập dùng kênh bang hội nói chuyện phiếm. Nhìn ra đều là tân thủ tiểu bạch, cái gì cũng hỏi, Ninh Hòa mới cười nhớ lại bản thân cũng từng sờ soạng cả ngày ở tân thủ thôn.

Khi đó Ninh Hòa tuy nói là tân thủ, nhưng cũng là một tay chơi nhiều năm, mò mẫm một hồi cũng là sờ thấu hết trò chơi. Lần đầu ngoạn trò chơi, so với Đào Nguyên cũng là tốt hơn, không có ở tân thủ mà chút nữa chết.

Thấy bọn họ không biết nên nghiên cứu trước như thế nào để cùng nhau tổ đội hạ bản sao, Ninh Hòa cũng rốt cục nhịn không được đi ra, nói: “Đến đây, ta tổ các ngươi, mang mấy người đi hạ phụ bản.”

Ninh Hòa tuy vẫn chưa mãn cấp nhưng trong mắt bọn tân thủ vẫn là cao thủ. Thấy Ninh Hòa tình nguyện, cả lũ cùng hân hoan kêu to hảo. Sau khi tổ đội, Ninh Hòa mới có thể thấy rõ thông tin của 3 người mới. Đầu tiên là một nam hào vừa lên cấp 23 tên là Tinh Hận, là chức nghiệp pháp sư giống Ninh Hòa; người thứ 2 là mục sư cấp 21 tên Tố Thư; người thứ 3 là một kỵ sĩ áo trắng cấp 20.

Phụ bản phù hợp với mấy người này, Ninh Hòa có chút nghĩ không ra. Bởi hắn thời điểm ấy là làm nhiệm vụ thăng cấp rồi mới đi theo Nhã Hà hạ phụ bản cấp 30. Mà khoảng cách giữa 20 và 30 cũng không được kêu là khó nâng, bởi hệ thống nhiệm vụ đều có chú thích làm nhiệm vụ nào mau có kinh nghiệm, nhiệm vụ nào không mất thời gian, nhưng xoát phụ bản vẫn là cách thăng cấp nhanh nhất.

Vận Mệnh giờ không giống như trước, so với Ninh Hòa lúc xưa phải mất nhiều công sức mới hoàn thành được nhiệm vụ thì giờ nhiệm vụ rất đơn giản có thể hoàn thành, tuy thưởng cũng không được như trước kia. Cho nên nhiều người không muốn lãng phí thời gian làm nhiệm vụ.

Đi diễn đàn tìm tòi một chút mới tìm được nơi mà ngoạn gia cấp 20 có thể đi. Nơi đó cách cũng không xa thành, mà phụ bản này nội dung cũng đơn giản, chỉ cần đi vào giết BOSS là có thể xong, cũng giúp Ninh Hòa đỡ phải giải thích nhiều.

Loại việc này với Ninh Hòa cũng không phải xa lạ. Chẳng qua khi đó số hào hắn mang đi đều là đồ đệ hắn đã thu, đồ đệ thăng cấp, người làm sư phụ như hắn cũng được hệ thống thưởng cho, nên cũng khiến hắn có thêm động lực giúp đỡ người khác.

Về sau lúc hắn cùng tám chuyện với Thiên Nhai liền nói nếu họ bán sức lao động kiếm tiền, dẫn người hạ phụ bản thì không biết có thể thu bao nhiêu thời gian tệ, nếu trả bằng tiền mặt thì càng tốt, như vậy họ cũng có thể có thêm nguồn thu.

Nhưng Thiên Nhai lại cười nhạo hắn: “Ngươi tham tiền đến điên rồi.”

Tuy nhiên kế hoạch cũng chưa có cơ hội thực hiện, người kia cũng đã không còn, cũng chẳng sợ sẽ có người khác cười nhạo hắn a.

“Đại tỷ! Cẩn thận!” Tinh Hận liên tục nhắc nhở ở kênh đội ngũ, Ninh Hòa mới phục hồi tinh thần, dễ dàng giết chết BOSS trước mặt, kia ba người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, đều tự tiến lên bắt đầu thu thập này nọ.

Có Ninh Hòa cấp cao mang đi, những bản sao sau cũng dễ dàng thông qua. Tuy Ninh Hòa còn muốn tiếp tục đi nhưng cả 3 đều đến giờ hạ tuyến, cuối cùng cũng chỉ còn Ninh Hòa ở địa phương khủng bố yên lặng.

Hệ thống đột nhiên thông báo: Sư phụ Dĩ Phụ Chi Danh login.

Ninh Hòa sửng sốt một chút, hơn nửa đêm sư phụ còn login? Bất quá ngẫm lại hình như hôm nay là cuối tuần. Mà Dĩ Phụ Chi Danh ở thời điểm cuối tuần vẫn là xuất quỷ nhập thần, ngẫu nhiên rạng sáng cũng có thể xuất hiện, Ninh Hòa vẫn là chưa có đụng.

Hôm nay hắn lại đụng phải, Ninh Hòa vui vẻ: “Sư phụ, ngươi như thế nào lại lên giờ này.”

Dĩ Phụ Chi Danh ân một tiếng sau, hỏi hắn: “Ở đâu?” Chưa kịp chờ Ninh Hòa trả lời, Dĩ Phụ Chi Danh trước mời tổ đội, rồi trực tiếp xuất hiện bên người hắn.

Vẫn như cũ một thân trường bào trắng, mặt nạ trắng nhưng dưới ánh trăng lại là phi thường lấp lánh.

Dĩ Phụ Chi Danh ước chừng cũng không nghĩ tới Ninh Hòa như thế nào đột nhiên chạy đến rừng rậm bên này. Vốn chính là bản đồ cấp thấp, rất ít ngoạn gia lại đây, còn đang là nửa đêm, người có thể xuất hiện ở đây lại càng hiếm. Vì thế hiện nay cũng chỉ có bọn họ hai người đứng ở đây.

“Đến nơi này làm gì?” Dĩ Phụ Chi Danh hỏi.

Ninh Hòa ách xì 1 cái, xoa nhẹ 2 cái mới nói: “Mang tiểu hào hạ bản sao a.”

“Ngươi thật đúng là lão bộ dáng……” Những lời này Dĩ Phụ Chi Danh đánh ra đến sau, lại một chữ một chữ cắt bỏ, phát ra cái khuôn mặt cười haha, nói: “Giờ mọi người đều đã tan, ngươi sao còn không đi?”

“Là đột nhiên nhớ lại một người bằng hữu.” Hắn nhớ lại lúc hai người đến khu rừng rậm này, cũng vì quá yếu, cả buổi cũng không qua được nên bị hệ thống cưỡng chế đá ra ngoài, hai người ở bên ngoài chửi GM ầm ĩ.

Mà khi hắn quay lại nơi đây, Thiên Nhai lại không ở đây. Thật đúng là thế sự vô thường.

“Tịch Thập, trò chuyện đi, ta nghĩ nghe một chút giọng của ngươi.”

Ninh Hòa sửng sốt, cũng là không biết đối phương là muốn để làm chi. Lúc trước người này còn nói không khiến hắn mở miệng. Hiện tại lại là hắn chủ động nhắc đến.

Ninh Hòa cũng không biết micro đang ở đâu, đang nghĩ tới cự tuyệt. Nhưng ma xui quỷ khiến kiểu gì hắn vẫn là chạy đi tìm lần nữa.

Nhưng là…nói gì?

Ninh Hòa nhìn Tịch Thập tay cầm vũ khí, đột nhiên nhớ tới đây là Dĩ Phụ Chi Danh mua cho hắn, vội vàng mở miệng nói: “Đúng rồi sư phó, cám ơn của vũ khí cam của ngươi.”

“Thanh âm của ngươi sao vậy?”

Ân? Hắn thanh âm có thể như thế nào. Nhưng mà Ninh Hòa rất nhanh hắt xì một cái xong, rốt cục ý thức được ý tứ Dĩ Phụ Chi Danh. Hắn không phải thanh âm làm sao vậy, mà là hắn làm sao vậy.

Thực ra hắn bị cảm, Ninh Hòa nhìn màn hình cư nhiên chảy ra hai hàng lệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.