Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 49



Kiểu gặp mặt này Ninh Hòa luôn là không hứng thú, hắn tự xưng làtrạch nhân, hứng thú củatrạch nhânđương nhiên là ở nhà ngoạn trò chơi, dù biết đó là không tốt…nhưng là thói quen, dù có muốn thay đổi, cũng không phải chuyện dễ.

Cho nên, sau khi cự tuyệt Bán Thanh Minh, Ninh Hòa yên tâm thoải mái ở nhà ngủ suốt một ngày. Buổi chiều lên tuyến thời điểm cũng có không ít người, Tinh Hận kinh ngạc hô to: “Đạo hào?!!!”

Ninh Hòa xì một tiếng khinh miệt: “Như thế nào giống như chuyện ta xuất hiện ở trong này là chuyện rất kỳ quái.”

“A, chẳng lẽ không đúng sao, ta nhớ rõ ngươi cũng là người W thị a?”

Lúc này Ninh Hòa mới phát hiện, ra đây không chỉ Không Đảo tụ tập mà ngay cả Bán Thành Yên Sa cùng Thiên Thu Nguyệt cũng có không ít người đi. Tinh Hận cũng không phải người bản địa hay ở lân cận nên chỉ có thể ngồi nhà than thầm.

Ninh Hòa nhìn lướt qua tuyến bang hội, nhiều người đều đã xám, trong đó cũng bao gồm vài muội tử. Vì thế, Ninh Hòa biết Tinh Hận lúc này là tiếc hận cái gì.

Tinh Hận bởi vì ở xa nên tới không được, vì thế mà bắt đầu cực lực giựt giây Ninh Hòa qua, ít nhất có thể cho hắn biết mấy người kia có thật là nhuyễn muội.

Ninh Hòa hung tợn nhìn hắn vẻ mặt nước miếng, tuyến nhân hôm nay cũng không nhiều lắm, cũng không người tổ chức đi hoạt động, bởi vì ngay cả bang chủ An Lạc cũng không ở tuyến. Ninh Hòa cảm thấy không thú vị, làm vài cái nhiệm vụ hằng ngày sau liền chán đến chết mà hạ tuyến.

Sau đó, Ninh Hòa liền xuất hiện tại quảng trường nhân dân.(haha)

Ninh Hòa đến chỉ thấy bên kia người tấp nập. Đến lúc này, Ninh Hòa mới phát hiện bọn họ đã quên cho hắn phương thức liên hệ, mà hắn cũng chưa từng gặp mặt ai, trước quảng trường có tận mấy trăm gương mặt xa lạ, cũng là không biết nên tìm người nào.

(mẹ kiếp =”= lũ ngu này; Nguyệt: bình tĩnh!)

Ninh Hòa thật ra đã lâu không có đến nơi nhiều người như thế, tuy rằng thoạt nhìn thực náo nhiệt, nhưng là đối với trạch nam thì hoàn cảnh này vẫn làm cho người ta cảm thấy có một chút không thích ứng.

Xung quanh tiếng người ồn ào, nhưng không có lấy một cái thanh âm quen thuộc.

Ninh Hòa một mình đứng ở quảng trường, không biết nên đi tới, hay là nên lui về phía sau.

“Ba!”

Phía bên kia hiện lên đơn độc một cái pháo bông, từng cái…từng cái…rồi đến một đám. Chăm chú ngắm nhìn, Ninh Hòa xem nhẹ chính mình hiện tại đứng ở quảng trường, vì thế liền bị một đám đông xô đẩy, Ninh Hòa mới phản ứng lại chính mình có phải nên tìm một chỗ để đợi. Hay là nên thượng du viễn hỏi phương thức liên lạc.

Phụ cận thật ra có một quán net, Ninh Hòa đi qua vài lần, sờ sờ túi quần…vẫn là quên đi, không bằng trở về.

Ninh Hòa ảo não thở dài, ngày hôm qua hắn rõ ràng cự tuyệt Bán Thanh Minh nói chính mình sẽ không đến, lúc này vốn sẽ không xuất hiện ở quảng trường. Hắn vì cái gì muốn tới, chính hắn cũng không hiểu, hắn rõ ràng tinh tường, chính mình phải cách Bán Thanh Minh xa một chút, tái xa một chút mới có thể kết thúc những chuyện xưa cũ.

“Ai u” Ninh Hòa ô ra tiếng, đêm nay đã là lần thứ tư bị đụng phải, mà lúc này đây lại còn là một chiếc xe đạp. Ninh Hòa cảm thấy hay là đêm nay mặt mình rất trào phúng, như thế nào mọi người thích hướng hắn bên này tông vào.

Chủ nhân xe đạp cuống quít giải thích, Ninh Hòa thời điểm đứng dậy, phát hiện bên người có một người cau mày nhìn hắn.

Bị nhìn chằm chằm, Ninh Hòa phản ứng đầu tiên là nhìn trên người, ai khi bị người đụng đều ở trên người để lại dấu vết khôi hài? Nhưng sự thật là, trên người hắn hết thảy bình thường, như vậy người này là nhìn cái gì?

Sẽ không phải bằng hữu ở trò chơi đi.

Ninh Hòa nhìn lại người kia, không xác định hỏi hắn: “Cái kia…nhận thức?”

Người nọ mặc một cái áo gió, hai tay đút túi quần, khuôn mặt có điểm tư sắc nhưng ánh mắt lại có cảm giác kiêu ngạo. Người này không thể nào là bằng hữu của mình.

Nhưng khi người này nghe được giọng Ninh Hòa liền nói: “Bán Thanh Minh không phải nói ngươi không đến sao.”

(mụ nội nó =”= sao lại gặp An Lạc; Nguyệt: =)))

Ninh Hòa bừng tỉnh đại ngộ nhìn người nọ, nói: “Ngươi là An Lạc?”

An Lạc gật đầu, lấy ra di động: “Ngươi cũng quá chậm, đã sớm quá giờ.”

Ninh Hòa ngượng ngùng gãi đầu. Thời điểm Tinh Hậnthúc giục hắn đi đã không còn sớm nhưng Ninh Hòa lại còn ở nhà do dự cả buổi,thậm chí chính làđứng ởtrước gương nhìn thấy chính mình vài tháng không đểý đến tóc đã muốn che nửa con mắt. Đợi đến lúc hạ quyết tâm xuất môn, lại là một hồi lâu sau, chẳng trách hắn đến quảng trường nhân dân tìm không thấy người, bởi vì cho dù nhận được vài người, lúc này tới những người đó cũng sớm đã đi rồi.

“Bất quá ngươi như thế nào còn ở lại đây?” Ninh Hòa khó hiểu hỏi.

An Lạc tự nhiên sẽ không nói cho hắn nguyên nhân, hắn lại nhìn thời gian lần nữa, mới tắt máy để trở về túi tiền, mặt không chút thay đổi nói: “Bọn họ ở phía trước ăn cơm, cùng nhau qua đi.”

Nói hết lời, liền trực tiếp sải bước đi ra ngoài, không cho người ta có cơ hội cự tuyệt. Ân, phong cách hành sự cũng rất giống, quả nhiên chính là bang chủ An Lạc.

An Lạc người này, ngày thường ở trò chơi thời điểm vẫn là nói nhiều, nhưng hơn phân nửa cũng đều là chỉ huy hoặc ồn ào, lúc này chỉ có bọn họ hai người, người này không nói được một lời, khiến cho Ninh Hòa cũng phi thường không được tự nhiên. May mắn, những người đó ăn cơm cách quảng trường cũng không xa, là ở một tửu lâu.

Bởi vì An Lạc ít lời, Ninh Hòa lòng không yên đi theo An Lạc, được người bán hàng dẫn đường, cửa còn chưa có mở, chợt nghe đến bên trong đã muốn kêu loạn náo thành một đoàn.

An Lạc không chút do dự đi vào, còn Ninh Hòa vẫn là nhìn cánh cửa, hướng bên cạnh lui vài bước. An Lạc lười quản hắn có vào hay không, hắn chính là thuận tay đem người đến, có vào hay không là chuyện của đối phương. Mà Ninh Hòa ghé vào trên cửa, hướng tới xung quanh quan sát.

(bố An Lạc lại còn thế nữa =”=)

Có lẽ phải đến hơn 40 người, vài người còn là hợp ghế lại cùng ngồi. Ngày hôm qua nghe Không Đảo thảo luận đến hưng phấn mà, Ninh Hòa tùy tiện tính toán dù thế nào cũng nên là 20 người, sau lại thêm cả Bán Thành Yên Sa cùng Thiên Thu Nguyệt, số lượng thật sự là tương đương.

Nhưng ở đây bao nhiêu người không phải mấu chốt, khiến Ninh Hòa do dự là người kia…

(đập bàn =”= thật muốn ở đó đá đít cho phát quá, vào mauuu *cắn khăn*)

Chưa từng thấy qua ảnh chụp, từ đầu tới cuối chỉ là qua tán gẫu nghe được giọng nói. Ninh Hòa căn bản không thể nắm chắc là người nào.

Nếu là trước kia Ninh Hòa khẳng định sẽ cảm thấy đây là vô nghĩa. Mà hiện tại hắn đã cảm thấy có ánh mắt tập trung nhìn mình. Là người thoạt nhìn nhã nhặn, nam nhân vừa buông chén rượu, đẩy người nọ nói: “Đến ngươi, đừng không cho ta mặt mũi.” Cũng là lưu ý đến đối phương chưa di động tầm mắt thì hắnmới cùng nhau quay đầu hướng tới cửa bên này.

“A, người không phải đến đông đủ sao.” Nam nhân kia thân thủ khoát lên vai người bên ngoài, quay đầu hỏi An Lạc: “Tiểu An Tử, ngươi mang người đến, như thế nào còn làm cho người ta đứng ở bên ngoài.”

“Là hắn đi theo ta.” An Lạc tức giận uốn éo đầu, cấp chính mình chén bia đầy, trực tiếp một hơi hết sạch.

Chỉ nghe Ninh Hòa cũng đã nhận ra đây là thanh âm của Chùy Tử, nói như thế, người kia là Bán Thanh Minh không có lầm đi.

Ninh Hòa liền lui ra phía cửa, không biết có nên hay không chạy trối chết là vẻ sáng suốt, những người nghe thấy thanh âm của Chùy Tử cùng nhau dừng động tác, không hẹn mà cùng hướng tới ngoài cửa nhìn lại đây.

Bị một người nhìn chằm chằm đã đủ làm cho người ta không thoải mái, huống chi hiện tại là hơn 40 người. Ninh Hòa chậm rãi buông ra nụ cười xấu hổ:“Đi…Đi nhầm cửa, các ngươi cứ tự nhiên.”

Nhưng là lời vừa ra khỏi miệng hắn liền hối hận…… Má ơi hắn vụng trộm chạy không phải xong rồi, hiện tại há mồm nói không phải là nói cho những người đó chính mình là ai sao! Ninh Hòa lúc này cũng không thể không vì chỉ số thông minh của mình mà nóng nảy, vội vàng đem cửa đẩy qua một bên tính chạy, nhưng hiển nhiên có người tốc độ so với hắn nhanh hơn, đã đi trước, từng bước chắn cửa, một tay để trước tường, một tay bắt cánh tay hắn.

Mẹ kiếp đây là đem thiên phú đều thêm ở độ nhanh nhẹn đi, chức nghiệp của ngươi không phải kỵ sĩ sao!(=))) )

Không cần quay đầu cũng biết là ai động thủ, mà Ninh Hòa cũng thật là không mặt mũi quay đầu, rõ ràng nói không đến còn xuất hiện ở nơi này. Hắn thật sự là tìm không thấy lý do để giải thích tình huống hiện tại.

Nhưng là Bán Thanh Minh hiển nhiên cũng không để ý, hắn một tay bắt lấy Ninh Hòa, một tay đóng cửa lại. Tiếng ồn ào tạm thời bị ngăn cách, mà thanh âm của Bán Thanh Minh liền trở nên rõ ràng.

“Tống Thời, ta biết ngươi nhất định sẽ đến.”

yessss *gào rú trong đêm*~ phải thế chứ…phải thế chứ

chúc mừng 2 người gặp mặtmau mau diễn cho taz coi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.