Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 67



Vô sự không đăng tam bảo điện (*), từ lúc Ninh Hòa rời Không Đảo, cùng Chùy Tử liền rất ít có trao đổi, dù lúc ở cùng Thiên Thu Nguyệt cũng như thế.

(*) không có việc thì không đến tòa tam bảo (chùa) […] – ý là k có chuyện thì k tìm đến.

Vì bị vây trong cái vòng luẩn quẩn, lúc đó Nhã Hà lúc nào cũng bị An Lạc quấn lấy, mà Ninh Hòa còn có Tinh Hận đi theo sau lưng, vì thế mặc dù ở cùng một đội ngũ, hai người cũng không có cơ hội nói nhiều, liền càng miễn bàn sau khi Nhã Hà lui bang hội.

Ninh Hòa nghĩ đến, nếu Nhã Hà đã muốn san hào, mà hắn cùng Chùy Tử lại chưa từng tiếp xúc, như vậy hai người đại khái không có cơ hội gặp lại đi. Bất quá, cũng là không nghĩ tới Chùy Tử lại tìm tới đây.

Về phần nguyên nhân, Ninh Hòa nghĩ, hắn cũng biết.

Hồi lại một tiếng ‘ở’, chỉ thấy Chùy Tử phát ra một cái tổ đội mời, sau đó hai người liền đứng cùng nhau.

Chùy Tử hình tượnglà một cái dã man nhân, cái này thời điểm ở ngoài thành Ninh Hòa đã thấy qua, nhưng lúc ấy cũng không có đem hắn cùng Nhã Hà liên hệ với nhau. Nhưng mặc dù về sau nhìn lại dã man nhân này, hắn cũng là rất khó đem 2 người liên hệ với nhau. Nhớ lại ngày tụ hội, Ninh Hòa cũng có gặp qua Chùy Tử, thoạt nhìn là kiểu tiểu thanh niên thanh nhã lịch sự, cùng trước mắt dã man nhân thật khác xa.

Chùy Tử đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi: “Thanh Minh đến trú ở nhà ngươi?”

“Ngươi như thế nào biết?” Ách, nguyên nhân tìm đến hắncùng với hắn tưởng không quá giống nhau, nhưng là chuyện này sao Chùy Tử lại biết, Bán Thanh Minh thật đúng là cái gì cũng nói với hắn a! Bất quá nói trở về, cái thời điểm vẫn là thân phậnNhã Hà, hắn cũng từng nói qua là thích Bán Thanh Minh. Ra là vì Chùy Tử thích Bán Thanh Minh cho nên mới trốn tránh An Lạc?(Nguyệt: em khờ thế, ko phải ng ta trc đó đã nói là đùa sao =”=)

Bất quá Chùy Tử cũng là từ từ nói: “Buổi sáng ta giúp hắn trông tiểu hào, lại thấy vị trí là đang ở W thị, vốn tưởng đạo hào, bất quá ngẫm lại, cũng liền hiểu được.”

“……” Ninh Hòa nâng cằm, nhìn ra tường ngăn với phòng bên, trong lòng cũng là nghĩ đến: Bán Thanh Minh cách mình tuy gần, nhưng cũng chính là xa, vĩnh viễn sẽ không có chuyện tình phát sinh.

Giống như người ở 2 TG khác nhau.

(nói trước bước k qua đó Ninh Hòa iu dấu)

Nghe được Ninh Hòa thở dài, Chùy Tử tựa hồ hiểu được cái gì, cười ha ha, sau đó mới nghẹn cười hỏi: “Ngươi là không phải đang hiểu lầm cái gì chứ?”

“Không…… Không có.” Ninh Hòa cảm thấy chột dạ, hắn là tình nguyện hiểu lầm. Tuy hắn đã sớm nghĩ sẽ hỏi qua, vẫn là không có cơ hội, nhưng có thể thừa dịp hôm nay toàn bộ hỏi cho rõ ràng.

Sau khi nghe xong Ninh Hòa nói loạn thất bát tao (*) một hồi, như là “Ngươi cứ thích Bán Thanh Minh đi”, lại tỷ như “Ngươi là vì hắn mới đi Thiên Thu Nguyệt”, này đó bao hàm cả vấn đềghen tuông khiến Chùy Tử cảm thấy hắnsáng mai sủi cảo không thiếu trám liệu(**). Mà hắn cũng là cười đủ một hồi, sau mới hồi đáp: “Ngươi đều nghĩ đi nơi nào, ta còn nghĩ đến Thanh Minh đã nói rõ ràng với ngươi, kết quả ngươi cái gì cũng không hiểu được a.”

(*) loạn thất bát tao: lung tung, lộn xộn.

(**) trám liệu: nước chấm (chắc là dấm)

“Ta hẳn là hiểu được cái gì…… ” Ninh Hòa có suy nghĩ xúc động muốn bóp chết Chùy Tử, nghe khẩu khí hắn, giống như hắn quá trì độn nên cái gì cũng không biết hay sao.

Mà Chùy Tử rốt cục khôi phục khẩu khíbình thường, khụ hai tiếng, nói: “Tịch Thập, ngươi hãy nghe cho kỹ. Kỳ thật……ta trước kia nói với ngươi những lời này, tất cả đều là trêu đùa ngươi ha ha ha ha…… ”

Người này, cười rộ lên là không có xong rồi, ngay cả cách vách phòng Bán Thanh Minh cũng nghe được động tĩnh, tò mò đi tới nhìn xem đã xảy ra chuyện gì. Bất quá ngại vì cảnh cáo mới đây của Ninh Hòa, hắn không có trực tiếp đẩy cửa tiến vào, cũng là ở trên cửa gõ hai tiếng để cho Ninh Hòa chú ý.

Ninh Hòa đi ra cửa, cũng chỉ nói một câu: “Chùy Tử hắn điên rồi…… ”

Chân tướng kỳ thật rất đơn giản, nghe Ninh Hòa vừa nói, ngay cả Bán Thanh Minh đều nở nụ cười, vỗ bờ vai của hắn nói: “Cho nên ta không phải đã sớm nói qua với ngươikhông cần phải xen vào cái kia tên sao.”

Nguyên lai hết thảy chuyện tình đều không có phức tạp rắc rối nhưNinh Hòa nghĩ, Nhã Hà phụ trách mang tiểu hào, Nhã Hà đi Thiên Thu Nguyệtnằm vùng, đơn giản vì đó là bang hội an bài mà thôi, cũng không liên lụy vấn đề“ai thích ai.” Mà Chùy Tử, thật đúng là vốn không có thích Bán Thanh Minh, hai người chính là ở trò chơi nhận thức quan hệ bằng hữu thôi. Bởi vì quan hệ không sai, cho nên chuyện giao tài khoản cũng là chuyện tự nhiên, Bán Thanh Minh có khi cũng sẽ nói cho Chùy Tử vài việc, vì tất cả là bằng hữu, tất cả đều là chuyện bình thường đi.

Sự tình đơn giản như vậy, Ninh Hòa lại biến nó thành phức tạp khó hiểu, Chùy Tử như cũ chỉ cười, mà Bán Thanh Minh cũng là hết sức đắc ý nhìn Ninh Hòa. Hai người này căn bản chính là cùng một giuộc a!

Dù giờ hắn không thể làm gì Chùy Tử, nhưng vẫn còn Bán Thanh Minh, hắn liền đá vào chân Bán Thanh Minh, tuy lực không quá mạnh, nhưng Bán Thanh Minh vẫn là phi thường phối hợp kêu ngao ngao rồi rời khỏi phòng. Chỉ là lúc gần đi cũng là đối Ninh Hòa nháy mắt ra dấu, nhỏ giọng nói: “Chùy Tử cảm xúc không quá đúng, ngươi……có thể khuyên vẫn là khuyên nhủ đi.” Thanh âm cũng đủ nhỏ để Chùy Tử trên màn hình nghe không được.

Kỳ thật không cần Bán Thanh Minh nhắc nhở, Ninh Hòa cũng có ý định.Trước tuy là không có nghe qua Chùy Tử nói chuyện, nhiều lắm cũng chính là nghe chỉ huytrong ngày quyết chiến, bất quá sớm cùng Nhã Hà đánh chữ trao đổi vẫn là nhiều, vẫn có thể hiểu biết đôi chút, người này ngày thường cảm xúc vẫn là có vẻ vững vàng, nhưng lúc chỉ huy thời điểm kích động rít gào, hiếm thấy hắn có cái gì mừng rỡ đại bi, cho nên vừa nghe đến hắn như vậy không thể ngăn chặn cuồng tiếu, Ninh Hòa đều cảm thấy này không giống hắn nhận thức Nhã Hà.

Nhưng liên hệ buổi chiều nhìn thấy An Lạc, kết luận liền tương đương rõ ràng: Cả hai người này đều không có được tự nhiên.

Nhưng, khi đó cũng là Bán Thanh Minh nói, người khác rốt cuộc vẫn là không tốt nhúng tay vàochuyện bọn họ, hiện tại cũng là Bán Thanh Minh nhượng hắn có thể khuyên liền khuyên nhủ, xem ra, cũng không chỉ có An Lạc bên kia chịu khổ sở, san hào Chùy Tử cũng không thoải máinhư nhau.

Ninh Hòa nhìn màn hình một lúc lâu, thẳng đến màn hình kia đều không có tiếng vang, hắn mới hỏi: “Ngươi hôm nay tìm ta, không chỉ là vì hỏi chuyện của Bán Thanh Minh đi.”

Màn hình bên kia cũng là thật lâu đều không có nói gì. Ninh Hòa còn nghĩ hắn không phải đã rời đi máy tính trước rồi đấy chứ, sau mới thấy đối phương nói: “Hắn……có khỏe không?”

“Hắn?” Ninh Hòa biết rõ còn cố hỏi, nhưng tình trạng An Lạc, hắn cũng không thể nói hắn còn tốt dẫn tới phá hư chuyện, bởi vì buổi chiều vẫn còn là bộ dạng yểu xìu. Bất quá tuy rằng cuối cùng hắn không có giao ra vị trí bang chủ,cũng không có san hào rời đi trò chơi, cũng có thể coi như không sao đi.

“Buổi chiều……ta nhìn thấy các ngươi hai người cùng một chỗ, cho nên lại đây hỏi một chút.”

Nga, thì ra là thế. Buổi chiều hắn cùng An Lạc hai người ngồi xổm trên vách núi nói chuyện phiếm, bên cạnh thật ra có mấy ngoạn gia lui tới lấy quặng, nhưng Ninh Hòa hoàn toàn cũng không có chú ý tới những người này, trùng hợp, những người này bên trong cũng có Chùy Tử. Cho nên người Chùy Tử có thể hỏi cũng chỉ có hắn. Thân phậnnằm vùng của hắn còn không có bị vạch trần trước khi san hào, vì thế những người khác trong Thiên Thu Nguyệt cũng chỉ có hắn – Ninh Hòa là biết thân phận thật của Nhã Hà, mà nếu không phải Bán Thanh Minh trực tiếp đối hắn nói, hắn có lẽ cả đời cũng không biết được.

Tuy rằng người này tại khóa phục thành chiến, Thiên Thu Nguyệt cùng Không Đảo khó được đứng ở cùng chiến tuyến, nhưng hiện tại vừa chấm dứt quyết chiến lại khôi phục là bang hội đối địch. Cho nên người có thể để Nhã Hà hỏi thăm tình hình chỉ có Ninh Hòa.

“Nếu ngươi không nghĩ nói, quên đi.” Chùy Tử thanh âm vốn trầm thấp, hiện tại nghe tới, lại thêm vài phần thương cảm. Ninh Hòa rốt cuộc không đành lòng xem hai cái bằng hữu như vậy ép buộc nhau, hắn hô to vớiChùy Tử, nói: “Tiểu An Tử tạm thời là không có chuyện tình, bất quá hai người các ngươi……nhất định phải biến thành như vậy sao.”

“Ân.” Chùy Tử lên tiếng, rời khỏi đội ngũ, hắn đã muốn có được đáp án, liền đã đủ. Mà trước khi hắn rời đi, hắn lại đối Ninh Hòa bổ sung một câu, nói: “Phiền toái ngươi hỗ trợ giấu diếm chuyện ta là Nhã Hà.”

“Vì cái gì?” Ninh Hòa không rõ, Chùy Tử hôm nay tự mình tìm tới cửa hỏi chuyện của An Lạc, bỏ qua chuyện hắn đối An Lạc cũng có ý tứ, mà An Lạc cho tới nay đều không chút nào giấu diếm hắn thích Nhã Hà, hơn nữa đã không cần quan tâm hắn lànamhay lànữ, làbằng hữuhay làđịch nhân. Rõ ràng hai bên đều có ý tứ, vì cái gì Chùy Tử lại không thể đứng ra nói thật. Nếu An Lạc biết Nhã Hà vẫn còn ở trò chơi, chắc chắn sẽ rất cao hứng.

Nhưng, Chùy Tử lại muốn giấu An Lạc chuyện này.

“Chùy Tử, ta sẽ giúp ngươi giấu diếm, nhưng là ta cảm thấy,giấy không thể gói được lửa, cùng không biết khi nào thì chính hắn phát hiện chân tướng, chẳng thà ngươi tự mình nói cho hắn.”

“Đạo lý đó, ta biết, chính là……” Chính là, hắn cũng có một cửa không qua được, hắn không biết An Lạc không để ý thân phận của hắn, mà hắn, không thể đi đối mặt An Lạc, “Sự thật không phải như chúng ta tưởng tượng đơn giản như vậy, Tịch Thập, ngươi không rõ.”

“Ngươi thích hắn, hắn thích ngươi, đây là chuyện của 2 người, mặc kệ ngươi là Nhã Hà, hay là Chùy Tử, chỉ cần nói rõ ràng, không phải mọi chuyện đều tốt hay sao.”

“Nếu chỉ đơn giản như vậy, thế vì sao ngươi lại không tha thứ cho Thanh Minh.”

Chùy Tử nói xong một câu nay, liền dùngtruyền tống quyển trụcrời đi, còn lại một mình Ninh Hòa đứng tại chỗ, lăng lăng ngẩn người.

Vì cái gì không tha thứ Bán Thanh Minh, này xác thực không phải một cái sự tình đơn giản sao. Mà Ninh Hòa thủy chung cảm thấy, Bán Thanh Minh còn có rất nhiều chuyện, không có nói với hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.