Võng Du Chi Sư Phó Biệt Náo (Sư Phụ Đừng Nháo)

Chương 72



Bán Thanh Minh không dự đoán được sau khi trải qua một buổi chiều, Ninh Hòa còn có thể nguyện ý nhiều lời nói thêm mấy câu, hắn nghĩ đến tính tình Ninh Hòa, là không thích đem nhược điểm bại lộ trước mặt người khác.

Mà trên thực tế, ngay cả Ninh Hòa cũng không có nghĩ đến mình vì cái gì lại giải thích nhiều như vậy.

Hắn nghĩ có lẽ là bởi vì mấy năm nay đều không có bộc lộ ra với ai, cho nên hắn một mình chịu đựng, kỳ thật rất vất vả. Bên người bằng hữu không phải không có, còn có bạn nhậu, nhưng cũng chỉ là bạn nhậu mà thôi, những lúc kêu hắn đi ăn một bữa cơm, hắn cao hứng thì sẽ đi, mất hứng sẽ không đi, bởi vì hắn vẫn không tích cực, bằng hữu lui tới cũng dần dần ít đi. Ngay cả thời điểm có Thiên Nhai bên cạnh, Ninh Hòa cũng không cảm thấy là có thể đem việc này nói cho đối phương.

Hắn cho mình đủ mạnh mẽ nên chuyện gì cũng nuốt xuống, âm thầm một mình, lâu dần lại thành thói quen. Thói quen thật là một thứ đáng sợ, Ninh Hòa nghĩ.

Đến khi trước mặt xuất hiện một người như vậy, Ninh Hòa mới phát hiện, một người chống thật quá mệt mỏi, có người cùng chia sẻ, có người nói cho hắn nên làm như thế nào, hoặc không cần làm nhiều như vậy, chỉ cần an ủi hắn, nói cho hắn đấy không phải hắn sai, vậy là đủ rồi.

Đây là lần đầu tiên Ninh Hòayếu thế, ở trước mặt Bán Thanh Minh khóc thành cái dạng ngu ngốc, có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai. Trước mặt Bán Thanh Minh đã muốn một bộ nguyện nghe tường tận mọi chuyện, Ninh Hòa cũng thuận thế cùng hắn nói những chuyện đã xảy ra trong nhiều năm qua.

Có lẽ hắn đã nghĩ bản thân đã quên đi nhiều chuyện, nhưng phía sau cũng đều có vẻ càng rõ ràng hơn. Trong trí nhớ thơ ấu bình thản, đến sau biến cố gia đình, giờ đến cuộc sống một mình. Ninh Hòa nghĩ cần thời gian rất lâu để nói cho hết, không ngờ, thời gian tiêu phí, so với mộng còn muốn ngắn hơn.

Nhưng vô luận như thế nào, có thể nói ra, trong lòng liền thoải mái hơn rất nhiều.

Trên bàn đồ ăn đã muốn nguội lạnh, Ninh Hòa đã muốn nói xong đứng dậy, Bán Thanh Minh cũng đứng dậy đem cái bàn thu dọn một chút. Nghe xong một chuỗi dài chuyện xưa, hắn cũng không có phát biểu bao nhiêu ý kiến, bởi vì này rốt cuộc đây là chuyện gia đình của Ninh Hòa. Chính là, lúc đứng ở cửa tủ lạnh, hắn vẫn là đối Ninh Hòa nói: “Ta cảm thấy, nên cần cùng mụ mụ hảo hảo nói chuyện.”

“Nói cái gì, có cái gì có thể nói.” Ước chừng là phát giác mình thất thố, hắn tạm dừng xuống, sau một lúc lâu sau, mới lại tiếp tục nói: “Trước kia cảm thấy, nếu ngoan một chút có thể nàng sẽ chạy đến bên ta hoặc là mang ta theo, nhưng kỳ thật làm cái gì cũng đều là vô dụng, cho nên mỗi lần thấy nàng chỉ có thể thuận theo ý tứ của nàng, nàng muốn như thế nào liền như thế đó. Nhưng như vậy, kỳ thật, thực mệt chết đi. Quên đi, đừng nói nữa, ăn no, rồi tiếp tục tổng vệ sinh.”

Sau đó, Ninh Hòa xăn tay áo, cùng Bán Thanh Minh đem nhà trở nên hoàn toàn sạch sẽ, sau mới yên tâm thượng trò chơi.

Cuối tuần thường là thời điểm náo nhiệt, Ninh Hòa trở lên tuyến, phát hiện vô luận là danh sách bạn tốt hay là danh sách bang hội, người ở tuyến đều là chật ních, nhưng duy độc có Bán Thanh Minh cùng Dĩ Phụ Chi Danh này hai cái hào, đều không có login.

Thăm dò xem ban công bên cạnh, cách vách không có ánh đèn. Ninh Hòa nghĩ, có lẽ là bởi vì hôm nay bận rộn một ngày, hắn hao phí nhiều khí lực, nên mới đi ngủ sớm. Không nghĩ đi quấy rầy hắn, Ninh Hòa đóng của lại, quay về với TG riêng tư.

Mỹ nhân ngư ngư nhìn thấy hắn, đã muốn ân cần hô lên: “Tịch Thập ca ca, người ta chờ đã lâu.”

Ninh Hòa nhất thời một cái run run, thiếu chút nữa theo ghế trên ngã xuống, Mị Nguyệt Tinh Thần cùng vài hảo hữu khác còn phát đến tư tín an ủi: “Tịch Thập, như thế nào trêu chọc phải nàng ha ha ha ha cáp.” “Đại tỷ, san hào đi.” “Tịch Thập, tự trọng đi.”

“……” Ninh Hòa không nói gì mà chống đỡ, hắn xem như nghĩ tới. Trong chốn giang hồ có một truyền thuyết: Nữ nhân là không thể đụng vào.

Nhưng Ninh Hòa ngày hôm qua cũng là trong lúc tuyệt vọng tùy tiện tìm một người cùng đi thi đấu thôi, mà hắn cũng không nhớ đến nữ nhân truyền thuyết kia tên gọi là gì nữa cơ.

Tái nghe nàng hô to một tiếng Tịch Thập ca ca, Ninh Hòa yên lặng rơi lệ, may mà lúc này hệ thống nhắc nhở hắn Đường Thời Vũ login, hắn tìm được một cái cớ tốt nhất: “Đồ đệ gọi, đi trước.”

“A? Còn không có gọi mà.” Trong kênh bang hội, một người tên là Đường Thời Vũ nói.



“Ngươi như thế nào lại ở đây?” Ninh Hòa kinh hãi, lập tức liền phát tư tín.

Đường Thời Vũ còn đắc ý: “Lợi hại không, ta nghĩ trà trộn vào Thiên Thu Nguyệt.”

Lại nói tiếp, Thiên Thu Nguyệt cũng được coi như một bang hội lớn, lần trước hắn do có quen biết với Tinh Hận nên mới có cơ hội vào bang. Thiên Thu Nguyệt nguyên bản không thu hào chưa đầy cấp (ngoại trừ 1 số trường hợp như nick phụ, bạn bè, đồ đệ), vậy mà Đường Thời Vũ cũng có thể trà trộn vào, cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bất quá chân tướng chỉ là làm người rơi lệ, bất quá Ninh Hòa còn phải giải đáp thắc mắc trên kênh bang hội: “Uy uy uy Tịch Thập, Tiểu Vũ kia là đồ đệ đi, thành thật khai báo, là muội tử đúng không.”

Đường Thời Vũ thật là cái nữ hào, mà Đường Thời Vũ cũng thật là đồ đệ của hắn.

Vì thế, việc trà trộn vào bang hội cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

Nhưng là đáp án của Đường Thời Vũ càng khiến thêm……khiếp sợ, một cái biểu tình mỉm cười, mặt sau tiếp theo nói là: “Bởi vì bị ta truy a.” Rõ ràng là đối phương cố ý phát ra ở kênh bang hội.

Nhìn thấy những lời này, toàn bang hội đều im lặng. Lặng im sau một phút đồng hồ, mới có người lấy biểu tình khiếp sợ: “Trời ạ! có JQ (gian tình) a.”

Này một câu giống như cái chốt mở, nhất thời mở bung những người kia như cái máy hát, kênh bang hội lập tức kín chữ, tốc độ so với lúc Ninh Hòa mới tới Không Đảo càng thêm kịch liệt. Ninh Hòa quyết đoán không nhìn kênh bang hội, tiếp tục tư tín nói: “Đừng nói giỡn.”

“Ai nói giỡn, là sự thật còn gì.” Đường Thời Vũ nói.

Hai người cách màn hình, Ninh Hòa cũng không biết lúc này Đường Gia Nhạc biểu tình đến tột cùng là nghiêm túc hay là ngả ngớn, cũng không thể phán đoán những lời này tính chân thật được bao nhiêu. Nhưng hắn biết chính mình đã tự chuốc một chuyện phiền toái vào người.

Gãi gãi đầu, theo bản năng nhìn về phía danh sách bạn tốt, cũng là quên, Bán Thanh Minh không có login. Một là thật, hai là nói giỡn, bất quá bọn họ chính là mới gặp mặt một lần, là người xa lạ, nào có thể nói là thích hay không thích.

Nhìn đến cấp bậc của Đường Thời Vũ cao hơn trước nhiều, Ninh Hòa cũng khen ngợi một câu: “Thật khá, thăng cấp rất nhanh a.”

Coi như là chuyển đề tài đi, Đường Thời Vũ cũng không tiếp tục dây dưa chuyện vừa rồi, cũng là chuyển qua oán giận hôm nay mãi không thấy Ninh Hòa lên tuyến:“Còn tưởng ngươi cả ngày đều ở trò chơi, ta dậy thật sớm đã lên tìm, kết quả đợi suốt một ngày, suốt một ngày a!”

“Thật có lỗi, hôm nay phải tổng vệ sinh.” Ninh Hòa nói, xem nhẹ chuyện xuất hiện của mẫu thân như một đoạn nhạc đệm, làm bộ không có chuyện phát sinh. Đây là cách xử lý từ xưa của hắn, sẽ không để ảnh hưởng tâm tình ngoạn trò chơi của mình.

Đường Thời Vũ oán giận vài câu, liền cấp Ninh Hòa mời tổ đội. Hắn vận khí không sai, sau khi vượt qua hoạt động năm mới, đạt được kinh nghiệm lớn. Bất quá lần hoạt động này cũng không phải dễ, vì thế Đường Thời Vũ cũng là chờ Ninh Hòa lên để đem hắn đi làm nhiệm vụ toàn cấp, sau đó liền bạo thăng vài cấp.

Cấp bậc lên, cũng đến lúc làm nhiệm vụ thầy trò. Nhiệm vụ này ban đầu là không có, coi như là một cái nhánh của hoạt động năm mới đi. Yêu cầu là thầy trò cùng tổ đội hoàn thành nhiệm vụ tương ứng,cuối cùng có thể x2 phần thưởng nhận được.

Nghe người đã hoàn thành nói, nhiệm cụ cuối có thể thưởng cho một kiện trang bị mãn cấp, cũng có thể là vòng cổ hoặc nhẫn, thuộc tính khá tốt, quan trọng nhất còn có một kỹ năng phụ trợ mới: Truyền tống thầy trò. Hơn nữa nhiệm vụ này chỉ giới hạn trong lễ mừng năm mới, cho nên tất cả đều nắm chặt thời gian đi làm nhiệm vụ.

Ninh Hòa thậm chí còn phát hiện trên kênh Thế Giới không ngừng có người xoát tìm sư phó hoặc là tìm đồ đệ.



Nhiệm vụ thầy trò thật không quá khó khăn, đầu tiên là 2 người tổ đội sau qua sứ giả hoạt động năm mới nhận nhiệm vụ. Độ khó nhiệm vụ cũng không kém mấy hoạt động ban ngày là bao, chỉ có thưởng là cao hơn thôi, tuy phải vượt qua vài cái bản đồ, chạy đi chạy lại có chút phiền toái thôi.

Ninh Hòa đều nhịn không được oán giận một tiếng: “Phiền toái.”

Đường Thời Vũ cười an ủi nói: “Đây cũng là khảo nghiệm thầy trò a.”

……Cái gì khảo nghiệm lại giống như thầy trò hai người tìm một đống tình vợ chồng, chim liền cánh cái gì gì đó a, làm hắn có ảo giác như đang làm nhiệm vụ tình lữ.

Bất quá chỉ là trò chơi, Ninh Hòa cũng chỉ có thể làm theo. Nhiệm vụ thầy trò có tất cả 10 vòng, sau khi hoàn thành mới có thể lấy được bài tử đổi trang bị.

Nhiệm vụ là Ninh Hòa giao, cho nên bài tử cũng là rơi vào tay hắn, hệ thông đưa ra lựa chọn giữa vòng cổ và nhẫn. Cùng trang bị trên người hắn không khác biệt mấy, còn Đường Thời Vũ cũng chưa đủ cấp sử dụng, nhưng hắn vẫn là tôn trọng hỏi một câu: “Lấy vòng cổ hay lấy nhẫn?”

“Đương nhiên là nhẫn rồi.” Đường Thời Vũ không chút do dự trả lời, đồng thời ở câu sau dẫn theo một cái biểu tìnhý vị thâm trường. Vốn thiếu chút nữa điểm hạ nhẫn, Ninh Hòa đột nhiên hiểu được, cũng không chút do dự điểm hạ vòng cổ, sau đó, 2 cái vòng giống như đúc tự động xuất hiện trong ba lô của 2 người.

Thuộc tính của vòng cổ là vô cùng tốt, cũng bởi vì là phần thưởng của nhiệm vụ thầy trò, đằng trước còn có tên đối phương, giống như có vật để kỷ niệm. Nhưng Đường Thời Vũ lại thở dài một hơi nói:“Như thế nào không chọn nhẫn, như vậy có thể thuận tiện cầu hôn rồi.”

“Đằng nào cũng chỉ là vui đùa.” Ninh Hòa biết tên này lại muốn nói mấy lời không đứng đắn, hắn nghĩ tới tên kia lúc nãy đùa cợt như thế nào, nên mới chọn vòng cổ, tránh cho đối phương lại nói mấy lời ám muội.

Còn chưa kịp trầm trồ khen ngợi bản thân, đã nghe Đường Thời Vũ yếu ớt nói:“Nhẫn hay là chờ cùng Trương Kính làm nhiệm vụ đổi đi?”

“Như thế nào khả năng.” Ninh Hòa theo bản năng trả lời, nhưng là, như thế nào không có khả năng. Không thể không nói, kỳ thật thái độ của hắn cùng Thanh Minh tuy đã mềm xuống, nhưng hôm nay lại ở trước mặt đối phương khóc lớn một hồi, hắn nghĩ đến là xấu hổ, bởi vì hắn cho tới bây giờ đều không thích khóc ở trước mặt người khác, ngoại trừ cha mẹ, có lẽ Bán Thanh Minh là người đầu tiên.

Buổi chiều tuy có cùng Bán Thanh Minh mặt đối mặt, nhưng vẫn có chút mất tự nhiên, nhưng hắn lại có thể nói ra một đống lớn như vậy, quả thực giống như nghẹn lâu mới tìm được bồn cầu để phát tiết giống nhau…(chị t/g thật 3 chấm =”= ví như đúng rồi)

Sau khi cùng Đường Thời Vũ làm xong nhiệm vụ, hắn mới nghĩ tới Bán Thanh Minh, dù sao hào Dĩ Phụ Chi Danh vẫn là sư phó của hắn. Mà lúc lựa chọn phần thưởng Ninh Hòa lại nghĩ đến mình không chút do dự cấp cho Đường Thời Vũ một cái cự tuyệt, kỳ thật chính hắn cũng không phát giác, hắn là đem cơ hội kia lưu lại cho một người.

“Như thế nào……có khả năng……” Ninh Hòa không cam lòng nặng nề nói, hắn phát giác sự tình hiện tại phát triển đã muốn hoàn toàn thoát khỏi dự đoán ban đầu của hắn. Hắn cảm thấy mình giống như sắp thua, nhưng là hắn không nghĩ sẽ chịu thua.

(mịa =”= thua đi người ơi ~ taz chờ lâu quá rùi T^T; Nguyệt: ta beta cũng mỏi tay rồi =)))

Cũng là tại thời điểm rối rắm, màn hình lớn xuất hiện một cái thông báo:

Ngoạn gia [An Lạc] hướng ngoạn gia [Chùy Tử] đưa ra lời cầu hôn.(Nguyệt: wow, cho kết hôn đồng tính hả O_O)

Ninh Hòa lúc ấy phản ứng đầu tiên chính là: Nằm tào, trò chơi này cư nhiên có cho phép kết hôn đồng tính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.