Võng Du Chi Tuyệt Sắc Thiếu Niên

Chương 2: Bảo địa ngủ



Soái ca = anh chàng đẹp trai

Suất = đẹp trai

Tân Thủ Thôn= thôn dành cho người mới chơi

Tân Thủ = tay mới, ngườ chơi mới

Sau một mảnh bạch quang lóe lên, Tử Hòa mở to mắt, trước mắt là một thôn xóm cổ đại nho nhỏ. Tử Hòa dùng sức đạp đạp mặt đất, cư nhiên có cảm giác làm đến nơi đến chốn , lại hái một đóa hoa dại ngửi ngửi, cư nhiên cũng có thản nhiên mùi thơm ngát. Sờ sờ trang phục cổ đại trên người mình, cảm giác vải dệt cũng rõ ràng như vậy.

“Thực thần kì.” Xem ra trong bản thuyết minh nói đây là trò chơi giữ đến 99% độ chân thật hoàn toàn không phải gạt người.

Tử Hòa cười rộ lên, má lúng đồng tiền ở một bên trên khuôn mặt thanh tú như ẩn như hiện. Quay đầu nhìn khắp chung quanh, nơi này thật xinh đẹp, hoàn toàn là nguyên mẫu tiểu kiều lưu thủy thế ngoại đào nguyên đúng trong sách vở miêu tả thôi. Tử Hòa nhàn nhã dạo bước chung quanh, ngay cả phòng xá nhà tranh đều rất hứng thú. Giờ phút này hắn hoàn toàn không giống một người chơi game, ngược lại giống một du khách .

Đi dạo một hồi, một tiểu hài tử cột hai chùm tóc đã chạy tới, “Ca ca, chơi với đệ đi.”

“Tốt.” Tử Hòa tâm tình tốt, đặc biệt hỏi, “Chơi cái gì?”

Cùng tiểu hài tử chơi một hồi trò chơi tung hứng viên đá. Vài người chơi trải qua chỗ Tử Hòa đều cười cười, “Lại có đứa ngốc bị lừa.”

“Đúng vậy, tiểu hài tử này căn bản không có nhiệm vụ cùng phần thưởng cho.”

“Đúng vậy, lần trước có một tên không tin, bồi chơi với nó vài giờ, kết quả. . . . . . bị thỉnh ăn một con cá.”

“A, mà con cá kia có phải là loại cá thần kỳ gì không? Giúp công lực tăng nhiều sao?”

“Là thực thần kỳ a. . . . . .” Một người chơi khác chậm trãi nói, “Cư nhiên làm cho độ đói khát giảm bớt 10%.”

“Ha ha ha ha. . . . . .” Một đám người đều cười rộ lên.

Một người chơi hảo tâm đã chạy tới cùng tiểu Hòa nói: “Ngươi đừng lãng phí thời gian ở trên người nó, nhìn ngươi là biết vừa mới tiến vào trò chơi đi, có rảnh đi lên diễn đàn nhìn xem nhiều vào , tránh đi nhầm đường.”

“Cám ơn.” Tử Hòa quay đầu nở nụ cười một chút.

“Không có chi.” người chơi kia cười ha ha gật đầu rồi đi.

Kỳ thật tung hứng đá không phải trò chơi hay, nhưng là. . . . . .ít nhất mình cũng phải thắng được một bàn rồi mới đi chứ?

Chơi hồi lâu, Tử Hòa nhụt chí, cầm viên đá trong tay, “Không chơi.”

“Đừng mà, ca ca chơi với đệ đi, sẽ có thứ tốt tặng cho ca ca nga.” Tiểu hài giảo hoạt nói.

Thay đổi là người chơi khác, khẳng định lập tức sẽ bồi hắn chơi tiếp . Đáng tiếc Tử Hòa là một tiêu chuẩn người mới, trước khi chơi chỉ nhìn một chút thuyết minh, trình độ chỉ giới hạn trong biết này đó là NPC. NPC là nhân vật trong trò chơi do công ty an bài , không phải người thật. Những người không ngừng chạy tới chạy lui mới là người chơi, là người thật. Họ biết giết quái có thể đạt được kinh nghiệm, sau đó thăng cấp, giết càng nhiều quái….

Lập tức Tử Hòa không biết nên khóc hay cười, sờ sờ đầu hắn: “Ngươi một cái tiểu hài tử có cái gì có thể đưa ta a.”

Không đùa nữa, tìm một chỗ ngủ mới là tốt. Tử Hòa ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, ân, nhanh đến thời gian ngủ.

Trò chơi chân thật như vậy, hẳn là cũng có thể ngủ đi. Vừa mới xem qua có một gian nhà tranh nhỏ không tệ a, không biết có thể đi vào ngủ một giấc hay không.

“Tiểu Hoàng, ngươi có biết nhà tranh kia có chủ nhân hay không?”

Tử Hòa ngón tay chỉ một nhà tranh cách đó không xa. Nhà tranh rất nhỏ, chỉ có hé ra một chiếc giường bên cửa sổ, ánh mặt trời tà tà chiếu vào giường, nhìn xem khiến Tử Hòa rất muốn ở mặt trên lăn lộn.

Tử Hòa bình thường học bài học thấy phiền liền yêu chạy đến tiểu ban công ngủ gật, đáng tiếc sau vài lần bị Quý bà nội phát hiện, luôn bị xả trở về học bài. Quý bà nội suy nghĩ rằng, đã muốn không thông minh, thì phải chăm chỉ bù vào. Bởi vì bộ dạng so với người bình thường quá xinh đẹp, cho nên càng phải khắc khổ hơn, đỡ phải bị người ta nói gương mặt xinh đẹp nhưng trong bụng ngốc, gối thêu hoa bên trong một bao cỏ.

Quý bà nội yêu cầu rất cao, Tử Hòa vốn chính là tư chất bình thường, tự nhiên khổ không nói nổi.

Bất quá hiện tại ở trò chơi, bọn họ quản không đến cậu . Tử Hòa mắt thèm nhìn trương tháp ngủ kia.

“Nhà tranh đó? Là nhà của đệ, bất quá không có người ở.” Tiểu Hoàng rầu rĩ không vui nói.

“Nhà của ngươi ? Kia có thể hay không cho ta mượn ngủ một giấc?”

Tiểu Hoàng ánh mắt lập tức tỏa sáng, “Nhưng ca phải chơi với ta.”

“. . . . . . Được rồi.” Tử Hòa miễn cưỡng gật gật đầu, “Bất quá chỉ có thể chơi một chút thôi, ta muốn đi ngủ .”

Tử Hòa lúc thời điểm thanh tỉnh đều chơi không lại Tiểu Hoàng, hiện tại buồn ngủ mông lung tự nhiên càng thêm không được, sau khi liên tiếp thua hơn mười lần Tiểu Hoàng rốt cục vừa lòng .

“Ca ca đi ngủ đi, tỉnh lại ta mời ca ăn cá.”

“Nga, hảo.”

Tử Hòa lập tức đánh tới giường trong nhà tranh . Nằm trên giường lăn hai cái, hô khẩu khí thật dài, so với trong tưởng tượng còn thoải mái a.

Vì thế Tử Hòa vừa ngủ một giấc suốt một buổi chiều.

Sau khi tỉnh dậy đã đói bụng , bị Tiểu Hoàng giữ chặt cho ăn một con cá.

“Tiểu Hoàng ngươi tay nghề không sai a, ăn ngon lắm.”

Tiểu hài cười đến giảo hoạt, “Kia ca ca ngày mai tiếp tục chơi với đệ, đệ sẽ bắt cá nướng cho ca ăn, được không?”

“Ách. . . . . . Này.”

“Còn có thể ngủ trong nhà tranh của đệ nha.”

“Thành giao!” Tử Hòa gật đầu.

Vì thế, Tử Hòa cứ như vậy bắt đầu kiếp sống trò chơi của mình. Mỗi ngày login 4 giờ, bởi vì thời gian sự thật so với thời gian trong trò chơi chênh lệch theo tỉ lệ 1: 3, cho nên ở trò chơi mỗi ngày ngốc 12 giờ.

Mỗi ngày luôn bắt đầu chính là chơi, ngủ, ăn cá, có đôi khi còn cùng Tiểu Hoàng cùng bọn trẻ khác ở trong thôn đi ra ngoài thôn đùa giỡn. Không biết là nguyên nhân gì, đại khái chắc do cùng bọn Tiểu Hoàng chung một chỗ đi, quái vật bên ngoài thôn chưa bao giờ chủ động công kích hắn. Tiểu Hòa cũng lười đi giết những quái vật thoạt nhìn qua còn mãn đáng yêu này , tất nhiên hắn cũng không có cơ hội thăng cấp.

Dần dần cũng nhận thức những thôn dân khác, bắt đầu giúp các thôn dân làm chút việc nhỏ, tỷ như giúp nhổ cỏ vân vân, phần thưởng cho bình thường đều là thức ăn.

Bất quá những chuyện được thôn trưởng ủy thác, tiểu Hòa cho tới bây giờ vẫn không làm.

Tỷ như hôm nay: “Tiểu Hòa a, hổ đại vương phía đông thôn lại ăn hai con dê của thôn, tiểu Hòa ngươi đi trừ bỏ nó đi.”

“A, thôn trưởng, ta mới 0 cấp a.”

Tiểu Hòa khó xử nói, sau đó thuận tay kéo một người chơi đi ngang qua.

“Ngươi mấy cấp ?”

“12, gì chứ?”

“12 a.” Tiểu Hòa có điểm hâm mộ, bất quá nghĩ đến những người chơi này giết nhiều con gà, con chó, con sói mới lên tới 10 cấp, lập tức lại không hâm mộ .

“Có nhiệm vụ giết hổ,ngươi muốn làm hay không?”

“A a a? Nhiệm vụ tốt nhất của Tân Thủ thôn — thôn trưởng ủy thác giết hổ sao? Nhiệm vụ này chỉ có một phần mười cơ hội nhận được, ngươi tốt bụng như vậy?”

“Khụ.” Tiểu Hòa lôi kéo hắn đi đến trước mặt thôn trưởng, “Thôn trưởng, ta đem anh hùng sát hổ mang đến cho ngươi, ta đi nha.”

Vì thế, nhoáng một cái ba tháng trôi qua, tiểu Hòa còn tại Tân Thủ thôn lắc lư, cấp bậc vẫn như cũ là 0 cấp.

“Tử Hòa, con ở trò chơi có kết giao nhiều bằng hữu không?” bà ngoại Tử Hòa lúc dạy Tử Hòa học ngoại ngữ hòa ái hỏi.

“Có ạ.” Tử Hòa gật gật đầu, hơi chút chột dạ. Kỳ thật cậu tuy rằng không phải thực hiểu được, nhưng mơ hồ vẫn có chút rõ ràng ý đồ các trưởng bối để mình chơi game.

Bất quá, cậu cùng người trong thôn ở chung tốt lắm, này xem như không có lừa gạt bà ngoại đi.

Lại nói tiếp Quý Tử Hòa từ nhỏ được người lớn bảo hộ rất tốt, rất ít có bạn bè đồng lứa cùng nhau đùa ngoạn. Đến nay 15 một tuổi mà thiên chân tính trẻ con vẫn còn đó, bướng bỉnh hướng ngoại lại không. Những ngày ở Tân Thủ thôn đã gợi lên tính trẻ con trong hắn, cả ngày chơi đùa các loại trò chơi thú vị, còn cùng Tiểu Hoàng học câu cá, dần dần người cũng hoạt bát một chút.

Bà ngoại vui mừng gật đầu.

Quý bà nội cũng lập tức khen ngợi Hòa.”Trò chơi này nhưng thật ra không tệ lắm, Cục Cưng sau khi chơi thì thói quen hay ngủ đều biến ít đi.”

Tử Hòa trong lòng lặng lẽ thè lưỡi. Hắn đều ở trò chơi ngủ đã rồi mà.

Hôm nay ôn tập xong công khóa, Tử Hòa mau mau nằm vào khoang thuyền trò chơi.

Vừa mới hiện lên mặt cỏ của thôn, Tử Hòa chợt nghe đến hệ thống thông báo.

“Người chơi Tiểu Hòa Lưu Thủy, ở trò chơi đã nửa năm mà chưa sát hại quái vật gì, hoàn thành nhiệm vụ che dấu ‘Nhân Từ Nương Tay’. Hệ thống thưởng cho khả năng thiên phú ‘Quái Vật Chi Hữu Tình ’, kỹ năng ‘ Từ Tâm Thủ Chi Thú Y ’. Đây là nhiệm vụ duy nhất, không thể lặp lại.”

Tử Hòa phát ngốc vài giây, sau đó mở ra bảng theo dõi thuộc tính nhân vật của mình:

Người chơi: Tiểu Hòa Lưu Thủy

Tiên thiên thuộc tính:

Trí lực: trung

Thể lực: trung

Mị lực: trung

Kỹ năng:

Nội công: 0

Võ công: 0

Kỹ năng sống:

Câu cá: 5 cấp

Kỹ năng khác:

Từ Tâm Thủ Chi Thú Y: 1 cấp , chữa thương cho quái vật <10 cấp, xác xuất thành công 10% (tùy độ thuần thục mà đề cao, trước mắt độ thuần thục 0). Thiên phú: Quái Vật Chi Hữu Tình: 1 cấp, quái vật < 10 cấp không thể chủ động công kích người chơi. Đây là cái gì ? Tử Hòa cũng không quá để ý, đóng bảng thuộc tính. Đi rồi hai bước lại nghĩ tới, Thú Y – chẳng lẽ có thể chữa bệnh cho con chó Đại Hoàng ở nhà Tiểu Hoàng? Đại Hoàng hai ngày nay bệnh rất lợi hại, Tiểu Hoàng bỏ bê cả chơi đùa, mỗi ngày chăm sóc nó. Tử Hòa nghĩ vậy liền lập tức hướng nhà Tiểu Hoàng đi đến. Tiểu Hoàng quả nhiên ngồi ở cửa, ôm Đại Hoàng đang hấp hối , nước mắt lưng tròng. Tử Hòa cũng không biết có thể chữa khỏi hay không, không dám nói mạnh miệng, ngồi xổm bên cạnh Đại Hoàng nhìn một hồi, mới sử dụng kỹ năng “Từ Tâm Thủ Chi Thú Y” . Một vòng bạch quang bao phủ ở trên người Đại Hoàng, nhưng hệ thống lại nói: ” Đại Hoàng của Tiểu Hoàng , cấp bậc vượt qua phạm vi sử dụng kỹ năng của Tiểu Hòa Lưu Thủy, trị liệu không có hiệu quả.” Tử Hòa uể oải cực kỳ, nghĩ rằng trách không được bà nội vẫn nói ta không thông minh, cư nhiên ngay cả con chó nhỏ đều trị không hết. Hắn lại không biết rằng, Đại Hoàng tuy không phải NPC nhưng cũng là sủng vật của NPC, cấp bậc so với dã cẩu bình thường cao hơn 10 cấp, cậu tự nhiên không thể trị liệu. Ủ rũ một trận, Tử Hòa bỗng nhiên thông suốt, “Đúng vậy, ta sao không đi luyện kỹ năng này chứ. Thăng cấp không phải có thể giúp Đại Hoàng chữa bệnh sao?” Tựa như câu nhiều cá, kỹ năng câu cá liền thăng cấp thôi. Thực ngốc! Tử Hòa vỗ vỗ đầu, nhảy dựng lên: “Tiểu Hoàng đợi ta nhé.” rồi hướng thôn ngoại chạy đi . Quái vật bên ngoài thôn phân bố theo thứ tự là gà nhà cấp 1, gà rừng cấp 2 , dã cẩu cấp 3. . . . . . Càng đi ra xa, cấp bậc quái vật càng cao. Những quái vật này quả nhiên không chủ động công kích Tử Hòa. Tử Hòa xem chuẩn một con gà, xuất ra thiết đao chưa từng dùng quá của người chơi mới, chém một chút, tạo thành một chút thương tổn cho con gà. Con gà bị chém một chút sau mới bắt đầu công kích Tử Hòa. Hung mãnh trác mổ Tử Hòa, Tử Hòa lượng máu lập tức giảm xuống một nửa. Tử Hòa chạy hai bước, quay đầu sử dụng kỹ năng “Thú y” . Kê bị bạch quang bao phủ, hệ thống nêu lên: “Trị liệu thành công, thuần thục 1% độ.” Cổ con gà ngừng chảy máu, sau đó ngây người vài giây, rồi giống như không thấy được Tử Hòa trước mặt mà bỏ đi . Tử Hòa ngay tại cửa thôn giết nửa ngày, trị liệu nửa ngày, khi độ thuần thục thăng lên 50% thì bỏ thiết đao, nằm xuống. Mau mệt chết đi. Cứ như vậy thì biết chừng nào mới thăng cấp a. Phong Hồi Tuyết đã nhìn tân thủ kia thật lâu , từ lúc hắn bắt đầu giết con gà thứ nhất đến giờ. Phong Hồi Tuyết xem như là cao thủ trong bảng top 100. Lần này chạy tới Tân Thủ Thôn, chủ yếu vì giúp cô em họ thăng cấp. Đáng tiếc cô em tựa hồ có thói quen đến muộn, đợi hơn nửa giờ, ngay cả bóng dáng cũng không gặp. Phong Hồi Tuyết chán đến chết tựa vào đại thụ ở cửa thôn, ở thời điểm mau ngủ gục luôn thì bị tên tân thủ với động tác giết gà vụng về và hành vi trị liệu gà hấp dẫn. Chờ đến khi tên tân thủ nằm trên mặt đất, Phong Hồi Tuyết mới đi đến gần hắn: “Ngươi như vậy nằm không sợ gà ở đây vây công ngươi sao?” Tử Hòa mở to mắt, thấy một người chơi xa lạ đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn hắn. Tử Hòa ngồi dậy, lắc đầu nói: “Không sợ, chúng nó sẽ không chủ động công kích ta.” Phong Hồi Tuyết lúc này mới thấy rõ bộ dáng của tân thủ , mi thanh mục tú tiểu thiếu niên, không khỏi cười nói: “Ngươi bộ dạng cũng không tệ lắm, tương lai còn dài, nói không chừng sẽ là một soái ca.” Tử Hòa nghe vậy vui vẻ cực kỳ, đối với người xa lạ tăng độ hảo cảm rất nhiều. Cho tới bây giờ còn không có ai khen hắn đẹp trai đâu, tuy rằng người ta là nói tương lai có lẽ sẽ đẹp = = Miệng hỏi lại: “Thật sự?” Trên mặt một bộ hận không thể lấy gương chiếu chiếu bộ dáng. Phong Hồi Tuyết liền bật cười ha ha, cảm thấy tiểu hài tử này rất đáng yêu . “Ngươi vừa mới đang làm gì thế?” “Luyện kỹ năng a.” Dù Phong Hồi Tuyết kiến thức rộng rãi, cũng chưa thấy qua loại phương pháp luyện kỹ năng này, không khỏi có chút tò mò. “Kỹ năng gì cần phải luyện như thế?” Tử Hòa mệt cực kỳ, cảm thấy giải thích rất phiền toái, liền rõ ràng trực tiếp đem bảng thuộc tính nhân vật của mình cho hắn xem. Phong Hồi Tuyết sửng sốt một chút, vẫn là lần đầu tiên nhìn đến người không có cảnh giác như vậy, bất quá hắn cũng không phải người hay xấu hổ, liền đơn giản thoải mái nhìn xem. Vừa thấy liền lập tức ngả ngửa ra. 0 cấp không nói, cái kỹ năng kia cùng thiên phú. . . . . . “Này Quái Vật Chi Hữu Tình là như thế nào được đến?” “Hình như hệ thống nói nửa năm không có công kích quái vật đi.” “Nửa năm. . . . . .” Nhìn nhìn lại cái kia thật to 0 cấp, Phong Hồi Tuyết hết chỗ nói rồi. “Siêu cấp yếu!” Phong Hồi Tuyết chỉ có này lời bình . “Mộng Du Giang Hồ cấp bậc tuy rằng khó thăng, nhưng nửa năm tuyệt đối có thể thăng lên 30 cấp. 30 cấp còn sợ quái vật 10 cấp sao? Hơn nữa ngươi này ‘Quái Vật Hữu Tình ’ có thể thăng cấp, nhưng là thăng cấp như thế nào? Chẳng lẽ muốn thăng cấp thứ 2 ngươi phải không đi đánh quái vật một năm? Vậy ngươi chơi trò chơi làm gì?” “Còn có thú y, ngươi đi đâu tìm nhiều quái vật bị thương để trị liệu? Chẳng lẽ muốn đem những quái vật bị người ta thật vất vả đánh cho chết khiếp cứu trở về. . . . . . Mà nếu chính ngươi đánh, chính mình trị, vậy ngươi không thể giết chết quái vật, vĩnh viễn không thể thăng cấp .” Phong Hồi Tuyết nói nửa ngày, cảm thán nói: “Hệ thống thật biết đùa giỡn người.” “Không quan hệ.” Tử Hòa cũng có chút thất vọng, còn tưởng rằng về sau có thể không sợ quái vật, nơi nơi đi chơi nữa chứ, nguyên lai thăng cấp khó như vậy. “Ta giúp ngươi một phen đi.” Phong Hồi Tuyết dù sao cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, rút ra trường kiếm. Kiếm quang chợt lóe, gà chung quanh đều ngã xuống , nhưng không có tử vong. Giống cao thủ như hắn, giết gà tự nhiên dễ dàng cực kỳ, nhưng mà muốn cho tất cả những con gà với huyết lượng nho nhỏ không chết, đối với kiếm thuật yêu cầu lại phi thường cao. Này công phu nếu làm cho người khác nhìn đến chỉ sợ là thật to kinh ngạc một phen , Tử Hòa lại không có khái niệm gì, nói tiếng cám ơn, vui vẻ chạy tới những con gà bị thương. Bạch quang không ngừng sáng lên, hệ thống không ngừng nêu lên. “Trị liệu thành công, thuần thục độ thêm 1.” “Trị liệu thành công, thuần thục độ thêm 1.” . . . . . . Hắn một khi đầu nhập liền thực chuyên tâm, ngay cả Phong Hồi Tuyết đi rồi cũng không biết. Đợi cho hệ thống nêu lên: “Từ Tâm Thủ Chi Thú Y thăng cấp.” Mở ra mặt bảng nhìn, kỹ năng thuyết minh đã muốn như thế này . Kỹ năng khác: Từ Tâm Thủ Chi Thú Y: cấp 2, chữa thươngcho quái <20 cấp, xác xuất thành công 10% (tùy theo độ thuần thục mà đề cao, trước mắt độ thuần thục 0). Vượt cấp trị liệu xác xuất thành công 1%. Trở lại trong thôn, giúp Đại Hoàng chữa bệnh. Sau khi dùng không sai biệt lắm mười lần trị liệu thuật, Đại Hoàng rốt cục nhảy dựng lên, sủa gâu gâu vây quanh Tử Hòa chạy hai vòng, rồi đi tìm chó cái Tiểu Hoa nhà thôn trưởng. Tiểu Hoàng lau nước mắt nói, “Tiểu ca ca, cám ơn ngươi cứu Đại Hoàng. Ta có một việc muốn cùng ngươi nói.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.