Võng Du Chi Tuyệt Sắc Thiếu Niên

Chương 22: Thổ cẩu ăn nguyệt



Khác với mượn huyết, mượn kỹ không ảnh hưởng kỹ năng bản thân quái vật, cho nên quái vật bị mượn kĩ thường thường không thể lập tức phát hiện.

Long tướng quân lại bỗng nhiên từ trên mây lao xuống công kích người chơi. Tiểu thổ cẩu thừa dịp người chơi chết chết chạy chạy, từ trên lưng rồng nhảy xuống, bay nhanh lủi vào một góc.

Ngọc Thạch Câu Phần, tiểu Hòa đối với kỹ năng này lý giải thành bom người. Tuy rằng không thích bị chết, nhưng dù sao cũng không đau, hơn nữa hắn lần đầu tiên có thể lấy kỹ năng công kích người chơi, cảm giác khá tân kỳ, vì thế quyết định thử xem.

Bom thôi, đương nhiên phải càng gần càng tốt.

Lúc này, Nguyệt Tại Thủy Thiên bởi vì tránh né cự long tập kích, chật vật ngã trên mặt đất cách tiểu thổ cẩu mấy thước xa.

Cơ hội không thể bỏ qua, tiểu Hòa không kịp nghĩ lại.

Phác!

Cẩu cẩu bản năng: cắn!

Cắn cổ!

Sử dụng kỹ năng! Ngọc Thạch Câu Phần!

Bị mãnh liệt hồng quang vây quanh trong khoảnh khắc, tiểu Hòa trong lòng cư nhiên suy nghĩ, không biết con chó nhỏ này rốt cuộc thuộc giống gì, cái đầu tuy nhỏ, nhưng lực phóng chạy thật sự rất tốt a.

Người chơi trên tường trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này. Lão đại của bọn họ, chưa bao giờ rớt qua top 3 trên bảng cao thủ, Nguyệt Tại Thủy Thiên, giống như bị một con thổ cẩu cắn chết……

Không phải chết ở dưới tay cự long, không phải lừng lẫy xả thân……

Là bị một con thổ cẩu cắn chết.

Mà bị vây trong hồng quang, Nguyệt Tại Thủy Thiên ở trước khi bạch quang tử vong tiến đến, thế nhưng nhìn thấy tiểu thổ cẩu nhào vào cắn cổ mình đã biến thành một thiếu niên trần trụi!

Thiếu niên tóc đã bị đốt trọi, trên mặt bẩn hề hề tối như mực, nhưng là cặp mắt kia cho dù kinh ngạc cũng luôn hết sức đơn thuần, Nguyệt Tại Thủy Thiên lập tức liền nhận ra ai.

Tiểu Hòa Lưu Thủy!

Tiểu Hòa lại một lần nữa cảm thấy kỹ năng thú biến này thật biến thái, lúc biến trở về cư nhiên không có mặc quần áo. Tại địa ngục xếp hàng, cho dù đã mặc vào quần áo, tiểu Hòa vẫn cảm thấy cả người khó chịu.

May mắn vừa mới biến trở về thì đã bị chết. Tại quầng hồng quang dầy đặc hẳn là sẽ không bị người nhìn đến, bất quá về sau sẽ không bao giờ dùng kỹ năng này nữa.

Từ địa ngục hồi sinh lại, Nguyệt Tại Thủy Thiên không có cùng chung điểm sống lại với tiểu Hòa. Tiểu Hòa bị npc địa ngục với phương thức trăm năm không thay đổi, một cước đá xuống ao chuyển sang kiếp khác. Rơi xuống đất ở điểm sống lại tại Nam Kinh, Tiểu Hòa liền trực tiếp logout vì quá mệt mỏi.

Nên ăn cơm chiều thôi.

Từ trò chơi đi ra, mặt tiểu Hòa khá tái nhợt. Lúc ăn cơm bà nội nhìn mà đau lòng,” Ôi, ít ngoạn trò chơi, hôm nay ngủ sớm một chút đi cháu.”

” Vâng ạ.” Tiểu Hòa gật đầu.

” Đúng rồi.” Bà nội nói,” Thủ tục xuất ngoại đều đã chuẩn bị tốt, đại khái mấy ngày sau sẽ khởi hành, bà nội giúp con sắp xếp quần áo.”

Mama nói:” Sắp xếp cái gì, đều mua mới hết đi, cho dù hiện tại không mua lúc vào đại học cũng phải mua. Quần áo của tiểu Hòa quá cũ rồi.”

Mặc kệ tuổi bao nhiêu, quần áo đối với nữ nhân mà nói đều là cộng đồng đề tài. Hưng trí bừng bừng thảo luận xem tiểu Hòa thích hợp mặc cái gì, cuối cùng hai người kết luận là, đứa nhỏ nhà ta làm sao không thích hợp quần áo, chỉ có quần áo không xứng với đứa nhỏ thôi.

Tiểu Hòa cơm nước xong liền lên giường ngủ sớm thẳng đến ngày hôm sau . Thần thanh khí sảng tỉnh dậy,Tiểu Hòa nếm qua điểm tâm, cùng ông nội chơi đùa với chim hoạ mi, sau đó tiến vào trò chơi.

Vừa online, liền nhận được mấy tin nhắn.

Phong Hồi Tuyết: Sao lại thế này ? Thủy Thiên Các như thế nào lại treo thưởng số tiền lớn phải giết sạch ngươi. Đang ở đâu?

Hạ Khinh Y: Cấp tốc về Ứng Hối thành.

Hạ Khinh Y: Ngươi ở chỗ nào? Trước trốn đi.

Tiểu Hòa đóng hộp thư, nhìn quanh bốn phía, đại khái trốn đã không kịp rồi. Mười mấy người chơi xa lạ giống thật nhanh vây quanh hắn, trong đó bảy tám người trên người có dấu hiệu Thủy Thiên Các.

” Tiểu Hòa Lưu Thủy?” một người chơi trong Thủy Thiên Các ngữ khí khẳng định hỏi.

” Khẳng định là hắn, ta lần trước gặp qua.”

Thừa dịp bọn họ còn không có động thủ, tiểu Hòa nghĩ muốn đem hai tiểu sủng phóng xuất, không ngờ lại bị hệ thống kêu lên– sủng vật đang ở thời kì biến thân, thỉnh trân trọng sủng vật, không cần quá độ sử dụng.

Tiểu Hòa lắp bắp kinh hãi, nhìn nhìn lại chung quanh người chơi như hổ rình mồi, lấy lại bình tĩnh hỏi:” Các ngươi muốn giết ta?”

Một người chơi trong Thủy Thiên Các gật đầu:” Không biết ngươi làm sao đắc tội lão Đại chúng ta, xin lỗi nhé, chúng ta cũng là nghe lệnh làm việc.”

Tiểu Hòa tự nhiên biết bản thân làm sao đắc tội Nguyệt Tại Thủy Thiên, bất quá nghe người chơi khẩu khí, giống như bọn họ còn không biết bản thân chính là con chó nhỏ đã phá hư bọn họ kiến thành.

Hắn đương nhiên không biết, Nguyệt Tại Thủy Thiên như thế nào có thể để việc bản thân bị chó cắn chết- loại này gièm pha, truyền đi ra. Chuyện này sớm thành một bí mật của Thủy Thiên Các, muốn truy nã hắn lý do bất quá là tùy tiện bịa đặt.

Người chơi kia tiếp tục nói:” Có thể ngươi chỉ đắc tội nho nhỏ với lão Đại, bất quá khá không hay ho, vừa lúc đánh lên lão Đại chúng ta tâm tình kém.”

” Thôi!” Người chơi khác trong Thủy Thiên Các phát hỏa:” Nói với hắn cái thí gì. Giết là xong, vừa lúc lão tử cũng một bụng hỏa.” Hắn quay đầu hướng người chơi chung quanh xem náo nhiệt nói:” Thủy Thiên Các xử lý bang vụ, thanh tràng, ai không phận sự tản ra đi.”

Thủy Thiên Các tuy kiến thành thất bại nhưng thực lực vẫn không thể khinh thường, người chung quanh muốn xem náo nhiệt hoặc là nghĩ muốn chiếm tiện nghi quả nhiên phần lớn thối lui vài bước, đứng xa xa nhìn.

Nhưng hiển nhiên cũng không phải mỗi người đều bị Thủy Thiên Các dọa, trong đám người phát ra một tiếng ‘Xí~!’ rõ ràng.

Người chơi của Thủy Thiên Các kia giận dữ:” Ai ‘xí’, đứng ra cho ta.”

” Lão tử của ngươi nè!” Một nam nhân quần áo tả tơi vừa ngoáy lỗ mũi vừa từ trong đám người đi ra.

Người chơi kia giận dữ, đang muốn rút kiếm đi chém, lại bị đồng bạn bắt lấy, ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu, hắn sắc mặt lập tức thay đổi, nhẫn khí nói:” Nguyên lai là Lôi Thôi vương , chẳng lẽ Lôi Thôi vương cùng Tiểu Hòa Lưu Thủy có giao tình?”

” Bây giờ còn không có, chờ ta giết hắn sẽ có.”

Nói xong Lôi Thôi vương nhìn về phía tiểu Hòa, vẻ mặt biểu tình mãnh liệt thế nhưng trong nháy mắt trở nên nịnh nọt khiêm tốn vô cùng.

” Kia xin lỗi nha, lão tử khá nghèo, giết ngươi kiếm ít tiền…… Không thì, ta chia cho ngươi một nửa?”

Tiểu Hòa lớn như vậy còn chưa từng gặp nhân vật vô lại vừa buồn cười vừa tức giận như vậy, nhìn hắn nói chia tiền mà vẻ mặt biểu tình đau lòng, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Người chơi của Thủy Thiên Các nói:” Nếu Lôi Thôi vương cũng muốn giết hắn, chúng ta đây sẽ không xung đột.”

Lôi Thôi vương lập tức thu hồi bộ dáng khiêm tốn, lỗ mũi phỉnh lên, cũng không thèm nhìn tới hắn, ngang ngược kiêu ngạo nói:” Sao lại không có, hắn cấp bậc thấp như thế, các ngươi giết hắn, chính là thưởng tiền của ta!”

” Lôi Thôi vương , đừng cho mặt không biết xấu hổ.”

Người của Thủy Thiên Các mặt mũi không qua được, đều rút ra binh khí, mắt thấy một hồi đại chiến sắp xảy ra. Đúng lúc này, một tiếng quát trong trẻo nhưng lạnh lùng cũng không xa xa truyền đến.

” Dừng tay!”

Tiểu Hòa cùng nhất bang người chơi đồng loạt hướng về phía vừa lên tiếng. Người tới khuôn mặt kiều diễm nghiên lệ, dĩ nhiên là tiếng tăm lừng lẫy Thu Thủy Y Nhân.

Thủy Thiên Các đương nhiên nhận thức nàng, nhìn thấy nàng có mấy người không hẹn mà cùng kêu ra :” Đại tẩu.”

Thu Thủy Y Nhân khuôn mặt lạnh lùng:” Ta không phải đại tẩu các ngươi.” Nói xong chỉ hướng tiểu Hòa,” Hôm nay ta muốn mang đi hắn, các ngươi cố ý cản sao?”

Kia vài người chơi Thủy Thiên Các mắt thấy chiếm không được, biết thời biết thế xuống đài nói:” Đại tẩu lên tiếng thì đương nhiên không thành vấn đề.”

Trong đó một người rốt cuộc không cam lòng, nhìn Lôi Thôi vương nói:” Cũng không biết người khác có chịu hay không.”

Không ngờ Lôi Thôi vương lại ngửa đầu lấy tay ngoáy lỗ mũi nói:” Xí, lão tử ta là người đòi tiền không biết xấu hổ sao? Lão tử bất quá tới thử thời vận, nếu vừa lúc bị người cướp lão tử cũng xem không vừa mắt, sẽ theo kiếm chút tiền rượu.”

Nói xong hắn nhìn tiểu Hòa:” Tiểu tử này ta còn đĩnh thuận mắt.”

Tiểu Hòa mặt giãn ra nói:” Ta cũng nhìn ngươi đĩnh thuận mắt, ngươi cứu ta một lần, ta không có đồ vật gì tốt, cho ngươi tiền được không?”

Lôi Thôi vương hai mắt tỏa sáng:” Được được được!”

Tiểu Hòa sờ soạng một đống lớn kim tệ cho hắn, hắn vui rạo rực nhận lấy.

Thu Thủy Y Nhân không kiên nhẫn nói:” Các ngươi nói xong chưa?”

Tiểu Hòa hướng Lôi Thôi vương quơ quơ tay,” Hẹn gặp lại, ta đi đây.”

Thu Thủy Y Nhân bước nhanh đi ở phía trước, tiểu Hòa yên lặng theo nàng phía sau, nghĩ muốn mở miệng hỏi nàng có phải hay không dẫn hắn đi tìm Hạ Khinh Y, lại bị nàng thần sắc lãnh đạm chắn trở về.

Đi đến một ngõ nhỏ yên lặng, Thu Thủy Y Nhân dừng lại cước bộ, bỗng nhiên xoay người.

Tiểu Hòa bị nàng làm giật mình, thiếu chút nữa bị vấp chân.

Thu Thủy Y Nhân dùng ánh mắt chuyên chú trước nay chưa có xem kỹ tiểu Hòa một hồi, mới mở miệng nói:” Hạ Khinh Y muốn cứu ngươi, cho nên ngày hôm qua đã đến Kim Lăng.”

Tiểu Hòa trong lòng nổi lên một tia ấm áp cùng vui sướng, vui vẻ hỏi:” Hạ đại ca đang ở đâu ? Ngươi là mang ta đi gặp hắn?”

Thu Thủy Y Nhân không trả lời, lạnh lùng nói:” Ta cũng đi theo hắn đến đây, chính là, không phải vì cứu ngươi.”

Tiểu Hòa thu hồi vui vẻ biểu tình, nhìn nàng.

” Chính ngươi đã làm cái gì, hẳn nên rõ ràng.” Thu Thủy Y Nhân trên mặt hiện lên tia giận dữ,” Lần trước ngươi ở trước mặt Hạ Khinh Y cáo trạng Phi Lục, ta không so đo với ngươi. Nhưng sau lại ngươi cùng bằng hữu của ngươi hãm hại Phi Lục ngồi tù, ngươi có cái gì để nói.”

Tiểu Hòa ngẩn ra.

Nếu Linh Linh ở trong này khẳng định sẽ nói, lão nương lấy tiền thỉnh npc quản giáo chân chó của ngươi, không bắt ngươi trả tiền đã là tốt lắm rồi, ngươi còn dám tới cửa. Nhưng mà tiểu Hòa dù sao tinh khiết thiện lương, nhớ tới bản thân đút lót npc, tuy rằng cảm thấy làm như vậy thực hết giận, một chút cũng không hối hận, lại cảm thấy tựa hồ có điểm đuối lý.

Thu Thủy Y Nhân nói:” Tốt lắm, ngươi nói không ra lời, chính là thừa nhận. Không thể tưởng được ngươi một nam nhi tuổi còn nhỏ mà tiểu nhân, lại lòng dạ hẹp hòi, tính kế người khác như vậy. Chính ngươi lựa chọn đi, là tự sát một lần hay đi ngồi tù hai tháng.”

Nàng ánh mắt khinh miệt nhìn tiểu Hòa,” Nếu ta là ngươi, liền lựa chọn đi ngồi tù. Hiện tại toàn bộ giang hồ đều đang tìm ngươi, muốn giết ngươi, ngồi tù vừa lúc trốn được vừa đỡ phải liên lụy người khác.”

Tiểu Hòa quật cường nói:” Ta mới sẽ không liên lụy Hạ đại ca.”

Thu Thủy Y Nhân cười lạnh:” Ngươi cũng biết ngươi liên lụy chính là Hạ Khinh Y.”

Nàng trong lòng phiền táo, không muốn tiếp tục tốn nhiều võ mồm, rút ra kiếm, lại thấy tiểu Hòa bỗng nhiên kinh hỉ nhìn phía sau nàng kêu lên:” Hạ đại ca!”

Thu Thủy Y Nhân cả kinh, mạnh mẽ quay đầu lại, ngõ nhỏ bên trong trống rỗng, làm sao có Hạ Khinh Y.

Thu Thủy Y Nhân biết mắc mưu, trong lòng buồn bực, quay đầu lại thấy góc áo của tiểu Hòa biến mất ở một góc cua của ngõ nhỏ, lập tức đuổi theo. Vừa quẹo qua lại phát hiện ngõ nhỏ này dĩ nhiên là ngõ cụt. Cuối ngõ nhỏ có vài cái sọt chất cùng một chỗ, trong đó một cái đang rung động rất nhỏ.

Thu Thủy Y Nhân trong lòng đại định, cười lạnh tiến đến cái sọt kia, sử dụng kiếm khơi mào,” Ngươi chạy trốn đi đâu?”

Không ngờ cái sọt đẩy ra, bên dưới cũng không phải nàng dự kiến là Tiểu Hòa Lưu Thủy, mà một con chó nhỏ lông trắng mềm mại giống như bị đánh thức, bàn chân nhỏ nhu nhu dụi mắt, còn đánh cái ngáp nho nhỏ, lười biếng nâng lên đầu vô tội nhìn nàng.

Tiểu Hòa một bên trong lòng may mắn quần áo thu khá mau, một bên làm bộ như con chó nhỏ vừa mới tỉnh lại. Bất quá hắn động tác cũng quá nhân tính hóa, ngáp còn biết dùng bàn chân nhỏ che miệng.

Thu Thủy Y Nhân trong lòng cảm thấy khá quái dị, nhưng lại như thế nào cũng không nghĩ tới người sẽ biến thành cẩu. Nàng sử dụng kiếm hất tung mấy cái sọt, nhưng không thấy người muốn tìm, lại nhìn tiểu bạch cẩu kia đang quỳ rạp trên mặt đất, giống như vừa muốn ngủ tiếp.

” Tiểu Hòa Lưu Thủy, ngươi đi ra cho ta!”

Lúc này nghe được phía sau có tiếng bước chân, tưởng là Tiểu Hòa Lưu Thủy, mang theo kiếm quay đầu lại:” Ngươi không tránh…… Hạ Kình?”

Đi vào ngõ nhỏ dĩ nhiên là Hạ Kình, còn có Diệp Thanh Thanh cùng một nữ tử của Hồng Anh tổ.

Tiểu bạch cẩu nghe được tiếng bước chân quen thuộc, thức tỉnh, lắc lắc đầu đứng lên, vui vẻ chạy tới bên Hạ Khinh Y. Hạ Khinh Y lại căn bản không có chú ý nó, nóng vội chung quanh xem xét.

Cô gái trong Hồng Anh tổ kia nói với Diệp Thanh Thanh :” Tổ trưởng, ta vừa mới nhìn thấy Thu Thủy Y Nhân cùng Tiểu Hòa Lưu Thủy ở trong này, giống như Thu Thủy Y Nhân muốn giết Tiểu Hòa Lưu Thủy. Ta xem không thích hợp, liền lập tức thông tri ngươi.”

Diệp Thanh Thanh tiếc hận nhìn Thu Thủy Y Nhân nói:” Ta còn đã cho thủ hạ của ta nhìn lầm. Thu Thủy muội muội như thế nào rõ ràng biết Hạ thành chủ đang tìm tiểu Hòa đệ đệ, sẽ còn muốn giết hắn? Chính là……” Nói xong nàng xem xem cây kiếm trong tay Thu Thủy Y Nhân:” Dĩ nhiên là thật.”

” Ai~, kỳ thật Thu Thủy muội muội thật là, có chuyện gì tất cả mọi người là người một nhà, ngồi xuống nói nói không phải tốt lắm, làm gì lén lút như vậy……”

Thu Thủy Y Nhân vốn đang tránh né ánh mắt Hạ Kình, nghe đến đó lại nhịn không được cả giận nói:” Vì sao tất cả mọi người đều đối với ta có thái độ như vậy. Chuyện của Phi Lục không thể liền dễ dàng bỏ qua.”

Hạ Khinh Y lúc này đã tìm kỹ khắp ngõ nhỏ, đi đến trước mặt nàng, chỉ hỏi ba chữ.

” Tiểu Hòa đâu?”

Tiểu bạch cẩu lo lắng ở bên chân hắn xoay quanh vòng.” Oẳng oẳng.”( Ở trong này.)

Thu Thủy Y Nhân giận quá:” Ta làm sao biết! Hạ Kình, lời nói của ta ngươi không có nghe sao? Chuyện của Phi Lục……”

Thanh âm chạm tới ánh mắt thất vọng của Hạ Khinh Y thì khúc sau biến mất hầu như không còn.

Hạ Khinh Y cố nén nóng vội cùng thất vọng.” Bằng hữu kia của ngươi là dạng tính tình gì chính ngươi cũng rõ ràng, chuyện ai đúng ai sai, ngươi hãy hảo hảo ngẫm lại ! Tiểu Hòa đâu?”

Tiểu bạch cẩu không sủa, ngồi dưới đất nhắn tin, lại phát hiện hệ thống đem lời nhắn của hắn:” Hạ đại ca, ta biến thành Tiểu bạch cẩu , ngay tại bên cạnh ngươi.” phiên dịch thành” Oẳng uông, oẳng gâu gấu gâu gâu gâu gấu,gâu gấu gâu gâu gâu gấu.”

Cẩu mặt dại ra.

” Ta không biết, hắn chạy rồi.” Thu Thủy Y Nhân thất thần nhìn hắn,” Ngươi vì sao giữ gìn hắn như vậy? Hắn bất quá chỉ cho ngươi một cái Lệnh bài kiến thành, ngươi đem 5% thu nhập từ thuế hàng năm của Ứng Hối thành cho hắn đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, chẳng lẽ còn phải chuyện gì phiền toái đều cần ngươi thu thập……”

Giọng nói của nàng đã mang chút âm rung, nhưng Hạ Khinh Y không có phát hiện, sau khi được đến đáp án chỉ nói một câu” Ngươi hảo hảo bình tĩnh lại đi”, liền bước nhanh đi mất.

Cái gì 5% thu nhập từ thuế?

Thu Thủy Y Nhân nói khiến cho Tiểu bạch cẩu từ trong uể oải bừng tỉnh, nâng lên cặp mắt tròn to kinh ngạc nhìn Thu Thủy Y Nhân, lại phát hiện trong mắt nàng thế nhưng thủy quang lóe ra.

Tiểu bạch cẩu chần chờ một chút, trong lòng có tia đồng tình, nhưng khi nhìn thấy Hạ Khinh Y đi xa, cũng vô tâm tư với nàng, 4 chân nhỏ bay nhanh đuổi theo, cắn vạt áo Hạ Khinh Y.

” Oẳng oẳng.”

Hạ Khinh Y cúi đầu, thấy tiểu bạch cẩu mở to đôi mắt mượt mà nhu thuận nhìn hắn. Hắn xưa nay không thích tiểu miêu tiểu cẩu, lúc này lại không biết vì sao trong lòng vừa động, xoay người ôm lấy nó. Tiểu bạch cẩu thực tự giác ở trong lòng hắn tìm một vị trí thoải mái, đầu chui vào ngực hắn.

Hạ Khinh Y nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu chíp bông của tiểu bạch cẩu. Tiểu bạch cẩu mị hí mắt, thực thoải mái bộ dáng.

Diệp Thanh Thanh trong lòng nói không nên lời quái dị, cười nói:” Nguyên lai Hạ thành chủ còn thích con chó nhỏ.”

Hạ Khinh Y trên mặt liên tục lâu ngày u ám giờ hơi hơi lộ ra một tia nhu hòa.” Rất giống.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.