Võng Du Chi Tuyệt Sắc Thiếu Niên

Chương 34: Loạn thất bát tao



Hạ Kình giật mình, Duẫn Thu cũng nhất thời không nói gì. Một lát sau, Duẫn Thu nói:” Không cho ta đi vào?”

Hạ Kình nhường chỗ cho nàng tiến vào, “ngươi ngồi đi.” sau đó bước nhanh về phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ.

Duẫn Thu nhìn hắn đóng cửa, trong lòng ẩn ẩn nổi lên hoài nghi. Hắn vì sao phải đóng cửa? Chẳng lẽ trong phòng ngủ có ai ? Nàng lập tức lại phủ định. Không có khả năng, Hạ Kình là dạng người gì bản thân rõ ràng nhất, hắn làm sao có thể dẫn người trở về qua đêm. Có thể chính là phòng ngủ hổn độn, sợ nàng xem thấy mà thôi.

Nàng lấy lại bình tĩnh, ở sô pha ngồi xuống.

Hạ Kình đóng cửa cho kỷ, đi tới ngồi đối diện nàng.” Sao đến đây sớm như vậy, điểm tâm ăn chưa?”

” Ăn rồi.” Duẫn Thu gật đầu. Những lời này hắn trước kia cũng thường hỏi nàng, chính là hiện tại nàng lại cảm thấy hàm ý trong đó tựa hồ đã có vi diệu khác biệt, ngữ khí hơi khách khí làm cho nàng có chút chịu khổ sở. Lời muốn nói tiếp theo lại càng khiến cho nàng gia tăng cảm giác chịu khổ sở này cùng chột dạ không yên.

” Buổi chiều xe lửa của ba mẹ sẽ đến Bắc Kinh, ta muốn chúng ta cùng đi đón bọn họ.”

Duẫn Thu một hơi nói xong, không ra ngoài dự kiến Hạ Kình có chút kinh ngạc.” Chú và dì muốn tới Bắc Kinh?”

” Đúng vậy,đến đây du lịch.”

” Sao đến gấp rút như vậy? ” Hạ Kình nhíu mày,” Đã đặt chỗ ở khách sạn chưa ?”

” Còn chưa đặt. Ta có gọi điện thoại hỏi nhưng đều nói đầy.”

Hạ Kình trầm ngâm, nói:” Trước kia có một sư tỷ quen thân, hiện tại đang mở công ty du lịch, ta gọi điện thoại hỏi một chút. Tốt nhất đem chú và dì an bài vào đoàn du lịch, bằng không giao thông vân vân cũng không phương tiện, về phần phí dụng liền để ta trả.”

Duẫn Thu không thể tin ngẩng đầu.” Ngươi không đi theo chúng ta?”

Nàng lớn tiếng lên, Hạ Kình trước tiên quay đầu nhìn xem phòng ngủ, phát hiện không đánh thức tiểu Hòa mới quay đầu ôn hòa nói:” Chú và dì đến ta đương nhiên sẽ chiêu đãi, bất quá chỉ sợ không thể cùng đi toàn bộ hành trình.”

Duẫn Thu đứng lên, run rẩy nói:” Hạ Kình, ngươi vong ân phụ nghĩa!”

Nàng trong lòng biết chính mình nói không đạo lý. Bản thân trong nhà cũng chỉ chiêu đãi Hạ Kình vài lần ăn cơm, cho vài bộ quần áo cũ của cha. Tất cả điều này tại vài năm đàm luyến ái Hạ Kình đã hoàn toàn bồi đắp lại nàng, còn vượt qua xất xa. Thậm chí nếu không có Hạ Kình hỗ trợ, nàng cũng không thể đậu vào đại học A. Chính là cảm giác bị cô phụ dầy đặc nhiều như vậy, nàng không thể khống chế bản thân không ra tiếng chỉ trích. Nàng đã muốn ăn nói khép nép như vậy, hắn còn muốn thế nào!

Hạ Kình lặng im.

Duẫn Thu lý giải hàm ý loại lặng im này. Nàng cũng ý thức được bản thân lúc này rất khó coi, chậm rãi tỉnh táo lại, mỏng manh nói:” Ta không nói cho mẹ hay chuyện chúng ta chia tay.”

Hạ Kình nhìn nàng, ngữ khí ôn hòa như cũ:” Ngươi hẳn là nên nói cho bọn họ.”

Duẫn Thu kinh ngạc nhìn mặt hắn. Nàng biết nói đến tận đây đã chấm dứt hết thảy. Nam nhân một khi nhẫn tâm đứng lên quả nhiên không phải nữ nhân có thể so với, một chút đường sống cũng không lưu. Ngày đó hắn đến an ủi nàng, nàng còn tưởng rằng bọn họ trong lúc đó vẫn có thể quay lại. Nhiều người an ủi như vậy, chỉ có hắn là thiệt tình, không có giống như nữ sinh trong ký túc xá mượn danh là an ủi thực tế là vui sướng khi người gặp họa nói ” Sớm nói Nhạc Tại Uyên là hoa hoa công tử”, cũng không có giống nam nhân khác liều mạng làm thấp đi Nhạc Tại Uyên thuận tiện nâng lên bản thân. Hắn chính là gọi điện thoại nói, có rảnh đi ra đi dạo một chút đi.

Nàng bởi vậy hoàn toàn tỉnh ngộ, bỗng nhiên hiểu được cái gì mới là đáng giá bản thân quý trọng . Huống chi Hạ Kình vĩ đại cũng đủ để cho tụi nữ nhân vui sướng khi người gặp họa này câm miệng. Vì thế nàng muốn quay lại tình xưa, lại phát hiện bản thân càng tiếp cận, hắn ngược lại càng bất hòa. Nàng nghĩ đến hắn chính là nhất thời kiêu ngạo, chỉ cần nàng cúi đầu là tốt rồi. Hắn luôn luôn như thế, bề ngoài thoạt nhìn ôn hòa dễ tiếp cận, nội tâm cũng là cô nhi đặc biệt có mẫn cảm kiêu ngạo. Kiêu ngạo đến lúc trước nàng muốn chia tay, hắn một câu giữ lại cũng không nói……

” Vì sao?” Duẫn Thu cảm thấy bản thân đã thần trí không rõ, cư nhiên hỏi ra lời này. Chính là vẫn muốn biết vì sao, nàng không phải đã cúi đầu sao?

Hạ Kình bình tĩnh nói:” Thực xin lỗi.”

@@@@@@@@@@@

” Kẽo~!”

Giống như phối hợp Hạ Kình nói, cửa phòng ngủ bỗng nhiên mở. Ánh sáng mãnh liệt tiến vào căn phòng thoáng có chút tối, làm cho Duẫn Thu ngồi đối diện cửa phòng đau đớn ánh mắt.

Thiếu niên xuất hiện ở cửa dưới ánh sáng mặt trời giống như ẩn tàng đôi cánh chim thiên thần. Cho dù hắn xoa mắt, quần áo hỗn độn, chân trần, lại vẫn như tiểu tiên đồng lạc vào thế gian.

” Hạ đại ca, ta tìm không thấy dép lê.”

Tiểu Hòa lẩm bẩm, mới vừa tỉnh ngủ còn mơ hồ, căn bản không chú ý tới phòng khách còn có người khác. Hạ Kình đứng dậy bước nhanh đến trước mặt hắn, ngăn cản hắn, đem cổ áo hạ xuống bả vai kéo lên cài cẩn thận, sau đó kéo hắn đi vào.

Cánh cửa phòng ngủ không có hoàn toàn đóng kín, chỉ là hờ khép, nhưng vẫn quyết tuyệt đem ba người ngăn cách thành hai thế giới.

Rất nhanh Hạ Kình lại trở ra.

Ngắn ngủn thời gian nhưng Duẫn Thu đã hồi phục lại thập phần cao ngạo, lạnh lùng hỏi:” Quả nhiên là hắn?”

Cỡ nào buồn cười, một thằng nhóc, cho dù hắn có xinh đẹp, như thế nào có thể chứ ?! Như thế nào có thể chứ ?!

” Đúng vậy.” Hạ Kình không chút nào không có phủ nhận.

” Ngươi sẽ hối hận.”

” Kỳ thật ta đã muốn hối hận qua, thiếu chút nữa không thể vãn hồi.” Hạ Kình khẽ cười một chút nói,” Về sau sẽ không.”

@@@@@@@@@@@@@@@@

Lúc Tiểu Hòa thay quần áo đi ra, Duẫn Thu đã đi rồi. Hạ Kình đang ở phòng bếp nấu mì, tiểu Hòa chạy tới hỏi :” Hạ đại ca, ta vừa rồi giống như nhìn đến có người tới?”

” Ngươi nằm mơ.”

” A, vậy sao.” Tiểu Hòa lập tức tin.

@@@@@@@@@@@@@

Hạ Kình ngẩn ra, không nghĩ tới hắn thuận miệng trêu chọc, tiểu Hòa cư nhiên không chút nghi ngờ tin. Cảm giác được toàn tâm tín nhiệm làm cho hắn ấm áp trong lòng. Đem mì bỏ vào nồi nấu, Hạ Kình quay người lại.” Tiểu Hòa, vừa rồi Duẫn Thu đã tới.”

” Ừ?”

” Cha mẹ nàng buổi chiều sẽ đến Bắc Kinh, ta muốn đi đón một chút, sau đó giúp bọn họ an bài tốt hành trình du lịch.” Hạ Kình nói chuyện vẫn nhìn vào mắt tiểu Hòa,” Buổi sáng chúng ta đi phụ cận shoping, giữa trưa trở về cho ngươi ngủ, chờ ngươi tỉnh ta đã trở lại.”

” Nga.” Tiểu Hòa nghĩ nghĩ nói:” Ta đi rửa mặt.” xoay người chạy tới buồng vệ sinh.

Hạ Kình nghĩ hắn không vui vì bản thân không thể bồi hắn, trong lòng có chút áy náy. Vốn chính là cùng tiểu Hòa hẹn ước trước, hiện tại lại phải nuốt lời. Đang nghĩ ngợi như thế nào hống hắn cao hứng, tiểu Hòa từ buồng vệ sinh ló ra.

” Hạ đại ca, ta muốn ăn mì với trứng.” Vừa rồi chưa đánh răng đã chạy vào phòng bếp chính là để nói với Hạ đại ca điều này thôi, kết quả cư nhiên quên.

“……” Hạ Kình có điểm sững sờ.

” Phải màu vàng nhạt.” Bổ sung xong yêu cầu, tiểu Hòa cảm thấy mỹ mãn đi đánh răng –

Bữa sáng mỗi người một cái trứng chiên, tiểu Hòa ăn sạch mì, nước súp cũng uống hết. Kết quả chính là sau khi xuất môn, ở trên xe liền ợ hơi hai lần.

Tiểu Hòa ngượng ngùng, làm bộ nhìn ngoài cửa sổ.

Hạ Kình lo lắng hắn có phải ăn nhiều lắm hay không, hoài nghi xem xét bụng nhỏ của hắn, lại không nghĩ tới liên tưởng đến buổi sáng người nào đó lộ bụng nhỏ ra ngoài ngủ.

Hạ Kình khụ một chút, chính sắc nói:” Ăn không vô cũng đừng cứng rắn ăn, mì cũng không phải món gì hiếm lạ.”

” Chính là ta đang dài thân thể a.” Tiểu Hòa quay đầu thực vô tội nói, sau đó rất có hùng tâm tráng chí tuyên bố:” Ta muốn cao lớn cường tráng một chút.”

“…… Có lý tưởng là tốt.” Hạ Kình miễn cưỡng nói. Bất quá vẫn là không cần tiếp tục cao lớn, hiện tại ôm rất vừa vặn….. có nhiều thêm chút thịt thì tốt…… Tiểu Hòa thịt mềm mềm……–

Hai người buổi sáng ngay tại công viên vui chơi phụ cận chơi đùa. Vé vào cửa công viên có đề cử trò chơi ngôi nhà quỷ. Quả nhiên không khí cùng quỷ quái đều rất phi thường chân thật, rất ngoài dự đoán mọi người khó lòng phòng bị. Sau khi đi ra , tiểu Hòa sắc mặt trắng bệch, đi một đoạn đường dài cũng chưa nói chuyện.

Hạ Kình thập phần hối hận, xoa xoa ngực hắn.” Tốt lắm tốt lắm, chúng ta đã đi ra.” Âm thầm đem tất cả phim kịnh dị vân vân xếp vào sổ đen.

Tiểu Hòa dài ra một hơi.” Thực dọa người.”

Hạ Kình đang muốn tiếp tục an ủi, lại nghe hắn nói.” Bất quá cuối cùng không có gạt tiền.”

Tiểu Hòa trước kia bị ông nội gạt người nhà vụng trộm dẫn hắn đi ngôi nhà ma chơi đùa. Kết quả trong nhà kia chỉ có vài cái rối gỗ không động, ông nội đi ra còn hô to bị mắc mưu bị lừa tiền. Tiểu Hòa đối với việc này ấn tượng khắc sâu, bởi vì sau đó ông nội bị bà nội đánh. Cho nên rất có quyền uy đánh giá so sánh.

Chơi đùa đã nhiều lắm, Hạ Kình đi mua đồ uống, vài phút sau trở về lại phát hiện tiểu Hòa đã bị vài tiểu nam hài tiểu cô nương vây quanh.

Nhìn đến Hạ Kình, tiểu Hòa phất tay chào tạm biệt các tiểu bằng hữu. Hạ Kình hỏi hắn sao lại thế này, tiểu Hòa cũng thực hoang mang.” Không biết a, tiểu nam hài kia bỗng nhiên đã chạy tới, cứng rắn phải kể chuyện xưa cho ta nghe, sau đó đã tới thêm vài bé cùng nhau nghe chuyện xưa.”

Hạ Kình không nói gì thật lâu sau, ra công viên mới nhẹ giọng cảm thán một câu.” Hiện tại tiểu hài tử……”

Lễ Quốc khánh tìm được một chỗ làm cho người ta vừa lòng ăn cơm thật không dễ dàng, sau lại vẫn là về nhà ăn. Tiểu Hòa ăn cơm xong bắt đầu mệt rã rời. Hạ Kình tính toán chờ hắn ngủ sẽ đi, không ngờ tiểu Hòa lại nói:” Hạ đại ca, ta có thể cùng đi với ngươi không?”

” Ngươi không phải mỗi ngày phải ngủ trưa sao? Ta rất nhanh sẽ trở lại.”

” Hôm nay không muốn ngủ.” Tiểu Hòa thực thuyết phục được cơn buồn ngủ, nói.

Trực giác nói cho Hạ Kình, tiểu tử kia khẳng định buổi sáng đã nghĩ ra điều này, bằng không sẽ không kiên trì như vậy. Chính là nhìn ánh mắt hắn đầy hi vọng, Hạ Kình lại một lần nữa thỏa hiệp.

” Được rồi, cùng đi.” Đội cho hắn mũ rơm và kính râm, Hạ Kình có chút bất đắc dĩ.” Bên ngoài nắng nóng như vậy, ở nhà mở điều hòa tốt hơn.”

Tiểu Hòa vui vẻ gật đầu, ngược lại lại có chút mê võng. Kỳ thật hắn cũng không rõ bản thân vì sao nhất định phải đi? Chính là buổi sáng vừa nghe Hạ đại ca giảng, trực giác liền muốn như vậy……

Lúc Xe chạy đến nhà ga xe lửa, tiểu Hòa trong lòng bỗng nhiên toát ra hào khí “Bảo vệ quốc gia” dạt dào.

Duẫn Thu so với bọn hắn đến sớm hơn, nhìn đến Hạ Kình cư nhiên ngay cả đón cha mẹ mình cũng mang theo Quý Tử Hòa. Nguyên bản vẻ mặt kết băng càng thêm lạnh như băng.” Một hồi trực tiếp đưa các ngươi đến khách sạn, chú và dì khẳng định cần nghỉ ngơi một chút, hôm nay đừng tham gia hoạt động gì.” Hạ Kình đem một dãy số đưa cho Duẫn Thu,” Ta đã liên hệ tốt với đoàn du lịch, ngươi hẳn đã gặp qua sư tỷ. Về thời gian cụ thể, các ngươi hãy liên hệ với nhau.”

Duẫn Thu cứng ngắc tiếp nhận, không nói nữa.

Tiểu Hòa cũng không lên tiếng, lúc xuống xe thuận tay đem mũ rơm theo, hiện tại dùng để giúp bản thân và Hạ đại ca quạt gió.

Ba người đứng ở một bên góc lối ra nhà ga. Tuy rằng tiểu Hòa bị Hạ Kình cản hơn phân nửa, nhưng là Duẫn Thu cùng Hạ Kình bề ngoài cũng đủ xuất chúng, người đi qua dừng lại ở trước mặt bọn họ rõ ràng dày đặc, chính là Duẫn Thu thần sắc lạnh lùng, không ai dám tiến lên đến gần.

Trong đám người đi qua, có một thanh niên mặc áo sơmi đỏ đi qua hai bước lại bỗng nhiên lui về, thập phần hoảng sợ nhìn Hạ Kình kêu:” Lão Đại!”

Hạ Kình cũng có chút kinh ngạc nhìn hắn.” Hồng Hạnh?”

” Lão Đại?!” Hồng Hạnh kêu thảm thiết,” Chẳng lẽ chúng ta hành động bí mật bị ngươi phát hiện?!”

Cùng lúc đó, một cô gái mặc đồ màu xanh xuyên qua đám người, kéo vali vọt tới trước mặt Thu Thủy, giương giọng kêu:” Tỷ tỷ, thật là ngươi!”

“…… Phi Lục?” Duẫn Thu thần sắc kinh ngạc, hiển nhiên cũng là không dự đoán được.

” Là ta a, tỷ tỷ, ngươi so với bên trong trò chơi còn xinh đẹp hơn ! Di, tỷ tỷ ngươi cùng……” Nàng xem đến Hạ Kình, trên mặt lộ ra một ám biểu tình cổ quái.

Hạ Kình ánh mắt đảo qua Phi Lục, dừng ở trên người Hồng Hạnh:” Cái gì hành động bí mật?”

” Ai~, ta cùng bọn Dã Thảo Đại Hải vốn tính toán lặng lẽ đến Bắc Kinh cho ngươi một kinh hỉ.” Hồng Hạnh sờ sờ đầu, nhìn đến Phi Lục lại vội vàng nói:” Nàng làm sao đi theo tới, ta không biết.”

Phi Lục cả giận nói:” Ai đi theo các ngươi tới, một đám người lén lút nói chuyện ghê tởm đã chết. Ta tìm đến tỷ tỷ không được sao? Có bản lĩnh ngươi đừng đi theo chúng ta!”

Nàng xem thấy Hạ Kình cùng Thu Thủy đứng chung một chỗ, trong giọng nói tự nhiên lo lắng mười phần.

” Ha ha.” Hồng Hạnh dù sao so với bọn Suất Suất Suất phúc hậu hơn, xem ở mặt mũi Duẫn Thu cười cười cho qua.

Lúc này tiểu Hòa nghe được thanh âm, từ phía sau Hạ Kình nhô đầu ra, ánh mắt xa lạ thản nhiên xẹt qua nữ sinh áo xanh với biểu tình bỗng nhiên trở nên rất kỳ quái, tò mò nhìn chằm chằm Hồng Hạnh, mang theo một tia không xác định.

Hồng Hạnh choáng váng nửa ngày, lắp bắp nói:” Tiểu, Tiểu Hòa Lưu Thủy?”

” Hồng Hạnh đại ca.” Cái này đã xác định, tiểu Hòa mặt giãn ra hướng hắn chào hỏi.

Tuy rằng đã muốn xem qua vô số bức ảnh, nhưng người thật lực sát thương vẫn là quá lớn, Hồng Hạnh nói chuyện cũng không lưu loát:” Tiểu Hòa, tiểu đệ, ngài, ngài thật sự rất đẹp.”–

Lễ quốc khánh hoàn mỹ của Hạ Kình bị một nhóm khách không mời mà đến khiến cho loạn thất bát tao, bất quá nhìn đến bọn Dã Thảo Đại Hải từ cửa nhà ga đi ra, một chút ảo não mới sinh rất nhanh liền tan thành mây khói. Thời gian ở chung với tiểu Hòa hẳn là còn rất dài rất dài, cơ hội cùng nhóm bằng hữu phân bố ở trời nam đất bắc này gặp nhau trong hiện thực cũng rất ít, có lẽ cả đời chỉ một lần như vậy.

Tiểu Hòa cũng thực vui vẻ, cảm thấy giống như lại về tới thế giới trò chơi, lúc mọi người cùng nhau đánh quái, chính là Hồng Hạnh đại ca ở trong hiện thực hơi bị nói lắp a…… Gia giáo tốt đẹp nên tiểu Hòa đương nhiên sẽ không mất lễ phép mà nói lung tung, bất quá khi nói chuyện với Hồng Hạnh thì hắn săn sóc thả chậm tốc độ nói. Hắn chút không có phát hiện bản thân đã trở thành tuyệt đối trung tâm của mọi người. Hạ Kình đều bị chen ở bên ngoài, chỉ có thể cười khổ.

Chỉ biết sẽ bị như vậy, kỳ thật tiểu tử kia ở trong trò chơi đã khiến người thích, hiện tại thêm bộ dạng này…… Hạ Kình hơi bất đắc dĩ quay lại tầm mắt, không cố ý tránh xa Duẫn Thu đang gọi điện thoại cho cha mẹ. Phi Lục bị vắng vẻ ở một bên, không cam lòng cắn môi nhìn về phía tiểu Hòa. Hạ Kình tâm sinh cảnh giác, âm thầm quyết định vài ngày kế tiếp đừng cho tiểu Hòa có tiếp xúc với nàng. Xe lửa của cha mẹ Duẫn Thu trễ giờ, tiểu Hòa cùng bọn Hồng Hạnh dời đi trận địa đến tiệm Kentucky phụ cận, chỉ còn Duẫn Thu, Phi Lục và Hạ Kình ở nhà ga chờ.

Tiểu Hòa vốn muốn cùng đứng với Hạ Kình, Hạ Kình không muốn hắn tái phơi nắng, nói:” Tiểu Hòa giúp Hạ đại ca chiêu đãi khách nhân đi.”

Thuyết phục tốt lắm, tiểu Hòa lập tức xuất ra bộ dạng chủ nhân nhiệt tình chiêu đãi mọi người, đến Kentucky chủ động bỏ tiền mua đồ uống cho mọi người. Nhóm bạn vô sỉ kia không giống Hạ Kình, tiểu mỹ nhân mời khách, loại chuyện tốt này làm sao sẽ cự tuyệt, trừ bỏ Dã Thảo có điểm ngượng ngùng, những người khác đều mặt dày muốn này muốn nọ. Hồng Hạnh sau khi vô sỉ một phen, cuối cùng tìm được rồi cảm giác, giống như trong trò chơi vỗ vai tiểu Hòa:” Nhớ rõ tìm lão Đại chi trả a!”

Ngồi ước chừng nữa giờ, Hạ Kình lại đây, chỉ có một mình hắn.

Hồng Hạnh kỳ quái hỏi :” Lão Đại, nhạc phụ nhạc mẫu của ngươi đâu?’’

” Đừng nói bậy, ta và Thu Thủy chỉ là bạn bè.” Hạ Kình ngồi xuống bên cạnh tiểu Hòa,” Bọn họ ngồi xe mệt mỏi, đi trước khách sạn.” Hơn nữa Duẫn Thu ý tứ hiển nhiên là mấy ngày nay sẽ không tính toán theo chân bọn họ. Hạ Kình lúc ấy trên mặt chu đáo tỏ vẻ lược lược tiếc nuối, trong lòng lại thở dài nhẹ nhõm.

” Hạ đại ca, uống nước.” Tiểu Hòa đem nước trái cây còn lại của bản thân cho hắn. Buổi sáng Hạ Kình chính là như vậy giải quyết đồ uống thừa của hắn, cho nên hắn cũng không biết kiêng dè.

” Ừ.” Hạ Kình tiếp nhận, nhìn hắn cười tủm tỉm không chút nào che dấu tâm tình tốt, cũng bỗng nhiên thoải mái lên.

Không có trưởng bối áp lực, Duẫn Thu và Phi Lục cũng không cùng nhau, nhất bang Khinh Dương hội nhất thời tìm được rồi cảm giác thoải mái như người trong nhà, lược lược nghỉ ngơi một chút, đem hành lý ném ở khách sạn dự định của bọn họ, liền hô to muốn đi Ba Dặm Truân.

Hạ Kình ở Bắc Kinh bốn năm chỉ tới nơi này hai lần, cũng không thích không khí của pub Ba Dặm Truân. Bất quá những người khác đều bị Hồng Hạnh hư cấu ra vũ nữ ống tuýp cùng nhảy thoát y câu ra hứng thú, mỗi người nhiệt huyết sôi trào. Kết quả tới rồi Ba Dặm Truân mới phát hiện căn bản không có trong truyền thuyết vũ nữ ngoại quốc nóng bỏng, vì thế cùng nhau đem Hồng Hạnh đánh hội đồng một chút. Tiểu Hòa tuy rằng đối với “Tỷ tỷ khiêu vũ nghệ thuật ” trong miệng Hồng Hạnh không có hứng thú, bất quá dưới sự xui khiến của Hạ Kình cũng nhân cơ hội đạp Hồng Hạnh hai chân.

Cuối cùng mọi người ở vị trí ít người trong pub ngồi xuống. Dưới ngọn đèn mờ nhạt, vốn liền tuyệt sắc vô song thiếu niên lại tăng thêm vài phần thần bí cùng mông lung. Trên sân khấu vốn đang hát hò gào thét mơ hồ không rõ ca từ , ca sĩ tóc dài bỗng nhiên sửa lại hát tình ca mềm dịu, ánh mắt không dám chớp nhìn chằm chằm tiểu Hòa, hết bài này đến bài khác xướng lên.

Tiểu Hòa không có giấc ngủ trưa, ngồi một hồi liền mệt rã rời. Dã Thảo nói:” Lão Đại, ngươi trước cùng tiểu Hòa trở về đi, chúng ta còn đi shoping nữa.”

Hạ Kình mỉm cười:” Cũng tốt, bằng không cổ họng người nào đó mau xướng ách đi.”–

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.