Vòng Tròn Đồng Tâm

Chương 11



“Không cần một mặt thương hại, cuộc sống của tôi còn không có trở ngại, ăn no mặc ấm, chưa tới mức nghèo túng chán nản.” Anh tắt điếu thuốc, đứng dậy đi hướng cô.

“Không biết có thể nói “Thật cao hứng nhìn thấy cô” hay không, bất quá —— sau này vẫn đừng gặp lại.” Anh vươn tay, vốn định bày ra một chút lễ nghi xã giao, thấy cô kinh ngạc mà nhìn bàn tay anh, phía trên còn lưu lại vết sơn, anh rất nhanh thu tay. “Quên đi, vẫn là đừng làm dơ cho, hình ảnh thoạt nhìn hết thảy không hòa hợp.”

Anh xoay người một tay lao mũ bảo hiểm, một tay nhấc túi mua hàng, trực tiếp đội mưa đi đến phố đối diện, không lưu ý đến cô giơ tay lên, xấu hổ mà cương cứng ở giữa không trung.

Ánh mắt cô đuổi theo, bình tĩnh ngóng nhìn đôi vai rộng lớn, dáng người cao ngất, sáu năm, cũng đủ làm cho một chàng trai suất khí sáng lạn, lột xác thành người đàn ông ổn trọng ngang tàng thành thục.

Nhớ tới đôi bàn tay dài thanh tú, trước kia khi nắm tay cô, cảm thấy dịu dàng mà ấm áp, hiện thời các đốt ngón tay kia mang chút vết chai, rõ ràng đã do lao động quá nhiều mà để lại, vô luận là nắm lấy tay người phụ nữ nào, đều có thể gây cho đối phương cảm giác vô cùng tin cậy và an toàn đi?

Rõ ràng ở rất nhiều kí ức mảnh vụn, cùng hiện tại ẩn ẩn có chút bất đồng, lại cảm thấy, vẫn là Thẩm Vân Phái, Thẩm Vân Phái mà cô quen biết.

Ấm áp, chân thành Thẩm Vân Phái.

Tuy rằng, anh đã không cười với cô, xây dựng một bức tường phòng hộ thật dày.

Tôn Uẩn Hoa về sau nhớ tới, phụ cận chỗ gặp Thẩm Vân Phái tựa hồ có công trường đang thi công, cô lên mạng tra xét một chút, lời khi đó anh nói, cô một chữ cũng không tin.

Vì vậy cô biết đó là một dự án tương đối nổi tiếng, cũng được coi trọng, gần nhất quảng cáo đánh rất lớn, trước kia không đặc biệt lưu ý, hiện tại mới thấy trong kiến án giới thiệu tên kiến trúc sư——

Thẩm Vân Phái.

Quả nhiên thông thiên bịa chuyện.

“Tôi không tin cậu sẽ thất bại.” Nhẹ nhàng mơn trớn màn hình máy tính, làm cho cái tên quen thuộc lại thân mật kia lướt qua đầu ngón tay.

Cửa phòng bị đẩy ra, cô nghiêng đầu, thấy bóng người nho nhỏ ôm đồ chơi mô hình đứng ở cạnh cửa, cô cười vẫy tay. “Đến đây, Nhược Nhược.”

Bé trai được mẹ cho phép, từ từ đi đến trước mặt cô.

Cô đóng laptop, đem bé trai ôm đến trên gối, hai tay nhẹ nhàng ôm. “Nhược Nhược, con có muốn gặp ba ba không?”

Muốn không? Bé trai ngẩng đầu nhìn cô, lại cúi đầu suy xét, nghĩ nghĩ, không có đáp án, liền quên ngẩng đầu trả lời vấn đề của mẹ, ngồi thẳng chơi mô hình.

Tôn Uẩn Hoa cũng không khó xử nó, thả nó đi đến trên giường, trước khi ngủ chơi mô hình nhỏ của mình một lát .

Không biết di truyền hay là ngày kia hướng dẫn, hồi nhỏ muốn cho Nhược Nhược nhận thức cha nhiều một chút, lấy các bản vẽ kiến trúc nổi tiếng trên thế giới thay cho truyện tranh để nó xem trước khi ngủ, nói : “Đây là mấy thứ ba ba thích đó nha!”

Không ngờ, không cẩn thận bồi dưỡng ra đứa nhỏ đối với kiến trúc mỹ học trời cho, đứa nhỏ khác xếp gỗ đôi khi rối loạn, không nghĩ tới nó có thể xếp ra tháp Paris sắt.

Đứa nhỏ chơi mệt mỏi, nằm cuộn tròn ở trên giường, hiển nhiên đã tiến vào trạng thái nửa giấc ngủ. Cô lặng lẽ lên giường, nằm nghiêng ở phía sau đứa nhỏ, nhẹ nhàng vỗ vỗ. “Có cơ hội sẽ cho cha con hai người gặp mặt!”

Tuy rằng, lấy giai đoạn hiện tại mà nói, đứa nhỏ khả năng không nhận ra ý nghĩa đặc biệt gì.

Nhưng, trên người con một nửa huyết thống, là từ người kia truyền thừa, đứa nhỏ không thể không biết gốc rễ của mình, lúc trước không chủ động nói, là không muốn lấy phương thức trúng thưởng ép buộc Thẩm Vân Phái nhận, đã chặt đứt liên hệ, sẽ không thích hợp lại đi quấy nhiễu anh.

Nhưng gặp nhau, trốn tránh lại là chuyện khác, đó là đồng dạng lừa gạt.

Cô hôn hôn lên mặt con, trong lòng đã có quyết định.

Nếu lần tới còn có cơ hội gặp lại Thẩm Vân Phái, vậy nói cho anh biết!

Nhưng mà, cô không đoán trước lần gặp mặt tới sẽ mau như thế không kịp trở tay, hơn nữa không cần cô nói cái gì, anh đã tự mình phát hiện.

Ngày đó, nhận được điện thoại của vườn trẻ gọi tới, nói con ở phòng chơi vô ý ngã bị thương, cô vội vàng chạy tới phòng cấp cứu của bệnh viện, trên trán con khâu hơn mười mũi, đang ngủ, trước mắt thoạt nhìn tạm thời không có gì đáng lo, cần ở phòng cấp cứu nằm hai mươi tư giờ, quan sát có di chứng nào khác không.

Cô biết rõ thương thế xong, ngược lại hướng viện trưởng hỏi chuyện gì đã xảy ra.

“Khi chơi đùa vô ý té ngã? Nhược Nhược nhà tôi là đứa nhỏ trầm tĩnh, trên cơ bản không có khả năng chơi đến té ngã.” Chỉnh ý kiến trăm ngàn chỗ hở, hơn nữa đối phương nói từ lóe ra, cô chính là cảm thấy không thích hợp.

“Này… Chúng tôi cũng không rõ, lúc ấy giáo viên cũng không ở đó, có lẽ đứa nhỏ bướng bỉnh đi, mọi người chơi cùng nhau mất tiết chế, tuổi quá nhỏ, này đó va chạm là điều khó tránh.”

“Viện trưởng, tôi hiện tại không phải yêu cầu bồi thường hay truy cứu trách nhiệm gì, các người không cần luôn luôn tránh nặng tìm nhẹ, thân là một người mẹ, đương nhiên muốn biết nguyên nhân con mình bị thương, yêu cầu này cũng không quá phận.”

“Tôn tiểu thư, tôi biết cô rất lo lắng, nhưng đây thật sự là ngoài ý muốn, Nhược Nhược là chính mình không cẩn thận té ngã, chúng tôi…”

“Như vậy, đem ghi hình mang đến xem đi.” Tấm màn chính giữa thình lình kéo ra, cô ngoái đầu nhìn lại cả kinh gặp Thẩm Vân Phái không biết đã ở đó nghe bao lâu.

“Chẳng lẽ ngay cả thiết bị ghi hình cũng không có? Viện trưởng, các người để một đám con nít ở trong phòng chơi đùa, không có giáo viên chiếu cố, cũng không có thiết bị ghi hình quan sát, sau đó gây ra đứa nhỏ bị thương, người ta vừa hỏi lại không biết, này ——” Anh ở chỗ để cho người tưởng tượng vô hạn tạm dừng lại, ý tứ hàm xúc không rõ liếc mắt một cái.

Viện trưởng mồ hôi lạnh chảy xuống giữa trán. “Ngài là?”

“Bạn của Tôn tiểu thư. Bất quá tôi là ai không quan trọng, quan trọng là, đứa nhỏ thế nào bị thương, mời viện trưởng nói rõ ràng chi tiết, chúng tôi sẽ rất cảm tạ.” Dùng từ nói được thực uyển chuyển, thái độ nhờ vả cũng không cần hoài nghi cường ngạnh, nói rõ tuyệt không để người ta hàm hồ cho qua.

“Liền… Nghe giáo viên nói, là đứa nhỏ không hiểu chuyện, cảm thấy Nhược Nhược một mình an tĩnh ở góc chơi, không để ý tới người khác cũng không nói chuyện, rất kỳ quái, thường sẽ bắt nạt nó, sau đó…”

Tôn Uẩn Hoa tức giận đến phát run, con của cô ở bên ngoài bị bắt nạt, giáo viên lại một chữ cũng không nói, gặp chuyện không may còn muốn cảnh thái bình giả tạo, đem tất cả trách nhiệm đổ cho con cô là rất bướng bỉnh…

Cô tức đến không nói ra lời, nhưng thật ra Thẩm Vân Phái từng chữ từng chữ lạnh lùng phun ra: “Sau đó các người biết rõ có loại tình hình này, nhưng không có dạy dỗ đứa nhỏ ở chung với người khác hẳn là có thái độ chuẩn mực, hiện tại đã xảy ra chuyện, giáo viên sợ chọc phiền toái, trăm phương nghìn kế áp chế, đây là thứ các người giáo dụ đứa nhỏ giá trị quan, nhân sinh quan? Làm việc gì sai chỉ cần tránh ở sau lưng người mạnh mẽ, hoàn toàn không cần vì sai lầm của mình chịu trách nhiệm?”

“Tôi…”

“Không cần tôi tôi! Kêu đứa bé gây chuyện lại đây hướng người bị thương xin lỗi, cho nó biết chính mình làm sai cái gì! Sau đó nên xử lý như thế nào, chờ cảm xúc Uẩn Hoa bình tĩnh một chút sẽ nói với các người.”

Viện trưởng bị anh giáo huấn á khẩu không trả lời được, đem người đuổi đi sau, lập tức được người bệnh ở giường kế bên ủng hộ vỗ tay: “Lão đại, anh thật suất!”

Anh lạnh lùng trả lời: “Cậu không tệ nha, còn có bản lĩnh múa mép khua môi, tôi đã nói cái gì? An toàn lao động là điều quan trọng nhất, lại đùa giỡn suất soái, mệnh không muốn có phải hay không ?”

Vì thế, người bệnh kia gục đầu xuống, vẻ mặt tục tằng kéo rèm lại, trốn tránh thực tế.

Thẩm Vân Phái thế này mới kéo về tầm mắt, hỏi cô: “Ăn trưa không?” Thấy cô lắc đầu, lại nói: “Tôi đi mua cơm trưa giúp đồng sự, thuận tiện giúp cô mua một chút mang về. Ăn mỳ hay cháo?”

“… Cháo.”

“Ừm.”

Thẩm Vân Phái đi không bao lâu, lại thấy tấm mành ở giữa kéo ra, có người ló đầu nhìn dáo dác.

Cô thấy buồn cười, hỏi: “Sao cậu sợ cậu ấy như vậy?”

“Không phải sợ, là phục.” Công nhân kia bị thương chân, một chút dáng vẻ bị thương cũng không có, máy hát vừa mở, tinh thần siêu tốt tán gẫu với cô, lấy tâm đào phế cái gì cũng nói ra.

Không thể trách hắn biểu hiện giống như con rùa, mọi người đều thực sự phục Thẩm Vân Phái, ngay cả hơn năm mươi tuổi, có hơn hai mươi năm làm chủ nhiệm công trường cũng nghe anh.

“Phải không? Cậu ấy nói với tôi cậu ấy làm culi ở công trường, không uy nghiêm như cậu nói.” Cô trêu ghẹo nói.

“Nói như vậy cũng không sai a, lão đại quả thật cái gì cũng quản, cái gì cũng làm.”

Thẩm Vân Phái không giống mấy kiến trúc sư bọn họ gặp qua, ăn mặc sĩ mặt, lấy bản thiết kế chỉ đông chỉ tây, mà mỗi lần đều trở lại công trường trông coi, rất nhiều chuyện cũng không sai sử người khác, trực tiếp vén tay áo làm, so với công nhân còn giống công nhân.

Tuy rằng tuổi chưa đến ba mươi, mới đầu mọi người có chút xem thường anh, về sau cũng chầm chậm phát hiện, anh xử lý sự tình rất có phương pháp, mau, lại có kỹ xảo, quyết đoán lại không để người chịu thiệt, tựa như vừa rồi, siêu suất.

Có văn có võ, bất kỳ việc gì đi đầu làm, lại biết nghĩ cho người khác, ở chung mới một năm, mọi người đều thực kính phục anh, cũng theo ngay từ đầu xưng hô “Thẩm kiến trúc sư”, đến cuối cùng thực thoải mái kêu “Lão đại”, rõ ràng cả một đống người tuổi đều so với anh lớn.

Liếc mắt thấy Thẩm Vân Phái trở về, chạy nhanh lùi về giả vờ suy yếu, không dám lại lưỡi dài.

Thẩm Vân Phái đem cơm hộp đưa cho giường kế bên, lại đem cháo mở ra, đặt thìa vào mới đưa cho cô. “Mau ăn, mới có tinh thần chiếu cố đứa nhỏ, tôi có việc phải làm, đợi người nhà đồng sự đến, tôi phải đi.”

“Ờ.” Cô không yên lòng ăn cháo, một bên ngắm anh.

Tuy rằng hạ quyết tâm, lần tới gặp mặt phải nói chuyện Nhược Nhược cho anh, nhưng thật sự mở miệng, vẫn có khó khăn.

Đang định mở miệng nói theo những gì đã tập trước, một chuỗi lời dạo đầu ở trong đầu xóa sửa, anh lại hỏi trước ——

“Thật hông biết cô có con, là của Nghiêm Quân Uy ?” Đứa nhỏ thoạt nhìn gầy gầy yếu yếu, thật nhỏ, giống mới 4, 5 tuổi. Anh kéo chăn lại, thuận tay trở mình người bệnh. “Tên gì—— “

Tôn Uẩn Hoa nhìn vẻ mặt của anh, chỉ biết anh phát hiện.

Ánh mắt anh nặng nề nhìn lại. “Cô có lời gì muốn nói với tôi không?” Ví dụ như, ngày tháng năm sinh của đứa nhỏ.

Dĩ nhiên là trước ngày sinh nhật của anh, hoàn toàn ăn khớp, trừ phi anh vừa rời đi cô lập tức nhảy lên giường Nghiêm Quân Uy. Nhưng nếu là Nghiêm Quân Uy, bọn họ sẽ không đến bây giờ còn không có kết hôn, trừ phi lúc ấy cô còn có lựa chọn thứ ba không nói cho anh, bằng không đứa nhỏ này 99% là của anh.

Cô đáp lại cũng thực dứt khoát. “Như cậu nghĩ, nó tên Tôn Dung Nhược, năm nay sáu tuổi, là con của tôi và cậu.”

Anh nhắm mắt lại, dùng sức hít sâu, lại nói. “Vì sao không nói?”

“Sau khi tôi biết, có thử muốn nói cho cậu, nhưng khi đó cậu đã không ở Đài Loan.”

“Cô có rất nhiều phương pháp có thể dùng, muốn tôi dạy cho cô kỹ xảo liên lạc người sao?” Tất cả đều là lý do, nếu cô có lòng muốn tìm, sẽ không thể tìm không thấy. Không thể thông qua anh họ anh sao? Anh chỉ xuất ngoại, cũng không phải bốc hơi khỏi nhân gian! Cái loại cảm giác này… Thực khó chịu, thậm chí lấn áp cả vui sướng khi biết mình làm ba.

Anh cho rằng do mình điều kiện kém hơn Nghiêm Quân Uy, không phù hợp lý tưởng kén chồng của cô mà thôi, không nghĩ tới trong lòng cô địa vị cùng đánh giá sẽ kém cỏi thành như vậy, ngay cả có đứa nhỏ cũng thà rằng một mình gánh vác.

“Nếu đã không muốn cùng tôi có quan hệ, vậy sinh ra làm gì? Không phải cô muốn gả cho Nghiêm Quân Uy? Hay là hắn chơi rất hung, không thể sinh ?”

Tôn Uẩn Hoa đánh giá, lúc này nói ra, khả năng cô còn sống bao nhiêu?

Sắc mặt anh thật sự quá khó coi, hơn nữa siêu thống hận hành vi tự chủ trương của nữ nhân vật chính trong phim thần tượng, nói… Sẽ chỉ làm anh lại càng không tha thứ đi?

“Không… Không phải, người có vấn đề, là tôi. Cậu có biết, thời điểm trung học tôi bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, khi đó bác sĩ nói, tương lai tôi có thể thụ thai so với người bình thường chỉ có 10%, hơn nữa sẽ theo tuổi tác tăng mà giảm dần, tôi đã sớm không ôm hy vọng mang thai gì, lúc phát hiện có Nhược Nhược, tôi thực sự thực kinh hỉ, đây có thể là cơ hội làm mẹ duy nhất trong đời tôi, cho nên…”

Cho nên vô luận cha đứa bé là ai, cô đều sẽ sinh.

Còn tưởng rằng cô với đối anh có chút quyến luyến, người phụ nữ này thực biết hắt nước lạnh vào anh.

Anh xả môi hừ nhẹ. “Tôi không biết tôi mạnh như vậy.” Một phần mười cũng trúng thưởng.

Khó trách cô đối với biện pháp tránh thai gà mờ của anh không chút nào lo lắng, luôn dùng kỳ an toàn qua loa trả lời anh.

Tôn Uẩn Hoa nhìn anh xị mặt, thật sự không thể nhìn thấu anh rốt cuộc nghĩ gì, đối với Nhược Nhược lại ôm dạng ý tưởng gì…

“Bời vì chuyện này, cô mới không gả cho Nghiêm Quân Uy?”

“…”

Anh trực tiếp cho là cam chịu. “Cho nên hiện tại, cũng không có quan hệ?”

“… Không phải.”

Đã nói tin tức trên tạp chí đều là rác! Lãng phí thời gian cùng tiền tài của anh, còn không bằng đi đọc 《 ba trăm bài thơ Đường 》, ít nhất có thể tăng hiểu biết nền văn học quốc gia.

“Trước kia tôi không biết chuyện liền thôi, hiện tại biết chính mình có một đứa con, trừ phi là súc sinh, bằng không không có khả năng chẳng quan tâm, cô đã muốn sinh nó, nên nghĩ đến chuyện này—— thật xin lỗi, cô chỉ sợ đời này đều phải chịu đựng tôi.” Tựa như năm đó anh nói, lẫn nhau trong lúc đó có một quan hệ huyết thống chém không đứt, cả đời này đều sẽ không thể dứt khoát rõ ràng.

“Cậu, ý của cậu là…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.