Vòng Tròn Đồng Tâm

Chương 13



“Nhược Nhược từ nhỏ đã đặc biệt an tĩnh, về sau tôi phát hiện không thích hợp, dẫn nó đi khám mới chẩn đoán ra nó bị chứng chướng ngại biểu đạt cảm xúc, không biết cảm xúc của mình, cũng không biết biểu đạt chính xác hỉ nộ ái ố, cũng bởi vì không thể rõ cảm xúc của mình, quan hệ với người khác luôn luôn có chướng ngại, không thể cùng người bình thường trao đổi, nó thậm chí không biết, mẹ nhìn nó rơi nước mắt là đau lòng nó, không thể an ủi, cũng cảm nhận không đến tình yêu của tôi.”

Cô không dám hỏi, đứa nhỏ như vậy , anh sẽ ghét bỏ sao? Vô luận anh trả giá lại nhiều, đứa nhỏ cũng không hiểu được, càng khả năng một đời cũng không hiểu thế nào là tình yêu cha mẹ dành cho nó.

Thẩm Vân Phái an tĩnh mà nghe, không nói một câu, trầm tư hồi lâu, chậm rãi mở miệng: “Nó không biết vài thứ kia, không có nghĩa là nó không có. Nó không biết cái gì gọi tình cảm, nhưng khi ở bệnh viện, nhìn thấy mẹ mệt mỏi đang ngủ, động tác của nó đặc biệt nhẹ, thức dậy cũng nhàm chán chơi drap, không phát ra một chút âm thanh nào quấy nhiễu đến cô, cô nói nó không đau lòng mẹ sao? Trên đời này rất nhiều người so với Nhược Nhược bình thường, cũng không biết quý trọng, không thể trả giá, so sánh ra Nhược Nhược chúng ta vẫn mạnh hơn nhiều.”

Một câu “Nhược Nhược chúng ta”, nháy mắt dẫn tới nước mắt của cô.

Thân mật ở chung như vậy, cũng cùng gánh vác, cô luôn luôn một mình, rất bàng hoàng, cũng rất sợ hãi, lo lắng tương lai của con nên làm cái gì bây giờ, chưa từng có người chia sẻ áp lực với cô, bồi cô cùng nhau đối mặt vấn đề, ở một bên trấn an cô, sự tình không có tệ như vậy.

“Chưa từng có người nói với tôi những lời này…”

Thẩm Vân Phái đi qua, động tác có chút kỳ quái duỗi cánh tay đem cô ôm lấy, cung cấp bả vai cho cô dựa vào. “Khóc cái gì? Còn có tôi ở đây, tương lai đứa nhỏ, tôi sẽ gánh vác.”

Cô không lên tiếng trả lời, giấu mặt vào hõm vai anh, tận tình phát tiết nước mắt.

Trước kia, ở cùng anh, cô luôn nhắc nhở chính mình bảo trì lý trí, bởi vì so với anh tuổi trẻ, cô cần gánh vác càng nhiều trách nhiệm, nhưng hiện tại, âm luật tự tin của anh rất có sức thuyết phục, phảng phất thực sự cái gì cũng không cần nghĩ, toàn bộ giao cho anh được rồi.

Trong nháy mắt, dường như khung xương nhiều năm kiên cường chống đỡ hoàn toàn suy sụp, cô chính là khóc, đem toàn bộ cảm xúc phát tiết ra, ở trong lòng anh, cô có thể yếu đuối.

“Cô trước kia rõ ràng không có thích khóc như vậy…” Bả vai đã ẩm ướt một mảnh, cô còn muốn khóc bao lâu?

Thẩm Vân Phái phát hiện, chính mình không có cách nào nhìn cô khóc, nhìn vai cô run run, tim anh cũng rung động theo. “Đừng khóc !”

Duỗi tay lau nước mắt còn sót lại, trong đầu lơ đãng hiện lên trước kia đã lâu, một tiểu học muội nọ từng nói với anh ——

Nước mắt con gái, thực ra là một loại hành vi làm nũng, tin tưởng đối phương có thể thu dụng chính mình ủy khuất.

Phải không? Cô đang làm nũng với anh? Đối với người an tâm, tin cậy, mới có thể làm nũng yếu thế, phải không?

Anh có chút mê võng, không quá xác định. Trước kia luôn cho rằng chính mình hiểu cô, tuy rằng cái gì cũng chưa từng nói qua, nhưng nguyện ý để anh ôm, chính là một loại cảm tình đáp lại, nếu không thích, vì sao muốn cho anh ôm, thân mật chia sẻ nhiệt độ cơ thể như vậy?

Kết quả, kết quả chính anh tự cho là đúng. Người ở thời điểm cô đơn, vắng lặng, cũng sẽ cần nhiệt độ cơ thể an ủi, cái đó cùng tình cảm lãng mạn ôm ấp, cực kỳ xa.

Anh cũng không cần tự mình đa tình, đó là tiến vào vết đau trong lòng, đến bây giờ vẫn không quên được.

Đồng tử co rụt lại, bản năng lui lui, anh không xác định chính mình biểu lộ ra vẻ mặt gì, cũng không nhớ rõ rốt cuộc là ai tới gần ai, anh rõ ràng lùi lại, nhưng đôi môi vẫn tự có ý thức tìm được cô, triền mút luyến tiếc buông tha.

Anh rất khát vọng cô, biết rõ chỉ có tình dục giao nhau, vẫn kháng cự không được muốn ôm, muốn ngửi mùi thơm quen thuộc cùng xúc cảm da thịt, đi vuốt lên những năm gần đây, trong một góc tâm linh nào đó không biết tên ẩn ẩn đau đớn.

Đó là tưởng niệm, tương tư đơn phương của anh.

Quần áo từng thứ rời khỏi thân thể, anh yêu cầu rất bộc trực, mà cô rất phối hợp, vội vàng xao động mở một loạt nút áo của cô, ngón tay nắm giữ một phía mềm mại nóng ấm. Cô than nhẹ nghênh hướng anh, hai chân vòng bên hông anh, vì thế lý trí anh nổ tung, lập tức hoàn toàn không thể suy xét, ngang ngược tiến trong cơ thể cô.

Cô hừ hừ. “Đi… Phòng.”

Anh hơi dừng, nâng mông của cô, cơ hồ là nghiêng ngả lảo đảo mà một đường vào phòng, khi lảo đảo ngã xuống giường, bị đâm quá sâu, cơ hồ làm cô không khống chế được thét chói tai.

Anh cũng vô pháp chờ đợi, theo đuổi lửa tình tàn sát bừa bãi, liều chết dây dưa ——

Trước kia mỗi lần cùng anh làm tình, Tôn Uẩn Hoa đều sẽ có loại cảm giác mất hết nửa cái mạng, khung xương sắp tan.

Có một lần, cô thực sự oán giận ra miệng, muốn anh tiết chế một chút, kết quả đổi lấy anh sung sướng cười dâm đãng ——

“Này đối với đàn ông xem như trực tiếp nhất khen tặng.”

Cô bị thái độ không biết kiểm điểm này chọc tức, một quyền hướng ngực anh đánh đi.

Khi anh tiến lên, ở bên tai cô mờ ám nói nhỏ: “Em rõ ràng rất thích.”

Kết luận là, người nào đó vẫn tính chết như cũ.

Tình hình phương nghỉ, thể lực cô hao hết, cúi mắt buồn ngủ.

Anh nằm nghiêng, an tĩnh chăm chú nhìn cô.

Chưa từng nói với cô, anh thích nhất nhìn cô bây giờ, sau khi dục vọng thoả mãn, cả người mê muội phấn nộn, toàn thân thả lỏng, bộ dạng lười biếng mệt mỏi không hề phòng bị, đã gợi cảm, lại hồn nhiên, giống một bé gái đơn thuần khiến người ta yêu mến.

Không có một lưu ý, anh đã giống như trước, duỗi tay lướt nhẹ lông mi thật dài, cô như có như không than nhẹ bừng tỉnh hắn, chợt đình chỉ động tác quá mức dịu dàng này, đem nồng đậm yêu say đắm giữa chân mày thu dọn sạch sẽ, đứng dậy mặc quần dài, đến ban công hút thuốc, làm cho trái tim tự lắng đọng lại.

Thật không hiểu nên vì thế kiêu ngạo hay bi ai, cô không hiếm lạ anh, thật muốn nói nơi nào làm cho cô lưu luyến, cũng chỉ còn lại có trên thân thể vui thích và thỏa mãn, thân thể phản ứng vĩnh viễn là thành thực nhất.

Một khi đã như vậy, vậy tiếp tục đi, thu hồi tình cảm cô không cần, thuần túy trao đổi thân thể là được rồi, cái loại cảm giác bị vứt bỏ thật khó chịu, đau một lần là đủ rồi, anh không dự tính ở cùng một chỗ ngốc hai lần.

Nếu lúc này, lại khiến cô dùng một mặt khó xử nói với anh: “Cậu không phải đối tượng lý tưởng của tôi…” Anh đại khái sẽ muốn đâm đầu chết.

Hút xong một điếu thuốc, nhiệt tình cũng phục hồi, xoay người trở về phòng, cô đã ngồi dậy, ôm chăn nhìn anh.

“Cho mượn phòng tắm dùng một chút.” Anh trước đi ra cửa phòng, cầm quần áo nhặt trở về, đặt bên giường cô, chính mình tiến phòng tắm, sau đó là tiếng xả nước.

Khi bước ra cửa phòng tắm, anh đã đem chính mình xử lý chỉnh tề nhẹ nhàng khoan khoái, đem tất cả mùi cô lưu ở trên người quét đi sạch sẽ, hoàn toàn không nhìn ra một khắc trước còn cùng cô lăn lộn trên giường, dây dưa khó khăn chia lìa.

Thẩm Vân Phái thấy cô còn ở trên giường ngẩn người, dẫn đầu hỏi ra miệng: “Cô tưởng tiếp tục sao? Tôi là chỉ quan hệ trên giường. Hoặc là, một lần lau súng hỏa ngoài ý muốn, về sau tất cả vẫn như cũ, duy nhất cùng xuất hiện chỉ có Nhược Nhược?”

Tôn Uẩn Hoa một trận ngạc nhiên, còn không kịp phản ứng, anh đã tiếp tục: “Tôi trước mắt không có đối tượng kết giao ổn định, mà loại hình thức tình một đêm này, tôi lại cảm thấy quá bẩn, vô pháp tiếp nhận, loại chuyện này đối tượng vẫn cố định một chút sẽ có tốt hơn.”

Anh khoanh tay. “Còn cô? Có đối tượng chưa? Hay —— muốn tiếp tục chờ Nghiêm Quân Uy?”

“Không có, cậu hiểu lầm, tôi và Quân Uy không phải loại quan hệ này.”

“Ừm.” Anh nhàn nhạt trả lời. “Cho nên? Muốn không?”

Cô biết ý của anh, không đề cập mặt tình cảm, chỉ cần quan hệ bạn giường.

Thật khó tưởng tượng loại chuyện này anh sẽ nói ra. Luôn luôn đều cho rằng, đối với người như Thẩm Vân Phái mà nói, vô luận mấy tuổi trong lòng vĩnh viễn là một thiếu niên, giữ lại đối tình yêu nguyên thủy nhất hồn nhiên kiên trì, tuyệt không pháp nhận vô yêu mà tính, là nàng sai đánh giá sao? Hoặc là —— đây là trưởng thành đại giới?

Trước mắt nam nhân, dùng tối thành thục lõi đời tư thái, đàm luận tình ái, làm cho nàng trong nháy mắt có chút xa lạ.

“Ngươi —— mấy năm nay, từng có người khác sao?”

Thẩm Vân Phái ngoái đầu nhìn lại, chợt kinh ngạc bật cười. “Đương nhiên là có. Nếu tôi nói sáu năm nay tôi ăn chay, cô cũng không tin đi?”

“Tôi sẽ tin.” Vẻ mặt cô nghiêm túc, không giống nói cho có lệ.

Anh ngẩn ra, không được tự nhiên mà nhắm mắt. “Vậy thật xin lỗi làm cho cô thất vọng rồi, tôi không phải liệt nam trinh tiết cái gì. Hai năm đầu tất cả rất bận rộn, đem tâm tư toàn bộ đặt vào việc học, không có đối tượng ổn định, đối với việc này cũng không quá cần thiết. Về sau có một đối tượng nghiêm túc kết giao, cùng nhau hơn ba năm, vốn dự tính kết hôn, cô ấy hy vọng tôi lưu lại, nhưng tôi còn có song thân cần chiếu cố, không thể ở nước ngoài lâu dài được, không thể lấy được nhận thức chung, đành phải tạm thời chia tay, có lẽ tương lai vẫn có thể cứu vãn, cũng có lẽ cứ như vậy, chuyện tình cảm khó nói trước, ai biết được?”

“Phải không?” Cô cúi đầu tự lẩm bẩm. Trước khi chia tay đã nói rành mạch rõ ràng, ở đây không có ràng buộc gì, anh có đối tượng khác cũng không ngoài ý muốn, là không nên chờ mong cái gì.

Thẩm Vân Phái bị im lặng của cô khiến cho có chút thấp thỏm nôn nóng, thiếu kiên nhẫn lại hỏi một lần: “Rốt cuộc muốn hay không?”

Cô ngước mắt nhìn lại. “Được.”

Ít nhất, hiện tại anh vẫn độc thân, đúng không?

Cô đã cùng anh có chung một đoạn quá khứ, còn có một đứa con, vậy cô vì sao phải buông tay?

***

Thẩm Vân Phái cơ hồ có thời gian sẽ đến bồi đứa nhỏ, lúc đầu con còn không để ý đến anh, nhưng công lực quấn người của anh rất lợi hại, tự mình mặt dày mày dạn tiến tới, cùng chơi mô hình, xây nhà, xem sách truyện…

Có khi Nhược Nhược ngại anh rất ầm ỹ, tay nhỏ bé đẩy đẩy anh, anh liền tự mình suy diễn: “Muốn ôm ôm à? Được được được!” Dùng một mặt sủng ái “Thật sự là không có biện pháp với con”, đem thân hình nho nhỏ của con ôm đến trên gối.

Cô thực sự cảm thấy, con bị anh bắt nạt đến chết.

Đến về sau, cô cũng chậm chậm nhìn ra manh mối, Thẩm Vân Phái tựa hồ là ý định trêu ghẹo Nhược Nhược.

Tựa như trên bàn cơm, ăn vài bữa cơm, có thể đắn đo bao nhiêu đến đối phương yêu thích, người nào đó rõ ràng chuyên chọn món người ta thích xuống tay, nhất là khoai sọ Nhược Nhược thích nhất.

Trước kia, ở nhà khoai sọ đều là của một mình cậu, không ai sẽ tranh đoạt với cậu, điều này làm cho Nhược Nhược có loại cảm giác không vui và nguy cơ địa bàn bị xâm chiếm.

Tượng đất cũng có ba phần tính, bị người chọc lại chọc như vậy, cũng bắt đầu sẽ phản kích ——

Cô vừa bưng canh từ phòng bếp đi ra, chỉ thấy một lớn một nhỏ đấu đỏ mắt, tay nhỏ bé chụp vào tôm viên giữa bàn, dùng sức phun nước miếng lại thả về.

Hành vi khiêu khích thực trẻ con, hoàn toàn phù hợp đứa nhỏ sáu tuổi.

Cô vốn tưởng rằng, Thẩm Vân Phái sẽ lập tức sửa đúng đứa nhỏ hành vi phản nghịch này không quy củ đến cực điểm, ai biết ——

Đứa bé to xác bị giẫm phải chân đau, cư nhiên bắt trước làm theo đâm củ khoai sọ cuối cùng cắn một miếng lại thả về, đáp trả cậu bé biểu cảm ngây thơ “Ai không biết”.

“…” Này, mới tám tuổi đi? Tư thái lúc trước của anh đi nơi nào ? Nhanh chóng tìm về được không ? Tôn Uẩn Hoa ở phía sau không nói gì hơn nửa ngày, cuối cùng quyết định không cần tham gia vào vòng gió bão, đối với ân oán của hai cha con bọn họ để cho bọn họ tự mình giải quyết.

Cô vốn tưởng rằng, người ta chọc ghẹo như vậy, Nhược Nhược hẳn là sẽ đối với anh rất bất mãn đi, hai cha con ở phòng tắm cùng nhau tắm trong bồn, cô muốn đưa quần áo để thay vào, ở cửa liền nghe thấy hai cha con chơi đùa.

“Mẹ nó! Đừng đá loạn, đó là mẹ con yêu nhất, không có nó làm sao có con…”

“…” Anh đang nói bậy bạ cái gì với đứa nhỏ?

Đang định đẩy cửa ra, bên trong truyền đến tiếng cười của anh, xen lẫn tiếng cười ngữ là tiếng đập nước, có một đạo âm luật rất nhỏ cũng truyền vào trong tai ——

“A…” Như thế non nớt trong veo, tinh tế mềm yếu, nếu không lắng nghe cơ hồ sẽ bị xem nhẹ.

Hốc mắt cô tức thì một trận nóng.

Cô cho tới bây giờ, chưa từng nghe qua tiếng con cười.

Trong thời gian này, Nhược Nhược mỗi lần khám bệnh cố định, Thẩm Vân Phái đều sẽ kiên trì bồi theo. Bác sĩ tâm lý khám nhiều năm như vậy, luôn nói với cô, hoàn cảnh sinh hoạt bình thường, cùng hình thức ở chung với đứa nhỏ mới là là quan trọng nhất.

Mấy năm nay, cô đổi qua không ít phương thức hướng dẫn, hiệu quả luôn luôn đều rất có hạn. Thẩm Vân Phái nhất định hướng bác sĩ hỏi qua, cũng nghiêm túc đi suy xét, như thế nào cùng đứa nhỏ hỗ động đối với Nhược Nhược có ích nhất.

Cô thực sự nhìn thấy dụng tâm của anh, ít nhất hiện tại Nhược Nhược, trên mặt không còn vẻ đờ đẫn không cảm xúc, ngẫu nhiên sẽ không tự giác bị kích ra một chút phản ứng.

Cho nên anh sẽ không nghiêm trang đi chỉ ra chỗ sai cái gì mà lễ nghi bàn ăn, đối với đứa nhỏ khác có lẽ tất yếu, nhưng đối với Nhược Nhược nhà họ mà nói, này tức giận, cảm xúc hóa phản ứng có bao nhiêu trân quý, bọn họ không cần con họ có thái độ lễ nghi tốt đẹp, chỉ cần con họ có hỉ nộ ái ố như người bình thường là tốt rồi.

Anh nói, anh không vội, còn có tương lai hơn chục năm, có thể từ từ dạy Nhược Nhược nhận thức cảm xúc của mình, cùng với như thế nào dùng phương thức biểu đạt chính xác.

Có một lần, cô đứng ở ngoài cửa phòng của Nhược Nhược, nghe thấy anh dỗ đứa nhỏ đi vào giấc ngủ, đối với con nhẹ giọng nói: “Cảm xúc là lễ vật trân quý nhất thượng đế ban cho mỗi người, con có nghi hoặc, vì sao người khác đều có, chỉ có con không có? Kỳ thực không phải, ngài chẳng qua chính là chơi một trò chơi nhỏ với con, đem bảo tang này giấu ở nơi con không biết, không cần gấp, từ từ tìm, chờ gặp được đúng người, cô ấy sẽ cùng con mở cái bảo rương kia ra, đem tình cảm trân quý nhất chia sẻ với con.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.