Vong Xuyên

Chương 3



CHƯƠNG 3

By Kì

Nghe Khung Quang nói vậy, Vong Xuyên bỗng nhiên trừng lớn ánh mắt, chốc lát sau mới thất vọng lắc đầu: “Ta không thể rời khỏi nơi này, hơn nữa cuộc sống trên nhân gian quá chậm so với nơi đây”.

Khung Quang nhíu mày, cười nói: “Nhìn đi”. Nói xong, tay phải lăng không vẽ nên một vòng tròn, một đạo hồng quang từ từ ngưng tụ, tay y hơi đẩy một chút, hồng quang kia liền chậm rãi bay lên không trung, dần hình thành một mặt gương, bóng người trong gương khẽ lay động.



Vong Xuyên dè dặt quan sát bên trong, chỉ thấy khắp nơi quang cảnh hoang tàn; bên cạnh bức tường thành đã suy bại, những người già yếu, phụ nữ cùng trẻ em quần áo tả tơi đang nghiêng ngả lảo đảo đi về một hướng, nhưng có một thân ảnh màu xanh đang ngược theo dòng người, vội vã lao vào trong thành…

Tịnh Nguyên triều, Thanh Văn đế năm thứ mười, thiếu niên thiên tử Nguyên Ương vào lúc đại quân sắp sửa lâm thành đã ban hạ chiếu thư thoái vị, mở cổng thành đầu hàng, Tấn Vương khởi binh tạo phản bấy giờ danh chính ngôn thuận trở thành Hoàng đế, Nguyên Ương bị cầm tù trong cung, sinh tử chưa rõ, trong thành hạ lệnh xua hết nạn dân từ các nơi chạy đến, mấy vạn nạn dân bị bắt quay lại cố hương, Vong Xuyên vừa vặn nhìn thấy một màn như vậy.

Thiên Hoàng ngược dòng người chạy thẳng về phía cung thành, cung điện xa hoa xưa kia hiện giờ cũng đã suy bại, lính gác ngoài cung môn đều được thay mới, vẻ sốt ruột càng khác sâu trên trán y. Thiên Hoàng ẩn thân dưới một gốc cây bên ngoài tường thành, đợi một lúc, thấy tả hữu không có ai, bèn nhắm mắt, dưới chân khẽ nhích liền tiêu thất không chút tiếng động.

Trung Nguyên điện vốn là nơi ở của thiên tử, trong điện lúc này không một bóng người, chếch qua một chút là tòa tiểu viện có một lão thái giám canh giữ bên ngoài đang ngủ gà ngủ gật, thân ảnh của Thiên Hoàng chầm chậm xuất hiện sau thạch sơn ngoài viện, từ một đám hư ảnh trong suốt dần biến thành một người có thể xác thật sự, nếu có người nào nhìn thấy, chỉ sợ đã phải la lên, chẳng qua là bốn bề vắng lặng, thật cũng bớt đi không ít phiền toái.

Đầu ngón tay khẽ chuyển động, Thiên Hoàng cách không điểm về phía lão thái giám kia, lão thái giám lắc lư vài cái, giống như đã không thể chống chịu được nữa, dựa tường từ từ trượt chân xuống, ngủ ngay chỗ góc tường.

Thiên Hoàng thu tay, không nhìn lại lão thái giám kia lần nào, lập tức tiến vào tiểu viện. Trong viện trái lại còn hơn bên ngoài vài phần sinh khí, bạch mai lưa thưa trên cây đã héo tàn phân nửa, một dáng người đơn bạc đứng bên dưới tàng cây, giống như đang nhìn cái gì đó đến xuất thần.

Thiên Hoàng do dự một chút, mới bước chậm lại, vẻ đau lòng cố nén rốt cuộc đã lộ ra mặt khi còn cách người dưới tàng cây chừng ba bước.

“Sư huynh đừng nhìn ta như vậy, ta chẳng qua chỉ cảm thấy không cần phải phòng bị thôi.” Thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng chậm rãi vang lên, người dưới tàng cây quay đầu lại, nhìn diện mạo chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, nhưng chính là Thanh Văn đế – Nguyên Ương mới thoái vị đầu hàng kia.

“Ương nhi!” Thiên Hoàng một phen túm vai y kêu khẽ một tiếng, lại không nói gì nữa, thật lâu sau mới nhỏ giọng: “Đệ… Nếu chịu từ bỏ hắn, ta lập tức mang đệ đi”.

Nguyên Ương thờ ơ đẩy tay Thiên Hoàng, chỉ cười cười: “Nếu ta muốn đi, không ai có thể giữ được. Ương nhi tuy không có pháp lực giỏi như sư huynh, nhưng chỉ một chút tạp kỹ, học nhiều năm như vậy vẫn phải biết”.

“Đệ…” Thiên Hoàng không nói nên lời.

“Sư huynh luôn nhìn ta thế này, huynh thực sự thích ta vậy sao?” Nguyên Ương có chút phức tạp nhíu mày, “Ta sớm đã nói là ta yêu y, vi phạm âm dương cũng được, y chỉ vì ngôi vị hoàng đế mới tiếp cận ta cũng tốt, tất cả đều không quan trọng. Y muốn thì ta cho y, chỉ cần y không đuổi ta đi, ta vẫn sẽ ở lại nơi này”. Cuối cùng thanh âm của y mới có thêm một tia yếu ớt, “Y… cuối cùng rồi cũng sẽ quay lại bên ta”.

Một câu hỏi kia của Nguyên Ương sớm đã khiến Thiên Hoàng mất đi một tấc lòng, lại nghe y thổ lộ tình yêu với người khác, Thiên Hoàng cuối cùng không thể khống chế được nữa: “Tấn Vương sẽ không yêu đệ, hắn đã đạt được ngôi vị hoàng đế, đệ còn ở lại, hắn cuối cùng cũng sẽ không nhịn được…”

“Có thể chết dưới tay y thì có gì là không tốt?” Khóe môi Nguyên Ương gợi lên nét cười yếu ớt, “Dùng tay y, đoạt đi tính mạng của ta, có thể được chết trong lòng y…”

“Đủ rồi!” Nghe Nguyên Ương nói ra những lời như vậy với vẻ mặt trầm mê, Thiên Hoàng rốt cuộc không thể chịu nổi phải ngắt ngang lời y, thấy ánh mắt Nguyên Ương đang lạnh lùng nhìn qua, những lời đã ra đến môi cuối cùng lại chẳng thể thốt ra. “Ương nhi… Đệ đừng chấp mê bất ngộ như vậy nữa”.

Nguyên Ương mỉm cười, đáy mắt đượm vẻ thê lương: “Sư huynh chẳng phải cũng vậy sao?” Thiên Hoàng chấn động toàn thân, không nói gì, chỉ nghe Nguyên Ương chậm rãi nói tiếp, “Sư huynh không bỏ được Ương nhi, Ương nhi cũng không bỏ được y, dù hôm nay có rời khỏi nơi đây, trốn đi thật xa chăng nữa, tấc lòng chung quy cũng chẳng thể rời khỏi chỗ này, hà tất phải như vậy? Kiếp này đã định là phụ huynh, phụ cả thiên hạ, ta… không muốn lại phụ cả chính mình nữa”.

Thiên Hoàng cười khổ lắc đầu, vô thức thốt lên: “Không, Ương nhi, kỳ thực là ta…”

Ảo ảnh bên trong từ từ mờ nhạt, lúc Thiên Hoàng nói ra câu kia đã dần không còn nghe thấy thanh âm, chỉ nhìn thấy bóng người lắc lư, khi ly khi hợp, không rõ nguyên do vì sao.

Vong Xuyên quay đầu nhìn Khung Quang theo phản xạ, nhưng Khung Quang lại sờ mũi cười đến là vô tội: “Những việc này đều là chuyện về sau, dù sao cũng không thể cho ngươi nhìn thấy tương lai nhiều quá!” Gã chỉ chỉ trên đầu, “Sẽ bị trời phạt”.

“A…” Vong Xuyên thì thào đáp một tiếng, trên mặt ngược lại cũng không có gì biểu tình, chỉ xẹt qua một tia thất vọng mỏng manh, chờ khi Khung Quang định nhãn nhìn lại thì đã không còn nhìn thấy.

Ánh mắt dừng lại trên mặt Vong Xuyên, Khung Quang nhất thời thoáng thất thần, đến lúc Vong Xuyên giương mắt nhìn qua gã mới tỉnh lại, đĩnh đạc cười nói như trước: “Nếu ngươi muốn xem, lần sau lại xem tiếp đi”.

“Lần sau?” Trong mắt Vong Xuyên có chút hoảng động, “Ngươi phải đi sao?”

Khung Quang bật cười, bất giác vẫn né tránh ánh mắt của y: “Ta chỉ tranh thủ được một lúc để đến xem ngươi, không thể ở lại lâu”.

“À.” Vong Xuyên vẫn ôn hòa đáp một câu, không nói nữa.

Khung Quang ngược lại thở dài, lẩm bẩm: “Lần sau quay lại chỉ sợ ngươi lại quên…” Một mặt duỗi tay ra, đầu ngón tay dừng ngay ấn đưởng của Vong Xuyên, ngừng một hồi, mới thấp thoáng có ánh sáng nổi lên, tụ thành một ấn ký đặc biệt, từ từ dung nhập da thịt, đoạn biến mất không thấy đâu. “Thế này là được rồi, năm ba trăm năm, dù sao cũng không đến mức quên quá nhanh”.

Vong Xuyên chỉ im lặng nhìn gã, không hề phản kháng, nhưng tiềm thức lại cảm thấy thiếu niên trước mắt sẽ không thương tổn mình.

Khung Quang nhìn dáng vẻ đó của y lại nhịn không được thở dài, quay người sang chỗ khác, thấy Vong Xuyên vẫn chỉ định nhãn nhìn mình, trong mắt thanh đạm như nước, rốt cuộc tức giận lẩm bẩm một câu: “Ta đi!”

“Được!” Vong Xuyên sảng khoái đáp, thanh âm dường như còn hàm chứa ý cười nhàn nhạt.

Khung Quang cúi mắt, giây lát liền tiêu thất vào trong hư không.

Vong Xuyên vẫn yên lặng nhìn về chỗ gã vừa biến mất, qua một hồi mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói: “Hóa ra y không phải là người của địa phủ.” Hồi sau lại mỉm cười lắc đầu, lẩm bẩm: “Không phải là người ở đây, đương nhiên sẽ không ở lại chỗ này… Nhưng ta thì sao… ta thì sao…”

Một tiếng lại một tiếng, hoang vắng vô tận, hòa vào làn khói nước mờ mịt cũng liền phai nhạt.

Năm tháng vẫn qua đi như trước, ngày lại ngày, phảng phất như chỉ có một ngày lặp lại, trên bờ vẫn không thấy thân ảnh quen thuộc chạy qua, người nói sẽ đến nữa cũng không thấy quay lại.

Vong Xuyên dường như cũng đã quen với việc ngày ngày tịch mịch, thỉnh thoảng lại ngồi trên chiếc thuyền con, quá khứ đều đã không còn nhớ được, nhưng cảnh tượng ngày ấy khi Khung Quang đến lại vẫn rõ nét như trước.

Vô thức làm theo động tác của Khung Quang khi đó, lăng không vẽ nên một vòng tròn, rốt cuộc cũng có hồng quang ngưng tụ, sau một lúc lâu mới chậm rãi thành hình, cũng như Khung Quang ngày ấy tạo nên, từ từ có hình ảnh xuất hiện.

Đầu tiên là hình ảnh lắc lư chạy một mạch như điên, Vong Xuyên híp mắt nhìn vào, vừa nhìn liền ngây ngẩn cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.