Vụ Bí Ẩn: Bắt Cóc Cá Voi

Chương 10: Gã cao kiều không mặt



- Cháu nghĩ là sẽ được hả? Thím Mathilda hỏi.

Hannibal nhìn cái máy giặt cũ đặt ngay giữa xưởng sửa chữa vặt ở Thiên Đường Đồ Cổ. Chú Titus đã mang nó về hôm qua. Lớp sơn vàng khè quá nứt, làm Hannibal nhớ đến một tờ giấy nhám được ủi lại. Có lẽ động cơ cũng không còn mới lắm.

- Cháu sẽ thử, thím Mathilda à, - Hannibal hứa. Cháu sẽ bỏ một ngày làm thử.

Thím Mathilda mỉm cười. Một bên là thằng bé này - cháu của bà - Hannibal Jones, và một bên là cái máy giặt không dùng được nữa: hãy ghép chung lại với nhau, thế là ra một sự kết hợp lý tưởng. Một công việc và một người để làm việc. Theo thím Mathilda, đó là sự kết hợp lý tưởng.

- Tốt lắm, Babal à, thím Mathilda tán thành. Thím đi chuẩn bị bữa ăn cho cháu đây...

Phải ở lại Thiên Đường Đồ Cổ cả ngày không hề làm phiền gì Hannibal. Một mặt thì Hannibal được trả tiền công, mặt khác, nếu làm việc hôm nay, thì ngày mai sẽ nghỉ được.

Hai thám tử kia cũng suy nghĩ như vậy: Bob làm việc ở thư viện, còn Peter thì cắt cỏ vườn nhà. Cả ba nóng lòng chờ đợi ngày mai.

Sáng mai, cả ba sẽ gặp Constance ở vịnh đá mà cô đã chỉ định. Mấy người bạn Mêhicô của cô sẽ chở Fluke đến bằng xe cẩu. Rồi Constance và ba thám tử sẽ tiến hành tìm xác tàu.

Trong vòng một tiếng, Hannibal đã tháo hết những con vít sét rỉ và lấy động cơ máy giặt ra. Hannibal đưa cái máy lên bàn thợ. Nó cũng không hư nhiều như Hannibal sợ. Đó là một động cơ kiểu cũ, sản xuất sau chiến tranh, ít nhất cũng ba mươi năm. Thời đó người ta chế tạo cái gì cũng chắc chắn.

Trước hết phải có một dây curoa mới. Hannibal sẽ tự chế ra một dây. Hannibal bắt đầu tìm một dây cao su còn chắc.

Đột nhiên Hannibal dừng tay vì quá bận bịu với cái máy giặt nên Hannibal không để ý thấy bóng đèn đỏ đang chớp chớp phía trên bàn thợ. Có nghĩa là điện thoại đang reng trong bộ tham mưu.

Bình thường thì Hannibal không phải là người nhanh nhẹn. Nhưng lần này, trong vòng không đầy nửa phút, Hannibal đã kéo tấm lưới ra, nhét cái thân mập tròn vào trong ống, đẩy của sập lên, nhảy vào xe lán y như nút chai sâm banh rồi nhấc ống nghe điện thoại.

- Alô, Hannibal Jones nghe đây, thám tử trưởng hổn hển nói.

- Chào cậu Jones, giọng nói kéo dài dễ nhận ra, nói. Tôi gọi để hỏi thăm xem cuộc điều tra về con cá voi đến đâu rồi.

- Rất vui được nghe tiếng của ông, Hannibal trả lời. Cuộc điều tra tiến triển tốt. Tôi xin hân hạnh báo ông rằng ngày mai, vào lúc bảy giờ sáng, Fluke - ý tôi muốn nói con cá voi - sẽ được trả về với đại dương và chúng tôi sẽ hoàn thành xong nhiệm vụ.

Có hồi im lặng lâu dài.

- Alô? Hannibal kêu. Alô?

- Đây là một tin vui, cậu Jones à, người đầu dây bên kia nói. Cậu thật đáng được khen.

- Cám ơn ông.

- Và tất nhiên là đáng nhận tiền thưởng. Tôi có đề cập đến số tiền một trăm đô-la, đúng không nào?

- Dạ đúng. Nếu ông cho tôi biết tên và địa chỉ, thì tôi sẽ gởi ông hoá đơn cùng tấm hình con cá voi đang ở ngoài biển, để chứng minh chúng tôi đã hoàn thành công việc.

- Không cần. Tôi tin lời cậu. Thật ra tôi phải đi khỏi thành phố vài tuần. Nếu ta có thể hẹn gặp nhau tối nay, thì tôi sẽ trả một trăm đô-la ngay, như vậy đơn giản hơn.

- Ông quá tử tế.

Hannibal chỉ có thể nhận lời đề nghị này, nhưng vẫn thắc mắc: tại sao người đàn ông này không muốn nói tên? Tại sao ông sẵn sàng tin lời Ba Thám Tử Trẻ và thanh toán mà không hề có chứng cớ gì rằng ba thám tử nói thật.

- Tôi phải gặp ông ở đâu và khi nào?

- Cậu có biết công viên Burbank không?

Hannibal có biết chỗ đó, là nơi xưa kia người dân Rocky thường đến dạo chơi. Ngay giữa có một kiôt nhạc và tối chủ nhật, có dàn nhạc đến đó chơi những bản hành khúc Sousa và những bài hát nổi tiếng của Gilbert và Sullivan.

Nhưng thành phố Rocky đã mở rộng sang hướng khác. Khu Burbank đã bị lãng quên. Công viên vẫn còn, nhưng không được chăm sóc nữa: nó chỉ còn là những đường mòn đầy cỏ cây mọc quấn vào nhau. Từ nhiều năm, không còn dàn nhạc nào chơi ở đó nữa và không còn ai dám lảng vảng vào công viên khi trời đã tối.

- Tám giờ tối nay, người đầu dây bên kia nói tiếp. Không cần dẫn bạn theo. Cậu hãy đến một mình, cậu Jones à. Tôi sẽ chờ gần kiôt nhạc.

- Thưa ông... Hannibal định nói.

Thám tử tưởng muốn hỏi một địa điểm gặp tốt hơn, nhưng bên kia đã gác máy.

Hannibal ngồi bất động một hồi, mắt nhìn trân trân phía trước mặt. Người đàn ông yêu cầu Hannibal đến một mình. Điều này khiến Hannibal hết sức nghi ngờ.

Thám tử trưởng lại nhấc máy lên gọi cho Bob và Peter, kể lại cuộc đàm thoại lạ lùng và cho biết địa điểm hẹn lạ lùng mà thân chủ đã chọn. Rồi Hannibal trở ra xem cái máy giặt.

Đến năm giờ, động cơ máy giặt đã được sửa xong và đưa về vị trí bằng những con vít mới tinh. Hannibal gọi thím Mathilda và bật máy giặt lên.

Lúc đầu có tiếng ù ù, rồi thùng giặt bắt đầu xoay càng lúc càng nhanh. Máy rung lên và lắc lư, nhưng nó làm việc. Thím Mathilda đành phải thừa nhận như thế.

- Babal, cháu giỏi quá. Giỏi và chịu khó. Trừ những lúc cháu phung phí thời gian để giải những câu đố nào đó. Thím sẽ cho cháu ăn kem đậu tráng miệng.

Sau bữa ăn tối, và sau khi nuốt nhanh món kem đậu (mặc dù đó là món khoái khẩu của Hannibal), thám tử trưởng lấy xe đạp đi về phía bên kia thành phố.

Tối hôm đó công viên Burbak đối với Hannibal cũng dễ sợ y như rừng rậm Amazone. Hannibal xuống xe, lấy viên phấn trắng ra khỏi túi, và vẽ dấu ? trên lề đường.

Đây là cái mẹo mà Ba Thám Tử Trẻ thường dùng. Mỗi thám tử luôn có phấn trên người. Phấn của Hannibal màu trắng; của Bob màu xanh lục; còn Peter thì màu xanh dương. Ba bạn đã chọn dấu ? để đánh dấu lộ trình của mình không phải vì dấu này có trên danh thiếp, mà vì nó có vẻ vô tình nhất. Khi thấy dấu ? trên tường, không ai để ý cả. Người ta chỉ nghĩ có một đứa trẻ vẽ nó không có mục đích gì rõ ràng.

Hannibal tìm thấy lối đi dẫn vào bên trong công viên. Nói một lối đi là nói hơi quá: đúng hơn là một con đường mòn đầy cỏ dại có cột đèn và bụi cây mọc hai bên. Hannibal dắt xe đạp tiến tới, dừng lại thường xuyên để vẽ những dấu? khác trên cây hoặc trên những băng ghế bị hư hỏng dọc đường.

Hannibal không hề điên khùng. Thậm chí Hannibal là người lôgíc và lý trí nhất có thể tưởng tượng được. Đối với Hannibal, bụi cây là bụi cây. Có thể trở thành một cái gì đó khác - chỗ trốn chẳng hạn - nhưng, lúc đầu, thì là bụi cây mà thôi.

Tuy nhiên, vừa tiến sâu vào công viên bỏ hoang, Hannibal càng cảm giác rằng mọi vật quanh mình đều sống động lên, trở nên hù doạ, đang toan níu lấy mình. Cành cây giống như những cánh tay cong queo, nhánh cây như những ngón tay khoằm tìm cách bấu vào cậu để lôi cậu vào bóng đêm.

Cuối cùng Hannibal nhìn thấy kiôt nhạc. Mái kiôt đã bị sụp đổ. Cỏ dại mọc dầy bên trong, làm cho nền nứt ra. Hannibal tựa xe đạp vào cột rồi vẽ thêm một dấu ? trên một ván gỗ mục.

- Cậu Jones.

Hannibal giật mình mạnh đến nỗi xém làm ngã xe đạp. Mắt Hannibal cố nhìn vào bóng tối. Nhưng không có ai quanh đó cả.

- Vâng? … cuối cùng thám tử trưởng hổn hển trả lời.

Tiếng kêu rít hồi âm. Có người đang bước đi trên cỏ, Hannibal thầm nghĩ. Người đó chỉ còn cách một mét, cuối cùng Hannibal mới thấy được hình bóng của người gọi điện thoại bí ẩn.

Ông cao lớn, đội mũ phớt, vành nón sụp xuống tai. Hannibal không thấy mắt ông. Còn khuôn mặt ông, nếu có, không thể thấy rõ nổi: trông giống như tấm hình chụp khi máy bị động đậy.

Chì có một điều chắc chắn: người này hết sức cao lớn. Ông mặc áo blouson và vai ông có vẻ to rộng, hai cánh tay mạnh mẽ đến nỗi tưởng như con đười ươi giả làm người.

- Mời cậu bước tới, ông nói, để tôi trao cho cậu cái cậu đến lấy.

Hannibal bước tới. Ngay lập tức hai tay người đàn ông chụp lấy vai Hannibal. Thám tử trưởng cảm thấy mình bị ép phải quay người lại. Một cánh tay đè vào cổ và kéo đầu Hannibal ra phía sau. Hannibal cố chụp lấy cánh tay. Ngón tay Hannibal bấu vào cánh tay của kẻ tấn công.

Thám tử trưởng không thấy sức cản. Cũng giống như ấn ngón tay vào bông gòn.

Rồi cánh tay kia của Hannibal bị bẻ ra phía sau lưng, giữa hai bả vai. Bàn tay xương xẩu của gã đàn ông thộp vào cổ Hannibal.

Thám tử trưởng không thể chống cự được nữa. Cậu không thể tự vệ được nữa. Gã đàn ông đã ép được cậu trong tư thế thua.

- Bây giờ cậu sẽ làm đúng y như lệnh tôi, cậu Jones à.

Hannibal cảm thấy hơi thở của gã đàn ông phà vào tai mình.

- Rõ chưa, cậu Jones?

Hannibal cố gật đầu. Nhưng không được.

- Bởi vì nếu cậu không thi hành đúng lệnh tôi, giọng kéo dài nói tiếp, thì chính tôi sẽ hành hình cậu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.