Vụ Bí Ẩn: Bắt Cóc Cá Voi

Chương 9: ALFRED HITCHCOCK giúp đỡ



- Cơm nâu, - Hoang Van Dong hãnh diện thông báo.

Hoang Van Dong là gia nhân kiêm tài xế, kiêm bảo vệ, kiêm người làm vườn, kiêm người giúp việc của Alfred Hitchcock. Hoang Van Dong đặt xuống bàn tiền sảnh một tô to bốc hơi và mỉm cười với Ba Thám Tử Trẻ.

- Rất lành mạnh, Hoang Van Dong bình luận. Nhiều vitamin tự nhiên. Không có hoá chất. Không chất bảo quản.

“Và chắc là cũng không có vị”, Peter nghĩ bụng và cúi xuống ngửi thử.

Peter gần như tiếc nhớ cái thời mà Dong chuẩn bị bữa ăn từ các buổi quảng cáo truyền hình tối. Pizza đông lạnh và cá cắt thành hình vuông, cũng đông lạnh. Vẫn còn hơn những gì Dong nấu sau khi xem truyền hình buổi chiều.

Dong đã tìm ra một bậc thầy về chế độ ăn uống lành mạnh diễn thuyết về rau cải hữu cơ và nước cà rốt tự nhiên.

- Có ai muốn ăn cơm nâu tự nhiên không? Alfred Hitchcock hỏi.

Do không thấy ai trả lời, ông múc một dĩa đầy cho mỗi thám tử.

Cả ba đang ngồi trong phòng khách rộng mênh mông nhà ông Hitchcock. Một bên cửa sổ kính rộng nhìn ra Thái Bình Dương. Ngôi nhà ở Malibu này xưa kia là một nhà hàng tên là Charlie. Ông Alfred Hitchcock đã mua lại bằng tiền làm phim. Dần dần ông đã cho sửa đổi nhà lại.

- Cậu không để ý thấy gì khác so với lần cậu đến đây cuối cùng à? Alfred Hitchcock hỏi Hannibal.

Hannibal nhìn quanh gian phòng rộng lớn xưa kia là phòng ăn chính của nhà hàng.

- Bác đã cho làm lại sàn nhà. Và… bác đã mua cái ghế xích đu mới.

Ông Alfred Hitchcock gật đầu hài lòng.

- Không hẳn là mua. Trường quay phim tặng tôi. Đó là ghế đu tôi đã dùng cho bộ phim cuối cùng. Cậu có nhớ cảnh bà già bị bóp cổ bằng móc áo không?

Hannibal nhớ rất rõ. Bà già ngồi trong cái ghế đu này và tên lạ mặt đã lén lút đến gần từ phía sau lưng.

Hannibal tự hỏi không hiểu một món đồ lưu niệm như thế làm gì trong ngôi nhà này. Nhưng thám tử trưởng đã quen với những sáng kiến kỳ quặc của Alfred Hitchcock.

Thật ra Hannibal rất vui mừng rằng nhà điện ảnh có tính khác người như vậy. Nếu không, ông đã không sẵn lòng chịu bỏ việc riêng của ông để lắng nghe - và có khi giúp đỡ - Ba Thám Tử Trẻ.

Ông đã rất vui khi thấy ba cậu bé đến nhà vào cuối giờ chiều. Ông đã chăm chú chịu khó ngồi nghe ba bạn tường thuật lại cuộc điều tra cuối cùng này.

Sau đó, không chờ Hannibal nhờ giúp, ông đã bước sang phòng làm việc và gọi điện thoại đi mấy chỗ. Bây giờ ba thám tử đang nóng lòng chờ đợi kết quả của những cú gọi điện thoại đó, bởi vì ông Aưred Hitchcock có khả năng xin được một số thông tin quan trọng dễ dàng hơn Ba Thám Tử Trẻ.

Peter dũng cảm bắt đầu ăn đĩa cơm nâu của mình.

Peter xúc một thìa to và tiến hành nhai.

- Cậu Crentch thích cơm nâu à? Dong hỏi.

- Dạ… ờ ờ…. Peter trả lời, cũng… cũng là lạ và hấp dẫn.

Dong tức giận lên.

- Cơm nâu không lạ và hấp dẫn. Đó là thực phẩm bổ dưỡng. Thức ăn hấp dẫn không tốt cho bao tử đâu. Thầy đã nói thế trên truyền hình.

- Nếu thức ăn không hấp dẫn, Bob phản đối, thì sẽ không ai muốn ăn. Và nếu không ăn, thì con người ta sẽ chết mất.

- Cậu nói thế bởi vì cậu nghĩ sai, Dong nghiêm khắc đáp. Nghĩ sai sẽ gây hoạt động dịch vị sai. Hậu quả: cậu sẽ bị loét dạ dày.

- Có lẽ ông nói đúng. Bob nhượng bộ trả lời.

Bob cũng tiến hành nhai cơm nâu, cố gắng không nghĩ “sai”.

- Bộ phim mới của bác tiến triển thế nào? Hannibal hỏi.

Thám tử trưởng muốn thay đổi chủ đề: nuốt đống cơm này cũng đủ cực nhọc, không cần phải bàn tán thêm về nó làm gì cho mệt thêm.

- Tôi cho là tốt… Alred Hitchcock trả lời.

Tiếng chuông điện thoại reng lên.

Nhà điện ảnh đứng dậy khỏi bàn, bước vào văn phòng.

Ba Thám tử Trẻ nghe ông Hitchcock nhấc máy, rồi trả lời.

Cuộc nói chuyện có vẻ như bất tận, bởi vì ba bạn không thể nghe người ta đang nói gì.

Peter quá chăm chú lắng nghe, nên ăn hết đĩa cơm mà không hay biết.

- Thêm cơm nâu nhé?

Dong nở một nụ cười khích lệ và đưa tay ra lấy dĩa của Peter.

- Không! Peter hét lên và lấy dĩa về trước khi Dong kịp xúc cơm đầy vào. Dạ không, cám ơn. - Peter nói thêm với giọng lịch sự hơn. Ngon lắm nhưng...

Peter ngưng kịp thời. Có thể thức ăn ngon cũng khiến ta suy nghĩ “sai” giống như thức ăn hấp dẫn!

- Rất lành mạnh và bổ dưỡng, Peter chỉnh lại. Nhưng cháu no rồi ạ.

Rồi Peter quay lại nhanh, vì ông Alfred Hitchcock đang bước trở ta, cầm tờ giấy trong tay.

- Tôi có được vài thông tin, ông vừa nói vừa nhìn xuống tờ giấy, nhưng không biết có giúp gì cho cuộc điều tra của các cậu không.

- Bác biết được những gì? Hannibal nóng lòng muốn biết hỏi ngay.

- Tôi vừa mới nói chuyện với cục xuất nhập cảnh ở La Paz tại California Baja. Thuyền trưởng Diego Carmel và Oscar Slater đã vào La Paz trên chiếc tàu Constance May mắn ngày 10 tháng 2. Hai người ở lại cảng hai ngày, rồi ra đi ngày 12 tháng 2.

Hannibal chau mày và nghiêng đầu.

- Cám ơn bác, thám tử trưởng nói. Cơn bão diễn ra ngày 17 tháng 2. Có nghĩa hai người rõ ràng đang trên đường về và đang đi về San Pedro khi xảy ra thảm hoạ.

Thám tử trưởng nhìn Bob và Peter.

- Và do đúng hai người có đi Mêhicô, Hannibal nói, thì cũng có nghĩa, ít nhất mình nghĩ thế, là họ có chuyến hàng máy tính định nhập lậu...

Hannibal quay sang Alfred Hitchcock.

- Hoặc có gì đó trục trặc và họ không dỡ hàng xuống được, hoặc Oscar Slater đã nói láo với Constance rằng máy tính vẫn còn trên tàu, khi tàu bị đắm. Bác nghĩ sao ạ?

- Tôi nghĩ cậu suy luận một cách xuất sắc, Babal à, ông Alrred Hitchcock mỉm cười trả lời. Vụ án này càng lúc càng trở nên kỳ lạ... do đó càng lúc càng hấp dẫn hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.