Vụ Bí Ẩn: Cái Bóng Cười

Chương 18: Trên núi



Cảnh sát trưởng kết thúc cuộc liên lạc với đồn Rocky và bước ra khỏi xe, đến chỗ nhóm người đang đứng trước biệt thự Sandow.

- Không có tin gì của mấy người da nâu và xe của họ, tôi rất tiếc ông Andy à. Nhưng sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm ra hai cháu, ông hãy tin tưởng.

- Nhưng bằng cách nào? Chẳng có một chỉ dẫn nhỏ nào dẫn ta đến chỗ hai cháu.

Ánh trăng tràn ngập khu vườn, biến mỗi cái bóng thành một con ma màu bạc.

Hanibal đi bách bộ, tập trung suy nghĩ, trông cậu giống như con cú mèo lớn đang suy tư.

- Chú cảnh sát trưởng ơi! Hanibal đột ngột gọi. Ta có thể thử đoán hai bạn đang ở đâu. Ta chỉ cần suy nghĩ. Trước tiên kho báu phải ở trên núi, trong giới hạn kho báu nhà này. Sau đó, ông Harris có xe, thứ ba, gần như chắc chắn hắn định chiếm đoạt kho báu vào chính đêm nay.

- Nhưng điều đó có thể giúp gì cho ta hả Hanibal? Ted hỏi.

- Ta có thể rút ra kết luận là hắn phải đi trên một con đường thuộc khu đất nhà này. Có thể là một con đường dẫn lên núi không xa đây lắm. Ta có thể loại bỏ con đường dẫn đến biệt thự và con đường dẫn đến nhà chòi trong rừng. Còn những đường nào khác mà xe có thể đi lại không? Bà Sandow có thể thông tin cho ta biết.

- Lý luận rất hay Hanibal à. Có nhiều cơ may là cháu không lầm.

Cảnh sát trưởng quay sang bà Sarah trong khi Ted, ông Andy và Warrington nhìn về phía núi.

- Thưa bà Sarah, còn có những con đường nào khác băng qua khu đất nhà bà?

- Thật ra nhiều năm nay tôi đã không đi dạo quanh đây, bà trả lời và nhíu trán suy nghĩ. Nhưng...

Ted đột ngột ngắt lời bà:

- Nhìn kìa, đằng kia, thấy ánh đèn không? Nó sáng tắt đứt đoạn!

Tất cả nín thở nhìn theo hướng chỉ. Sau vài giây, một tia chớp sáng khác đâm thủng màn đêm, khá thấp, ngay phía trên ngọn cây gần nhất.

- Tín hiệu SOS! Hanibal kêu lên. Chắc là Bob và Peter đang phát tín hiệu. Chắc là hai bạn bị giam ở trên đó!

- Cách đây khoảng 8 cây số, cảnh sát trưởng ước tính. Chính tại chỗ bắt đầu có núi!

- Thẳng về hướng đông, thưa ông! Warrington nói thêm.

Những tín hiệu kêu cứu ngắn dài lại sáng lên trong màn đêm.

- Thưa bà Sandow, ở chỗ đó có gì vậy? Hanibal nhanh nhẹn hỏi.

- Nào, để bà nhớ lại. Lâu quá... phải... cha của bà có xây một nhà chòi thô sơ trên đó. Lạ quá, sao đột nhiên bà nhớ ra được. Lâu lắm rồi không có ai đặt chân lên trên đó.

- Làm thế nào lên được chỗ đó? đến lượt ông Andy hỏi.

- Có một con đường... khá chật hẹp. Nó dẫn thẳng vào giữa núi... và đi qua phía dưới chòi. Chòi xây trên một vách đá thẳng đứng rất khó lên.

- Đúng một chỗ mà Harris có thể chọn để nhốt tù nhân. Hanibal nhận xét.

Tất cả nhìn theo đèn, nhưng đèn không sáng nữa. Tất cả chỉ hoài công chờ đợi, tín hiệu đã chấm dứt.

- Chắc là có chuyện xảy ra, ông Andy lo lắng nói nhỏ.

- Ta hãy đến xem tại chỗ, ông Reynolds quyết định. Không nên chậm trễ!

Chiếc xe Rolls chạy trước chở Hanibal, Ted, ông Andy và cảnh sát trưởng. Ba người của ông Reynolds đi theo sau trong xe cảnh sát, còn một người ở lại biệt thự để trông coi bà Sandow. Hai tài xế thận trọng tắt đèn pha. Do bóng tối, hai xe phải chạy chậm hơn. Cũng may là trăng đủ sáng đế tiến lên trước mà không sợ bị tai nạn. Xe nhanh chóng đến chân những ngọn núi cao. Mọi người xuống xe.

Hanibal chỉ đường nét rõ rệt của một nhà chòi ở phía trên cao.

- Chỗ đó kìa, Hanibal thì thầm.

- Không còn thấy ánh sáng! ông Andy cũng thì thầm theo.

- Ta sẽ leo lên đó, nhưng phải thận trọng, có thể đó là một cái bẫy.

- Ta phải làm nhanh! ông Andy nói. Có thể con trai tôi và Peter đang gặp nguy hiểm.

- Nếu chúng ta bị phát hiện sớm quá, hai cháu sẽ càng bị nguy hiểm hơn nữa! Ông Reynolds nói. Hanibal, cháu ở lại phía sau! Harris là một con người nguy hiểm.

Hanibal miễn cưỡng chấp thuận.

Nhóm cảnh sát vừa mới bắt đầu leo lên thì có cái gì động đậy phía bên phải. Cảnh sát trưởng phóng đến đó. Warrington và ông Andy cũng chạy đến giúp. Hanibal nhìn thấy một hình bóng màu trắng đang giãy giụa trong tay cảnh sát.

- Một người da nâu! Hanibal kêu.

- Mang hắn ra đây, để nhìn cho rõ! Reynolds ra lệnh.

Khi nhìn thấy Hanibal, người Yaquali ngưng giãy giụa ngay và nở một nụ cười tươi rói.

- Hanibal, phải không? Tôi là Natches. Bạn. Yaquali là bạn. Tôi chạy trốn.

- Chúng tôi sẽ quyết định anh có phải là bạn hay không. Reynolds tuyên bố bằng một giọng đe doạ, anh đã tấn công các cậu bé này, đúng không?

- Si. Do nhầm lẫn. Tôi tưởng các cậu bé là amigos của người xấu Harris. Tôi sai. Tôi nói với hai cậu bé kia. Hai cậu tin tôi.

- Anh có gặp Bob và Peter! ông Andy thốt lên. Hai cháu đi đâu rồi? Nhanh lên! Nói đi!

Natches ra vẻ khổ sở.

- Người xấu Harris mang hai cậu đi. Em trai Nanika của tôi cũng vậy. Harris còn giữ em trai út, Victorio. Tôi cũng chạy được.

Cảnh sát trưởng Reynolds thở dài.

- Nào! Anh hãy bắt đầu từ đầu và cố gắng giải thích cho chúng tôi...

- Khoan đã! Cháu dám chắc ông này nói được tiếng Tây Ban Nha... đúng không? Hanibal nói thêm với Natches.

Người da đỏ có vẻ vui mừng ngạc nhiên và gật đầu.

- Nếu vậy, Hanibal nói, ông cứ nói tiếng Tây Ban Nha, chú cảnh sát trưởng và tôi đều hiểu.

Natches tiến hành kể lại câu chuyện, nhưng lần này anh nói nhanh và dễ hiểu hơn.

Dần dần khi nghe câu chuyện, Hanibal và ông Reynolds càng lúc càng phẫn nộ.

- Ông nói rằng Harris đang giữ bốn cậu bé làng ông! thám tử trưởng kêu. Dĩ nhiên rồi, sao mình ngốc quá, hắn bắt buộc phải dùng trẻ em Yaquali! Đó là lời giải cho câu đố của Đại Não. Tất cả chúng ta đều nghĩ kho báu nằm trong con mắt của trời, nơi không một ai có thể đến được...

- Sao, thì đúng là như vậy còn gì hả Hanibal? cảnh sát trưởng Reynolds hỏi.

- Không hoàn toàn đúng, thưa chú! Chú nhớ lại đi. Lời chính xác là :"nơi không một người đàn ông nào có thể tìm thấy." Không một người đàn ông nào, chú hiểu không? Ông ấy muốn nói rằng không một người lớn nào có thể tìm thấy kho báu... nhưng một đứa trẻ thì được.

- Một cậu bé! cảnh sát trưởng thốt lên.

- Đúng thưa chú! Bộ lạc của Đại Não đã giấu tài sản của mình ở một chỗ mà chỉ có một cậu bé mới lấy được, có lẽ là trong một cái hang có lối vào rất chật hẹp.

- Cháu nghĩ là Harris đã tìm ra được ý nghĩa thật của câu đố và đến làng Yaquali tuyển bốn cậu bé Da Đỏ đủ nhỏ và đủ khéo léo để đến được chỗ giấu à?

- Phải, cháu nghĩ vậy, hắn biết rõ là người Yaquali leo núi rất giỏi.

- Vậy có lẽ chỗ giấu ở đâu đó trên núi, cảnh sát trưởng gật đầu suy ra. Nhưng chú ngạc nhiên một điều, tại sao tên Harris lại để mình bị cản trở bởi lối vào chật hẹp? Hắn có thể dễ dàng cho nổ khối đá để làm rộng ra.

- Thưa chú, như vậy rất mạo hiểm, Hanibal nhận xét. Trước tiên, vụ nổ có thể làm chấn động, thậm chí gây sụt lở chôn vùi vĩnh viễn toàn bộ kho báu. Sau đó, ta đừng quên rằng Harris muốn chiếm đoạt kho báu, điều này buộc hắn phải kín đáo và im lặng.

Ông Andy tỏ ra nóng lòng.

- Hãy để sau hãy bàn, ông ngắt lời. Phải khẩn cấp đi cứu con trai tôi và Peter. Natches ơi, sau khi bắt hai cậu bé, Harris đi hướng nào?

Người da đỏ chỉ con đường dẫn lên ngọc núi cao nhất:

- Hướng này!

- Vào giữa một khu vực đặc biệt hoang dã! cảnh sát trưởng thở dài. Ta có thể thám hiểm vùng này mấy ngày liền mà không tìm thấy gì hết. Thôi, sáng mai tôi sẽ cho trực thăng bay qua vùng này.

- Sáng mai? ông Andy phản đối. Nhưng như vậy có thể sẽ quá trễ.

- Ta không thể hành động mò mẫm, cảnh sát trưởng giải thích. Anh hãy hiểu cho, như vậy chỉ làm cho tình thế hai cháu thêm nguy hiểm.

Hanibal im lặng suốt cuộc đối thoại này, đột nhiên, cậu quay sang người Yaquali.

- Ông Natches ơi, ông có thể lần theo dấu vết bọn chúng được không?

- Tất nhiên là được! Tôi quen đi theo dấu vết.

- Nếu vậy, thì ta đi! Cảnh sát trưởng quyết định. Đừng để mất thêm thời gian. Và hi vọng ta sẽ sớm tìm thấy chúng.

Natches chạy trên con đường sáng trăng, tất cả lẳng lặng đi theo.

Ông Harris đang đứng sát bên Bob và Peter trong một vực hẻm hẻo lánh trên núi. Hai cậu bị trói chặt.

- Đồ ngốc, đáng lẽ ta phải vô hiệu hoá bọn mày ngay từ đầu! Nhưng không sao, giờ vẫn còn kịp.

Sanders xuất hiện từ một vùng tối.

- Thưa sếp, bọn Yaquali sẵn sàng rồi!

- Tốt, Harris tuyên bố. Chắc là thằng mập, sếp của hai thằng nhỏ này đang dùng trăm phương nghìn kế để tìm ra chúng. Không nên đánh giá thấp thằng mập đó, nó rất thông minh! Ta phải làm việc nhanh, Sanders, theo tao!

Peter và Bob nhìn thấy hai tên cướp biến vào vùng tối bạc của vực hẻm. Gần đó, Nanika kêu lên một tiếng nhỏ, Nanika cũng bị trói tay chân.

- Làm gì bây giờ hở? Peter than.

- Có thể Hanibal nhìn thấy tín hiệu!

- Bọn mình đâu có thời gian phát đi nhiều lắm, Bob cũng không mấy lạc quan nói.

Harris và Sanders quay lại, tên ăn chay giả có vẻ rất hài lòng. Hắn ra hiệu cho Sanders, tên này cúi xuống cởi trói cho Bob.

- Đứng dậy! Harris ra lệnh cho Bob. Sanders! Mày biết phải làm gì rồi chứ?

- Tất nhiên, thưa sếp!

- Tốt! Vụ này sẽ không làm cho ta mất vài tiếng, vì có đến bốn thằng bé làm việc dây chuyền. Nhớ mở mắt canh gác nhớ Sanders, kho báu sắp thuộc về ta rồi!

Harris đẩy Bob ra phía trước và biến mất trong bóng tối vực hẻm cùng với tù nhân.

Peter rùng mình, tại sao Harris lại mang Bob đi?

Peter có thể định hướng khá tốt. Peter đoán mình đang ở... chính xác là ở vực hẻm, không có tên, nhưng chạy dọc dưới chân ngọn núi ta tướng có tên là Đầu Da Đỏ, ngay giữa khu vực nhiều núi nhất trong vùng, sát biên giới nhà Sandow. Con đường nơi Harris đậu xe đi qua cách hơn một cây số. Peter nghĩ là Hanibal khó mà tìm ra hai bạn.

- Sanders ơi! Peter gọi. Có phải Harris bỏ ông lại đây để...

- Nằm yên! Sanders ra lệnh. Sếp không thích những thằng tò mò.

Peter đành phải im lặng. Nanika đang tỉnh dần, động đậy và ngồi dậy.

Khi đó anh chàng Yaquali to khoẻ tức giận nhìn xung quanh. Peter mỉm cười trấn an anh. Nhưng Peter không nói gì được với anh, anh chàng này chỉ biết vài từ tiếng Anh. Nếu muốn làm một điều gì đó, Peter sẽ phải hành động một mình.

Rất tiếc! Peter còn có thể hi vọng gì được. Sanders ngồi đó, tay cầm súng, mắt không rời hai tù nhân. Nhờ ánh trăng, Peter nhìn xung quanh. Phải chăng Peter tìm ra cách tự giải thoát...

Đột nhiên, Peter mở căng mắt ra, chắc là Peter bị ảo giác. Không! Những hình bóng lặng lẽ vừa mới xuất hiện trong vực hẻm. Peter kêu ngay:

- Tôi đang ở đây! Cứu với, nhanh lên!

Những cái bóng chạy về phía Peter. Sanders đứng phốc dậy, hoảng hốt nhìn những người đàn ông đang lao tới, rồi thả súng, đâm đầu vào bóng tối.

- Bắt tên cướp đó lại! giọng cảnh sát trưởng Reynolds vang lên.

Một hồi sau, ông Andy, Warrington và Peter nhanh chóng cởi trói cho cậu. Phần mình Natches đã giải thoát cho Nanika. Chẳng bao lâu, hai người của ông Reynolds quay về cùng với Sanders giận dữ giãy giụa để chạy.

- Harris đâu? Hanibal hỏi Peter.

- Hắn leo ngược trở lên vực hẻm, đi về hướng núi Đầu Da Đỏ. Hắn mang Bob theo.

Ông Andy tuyệt vọng kêu lên.

- Sao? Bob cùng đi với hắn à?

Cảnh sát trưởng quay sang Sanders và giận dữ hỏi.

- Harris đâu? Hắn làm gì Bob và mấy cậu bé Yaquali?

- Ông tự tìm chúng đi, Sanders xấc xược đáp. Nghề của ông mà!

- Harris có một tên đồng loã khác, Peter tuyên bố. Tên hắn là Carson.

- Vậy thì những tên vô lại này sẽ không thoát khỏi tay ta, ông Reynolds khẳng định.

Sanders cười khấy khinh bỉ.

- Đừng có vội khoe khoang thắng lợi, ông chủ khôn lắm!

Làm ngơ trước câu nói đó, Peter nói tiếp:

- Harris không thể ở xa đây, như chú cảnh sát trưởng đã nói, vực hẻm này là một ngõ cụt!

- Đúng, Harris mắc kẹt. Để ra đi, hắn cần phải qua đây! Hanibal nói.

- Ta sẽ không chờ hắn, cảnh sát trưởng quyết định.

Rồi ông ra lệnh cho người của ông bước vào vực hẻm. Tay cầm súng, các viên cảnh sát tuân lệnh, đi ngược lại lối đi hẹp về hướng núi Đầu Da Đỏ. Cái đầu này đang hiện rõ phía trên cao, bí ẩn và nhuộm tóc bạc bởi ánh trăng. Khi tiến tới, vực hẻm hẹp lại dần, đoán rằng kho bàu được giấu trên cao, tất cả thường ngước lên nhìn phía trên.

Hanibal đi cuối cùng, cùng với Warrington và Peter. Hanibal đột ngột thốt lên:

- Nhìn kìa!...

Hanibal không nói gì thêm nữa, một tiếng cười vang dội siêu tự nhiên vừa mới vang lên giữa các hình bóng màu bạc trong vực hẻm. Tiếng vang khuếch đại thêm tiếng cười. Tiếng cười quỷ quái như nhảy từ khối đá này sang khối đá kia.

- Cái bóng cười! Peter kêu.

- Đi ngã này! cảnh sát trưởng hét lên. Bật đèn lên!

Lính của ông bật những cái đèn pin to tướng lên ngay. Khi đó, Harris mỉm cười xuất hiện ngay giữa các chùm sáng.

- Các người đến hơi sớm một chút, ông thản nhiên tuyên bố. Tôi rất lấy làm tiếc. Bây giờ tôi phải nhận ít hơn mình tưởng.

Sát gần hắn, tiếng cười quỷ quái vang lên, một phần át đi tiếng hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.