Vụ Bí Ẩn: Cầu Vồng Biến Mất

Chương 6: Cuộc hội thoại khả nghi



- Trời ơi! Bà Allward la lên. Chuyện gì vậy?

Nhưng bà không phải tìm câu trả lời lâu.

Một bức tranh lồng khung vàng nặng nề vừa mới rớt xuống đất. Bob và Peter dựng tranh lên và nhận thấy đó là chân dung bà Allward, lúc còn trẻ. Tranh vẽ bà đang ngồi dưới đất đọc sách tựa lưng vào gốc cây, trong khi vô số những sinh vật hoang đường, thần lùn và yêu tinh, đang xúm quanh bà, có lẽ là để nghe bà đọc.

Hannibal kiểm tra hệ thống treo tranh. Một đầu sợi dây sắt được gắn vào khung, đầu kia gắn vào trần nhà Thám tử trưởng nhíu mày.

- Dây sắt bị đứt, vì đã được cưa trước, thưa bà Allward - Hannibal tuyên bố.

- Bọn thần lùn! Bà già kêu.

- Cháu nghĩ tụi cháu sẽ sửa được sợi dây sắt này và gắn bức tranh lên trở lại. Hay bà cứ kể chuyện tiếp trong khi tụi cháu làm?

Hannibal và Peter - rất khéo tay - bắt đầu sửa hệ thống treo tranh, trong khi Bob cầm quyển sổ ghi chép, còn bà Allward nói tiếp.

Chính Roger đã đến giải thoát cho bà Allward, vì anh ta có chìa khóa nhà. Khi nghe cháu tới, bà Allward gây chú ý bằng cách dùng nắm tay dộng vào cánh của tầng hầm. Roger tỏ ra rất dễ thương, nhưng bà Allward thấy rõ là cháu không tin lời nào trong câu chuyện của bà: anh ta tưởng bà nằm mơ.

- Thưa bà, bà ngưng một lát, tụi cháu sẽ gắn tranh vào tường, Hannibal ngắt lời.

Hannibal leo lên một cái ghế, Peter đưa tranh cho Hannibal. Lúc đó, Bob thấy ánh mắt sếp sáng lên xúc động.

- Chuyện gì vậy hả Babal?

Hannibal bước xuống ghế, nét mặt khá tự đắc.

- Mình nghĩ mình đã giải được vụ bí ẩn Cầu Vồng rồi - Hannibal thông báo.

- Không thể được! Làm thế nào cậu giải được tại đây?

- Chỉ dẫn vẫn là chỉ dẫn, dù ta có tìm thấy nó nơi nào đi nữa. Ta sẽ bàn lại chuyện này đúng lúc đúng nơi. Hiện tại, nhiệm vụ của ta là giúp bà Allward. Thưa bà, bà có thể kể tiếp được không ạ?

Bob thở dài. Bob thừa biết tính Hannibal. Không thể moi được gì từ Hannibal khi mà cậu ấy chưa quyết định tự mình nói ra. Hannibal có thể tìm ra được chỉ dẫn gì nhỉ?... Không đoán ra nổi, Bob tập trung chú ý vào câu chuyện của bà Allward.

- Roger muốn bà phải về nhà cháu qua đêm - bà giải thích. Bà không chịu. Roger ở lại một hồi để nghe. Nhưng chúng tôi không còn nghe thấy gì nữa hết. Rồi Roger ra về. Phần đêm còn lại yên tịnh, nhưng ngày hôm sau, tiếng ồn lại tiếp tục. Lẽ ra bà phải gọi Roger nữa, nhưng bà không muốn nghe nói là bà bị ác mộng một lần nữa. Bà xuống đây nhẹ nhàng, y như lần đầu. Khi đến nơi, bà nghe cánh cửa phía sau khép lại. Bà bật đèn, cho sáng, và bà thấy gian phòng này lộn xộn. Tất cả sách của bà nằm dưới sàn nhà, một số bị xé rách trang. Có lẽ bọn thần lùn muốn làm cho bà buồn, hay tệ hơn nữa. Sáng hôm sau, bà gọi điện thoại cho Roger, nhưng Roger không tin bà. Roger dịu dàng nói với bà về mộng du và nhà dưỡng lão. Theo Roger, chính bà đã tự làm tất cả, nhưng bà biết là không phải mà!

Bà già bẻ tay. Ba bạn không biết phải nghĩ thế nào. Ba bạn thấy bà Allward là một bà già minh mẫn, biết phải trái, nhưng câu chuyện của bà vẫn khó tin.

- Việc đầu tiên cần làm, Hannibal nói, là tìm chứng cớ về sự tồn tại thật sự của bọn thần lùn.

- Cháu nói đúng, bà Allward đáp. Sau đó ta có thể tìm hiểu tại sao chúng muốn hại bà.

- Cho nên phải giăng bẫy chúng - thám tử trưởng nói.

- Bẫy gì? Peter hỏi.

- Bẫy thần lùn.

- Cơ học hả?

- Không, bẫy bằng người. Một trong chúng ta sẽ qua đêm ở đây và cố bắt cho được một thần lùn.

- A! Vậy à! Thế ai trong bọn mình sẽ mạo hiểm như vậy?

- Chính cậu - Peter à.

- Khoan đã, khoan dã! Peter phản đối. Mình làm gì có nghề làm bẫy người để bắt thần lùn! Đâu phải chuyên môn của mình. Mà mình, thì mình không tin là có thần lùn.

- Hệ thống bẫy người để bắt thần lùn phải gồm nhân sự mạnh khỏe, nhanh nhẹn và dũng cảm - Hannibal tuyên bố - Mình mạnh khỏe và dũng cảm, nhưng mình thiếu nhanh nhẹn. Bob, thì không sợ gì hết, và từ lúc Bob không đeo máy chỉnh hình ở chân nữa, Bob cũng nhanh như chớp. Nhưng e rằng Bob cũng không đủ mạnh khoẻ. Ngược lại, cậu hội đủ ba đức tính cần thiết, Peter à.

Peter cảm thấy không thoải mái lắm. Được nghe nói là mình dũng cảm, trong khi cậu cảm thấy tính tình mình khá rụt rè, đúng là một tình thế khó xử.

- Nếu cả ba ở lại, thì sẽ hội nhiều đức tính cần thiết hơn - Peter gợi ý. Bọn mình sẽ thay phiên nhau để canh.

- Tối nay ba mẹ cần mình trông nhà để đi thăm bà con, Bob nói.

- Nhưng còn Babal, cậu có ai để đi thăm đâu. Ngày mai là chủ nhật, Thiên Đường Đồ Cổ sẽ đóng cửa. Vậy là cậu rảnh.

Babal véo môi.

- Được - Hannibal nói - Hai cái đầu vẫn hơn một. Thưa bà Allward, tụi cháu có thể ở lại đây đêm nay không ạ?

- Thật à, các cháu chịu làm việc này hả? Bà Allward vui mừng kêu. Có phòng trống trên lầu một, các cháu sẽ có chỗ nghỉ. Các cháu có chắc là không phiền không? Bà không muốn vì bà mà các cháu phải chịu nguy hiểm.

- Thưa bà, bọn thần lùn không có tấn công trực tiếp bà, Hannibal nói. Vậy cũng không có lý do gì bọn chúng tấn công tụi cháu. Cái chính là tụi cháu thấy được chúng, và nếu được, bắt một tên. Đêm nay, khi trời tối, tụi cháu sẽ trở lại. Tụi cháu sẽ cố gắng vào nhà kín đáo, để kẻ địch không biết là có tiếp viện đến.

- Ồ, cám ơn, bà Allward nói. Bà sẽ chờ hai cháu. Các cháu chỉ cần bấm chuông, bà sẽ mở khóa cổng ngay.

Khi ba thám tử chào bà Allward và ra đến ngoài đường, Peter phẫn nộ:

- Các cậu nghĩ sao? Chắc bà ấy điên rồi! Các cậu có nghĩ bà ấy điên không?

- Mình không biết nữa, Hannibal trả lời. Cũng có thể bà Allward bị chứng thừa trí tưởng tượng, nhưng mình không nghĩ thế. Theo mình, bà đã thật sự nhìn thấy thần lùn.

- Thần lùn! Peter la lên. Ngày nay, đâu còn ai tin thần lùn nữa đâu.

- Có một người tin - Hannibal bắt bẻ - Thậm chí có người tin ma nữa.

- Cách đây không lâu, hồi năm 1938 - Bob nói, các nhà bác học đã khám phá một loại cá kỳ lạ, mà người ta tưởng là đã biến mất hàng triệu năm nay. Người ta gọi đó là cá vây tay. Bây giờ người ta biết là ngoài biển có hàng ngàn, thậm chí có thể là hàng triệu con. Vậy thì tại sao lại không thể như vậy đối với thần lùn? Giả sử - Bob bị cuốn hút bởi đề tài này - thật sự có một chủng tộc người nhỏ bé hơn chúng ta…

- Pygmê mini - Hannibal gợi ý.

- Giả sử, cách đây lâu lắm, chửng tộc này phải trốn dưới lòng đất để tránh bọn ăn thịt người. Bây giờ khi bọn ăn thịt người hầu như biến mất, bọn người nhỏ có thể xuất hiện trở lại…

- Phương pháp suy luận rất hay, Hannibal bình luận. Ta không được bỏ qua bất cứ giả thiết nào. Một thám tử giỏi lý luận như vậy đó. Tối nay, chúng ta sẽ phòng mọi khả năng.

- Về Rocky thôi! Peter kêu. Mình bất đầu thấy đói rồi.

- Mình muốn đi một vòng khu nhà trước khi về - Hannibal nói - Chúng ta mới xem hàng rào gỗ từ bên trong, chứ chưa xem từ bên ngoài.

- Thì đi - Bob đồng tình - Có thể bọn mình sẽ thấy một ổ thần lùn!

Ba bạn đi vòng ra sau nhà hát cũ. Peter không ngừng càu nhàu.

- Bụng mình kêu dữ dội lắm rồi.

Có những tấm ván phủ đầy mảnh áp phích đóng bằng đinh trên cửa vào nhà hát. Dường như không thể vào được nhà hát.

Khi đi vòng hai góc, ba bạn ra đến con đường nhỏ chạy dọc theo phía sau nhà bà Allward. Ở đó, nhà hát cũng có cánh cửa còn dùng được, có đề “Lối vào dành cho nghệ sĩ". Cửa đang hé mở, và có tiếng nói thoát ra.

- Lạ thật! Hannibal nhận xét. Vậy mà ở mặt trước có bảng “Cấm vào” và "Nguy hiểm".

- Không hiểu bên trong có gì, Peter tò mò hỏi. Chắc là khá dễ sợ.

Hannibal ngồi trên thềm cửa, bắt đầu tháo và thắt lại dây giày, đồng thời cố gắng nghe tiếng nói bên trong. Hai người đàn ông đang nói chuyện.

- Này..., Peter bắt đầu nói.

- Suỵt!Hannibal đáp. Họ đang nói về dây nịt và viện bảo tàng.

- Vậy có thể bọn mình đã tìm ra sào huyệt của bọn trộm, Peter nói. Đúng là may mắn.

- Ta hãy nghe thêm. Ta biết chưa đủ để gọi cảnh sát - Hannibal quyết định.

Ba bạn tiến đến gần cửa. Một lần nữa, ba bạn nghe rất rõ từ "viện bảo tàng". Hy vọng nghe được thêm, cả ba tỳ vào cánh cửa, khiến cảnh cửa xoay trên bản lề, vì không còn chỗ tựa, ba thám tử ngã đè lên nhau.

Ba bạn có cố gắng ngồi dậy, nhưng bị những bàn tay khoẻ mạnh tóm cổ áo, trong khi một giọng nói vang như sấm gầm gừ bên tai:

- Đào ngạch! Thưa ông Jordan, tôi vừa mới bắt được mấy thằng nhóc đang thử bẻ khóa cửa! Ông gọi cảnh sát đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.