Vụ Bí Ẩn: Con Lừa Đỏng Đảnh

Chương 10: Cuộc thăm viếng đêm khuya



ai ngày tiếp theo trôi qua như ngày hôm trước. Từng giờ một, từng cây số một, cả nhóm đâm vào Sierra Madre sâu hơn. Núi trùng trùng điệp điệp như bất tận. Vừa mới lên đến đỉnh một ngọn, thì lại thấy đỉnh một ngọn núi khác xuất hiện.

Thung lũng nhỏ hẹp chia cách các dãy núi với nhau. Trong vài cây số, Ba Thám Tử Trẻ được đi trong rừng cây thông, rồi lại rời bóng cây dễ chịu để leo dọc những eo đá cằn cỗi dẫn lên một dãy núi khác.

- Cũng may là mùa hè, Peter nói trong khi đang cùng Bob leo đá. Mùa đông, bọn mình sẽ bị tuyết ngập đến tận cổ.

- Như vậy, có khi còn thích hơn, Bob càu nhàu vì đang bị mồ hôi nhễ nhãi.

Ngày bắt đầu ngay từ lúc mặt trời mọc. Bữa sáng ăn một dĩa cơm trộn đậu nóng, bữa trưa ăn một dĩa cơm trộn đậu nguội, bữa tối ăn một bữa cơm trộn đậu nóng. Một chế độ ăn vừa chán ngấy vừa giàu tinh bột! Nhưng Hannibal quyết tâm giải ra vụ bí ẩn này và xem Blondie sẽ dẫn mọi người đến đâu, nên không cảm thấy có tội. Tất cả - kể cả việc kiểm soát chất glucide - đều bị tạm ngưng. Nhưng cho dù có thế nào đi nữa, Hannibal không bao giờ cảm thấy thèm múc thêm dĩa cơm đậu thứ nhì. Blondie dừng để gặm cỏ bốn năm lần một ngày. Ba thám tử rất thích những lần tạm nghỉ này, để nằm xuống cỏ thở một chút. Dusty và con ngựa cũng được dịp bắt kịp mọi người. Mặc dù Dusty không hà tiện lúa mạch, nhưng con ngựa có vẻ càng ngày càng mệt hơn. Có khi Dusty và con ngựa đi xa hơn đến hai cây số phía sau Bob và Peter.

Trong một lần dừng tạm nghỉ như thế, Ba Thám Tử Trẻ nằm thoải mái trong cỏ tán dóc.

- Không hiểu tại sao bọn phụ nữ kia lại oán ghét bọn mình, Bob nói. Lúc đầu thì một cô tóc vàng toan làm cho Babal chết ngủm trong hồ, rồi sau đó một cô tóc đen toan lấy trộm lừa của ta.

- Hay lừa của cô Mê-hi-cô kia bị cà nhắc, Peter nói đại, và cô ấy cần một con lừa mới để chở đồ.

Bob không tin.

- Một người Mê-hi-cô sẽ rành hơn về lừa, biết rằng không thể ép buộc lừa nổi.

- Không hiểu, Hannibal xen vào, có phải cô ấy có thật sự muốn con lừa cho mình hay không. Theo mình, cô ấy chỉ không muốn ta có lừa thôi.

- Vậy à? Peter không tin kêu.

Nhưng Hannibal không nói gì thêm. Ba bạn lên đường đi tiếp.

Mỗi tối, trước khi mặt trời lặn, Blondie tìm ra một địa điểm có nước và rừng để cắm trại qua đêm. Cả nhóm không bao giờ thấy bóng người. Thỉnh thoảng cũng có thấy từ xa những ngôi nhà đất sét lợp mái rơm. Nhưng nếu có người ở trong đó, thì họ không bao giờ ló đầu ra.

Ngay từ ngày thứ nhì, chân Hannibal không còn bị cứng nữa. Những cơ bắp mà Hannibal không hề biết đến đã phát triển ra. Sáng thứ ba, Hannibal phát hiện một điều kỳ diệu: sợi dây nịt da đã trở nên quá rộng! Hannibal buộc phải thâu lại một nấc.

- Chắc là nhờ cưỡi Blondie, Hannibal tự hào thông báo với hai bạn.

Peter phá lên cười.

- Chuyện cậu sút cân có gì lạ đâu, Peter kêu. Cậu đâu còn được ăn nhiều ở các bữa ăn.

Hannibal không thèm để ý đến lời chọc ghẹo. Cho có nhờ nguyên nhân nào đi nữa, nhưng đúng là Hannibal đã ốm đi. Thậm chí có thể Hannibal sẽ tìm được một cô bạn gái trước khi hết kỳ nghỉ hè. Hannibal bắt đầu huýt sáo.

Ngày hôm đó, trong khi leo lên một sườn núi, ba thám tử nhìn thấy khói trắng bay lên cuồn cuộn từ một dãy núi trước mặt. Ba bạn dừng lại để quan sát.

- Chẳng lẽ thêm chuyện này nữa, Bob nói. Cháy rừng.

- Rất xa đây mà, Peter tin tưởng nói. Và nếu may mắn, có khi gió sẽ thổi theo chiều ngược lại với bọn mình.

Khi ba thám tử đi tiếp, Hannibal có vẻ chìm đắm trong suy nghĩ.

Buổi tối, Dusty đến chỗ cắm trại trễ hơn một tiếng so với ba thám tử. Dusty ăn uống với thái độ lo âu.

- Tôi buộc phải cho ngựa nghỉ một ngày, nếu không ngựa sẽ bị đi cà nhắc lại, Dusty thông báo sau khi ăn xong. Các cậu cứ đi tiếp một mình. Tôi sẽ đuổi theo ngay khi được.

- Chú có chắc chắn là sẽ tìm thấy tụi cháu không? Peter hỏi.

- Các cậu đừng lo. Trên loại địa hình như thế này, rất dễ lần theo dấu vết các cậu. Hai người đi bộ và một người đi lừa để lại dấu vết rất rõ ràng.

Sáng hôm sau, ngay khi Dusty phân chia thực phẩm xong, Ba Thám Tử Trẻ lên đường đi tiếp một mình. Blondie chịu chở thêm lương thực và nồi, cùng với mấy túi ngủ. Thám tử trưởng đi bộ cùng với Bob và Peter. Tối hôm đó ở chỗ cắm trại, ba bạn đùa giỡn vui vẻ, nhẹ nhõm vì không còn Dusty nữa.

- Để mình thử đoán xem tối nay ta sẽ ăn gì, Bob nói với Peter trong khi Hannibal chuẩn bị bữa ăn tối. Cơm với đậu, đúng không?

- Sai rồi! Peter thốt lên. Đậu với cơm.

- Thật ra, Hannibal nói ùa theo, thực đơn tối nay là món cơm nấu đậu. Xin mọi người hãy chuẩn bị dĩa sẵn sàng.

Sau bữa ăn tối, ba thám tử đang ngồi quanh đống lửa, thì Blondie đột nhiên be lên kích động. Ba thám tử đứng phốc dậy lắng tai nghe.

Như thường lệ, phải rất lâu sau, ba bạn mới nghe thấy điều đã báo động. Tiếng chân bước nghe gần dần trong bóng tối.

Một hồi sau, lửa trại chiếu sáng một con burro to lớn đang thản nhiên bước về phía ba thám tử. Rõ ràng nó già hơn Blondie. Con lừa này không có yên, nhưng có nhiều balô cột bằng dây trên lưng nó.

Đi theo nó là người phụ nữ thắt hai bĩm tóc đen.

Blondie ngừng không be nữa. Nó có vẻ mừng rỡ khi được gặp đồng loại. Nó chạy lon ton đến gặp con lừa kia, rồi hai con cạ mũi vào nhau.

Người phụ nữ Mê-hi-cô đến với ba thám tử.

- Đừng sợ, bà trấn an bằng tiếng Tây Ban Nha. Lần này, tôi không đến để toan cướp con burro của các cậu. Tôi muốn nói chuyện với các cậu. Tên tôi là Mercedes và tôi biết cả ba cậu là ai. Nhưng trước khi nói chuyện, xin các cậu hãy mời tôi ăn một cái gì đó. Tôi đói bụng lắm.

Ngay khi được Hannibal đưa cho một dĩa cơm đậu, Mercedes ngồi xuống bên đống lửa. Rõ ràng bà rất đói bụng. Bà không nói tiếng nào trước khi ăn xong.

Trên xe đò, Hannibal chỉ nhìn thấy bà từ xa. Đây là lần đầu tiên thám tử trưởng có dịp quan sát bà. Thám tử trưởng thận trọng nhìn bà trong khi bà ăn: một người phụ nữ đẹp có gương mặt rắn rỏi và cương quyết khoảng bốn mươi tuổi. Bà mặc một chiếc váy len rộng có túi, đi ủng cao, áo sơ mi tay ngắn. Với làn da sậm và đôi mắt đen y như Ascencion, bà có thể là một người bạn tốt cũng như một kẻ thù đáng gờm, Hannibal nghĩ bụng.

Sau khi bỏ dĩa không trở xuống, bà liếc nhìn đồng hồ nam đeo ở tay. Dây đeo bị sút ra, đồng hồ trượt khỏi cổ tay. Bà nhanh nhẹn cài lại.

- Tôi không có nhiều thời gian, bà nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi phải trở về hồ. Nên tôi sẽ trình bày vắn tắt những gì cần nói.

Bà nhìn Hannibal.

- Tôi xin lỗi vì không biết tiếng Anh. Nhưng theo tôi thấy khi đi xe đò, cậu hiểu tiếng Tây Ban Nha rất tốt. Đúng không?

Hannibal nhớ lại gã thanh niên Mê-hi-cô mặc áo blouson da rách đã toan cản không cho ba thám tử lên xe. Dĩ nhiên là bà đã nghe cuộc cãi cọ. Và Hannibal đã thấy bà trả tiền cho gã thanh niên đó ngay khi sự đụng độ diễn ra.

Hannibal gật đầu.

- Tôi hiểu những gì bà nói, nếu bà nói chậm.

- Được.

Mercedes cong chân lại, giấu hai chân dưới váy. Rồi suốt mười lăm phút tiếp theo sau đó, bà nói bằng một giọng chậm chạp và hối thúc. Hannibal chỉ ngắt bà vài lần để hỏi nghĩa của vài từ. Khi bà nói xong, thám tử trưởng đã hiểu cả câu chuyện.

Mercedes đứng dậy, cùng ba thám tử. Bà bắt tay cả ba. Rồi bà biến mất vào màn đêm một cách đột ngột và bí ẩn, y như lúc đến.

Peter cho thêm củi vào đống lửa.

- Rồi, hay bây giờ cậu nói cho bọn mình biết có chuyện gì vậy?

- Ôi đúng là chuyện khó tin! Hannibal thốt lên trong khi cả ba nằm xuống đất. Đợi một phút nữa, mình sẽ kể cho các cậu nghe. Bob này, cậu vô cùng uyên bác, cậu hãy nói cho mình biết về Pancho Villa đi.

- Bộ cậu tưởng mình là thư viện Mê-hi-cô di động à? Bob la lên.

- Đừng đùa. Cậu đang đọc quyển sách về lịch sử Mê-hi-cô từ khi bọn mình rời khỏi Rocky. Cậu đọc xong chưa?

- Xong rồi, Bob mỉm cười nói. Mình đọc xong hôm cậu xém trở thành một sự kiện lịch sử bằng cách chết đuối dưới hồ.

- Tuyệt! Hannibal bình luận rồi mỉm cười theo. Mình quan tâm đến đoạn năm 1916. Cậu biết gì về Pancho Villa?

- Thời đó có một cuộc cách mạng làm náo động đất nước Mê-hi-cô. Pancho Villa là một trong những người lãnh đạo. Một số người cho rằng ông chỉ là một kẻ ngoài vòng pháp luật, giống như Jessie James. Nhưng ông lãnh đạo đội quân riêng. Và ông đã dành được chiến thắng ở một số trận.

- Ông có từng ở vùng Sierra Madre này không?

- Có. Đây là một trong những cơ sở của ông. Có khi ông xuống sa mạc để tấn công cướp tàu lửa. Rồi lại trở lên đây trốn.

Hannibal đăm chiêu gật đầu:

- Ít nhất Mercedes cũng nói thật về điểm này.

- Ý cậu muốn nói bà nói lảm nhảm suốt thời gian đó về chuyện này? Peter hỏi. Về một tay đã chết tên Pancho Villa hả?

- Không, không nói suốt. (Hannibal quay sang Bob). Nhưng rất có thể ta đang đi trên dấu vết cái kho báu Sierra Madre mà cậu nói suốt. Chiến lợi phẩm của Pancho Villa. Mercedes nói với mình rằng có lần Pancho Villa cướp một đoàn tàu lửa và bỏ chạy với một đống đồng peso bạc. Rồi ông ấy trở về núi, giấu chiến lợi phẩm vào hang. Rất xui cho ông là ông dùng cùng cái hang đó để trữ thuốc súng. Một người của ông đã làm nổ do sơ ý. Một phần núi sụt lở, chôn vùi đống peso bạc dưới hàng tấn đá và đè chết khá nhiều lính. Khi đó Villa tiến hành cho giở mấy khối đá sụt lở. Nhưng ông lại bị những người phe khác tấn công và buộc phải bỏ trốn khỏi núi thật nhanh.

Mắt long lanh, Hannibal ngưng nói một hồi.

- Mercedes bảo rằng tiền vẫn còn ở đó, Hannibal kết luận.

Bob và Peter im lặng, đủ thời gian để tiêu hóa tin này.

- Làm thế nào bà ấy biết được? Cuối cùng Peter ngạc nhiên hỏi.

- Bà nói rằng ông nội bà là một người lính của Pancho Villa và đã truyền chuyện này lại cho con trai.

- Bà nói gì về Dusty? Bob hỏi. Mình có nghe bà nói tên ông ta. Mình còn nghe được một cái gì đó về con lừa nữa.

- Mình sắp kể đây, Hannibal tuyên bố. Bà kể rằng cách đây khoảng ba tháng, một người bạn thân của bà, một thanh niên Mỹ tên là Brit, đã từ vùng núi đó trở về. Brit và cha đang thăm dò tìm hang động của Pancho Villa. Và họ nghĩ là đã tìm ra. Dù sao Brit đã nói với Mercedes như thế.

Hannibal lục trong trí nhớ và dừng một hồi.

- Kể tiếp đi. Đừng có dừng nửa chừng như vậy - Bob rên. Bọn mình đang chờ nghe đoạn nói về Dusty và Blondie đây.

- Khi đến hồ, Hannibal nói tiếp, Brit có một con lừa nhỏ lông trắng. Brit tìm thấy con lừa gần hang. Brit đã kết bạn được với nó và đã dẫn nó về trang trại của Dusty. Sau đó Brit trở lên núi một mình.

- Tại sao? Peter hỏi. Tại sao không bỏ con lừa ở chỗ đã tìm thấy?

- Bởi vì Brit sợ Blondie chết nếu ở lại trên núi. Brit phải tìm bác sĩ thú y và phòng thú y gần nhất ở Lareto. Ascencion đã đi tìm người bác sĩ đó, để chữa trị cho Blondie.

- Blondie bị bệnh gì? Peter hỏi. Ý mình muốn nói, nếu nó đi được suốt đoạn đường đến trang trại, thì nó đâu có bệnh gì.

- Nó bị viêm mắt rất nặng.

Hannibal đang kể đến phần câu chuyện của Mercedes mà cậu rất thích thú. Phần này giải thích được một chi tiết làm Hannibal thắc mắc từ nhiều ngày… Tại sao Blondie chỉ nhận ra Hannibal ở giọng nói, tại sao Blondie không biết rằng về ngoại hình Hannibal không giống Brit, cậu thanh niên người Mỹ kia…

- Khi Brit tìm thấy Blondie trên núi, Hannibal nói tiếp, thì Blondie đang bị mù.

Hannibal nhớ lại lời nói của Ascencion: “Nó nghĩ cậu đã cứu nó sống”.

Peter huýt sáo khẽ:

- Vậy thì mọi thứ đã rõ. Nếu Dusty biết rằng Brit và cha anh ấy đã tìm ra kho báu của Pancho Villa…

- Đúng, Hannibal ngắt lời. Mercedes nói rằng Dusty đã toan theo Brit để đoạt kho báu. Nhưng Brit khôn và nhanh quá. Brit đã che mất dấu chân. Thế là Dusty ở lại một mình với Blondie. Chỉ có mình Blondie là có thể dẫn đường đến kho báu. Nhưng Blondie không chịu dẫn ông ta đi đâu cả. Nếu không có một người có giọng quen thuộc đối với Blondie.

- Thế là Dusty phải tìm một giọng nói giống giọng Brit, Peter nói. Đó chính là mục đích của cuộc thi vô nghĩa kia.

- Và chính Hannibal đã dành được vai này, Bob xen vào. Nhưng điều mình không hiểu nổi là tại sao bà Mercedes lại nói với cậu về chuyện hang và đống tiền peso bạc.

- Phải, Peter nói. Vì bà đã toan ngăn không cho bọn mình lên xe đò mà.

Câu hỏi này cũng từng làm Hannibal thắc mắc.

- Bà không hề để cho mình hỏi câu nào, Hannibal nói. Ngoại trừ lúc mình nói mình không hiểu tiếng Tây Ban Nha. Nên mình chỉ lặp lại những gì bà ấy nói. Bà không tin tưởng Dusty. Bà không tin chuyện con ngựa ông bị đau chân. Theo bà, ông chỉ theo sau ta khoảng vài tiếng. Bà sợ Dusty giết cha con Brit nếu tìm ra. Và sẽ giết cả bà. Nên bà nói bà trở về hồ. Và bà muốn ta phải đi tiếp. Muốn ta đến hang và báo cho Brit rằng Dusty đang theo sát ta và có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Một hồi im lặng lâu dài tiếp theo sau đó. Ba Thám Tử Trẻ nhìn đống lửa.

- Mình không hiểu, Hannibal thú nhận. Tại sao bà ấy muốn ta tìm cha con Brit dữ dội như thế? Trừ phi bà hy vọng ta tìm ra kho báu…

- Phải, Bob đồng tình. Để bà có thể theo bọn mình và tự tay bà chiếm lấy kho báu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.