Vụ Bí Ẩn: Con Ma Trong Tấm Gương

Chương 8: Hang ổ của con ma



Vài giây sau, hình ảnh của Jeff xuất hiện trong gương cạnh Hannibal.

- Sao? Cậu thấy nó không? - Jeff hổn hển hỏi.

Hannibal gật đầu, không trả lời.

Bà Darnlay và May lại xuất hiện. Khi thấy mặt Hannibal tái xanh, bà chủ nhà thốt ra 1 âm thanh lạ lùng, nửa là tiếng cười, nửa là tiếng thở dài.

- Khủng khiếp quá, phải không?

Thám tử trưởng hít thở thất mạnh, cố kiềm lại không để tay run nữa. Hannibal thậm chí nói chuyện lại được và bình tĩnh trả lời:

- Dạ đúng, thưa bà, khá rùng rợn. Và cháu hiểu tại sao bà khó thừa nhận rằng bà đã thấy 1 vật như thế.

Sau đó, Hannibal nhìn xung quanh, khám xét tường thật kỹ trước khi nhìn trở về tấm gương.

- Cháu tự hỏi không hiểu con ma biến đi đâu! - Thám tử trưởng nói khẽ.

- Có lẽ nó đã quay về nơi từ đâu nó đến - May rùng mình nói - Hy vọng nó sẽ ở lại đó luôn. Dù sao... có thể câu chuyện mà ông Santora kể là có thật. Có thể Chiavo có khả năng hiện lên trong gương.

- Không thể được! - Bà ngoại của May phản đối - Người ta không thể sống trong gương được. Và đây chỉ là tấm gương. Tấm gương bình thường. Tất nhiên là trừ cái khung xấu xí.

- Đúng - Hannibal đồng tình.

Hannibal bước lại gần gương, sờ thử khung.

- Xấu xí, nhưng xấu xí bình thường, nếu có thể nói thế. Một khung bằng thép kiên cố. Không có gì khả nghị Không có thiết bị để lừa những người soi vào đó. Và chính kính gương cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ là nó rất cổ. Vậy mà nó cho ta thấy hình ảnh của 1 cụ già ghê rợn. Trong phòng này có cái gì đó bí ẩn. Hiển nhiên! Mình đâu có nằm mơ.

Cơn bão, cho đến nay chỉ gầm gừ, cuối cùng ập xuống thật sự và dữ dội. Dường như chính thời tiết cũng muốn phản kháng sự hiện diện khó hiểu trong tấm gương. Bắt đầu là vài giọt mưa to, rồi mưa xối xả. Tia sét vạch ngoàn ngoèo bầu trời, ngay sau đó là tiếng sấm khủng khiếp làm lung lay ngôi nhà cũ. Đèn nảy sáng lên, rồi tắt luôn.

- Ôi, trời ơi! Bà chủ nhà than phiền. Chắc sét đánh trúng dây điện rồi!

Hannibal vẫn đứng yên trong bóng tối, lắng nghe trời mưa tầm tã bên ngoài, mắt dò xét bóng đêm xung quanh. Đột nhiên, ánh mắt thám tử trưởng bị thu hút bởi 1 ánh sáng xanh xanh yếu ớt, như đang nổi lơ lửng phía trên sàn nhà, trong góc phòng.

Thám tử trưởng mạnh dạn bước về hướng ánh sáng bí ẩn. Hannibal thò tay đến, chạm thử. Ngón tay cậu đụng bờ kê... và đụng vào 1 cái khác nữa. Một chất hơi nhớt. Khi rút tay về, Hannibal nhận thấy đầu ngón tay tỏa sáng nhẹ.

- Ta cần đèn sáng! - Hannibal nói.

Jeff và May bước ra, mò mẫm đi về nhà bếp. ít lâu sau, ngọn lửa dịu của đèn cầy chiếu sáng tiền sảnh. Hai anh em trở về, tay cầm đèn cầy.

- Đèn pin hết pin rồi - Jeff thông báo.

Jeff đặt đèn cầy trên bàn, còn May đưa đèn cầy đang cầm cho Hannibal.

Thám tử trưởng xem xét bàn taỵ Màu xanh lá cây đã biến mất. Nhưng ngón tay Hannibal vẫn còn dính 1 chất xám xám lạ lùng.

- Cái gì vậy? Jeff hỏi.

Hannibal ngửi thận trọng, rồi quay sang May và Bà Darnley.

- Con ma này lạ thật! - Thám tử trưởng thông báo - Nó hóa trang. Phấn hóa trang của nó khá đặc biệt, sáng trong bóng tối gống như phốt phọ Phải chi có thêm ánh sáng.

May vội đi tìm thêm đèn cầy. Khi ấy, Hannibal cẩn thận xem xét kệ sách còn ít chất dính màu xám. Sau đó thám tử trưởng lấy khăn chùi tay, rút hết sách ra khỏi kệ và khám xét bức tường. Thám tử trưởng cạo, gõ, nghe và lập lại thao tác mấy lần.

- Không nghe bọng, Hannibal thở dài. Mặc dù khó tin, nhưng nhất định phải có cánh cửa ở đây. Tường này là tường ngoài của cuối nhà. Phải có chỗ mở cho phép ra vào. Đó là cách giải thích lôgic duy nhất cho việc con ma kia đi lại. Chỉ còn việc tìm ra cửa mật ấy.

- Nhưng ngôi nhà xây trên sườn đồi mà, bà Darnley nhận xét. Phía bên kia tường chỉ có đất thôi.

- Có thể người ta đã cho đào đường hầm, Hannibal nói. Không nhất thiết là 1 đường hầm rộng lớn.

- Đường hầm hay chỗ trốn ẩn - May nói khẽ.

Cô bé chỉ bức tường.

- Có thể, May nói thêm, nó... nó đang đứng phía sau, lắng gnhe những gì mình nói.

Jeff đột nhiên chạy ra khỏi phòng. Nghe tiếng Jeff đi vào nhà bếp, đóng mở ngăn kéo. Cuối cùng Jeff trở về, tay cầm cái búa nặng bằng gỗ cứng.

- Không hiểu anh Johndùng cái này để làm gì, nhưng mình sẽ biết cách dùng nếu con ma mắc dịch kia dám đi xuyên qua tường để đến đây - Jeff tuyên bố.

- Có thể nó không còn trong nhà nữa - Hannibal nói - Chỉ có 1 cách để kiểm tra: tìm cánh cửa mật!

Bà Darnley ngồi sụp xuống ghế.

- Hannibal à, tôi van cậu! - Bà dặn dò - Cẩn thận nhé!

- Cháu luôn cẩn thận! - Hannibal khẳng định.

Theo thói quen, hannibal tiến hành tìm kiếm có phương pháp. May và Jeff giúp lấy hết sách ra khỏi kệ, gõ tường để thăm dò. Một thời gian dài trôi qua, không có kết quả. Bức tường phía sau kệ sách không có gì bất thường: không có khe, không có chỗ rỗng. Ván nẹp chân tường, nằm sát sàn nhà, kiên cố và đóng đinh rất chắc. Còn đường dây điện đúng là chứa đường dây điện, như thám tử trưởng thử kiểm trạ Không có gì xoay được, vặn được hay ấn được.

- Chắc là phải có cái nút đâu đó - Hannibal cứng đầu nói - Nhất định là phải có, trong chính bức tường. Nhưng ở chỗ nào?

- Hay là cửa mật chỉ mở được từ bên ngoài? - Jeff gợi ý.

- Không. Nhớ đi! Nhà ảo thuật Drakestar đã cho xây ngôi nhà này. Cửa được bố trí theo lệnh ông ấy. Mình đi tìm thông tin về Drakestar. Ông là nhà ảo thuật danh tiếng, có tiết mụa hay nhất là tự làm mình biết mất. Sau khi từ bỏ sân khấu, ông hay mời khách đến đây và biểu diễn cho khách xem những tiết mục độc đáo cửa ông. Thường ông hay biến mất trước mặt bạn bè. Tối hôm nay, con ma Chiavo đã biết mất trong căn phòng này. Mình suy ra rằng chính nơi này là nơi Drakestar biểu diễn cho khách xem. vây cửa phải mở được từ bên này cũng như từ bên kia.

Hannibal lại ngắm nhìn mấy kệ sách.

- ? hê! Hannibal đột nhiên kêu.

Mắt thám tử trưởng long lanh kích động.

- Có chuyện gì vậy? May hỏi.

- Ta đã gõ, ấn, đẩy mà không thấy gì. Nhưng ta đã quên 1 điều... Những kệ sách này là rất nặng. Bà Darnley ơi! Khi bà mua nhà, kệ sách đã gắn sẵn vào tường rồi, phải không ạ?

- Đúng.

- Vậy thì bà chỉ việc cho sách vào mà thôi. Xem nào. Khi ta thử đẩy vào tường, thì không có gì xảy ra cả. Nhưng giả tỷ ta làm ngược lại...

Hannibal vừa nói vừa đặt 2 tay dưới kệ còn dính phấn hóa trang của con mạ Khi đó, Hannibal đẩy thật mạnh, từ dưới lên trên và kéo kệ về phía mình.

Không có tiếng động, dù khẽ nhất, vang lên. Nhưng 1 luồng gió nhẹ làm cho cây đèn cầy chập chờn. Đồng thời, 1 phần tường, kể cả kệ sách, xoay trên ván nẹp chân tường ở dưới.

Trong thư phòng mọi người đều nín thở. Bà Darnley, Hannibal, Jeff và May nhìn lỗ hổng đang hiện trên bức tường. Mọi người nhẹ nhõm không thấy sinh thể quái dị nào nhào ra. Trước mặt chỉ có 1 phòng nhỏ trống không. Tường cuối, đối diện và thấy rõ, được xây bằng đá và rõ ràng là "bức tường đáy" thật sự của ngôi nhà.

Hannibal, cùng Jeff theo sát gót, bước lại để quan sát. Thoạt đầu, thám tử trưởng chỉ thấy bụi và màn nhện. Rồi cậu thấy những bậc thềm đầu của cầu thang đâm vào cái lỗ tối đen như mực.

- Có đèn cầy không! - Hannibal yêu cầu - Cho xin đèn cầy đi.

Jeff vội vàng đưa cho Hannibal 1 cây đèn cầy. Thám tử trưởng xem xét thật kỹ phần tường dùng làm cửa vào.

- Hèn gì vách này không nghe rỗng! Hannibal nhận xét. Nó được xây dày như bức tường thật. Và được lồng vào khung thép nữa. Đúng là 1 kiệt tác!

Jeff, đứng cạnh Hannibal, nhìn cầu thang bí ẩn.

- Xuống thử không? - Jeff nói khẽ.

- Không được! - Bà ngoại của Jeff nghe được và la lên - Không được mạo hiểm vào chỗ đó.

- Cháu xin lỗi, thưa bà - Hannibal lễ phép nói - Nhưng cháu e rằng phải thám hiểm cái lỗ này. Sau khi giải được 1 phần vụ bí ẩn, cháu không thể dừng lại nữa chừng.

- Mình theo cậu! - Jeff quyết định.

- Không được đâu, Jeff! - Bà Darnley phải đối 1 lần nữa.

- Ôi! - Hannibal kêu - Rất có thể con ma không còn đó nữa. Chắc nó trốn mất rồi. Thậm chí giờ này, có lẽ nó đã đi được rất xa.

Nói xong, Hannibal bước qua ván nẹp chân tường và kiên quyết bước vào cầu thang. Jeff đi theo, tay cầm búa gỗ.

Cầu thang mật rất dốc. ánh đèn cầy chập chờn chiếu sáng tường phủ đầy bụi. Không khí hầm và ẩm.

Cầu thang đột ngột có khúc quẹo. Bậc thềm càng dốc hơn nữa. Cuối cùng cầu thang dẫn ra 1 cái hầm hay nói đúng hơn là 1 gian phòng xây bằng đá, có nền xi măng. Hannibal đưa đèn cầy lên. Phía sau lưng, Jeff căng mắt nhìn.

- Không có ai hết! - Jeff kêu khẽ.

- Nhưng dù sao, đúng là con ma đã qua chỗ này! - Hannibal cam đoan 0 Nhìn kìa! Trên bục có dấu vết khả nghị Đi! Lại gần xem thử.

Hai cậu tiến lên vài bước. Khi đó, Hannibal nhìn thấy 2 cái rương cũ bị hư hỏng nhiều.

Thám tử trưởng nhanh nhẹn đặc ngón tay lên môi, yêu cầu bạn im lặng. Rồi sau khi đưa đèn cầy cho Jeff, Hannibal cúi xuống khám xét rương gần nhất. Rương không khóa; ổ khoá bị sét không còn dùng được nữa từ lâu. Hannibal mở nắp rương. Bản lề, cũng bị sét, kêu cọt kẹt. Bên trong, 2 bạn thấy 1 túi ngủ cũ mòn, chén dĩa và chai... và cả 1 ổ bánh mì kẹp thịt trong bọc nhựa.

Hannibal nhìn Jeff. Jeff cũng nhìn lại, nét mặt vừa chưng hửng vừa dò hỏi. Hannibal nháy mắt chỉ về hướng rương thứ 2 đặt gần tường phía dưới. Jeff gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu... Phải, con ma đã sống ở đó 1 thời gian. Thậm chí rất có thể nó vẫn cón đó. Cái rương thứ nhì đủ lớn để nó trốn vào đó...

Không hề tỏ ra sợ sệt, thám tử trưởng bước thẳng ra chỗ cái rương, cố bước thật nhẹ. Jeff đi theo, cầm đèn cầy thật cao và nắm chặt cái búa gỗ, sẳn sàng hành động. Hannibal cúi xuống để mở nắp cái rương khả nghi.

Nhưng không kịp. Trước khi Hannibal kịp chạm vào, nắp rương như tự nâng lên, đập mạnh vào tường. Rồi tiếng hét vang lên từ cái rương. Một cái gì đó dựng sững lên trước mặt 2 bạn. Sửng sốt trước sự việc quá đột ngột, Hannibal thấy trước mặt mình là 2 con mắt xanh lá cây sáng rực của con mạ Trong giây lát ngắn ngủi, tại gian phòng nhỏ xíu, Hannibal và Jeff đối mặt với hình ảnh khủng khiếp của pháp sư Chiavo.

Rồi, sinh thể ghê rợn lao ra phía trước. Hannibal bị đẩy mạnh vào Jeff. Đèn cầy tắt đi,trong khi 2 cậu ngã lăn xuống đất. Con ma xanh lá cây tỏa sáng đang nhìn xuống 2 bạn. Jeff hoảng hốt buông cái búa gỗ ra. Nhưng thám tử trưởng vẫn bình tĩnh níu lấy cái áo dài rộng thùng thình của con mạ Miếng vãi rách đi khi con ma lao lên cầu thang.

Tiếng bước của nó vang dội trên bậc thềm. Hannibal ngồi dậy. Cậu đang cầm trong tay 1 vật mềm mại... Mảnh áo. Đến lượt Hannibal lao lên cầu thang. Thám tử trưởng đang bước lên những bậc thềm đầu tiên, thì nghe tiếng May và bà Darnley hét lên.

Hannibal nhảy phóc quẹo qua khúc cua của cầu thang nhỏ. Đúng lúc đó, tia chớp sáng trên bầu trời. Điều này cho phép cậu thấy rõ con mạ Đó là 1 gã đàn ông cao và rất gầy, có mớ tóc trắng dài. Hắn đang đứng trên bậc thềm cao, ở ngưỡng cánh cửa mật. May hét lên lần nữa.

Hannibal leo thật nhanh những bậc thềm cuối cùng, băng qua thư phòng như mũi tên bắn và đến tiền sảnh vừa kịp để thấy con ma mở khóa cửa và lao ra ngoài trời mưa bão.

Một tia chớp nữa cho thấy dáng vẻ ma quái của sinh thể đang biến mất trong bóng đêm.

- Trời! - Bà Darnley thốt lên.

Bà đã ra cùng Hannibal. Cậu quay sang bà mỉm cười nói đùa:

- Con ma này không phải là ma thật. Cháu lấy được mảnh váy của nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.