Vụ Bí Ẩn: Con Mắt Lửa

Chương 3



BỨC THÔNG ĐIỆP TỪ THẾ GIỚI BÊN KIA

Alfred Hitchcock nói với Ba Thám Tử Trẻ:

- Đây là cậu bé người Anh mà tôi đã nói. Bạn này tên là Auguste August, một cái tên khá độc đáo! Auguste ơi, tôi xin giới thiệu với cậu, Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy. Ba bạn này đã làm rõ nhiều vụ rất bí ẩn. Tôi nghĩ họ hoàn toàn có khả năng giúp đỡ cậu.

Ba Thám Tử Trẻ đang ngồi trong phòng làm việc sang trọng của ông Alfred Hitchcock, ở Hollywood. Bậc thầy của loại phim toát mồ hôi lạnh giới thiệu với ba thám tử một cậu bé cao ốm - cao hơn và ốm hơn Peter - có một mái tóc vàng khá dài. Cậu bé đeo kính và mỉm cười thân thiện khi bắt tay ba thám tử.

Rất vui được làm quen với các cậu. Cậu bé nói. Cứ gọi mình là Gus! Như thế đơn giản hơn.

Gus ngồi xuống và nói tiếp:

- Hết sức hy vọng rằng các cậu sẽ giúp được mình, bởi vì mình bị rắc rối vô cùng, hay có thể nói là mình phải đối phó với một bài toán nát óc dễ sợ! Các cậu biết không, ông của mình, là Horatio August, vừa mới mất. Luật sư của ông đã gởi đến mình một tờ giấy, dường như là không đầu không đuôi. Chưa thấy bức di chúc nào lạ lùng như vậy. Thật ra, mình không hiểu gì hết.

- Cả tôi cũng vậy! Ông Hitchcock thú nhận. Dường như bức thông điệp này không có nghĩa. Tuy nhiên, Horatio August có vẻ tin tưởng rằng cháu mình sẽ hiểu ra. Anh bạn August à, cậu hãy đưa tờ giấy cho các bạn này xem!

Gus lấy ra khỏi túi một cái bóp, từ đó cậu rút ra một tờ giấy được gấp cẩn thận làm bốn và viết đầy chữ li ti.

Bob và Peter đứng dậy để đọc qua vai Hannibal. Bức thông điệp từ thế giới bên kia nói như sau:

Gởi Auguste August, cháu của ông!

AUGUSTUS NOMEN TUUM EST, ET AUGUSTUS FAMA TUA, ET IN AUGUSTO FORTUNA TUA. Cháu đừng để cho một núi khó khăn cản đường cháu; bóng của sự ra đời của cháu vừa đánh dấu một sự khởi đầu và một sự kết thúc.

Cháu hãy đào thật sâu! Ý nghĩa những lời của ông chỉ dành riêng cho cháu. Ông không dám nói rõ hơn, sợ kẻ khác tìm ra cái mà chỉ mình cháu phải tìm thấy. Cái đó là của ông, ông đã trả giá để có được nó; ông sở hữu nó và ông chưa phải chịu sự nguyền rủa của nó.

Dù sao, năm mươi năm đã trôi qua, và sau một nửa thế kỷ, lời nguyền rủa này phải chấm dứt. Tuy nhiên, vật đó không thể bị cưỡng đoạt và cũng không thể bị lấy cắp. Vật đó phải được mua, được cho hoặc được tìm thấy. Nếu không, lời nguyền rủa sẽ lại có hiệu lực.

Cháu hãy chú ý. Thời gian là thiết yếu.

Cùng với gia tài này, ông gởi cháu lòng thương yêu ông dành cho cháu.

HIRATIO AUGUST

Ba bạn nhìn nhau.

- Đúng là một bức thư khó hiểu! Bob huýt sáo khẽ.

- Đối với mình, giống y như tiếng Tàu! Peter lầm bầm. Chuyện nguyền rủa này là gì vậy?

- Bức thông điệp muốn nói đến một ai đó hoặc một cái gì đó có thể gây hại… Bob thử diễn giải.

Hannibal đưa tờ giấy ra ánh sáng để xem có dòng chữ bí mật nào ẩn giấu trong hình in bóng hay một chỗ nào không.

- Sáng kiến hay! Ông Hitchcock nói thay cho câu bình luận. Chính tôi cũng đã xem kỹ tờ giấy này rồi. Tôi không thấy dấu vết mực bí mật hay thứ gì khác. Tôi có đưa cho các chuyên gia trường quay phim, mà họ cũng chẳng tìm thấy gì hết. Luật sư chuyển bức thông điệp cho August khẳng định chính mắt ông ta thấy ông August tự viết vài ngày trước khi chết. Ngay sau đó, thân chủ của ông ta đã gởi lại cho ông bức di chúc và yêu cầu gửi đúng người đúng lúc. Rõ ràng bức thông điệp có một ý nghĩa rõ ràng, nhưng không hiểu ý nghĩa nào?

- Thật ra, Hannibal nói khẽ - Nói theo một cách, thì nội dung này rất trong sáng.

- Sao cậu nói hay thế! Peter thốt lên. Đối với mình, nó trong sáng y như Thái Bình Dương vào một đêm có sương mù.

Không trả lời Peter, Hannibal tập trung vào nội dung bí ẩn.

- Bắt đầu, Hannibal tuyên bố - Rõ ràng là ông August muốn gởi cho cháu mình một bức thông điệp mà không ai khác có thể hiểu được. Ông Horatio August đã giấu một cái gì đó suốt khoảng năm chục năm. Vật đó có giá trị. Ông Horatio không dám gởi trực tiếp cho cháu ông, vì sợ kẻ trộm. Mình xin lập lại, tất cả những cái này là rõ ràng.

- Hừm… phải, Peter đồng tình. Nhưng phần nội dung còn lại vẫn rất mờ mịt.

- Có thể là, Hannibal nói tiếp, một số từ ngữ có ý nghĩa, còn một số khác chỉ có mặt ở đó để đánh lạc hướng những tên trộm có thể lùng tìm báu vật bí ẩn. Xem nào, ta hãy xem từ đầu… Câu đầu tiên viết bằng tiếng La tinh và bằng chữ hoa. “AUGUSTUS NOMEN TUUM EST” dịch ra là “Tên ngươi là Auguste”.

- Đúng, cậu bé người Anh ngắt lời. Ngoài ra, “ET AUGUSTUS FAMA TUA” có nghĩa là “Và danh tiếng ngươi thật uy nghi”, điều này cũng đúng… Thật vậy, việc tên mình là Auguste August đã làm cho bạn bè cùng lớp chọc ghẹo mình suốt mấy năm học liền. Chỉ vì lý do này, mình đã là học sinh danh tiếng nhất trường.

- Nhưng còn “ET IN AUGUSTO FORTUNA TUA” có nghĩa là gì? Bob hỏi. “Gia tài người nằm vào Auguste” hả?

- Đúng là phần cuối của câu tiếng La tinh này có vấn đề, Hannibal thừa nhận. Có thể “IN AUGUSTO” là viết tắt của “IN AUGUSTO MENSE”, tức là “vào tháng tám”. Nhưng nếu ông Horatio thật sự muốn nói rằng Gus sẽ tìm thấy gia tài mình vào tháng tám, sao ông không nói rõ hơn? Mà đúng là ông đã viết “IN AUGUSTO FORTUNA TUA”… “Gia tài người nằm vào Auguste”!

- Thật là mơ hồ, ông Hitchcock thở dài.

- Xin báo - Gus nói, rằng sinh nhật mình rơi đúng vào tháng tám. Thật ra, hai ngày nữa mình sẽ được thêm một tuổi. Chính xác là ngày sáu tháng tám. Chính vì vậy mà ba mình đặt tên cho mình là Auguste, theo tháng La Mã. Nhưng mình không hiểu tại sao sinh nhật mình có liên quan đến chuyện di chúc này. Nhưng, ông mình có đề cập đến sự ra đời của mình trong phần tiếp theo của bức thông điệp.

Hannibal suy nghĩ về vấn đề Gus vừa nói.

- Lạ thật, - Cuối cùng cậu nói khẽ. Nếu chỉ còn hai ngày nữa là tới sinh nhật cậu, thì có thể điều này giải thích cho lời căn dặn trong bức thông điệp: “Cháu hãy chú ý. Thời gian là thiết yếu.”

- Nếu chỉ có hai ngày để tìm ra ý nghĩa của mấy câu nói bí ẩn này - Peter lầm bầm, thì bọn mình thất bại rồi. Cần ít nhất cũng hai năm mới hiểu ra được một điều gì đó.

- Cậu đừng bi quan như vậy! Bob phản đối. Mình tin Hannibal. Hannibal vừa mới nghiên cứu vấn đề.

Thám tử trưởng tiếp tục xem xét cẩn thận tờ giấy.

- Ta hãy chuyển qua câu thứ hai, Hannibal nói: "Cháu đừng để cho một núi khó khăn cản đường cháu; bóng của sự ra đời của cháu vừa đánh dấu một sự khởi đầu và một sự kết thúc”. Dường như phần nửa câu thứ nhất khuyên Gus đừng có nản lòng và hãy kiên trì bất chấp các khó khăn. Nhưng còn phần nửa sau của câu, mình không hiểu gì hết.

- Không biết có giúp ích gì dược cho các cậu không - Gus tuyên bố, nhưng đúng là có cái bóng đen liên quan đến sự ra đời của mình. Các cậu biết không, mẹ mình đã chết khi sinh ra mình. Nên có thể nói là việc mình sinh ra vừa là một sự khởi đầu vừa là một sự kết thúc… Sự khởi đầu cuộc sống của chính mình và sự kết thúc cuộc đời của mẹ mình. Có lẽ ý ông Horatio nói đến chuyện này.

- Có thể, Hannibal lầm bầm. Nhưng mình không hiểu phần này ráp vào chỗ nào trong bộ ghép hình… Thôi xem phần tiếp theo!... Đây là một câu có vẻ rõ hơn. "Cháu hãy đào thật sâu ý nghĩa những lời của ông chỉ dành riêng cho cháu”. Có nghĩa là bức thông điệp là gởi cho Gus và Gus không được bỏ cuộc khi chưa thử mọi cách! Câu tiếp theo sau cung cấp thêm một giải thích: “Ông không dám nói rõ hơn, sợ kẻ khác tìm ra cái mà chỉ mình cháu phải tìm thấy”. Đây không có gì bí mật hết!

- Đúng, Alfred Hitchcock nói. Nhưng cậu nghĩ sao về câu tiếp: “Cái đó là của ông, ông đã trả giá để có được nó; ông sở hữu nó và ông chưa phải chịu sự nguyền rủa của nó".

- Ông Horatio August ngụ ý rằng ông sở hữu hợp pháp vật bí ẩn đó và ông hoàn toàn có quyền để lại gia tài cho Gus - Hannibal trả lời - Đồng thời, ông cho chúng ta biết rằng có một lời nguyền rủa liên quan đến vật này, mà không cho ta biết lý do.

Rồi Hannilbal đọc lớn tiếng:

- Dù sao, năm mươi năm đã trôi qua, và sau một nửa thế kỷ, lời nguyền rủa này phải chấm dứt. Tuy nhiên, vật đó không thế bị cưỡng đoạt và cũng không thể bị lấy cắp. Nếu không. lời nguyền rủa sẽ lại có hiệu lực.

Rồi Hannibal nhìn Peter và Bob.

- Thám tử phó cùng lưu trữ và nghiên cứu, Hannibal nói, phần thông điệp này dành cho các cậu phân tích. Các cậu quen với những chuyện như thế này.

- Mình nghĩ, Peter nói, rằng ông Horatio đã sở hữu vật này trong ít nhất năm mươi năm và ông cho rằng một nửa thế kỷ là đủ để giải lời nguyền khỏi nó!

- Không hẳn! Bob vội vàng nói thêm. Chắc là vật đó vẫn còn nguy hiểm, bởi vì ông Horatio nói rõ thêm: "Vật đó phải được mua, được cho hoặc được tìm thấy. Nếu không, lời nguyền rủa sẽ lại có hiệu lực". Mà khúc cuối, ông Horatio còn căn dặn thêm: "Cháu hãy chú ý”. Như thể ông kêu Gus phải cẩn thận khi cầm cái vật không tên. Và ông còn nói thêm: "Thời gian là thiết yếu", có lẽ để nói với Gus rằng phải làm nhanh nhưng thận trọng.

- Rồi đến câu cuối cùng, Hannibal kết luận. “Cùng với gia tài này, ông gởi cháu lòng thương yêu ông dành cho cháu”. Câu này hoàn toàn rõ ràng. Thế là ta đã xem xét tỉ mỉ bức thông điệp từ đầu đến cuối… và ta cũng không biết được gì nhiều hơn so với lúc ban đầu.

- Cậu nói quá đúng! Peter thốt lên.

- Mình nghĩ, Hannibal nói tiếp, rằng ta nên tìm hiểu thêm về Horatio August. Gus ơi, ông của cậu trông như thế nào?

- Thật ra, mình không biết - Cậu bé người Anh thú nhận. Mình chưa bao giờ gặp ông trong đời. Ông là nhân vật bí ẩn của gia đình. Trước khi mình sinh ra, khi ông còn rất trẻ, ông đã lên một tàu hàng đi về Ấn Độ Dương. Gia đình có nhận được vài bức thư của ông, rồi bặt tin luôn. Người ta tưởng ông đi trên một chiếc tàu đã bị đắm. Cho nên ba và mình rất ngạc nhiên khi nhận được thư của một luật sư Mỹ báo những tin kỳ lạ: ông Horatio đã sống một thời gian rất lâu ở đây, tại Hollywood, và vừa mới mất. Ông đã để lại chỉ thị để người ta chuyển bức thông điệp này đến cho mình.

- Rồi cậu đã rời Anh Quốc ngay sau khi nhận được bức thông điệp này hả? Hannibal hỏi.

- Đúng hơn là ngay sau khi mình đi được, Gus thở dài. Nghĩa là mình không đi ngay! Các cậu biết không, ba và mình không giàu có gì. Mình sang đây trên một chiếc tàu chở hàng nhỏ, mất mấy tuần lễ. Để nói cho rõ, bức thông điệp đến tay mình được hai tháng nay rồi!

- Nhưng chắc là vừa mới đến Hoa Kỳ, cậu đến ngay chỗ luật sư của ông Horatio chứ?

Gus lắc đầu.

- Mình gọi điện thoại đến, nhưng ông luật sư đi công tác và mình chưa gặp được. Mình có hẹn với ông ấy trong ngày hôm nay. Mình không quen ai ở Mỹ hết. Ngược lại, ba mình quen nhiều với ông Hitchcock, và mình đã liên lạc với bác Hitchcock. Tất nhiên là chính bác Hitchcock đã nghĩ đến việc gọi điện thoại cho các cậu. Thật ra, từ khi tới Hoa Kỳ đến nay, mình chỉ nói chuyện với bác và các cậu.

- Trong điều kiện như thế, Hannibal tuyên bố, mình nghĩ bọn mình nên đi cùng cậu đến gặp ông luật sư kia. Ông luật sư sẽ nói cho chúng ta nghe tất cả những gì ông ấy biết về ông của cậu. Hy vọng điều này sẽ giúp bọn mình trong bước đầu cuộc điều tra.

- Giỏi lắm, Hannibal! Alfred Hitchcock tán thành. Gus à, cậu hãy tin lời tôi, cậu có thể tin tưởng ba anh bạn trẻ này! Thôi, các cậu à! Bây giờ tôi phải làm việc tiếp và để cho các cậu lao đi tìm dấu vết kho báu!

Chiếc Rolls Royce vẫn chờ ở ngoài. Đó là một chiếc xe kiểu xưa, to tướng và uy nghi, vỏ xe màu đen bóng láng. Tất cả các bộ phận kim loại đều được mạ vàng. Warrington, bác tài người Anh trang nghiêm và không thể chê vào đâu được, mở cửa xe cho bốn bạn trẻ.

Gus rút ra khỏi túi thư của ông luật sư. Ông này tên là Henry Wiggins và ở trong khu cố xưa nhất của thành phố. Một lúc sau, xe Rolls chạy trên đường phố Hollywood.

Gus lợi dụng để đặt ra với ba bạn mới hàng ngàn câu hỏi về kinh đô điện ảnh. Chẳng bao lâu, Warrington quẹo xe vào một lối đi chật hẹp dẫn đến một ngôi nhà kiểu xưa.

- Hừm! Hannibal nói khẽ khi bước xuống xe. Vậy là văn phòng của ông Wiggins ở đây!

Phía trên nút chuông, có một tấm bảng nhỏ đề:

Henry Wiggins, luật sư

Xin bấm chuông, rồi vào nhà.

Hannibal bấm nút. Có tiếng chuông vang lên đâu đó bên trong nhà. Khi đó, tuân theo chỉ thị ghi trên tấm bảng, thám tử trưởng đẩy cửa, bước vào, cùng ba bạn. Bốn bạn bước vào một phòng khách được biến thành văn phòng luật sư. Trong phòng có một bàn làm việc đồ sộ, nhiêu kệ có sách luật và nhiều tập hồ sơ gắn trên tường. Một trong các tập hồ sơ đó bị mở toang. Một số lượng rất nhiều những tờ giấy bị rải đầy trên bàn làm việc. Một chiếc ghế xoay, ngã trên sàn nhà, làm tăng thêm vẻ lộn xộn bất thường của gian phòng. Còn ông Wiggins, thì không thấy đâu hết.

- Có chuyện đã xảy ra ở đây! Hannibal la lên ngay. Rõ ràng là có bi kịch!

Nói xong, Hannibal la hét thật lớn:

- Ông Wiggins! Ông Wiggins ơi! Ông đang ở đâu?

Hannibal ngưng la và tất cả lắng tai dò xét bầu im lặng.

Đột nhiên có tiếng nói phá vỡ im lặng, một tiếng nói rất yếu dường từ xa vang đến:

- Cứu! Giọng ấy nói. Cứu! Nghẹt thở! Nhanh! Giải thoát cho tôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.