Vụ Bí Ẩn: Con Nhện Bạc

Chương 10: Một chuến đi đầy nguy hiểm



Trước khi từ bỏ điểm trú, ba bạn thám tử cẩn thận dẹp đi mọi dấu vết của mình. Ba bạn vứt qua khỏi thành giấy gói bánh mì kẹt thịt. Dòng sông Denzo chảy qua phía dưới sẽ nhanh chóng cuốn rác đi. Rồi tất cả chờ cho đêm khuya hơn một chút. Cuối cùng Rudy ra lệnh xuất phát.

- Ta chờ như thế là đủ rồi, anh tuyên bố. Ngoài đèn pin của tôi, tôi có đem theo hai đèn pin khác nữa, cũng nhỏ xíu, đây. Hannibal sẽ cầm một cái, Peter cầm cái kia, chỉ dùng khi cần. Tôi sẽ đi đầu. Elena đi cuối. Tiến lên năm bạn nối đuôi nhau băng qua mái nhà về hướng cầu thang nhỏ. Nhiều đám mây to làm cho bầu trời rất tối. Mưa bắt đầu rơi.

Khi vào trong cung điện, tất cả hết sức thận trọng bước xuống cầu thang.

Nhóm bạn thường xuyên đứng lại để lắng nghe. Nhưng không có gì. Khi đó cả nhóm tiếp tục tiến tới. Thỉnh thoảng Rudy bậc cái đèn nhỏ lên, ánh sáng yếu ớt và đứt đoạn của đèn đủ để chỉ đường cho anh đi.

Nhóm chạy trốn thầm lặng lẻn đi dọc theo vô số hành lang. Chắc chắn ba thám tử đã lạc đường trong vô số những lối đi này, nhưng dường như Rudy biết chính xác phải đi đâu. Chẳng bao lâu, tất cả bước theo Rudy vào một căn phòng, nơi anh khóa lại.

- Ta được phép dừng lại đây nghĩ một chút, Rudy nói. Cho đến nay, mọi việc em xuôi cả. Nhưng đó là phần dễ nhất trong chương trình của ta. Bắt đầu từ giờ.

Ta sẽ đối phó với những nguy hiểm thật sự. Nhưng tôi không nghĩ đám lính cận vệ còn tìm các cậu trong cung điện. Đây là một cơ may đối với ta. Chúng ta sẽ bắt đầu tìm con nhện. Nhưng cho dù có tìm thấy hay không, ta cũng sẽ xuống tầng hầm. Ta sẽ băng qua hầm giam để đến cống. Cống sẽ là lối thoát thật sự cho các cậu. Elena và tôi đã nghiên cứu rất kỹ lộ trình phải vượt qua. Chúng ta sẽ lên mặt đất gần đại sứ Hoa Kỳ. Các cậu sẽ chạy nhanh đến đó. Khi nào các cậu đã được an toàn, Những Người Hát Rong sẽ dán áp phích trong toàn thành phố để báo cho dân chúng biết rằng Thái tử Djaro đang lâm nguy và Công tước Stefan muốn cướp ngôi của thái tử. Sau đó ...tôi cũng không biết điều gì sẽ xãy ra. Ta đành phải trông vào Vận mệnh!

Rudy băng qua căn phòng, nhìn qua cửa sổ rồi nói thêm:

- Bây giờ ta sẽ qua lối này và xuống bancông ở dưới ...chỗ mà cậu đã bị xui xẻo đụng đầu, Bob à. Đây là một sợi dây mà tôi quấn quanh người mang đến đây. Elena cũng có dây, nhưng ta sẽ để dành.

Anh chàng người Varanie vừa nói vừa cột chặt dây vào thanh cửa sổ. Rồi anh bước qua cửa sổ và biến mất vào bóng tối. Ít lâu sau, trong tiếng thì thầm, anh nói rằng anh đã đến được ban công ở dưới. Hannibal và Peter đi theo.

Bob và Elena cúi qua cửa sổ đang cố nhìn vào bóng đêm. Hai chị em thấy ánh sáng ngắn của những ánh đèn pin nhỏ:

Rudy, Hannibal và Peter đang tìm con nhện! Biết đâu, Bob đã làm rơi chỗ đó khi ngã?

Sau một hồi, ánh đèn biến mất. Gịong nói của Rudy vang lên trong bóng tối:

- Xuống đi!

Bob và Elena làm theo, bỏ sợi dây lại tại chỗ để có thể dùng khi về.

- Con nhện không có ở đây, Rudy khẻ nói và thở dài khi cả năm tập hợp trên bancon. Tất nhiên là có thể nó rơi xuống sông Denzo, nhưng tôi không nghĩ vậy. Theo tôi, Bob đã buông con nhện khi lao ra khỏi phòng để theo tôi.

Nhóm chạy trốn qua gờ đá, và thực hiện theo chiều ngược lại, lộ trình nguy hiểm của lối hôm qua. Chỉ cần sai một bước, là bị rơi xuống dòng nước đen đang chảy dưới chân. Xa hơn một chút nữa, là bị bẹt xuống đá sân chính, nếu lỡ tay hoặc chóng mặt ...Tuy nhiên, nếu tiến tới mà vẫn giữ người áp sát vào tường, có thể tiến tới khá nhanh. Mặt trăng vừa mới ló ra khỏi một đám mây, làm cho việc bước tới đỡ nguy hiểm hơn.

Cuối cùng, cả bọn đến bancông phòng mà ba thám tử trẻ từng ở. Rudy thận trọng nhìn vào bên trong để kiểm tra xem phòng có trống thật không. Sau đó, trong khi ba cậu thanh niên Mỹ và Elena trèo lên lan can, chính Rudy xem xét từng tấc bangcông một, tìm kiếm con nhện.

Rất tiếc là hoài công! Rudy không thấy món nữ trang đâu hết.

- Ta sẽ làm gì đây? Peter lo lắng hỏi.

- Lục soát chính căn phòng! Hannibal trả lời không do dự? Nhất định phải thế!

Nối đuôi nhau , năm bạn bước vào phòng, rồi đứng yên bên cạnh nhau, im lặng lắng nghe. Dường như lâu đài đang ngủ. Chỉ có tiếng dế kêu là phá vở bầu im lặng xung quanh.

- Một con dế trong nhà mang lại hạnh phúc. Peter nói khẽ. Dù sao, mình cũng muốn tin như vậy.

- Bob nhớ là cầm con nhện trong tay chạy vòng vòng. Elena nói nhỏ. Có thể Bob đã làm mất lúc đó! Ta phải tìm cẩn thận! Ta hãy quì xuống và dùng đèn pin. Sẽ không ai thấy từ bên ngoài đâu.

Mỗi bạn bắt đầu xem xét thật kỹ một phần sàn phòng nào đó. Bob không có đèn pin và làm cùng với Peter. Đột nhiên, Bob nhìn thấy một cái gì đó sáng sáng dưới đất, có thể là con nhện chăng?

Rất tiếc đó chỉ là miếng giấy bạc gói cuộn phim chụp hình. Bob thở dài vứt đi.

Sau lần mừng hụt đó, cuộc tìm kiếm tiếp tục thậm chí Bob chui xuống dưới giường mình, trong khi Peter dùng đèn chiếu sáng. Một con côn trùng chạy ngang qua mũi Bob. Đó là con dế! Bob nhìn thấy con dế chạy trốn khỏi ánh đèn và đâm thẳng vào tấm mạng nhện vẫn còn giăng ở góc phòng.

Mấy cái chân của con côn trùng bị dính vào sợi tơ. Con dế tội nghiệp cố gắng thoát ra. Nhưng nó càng bị dính thêm vào. Đứng canh ngay miệng hang, hai con nhện đang đứng cạnh nhau rình. Đột nhiên một trong hai con lao đến gần con mồi đang giãy dụa và giăng thêm vài sợi tơ nữa. Trong vòng vài giây, con dế bị biến thành một cái kén bức lực.

Bob rất muốn giải thoát con dế. Nhưng Bob kìm mình lại. Để giải thoát con dế, cậu buộc phải phá hủy mạng nhện và thậm chí phải giết chết con nhện. Mà dù sao, ở Varanie, nhện được coi là những con vật thiêng liêng!

- Vậy là cậu nói con dế mang lại hạnh phúc! Bob thì thầm vào tai Peter. Con vật tội nghiệp này đã không mang lại hạnh phúc cho chính nó! Hy vọng số phận của bọn mình sẽ tốt hơn!

Peter không trả lời. Bob và Peter trở ra cùng Hannibal và Rudy, đang xem nền nhà trước tủ treo quần áo.

- Có thể Bob đã giấu con nhện trước khi chạy trốn, Hannibal nói nhỏ. Nếu Bob làm rớt thì chúng ta đã tìm thấy rồi!

- Chúng ta ...hoặc lính cận vệ tối hôm qua, Rudy nói thêm. Mà bọn chúng cũng không tìm thấy thậm chí Công tước Stefan đang giận dữ muốn điên lên vì chuyện này ...Nếu đã tìm ra, hắn đã mĩm cười tươi tắn. Hannibal, cậu nghĩ đúng khi nói Bob đã giấu con nhện. Tôi cũng nghĩ vậy ...Nào Bob, cậu hãy cố gắng nhớ ra chỗ giấu mà cậu đã chọn đi ...

Bob lắc đầu, vẻ mặt khổ sở Bob không nhớ gì hết.

- Vậy là ta phải tìm nữa! Rudy khuyên. Ta hãy lục soát hành lý. Elena, em thử nhìn dưới nệm và gối. Có thể giây phút cuối cùng Bob đã nhét vào đó, vì không tìm ra được chỗ giấu nào tốt hơn!

Nhưng mỗi người nổ lực vô ích ...Cuối cùng năm ban thất bại tay không đứng giữa phòng.

- Không thấy con nhện đâu hết, Rudy rất buồn bực nói. Ta đành phải chấp nhận sự thật. Điều duy nhất có thể xảy ra là Bob đã thả con nhện lúc chạy trốn trên gờ đá. Có lẽ bây giờ con nhện đang nằm dưới đáy sông Denzo.

- Chúng ta sẽ làm gì hả anh Rudy? Hannibal hỏi.

Thường, chính Bob hoặc Peter đặt câu hỏi này cho xếp mình. Nhưng trong trường hợp này, ba thám tử thừa nhận anh Rudy làm sếp cả nhóm. Anh Rudy lớn tuổi hơn và đang ở trên đất chính mình.

- Trước hết, anh chàng Varanie nói, tôi phải lo cho các cậu được an toàn.

Nên chúng ta phải đi khỏi đây à ...

Đúng lúc đó, cửa phòng đột ngột mở ra. Đèn sáng lên. Hai người đàn ông, mặc quân phục cận vệ màu đỏ của cung điện đột nhập vào phòng.

- Đứng in tại chỗ! Bọn chúng la lên. Không được động đậy! Các người đã bị bắt ...

Tiếp theo là một hồi rối loạn tột độ. Rudy lao ra tấn công hai tên lính.

- Elena! Anh la lên. Em hãy chạy trốn với các bạn! Đừng lo cho anh!

Elena phản ứng rất nhanh.

- Nhanh lên! Cô gái ra lệnh cho ba thám tử trẻ ...Theo tôi!

Nói xong, Elena lao ra cửa sổ, Peter theo sát gót. Bob định đi theo. Trong khi Rudy đang vật lộn với lính cận vệ, tên lính kia tóm cổ Hannibal. Hai nhóm đánh nhau ngã xuống đất. Bị một cú đá làm mất thăng bằng, đến lượt Bob cũng ngã theo. Một lần nữa, đầu Bob và mạnh vào đất, Bob ngất xỉu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.