Vụ Bí Ẩn: Người Mù Ăn Xin Có Vết Thẹo

Chương 10



BỌN KHỦNG BỐ

Hannibal ngồi ở bàn làm việc trong xe lán bộ tham mưu nhìn hai lính của mình. Bây giờ là sau bữa ăn trưa. Thám tử trưởng vừa mới kể lại cho hai bạn nghe cuộc nói chuyện với Graziella Montoya.

- Ta hãy thử tạm giả thiết rằng người mù ăn xin là phụ nữ, Hannibal nói.

Bob suy nghĩ, xem xét khả năng này thật kỹ. Rồi cậu lắc đầu.

- Không, Bob tuyên bố. Mình không nghĩ vậy.

- Nhưng cũng có thể chứ? Graziella là chuyên gia hóa trang và có vẻ rất thân với bác Bonell. Biết đâu, chính chị ấy là mối liên quan giữa ông ăn xin, bọn cướp ngân hàng và nhóm Denicola?

- Chị ấy không thể là người ăn xin được, Bob nói. Ông ấy có ria. Mình đứng sát cạnh ông ấy ở trạm xe buýt, mình nhìn thấy ông ấy rất rõ. Ông ấy có lông trong lỗ mũi và trên má, như thể không cạo râu hai ngày. Bộ cậu nghĩ có thể hoá trang đến hoàn hảo như thế sao?

- Hừm! Hannibal kêu. Dù sao, cô gái này đã có thể moi thông tin từ bác Bonell để sau đó chuyển cho bọn cướp. Có thể ông mù thuộc băng cướp, còn vết thẹo...

- Đó là vết thẹo giả, Bob ngắt lời.

- Thế à? Hannibal mỉm cười nói. Cậu đã tìm được gì ở thư viện hả?

- Nghe đây!

Bob mở một phong bì to trong tay, lấy ra nhiều bản sao của các bài báo từ sách và tạp chí.

- Mesa d Oro, Bob bắt đầu nói, là một nước thú vị lắm. Không rộng lớn lắm, không đông dân lắm, nước này từng trải qua và vẫn còn phải chịu khá nhiều rối loạn. Như các cậu đã đoán, nước này xưa kia là thuộc địa Tây Ban Nha. Rồi vào năm 1815, địa chủ đánh đuổi chính phủ Tây Ban Nha và tuyên bố độc lập cho quốc gia mình. Họ tự phong tổng thống và cơ quan hành pháp.

- Hay lắm, Peter nhận xét, nhưng có liên quan gì với ông mù và vụ cướp ngân hàng?

- Có thể là không có, nhưng mình nghĩ là phải có. Nghe tiếp này... Vào năm 1872, có cuộc cách mạng xảy ra. Nhiều người bị giết... và chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Hannibal và Peter giật mình.

- Cái gì? Peter kêu. Cách mạng bắt đầu từ năm 1872 mà vẫn tiếp tục cho đến ngày nay hả? Cậu đùa à?

- Vừa đùa vừa nói thật. Bob trả lời. Cuộc cách mạng năm 1872 rất giống cuộc cách mạng ở Pháp hay cuộc cách mạng năm 1917 ở Nga. Địa chủ ở Mesa d Oro - cũng chính những người đã đánh đuổi chính phủ Tây Ban Nha - dần dần bị tham nhũng và thối nát đi. Bọn chúng làm giàu trên mồ hôi của nhân dân mà không cho lại cái gì cả. Đa số dân đen là con cháu của dân Da Đỏ, xưa kia là chủ của vùng đất ấy, nhưng bị bọn nhà giàu đối xử khinh bỉ. Cuối cùng một người Da Đỏ tên là Juan Corso nổi loạn và định kêu gọi dân mình khởi nghĩa. Ông đi khắp cả nước, nói về quyền lợi của mỗi người. Đám địa chủ không thích như vậy, cho bắt ông bỏ tù.

- Còn cuộc cách mạng? Hannibal hỏi.

- Cuộc cách mạng bắt đầu khi Corso bị bỏ tù. Corso rất được lòng dân chúng. Nhân dân phản ứng mạnh và tàn phá thủ đô. Tổng thống, tên là Arturo Rodriguez, bị treo cổ lên cây Con trai tổng thống, Anastasio Rodriguez, đành phải rút lui sau khi đã thử chiến đấu với đám người nổi loạn. Đổ máu rất nhiều. Đương nhiên là Juan Corso được giải thoát ngay từ đầu. Chính phủ thay đổi qua nhiều tay, nhưng cuối cùng, Corso được bầu làm tổng thống. Còn Rodriguez trốn sang Mêhicô.

- Rồi sao nữa?

- Thì ở giai đoạn này đáng lẽ rối loạn phải chấm dứt. Nhưng không được vậy. Ở Mêhicô, Rodriguez bắt đầu cư xử như một ông vua bị đày xa xứ. Phần mình, các địa chủ Mesa d’Oro đang cắn răng chịu đựng, bởi vì từ nay mọi người đều có quyền bầu cử và giai cấp giàu có phải đóng thuế rất nặng.

- Chắc là cảm thấy tức lắm, Peter nói.

- Rất tức! Bob nói. Bọn địa chủ bắt đầu nhắc lại thời trước khi Arturo còn làm tổng thống, và đặt câu hỏi xem thời ấy có thể được hồi sinh lại nếu Rodriguez con quay về hay không. Đám địa chủ tự đặt cho mình một cái tên: Lính Cộng Hoà. Rồi lấy quốc kỳ là lá cờ xanh dương có lá sồi vàng, từng là quốc kỳ của nền cộng hoà trước. Chính phủ mới, đứng đầu là Juan Corso, đã chọn cờ xanh lá cây với con sư tử biển.

Hannibal nhíu mày.

- Các sự kiện này, Hannibal nhận xét, đã xảy ra cách đây hơn một trăm năm. Có liên quan gì đến vụ án của ta? Bob, cậu đừng nói rằng các địa chủ Mesa d Oro vẫn còn đang âm mưu để đòi cho con trai của ông tổng thống cũ quay lại. Anastasio đã chết từ lâu rồi!

- Đương nhiên! Bob nói. Nhưng ngày nay cháu ông ấy, là Felipe Rodriguez, đang sống ở Mêhicô. Ông ta đang chờ cơ hội để nắm lại quyền lực ở Mesa d Oro. Gián điệp thường xuyên báo cáo về quê hương... mà ông chưa bao giờ thấy!

- Thật khó tin! Peter thốt lên.

- Mình biết, nhưng đó là sự thật, Bob cam đoan. Theo một tờ báo rất nghiêm túc, rối loạn Mesa d’Oro thuộc loại mâu thuẫn truyền thống. Một người công dân sẽ thuộc đảng này hay đảng kia, tùy theo gốc gia đình. Con cháu của các địa chủ cũ đã tự động trở thành lính Cộng Hoà, giống như cha mình. Đó không phải là một đảng bất hợp pháp. Đảng này được chính thức công nhận. Mỗi chủ nhật, các đảng viên họp lại để ca ngợi về sự vinh quang của đảng mình. Thỉnh thoảng, họ còn bầu được một đại diện vào hội đồng tư pháp.

- Mình vẫn chưa hiểu... Peter càu nhàu.

- Chờ một chút đã! Nếu sự việc cứ như vậy, thì ai thèm quan tâm làm gì. Nhưng ở Mesa d’Oro, có một số không hài lòng với vai trò đơn giản chỉ làm lính Cộng Hoà. Một nhóm cực đoan muốn lật đổ tổng thống, bằng vũ lực. Bọn chúng tự đặt cho mình cái tên là Đội Tự Do, và chính nhóm này mới bất hợp pháp. Chúng khủng bố. Chúng khêu gợi rối loạn, bắt cóc người và đặt bom. Khi bị cảnh sát theo sát quá, thì bọn chúng trốn về nước... Có một số trốn ở nước ta!

Peter nuốt nước bọt:

- Cậu nói rằng những người mà mình cùng họp tối hôm qua là khủng bố hả?

- Có thể có, mà cũng có thể không. Có khá nhiều người quốc tịch Mesa d Oro đến Hoa Kỳ sống. Một số thuộc đảng lính Cộng Hoà, là một đảng hợp pháp và không bạo lực. Họ quyên góp quỹ để giúp Rodriguez ở Mêhicô chẳng hạn, hoặc cố bầu những người thuộc đảng mình vào chính phủ. Nhưng có một số ủng hộ ĐỘI TỰ DO nguy hiểm.

- Úi chà! Peter thốt lên.

- Đó là phần lịch sử! Bob nói. Điều rất đáng quan tâm là mình đã thấy một ông mù ngay trước ngân hàng và ông mù lại bỏ chạy không có lý do chính đáng. Sau đó, một thanh niên tên Erny đã tỏ ra khiếp sợ khi nghe bà già Denicola kể giấc mơ về một ông mù và về cái bóp tiền. Cuối cùng, đêm hôm qua Peter đã nhìn thấy tấm hình lớn một người đàn ông có vết thẹo và đeo kính đen, và đối với những người đến dự cuộc họp kỳ lạ này thì ông đó lại có vẻ là một vị anh hùng.

Bob lục lạo trong đống tài liệu đã mang về và lấy ra một tấm hình: hình một người đàn ông có vết thẹo trên mặt và ánh mắt giấu sau cặp kính đen. Người này đang đứng trước micro, một cánh tay đưa lên cao và có vẻ đang gào thét.

- Peter! Bob hỏi. Có phải là hình cậu nhìn thấy hôm qua không?

- Không phải hình đó, nhưng cùng một người! Mình chắc chắn hoàn toàn.

- Và đó cũng là người đàn ông mình đã thấy trước ngân hàng, Bob tuyên bố. Nhưng nghe kỹ đây! Mình không thể nào đã nhìn thấy nhân vật trên hình. Thật vậy, đó là hình của Luis Pascal Dominguez de Altranto. Có thời ông ấy là cánh tay phải của Felipe Rodriguez hiện đang sống ở Mêhicô. Đó là một tên khủng bố. Tại Mesa d Oro, hắn đã ném một quả bom giết chết 14 học sinh. Hắn hô hào rằng công lý thuộc về phía hắn và máu của các nạn nhân vô tội sẽ rơi trở lại trên đầu các lãnh đạo chính phủ.

- Một tên cuồng tín. Hannibal bình luận, một tên cuồng tín nguy hiểm. Nhưng tại sao tên này không thể là ông mù mà cậu đã thấy gần ngân hàng?

- Bởi vì Altranto đã chết rồi! Bob tiết lộ. Và từ khá nhiều năm rồi.

Suốt một hồi không ai nói gì. Rồi Peter thở dài:

- Nếu Altranto đã chết...

- Ông ăn xin rất giống Altranto phải không Bob? Kể cả vết thẹo? Và mù nữa? À, mà Altranto có bị mù không? Hannibal hỏi.

- Đúng. Bị mù bởi vụ hỏa hoạn do chính hắn gây nên trong một kho ở Mesa d’Oro. Nhưng bị mù không ngăn cản hắn tiếp tục hoành hành, trái lại nhờ vậy hắn được xem gần như một vị anh hùng.

- Kết luận là ông ăn xin đã hóa trang cho giống Altranto. Việc này chỉ đòi hỏi trang điểm cho tốt và cặp kính đen. Không hiểu Gracie Montoya có phải là tác giả của vụ hóa trang này không. Nhưng... hoá trang để làm gì? Có lợi gì? Chỉ...

Hannibal dừng nói đột ngột vì chuông điện thoại trên bàn ngắt lời. Cậu nhấc ống nghe lên:

- Alô! À bác Bonell...

Thám tử trưởng lắng nghe một hai phút rồi nói:

- Theo ý cháu, điều này không quan trọng, nhưng cháu hiểu rằng bác cảm thấy phiền. Nếu bác muốn, cháu sẽ đến gặp bác. Cháu muốn thông báo với bác về một yếu tố mới trong cuộc điều tra.

Sau khi lắng nghe người đối thoại trả lời, Hannibal tuyên bố:

- Dạ được! Khoảng nửa tiếng nữa, cháu sẽ đến.

Rồi cậu gác máy xuống.

- Bác Bonell, Hannibal tóm tắt - vừa mới bị cảnh sát chất vấn một lần nữa về vụ cướp. Bác ấy rất xúc động, tội nghiệp bác quá. Mình không nghĩ rằng cảnh sát nghi ngờ bác đến mức độ như bác tưởng và mình sẽ cố gắng an ủi bác. Mình sẽ nhân tiện hỏi về Gracie Montoya. Cần phải biết hai người có quen nhau không. Rồi... ta nhất định phải theo dõi cô gái này. Không biết chị ấy có liên lạc chặt chẽ với bộ ba ở chỗ Denicola hay không: Emy và hai anh bạn.

Thám tử trưởng lần lượt nhìn hai phó.

- Cậu đừng có nhìn mình như vậy. Peter phản đối. Mẹ đã dặn mình phải cắt cỏ chiều nay. Mưa suốt mấy ngày nay, làm cỏ mọc gần đến thắt lưng mình rồi. Mà nếu thấy mình, thì chị ấy sẽ nhận ra ngay.

- Bob? Hannibal nói.

- Được. Mình nhận nhiệm vụ theo dõi cô gái bị tình nghi. Đến ngày mai mình mới phải quay lại thư viện.

- Bob ơi, cẩn thận nhé, Peter dặn dò. Nếu bọn này quen dùng bom, thì không nên đến gần chúng quá

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.