Vụ Bí Ẩn: Người Mù Ăn Xin Có Vết Thẹo

Chương 18



BỊ BẮT

Ông Bonell không còn theo nổi sự kiện dồn dập nữa, nhưng tin tưởng Hannibal và cấp cho cậu cái thang để thám tử trưởng leo lên cửa sổ mở trên phòng Shelby.

Khi vào phòng rồi, Hannibal nhìn thấy máy ghi âm đặt trên tủ. Cậu cho tua lại băng và nghe thử. Hannĩbal nghe tiếng mình đang nói chuyện với ông Bonell, nói điện thoại với cô tổng đài công ty TX-4, và cả tiếng mở cửa tủ lạnh ra v.v…

Thám tử trưởng nhăn mặt, xoá hết, rồi khám xét nhanh căn phòng.

Kết quả khá nghèo nàn: không thư từ, không bưu thiếp, không sách, không tài liệu gì! Chỉ có quần áo treo trong tủ là chứng tỏ có người ở trong phòng. Mà túi áo đều trống rỗng.

Ngăn tủ chỉ chứa quần áo bình thường. Nhưng chính trong đó Hannibal phát hiện được một con dao. Con dao rất sắc, cất trong bao da. Hannibal để dao lại chỗ cũ.

Cậu trở xuống, giúp ông Bonell cất thang, rồi kể cho ông nghe mình đã thấy cái gì.

- Không biết ông ấy có đeo dao cột vào chân, giống như súng không! Hannibal nói.

- Anh ấy có nói với tôi là phải mang theo súng để tự vệ trên đường đi, lỡ có bị tấn công. Anh ấy đi nhiều và ngày nay có nhiều cướp lắm! Nhưng còn dao! Tại sao lại cần dao? Anh ấy đâu có đi cắm trại đâu. Anh ấy giải trí bằng cách xem truyền hình hay ngủ một giấc ở nhà.

- Shelby là một nhân vật đầy bí ẩn. Chú ấy nghe lén bác trong nhà bếp. Và chú ấy giấu một cái gì đó có giá trị trong ngăn đá của bác.

- Sao! Anh ấy chỉ cất thức ăn đông lạnh mà.

- Cháu không nghĩ là mấy cái hộp có chứa thức ăn, dù đông lạnh hay không. Đúng hơn là tiền. Tiền từ số lấy cắp ở ngân hàng.

- Ồ! Không có đâu! ông Bonell phản đối. Không thể có chuyện đó được. Shelby nhét thực phẩm trong tủ lạnh từ lâu rồi. Anh ấy không thường ăn ở nhà, nhưng thích có sẵn đồ ăn. Anh ấy biết tôi không bao giờ dùng ngăn đá và để cho anh ấy xài. Nên anh ấy dùng tự nhiên!

- Hừm! Hannibal kêu. Nếu không ăn ở đây, thì cuối cùng đống thực phẩm tồn trữ biến đi đâu? Chú ấy có bao giờ mang ra ngoài không?

- Ủa! Đúng! Không hiểu đồ ăn biến đi đâu... Không quan trọng! Tôi tin chắc rằng không thể là tiền ngân hàng được… hoặc Shelby ăn cướp từ lâu rồi. Mà điều này thì tôi không tin nổi!

- Nếu không phải là tiền, thì chỉ có thể là thuốc phiện. Hannibal nói. Điều giải thích tại sao ông ấy móc nối với đám thanh niên chỗ Denicola. Chiếc Maria II có thể dễ dàng bảo đảm liên lạc với một chiếc tàu khác ngoài biển... hay đi tải thuốc phiện ở một nơi hẻo lánh nào đó trên bờ biển Californie. Cũng có thể giả thiết Shelby và Erny cho nhập cảnh người lậu, còn ông mù... Không! Như vậy không khớp với chỗ giấu trong tủ lạnh... Mà thật ra, ta cũng chưa biết gì chắc chắn lắm. Ta cần thêm bằng chứng.

- Cậu định nhờ cảnh sát can thiệp à?

- Khó lắm! Làm sao chứng minh được rằng thật ra Shelby không cất thực phẩm đông lạnh để rồi đi phân phát cho người nghèo? Rằng cái micro trong hũ đường chỉ là trò đùa? Shelby có dính líu đến vụ cướp ngân hàng không, hay ông hoạt động về một cái gì đó hoàn toàn khác? Còn hai người phụ nữ Denicola? Hai người ở đâu? Cháu có cảm giác là Shelby biết điều này.

Lần đầu tiên ông Bonell có vẻ tức giận và đầy kiên quyết.

- Tôi muốn giúp cậu - ông tuyên bố. Tôi có thể làm gì?

- Cháu sẽ nói cho bác...

Hannibal trình bày kế hoạch đã nghĩ ra với người đàn ông tốt bụng. Ông Bonell hoàn toàn tán thành. Sau đó, hai bác cháu sang nhà bà hàng xóm xin phép gọi điện thoại nhờ, viện cớ rằng điện thoại nhà ông Bonell bị hư.

Hannibal gọi Peter hẹn gặp ở góc đường gần đó. Xong, hai bác cháu ra sân sau nhà để diễn tập cuộc hội thoại thuộc kế hoạch của Hannibal. Cuối cùng, cả hai trở vào nhà đóng kịch trước cái micro mà Hannibal đã cẩn thận đặt trở vào hũ đường.

- Chào bác Bonell, Hannibal bắt đầu nói, cố phát âm cho rõ. Cháu biết bác rất nóng lòng, nhưng có lẽ tụi cháu sẽ sớm có tin cho bác. Có thể Eileen Denicola sẽ sắp cung cấp một thông tin quý giá. Bác biết không, bạn Peter của cháu đang ở chỗ chú cảnh sát trưởng Reynolds. Cô Eileen Denicola gọi đến. Tất nhiên là Peter chỉ nghe được có nửa cuộc đàm thoại, nhưng bạn ấy đã hiểu rằng cô Eileen rất lúng túng. Chú cảnh sát trưởng Reynolds đã phải dỗ dành cô. Cuối cùng, chú ấy hứa là sẽ đến ngay và vội vàng ra đi.

- Nhưng tôi không biết cô Denicola - ông Bonell trả lời bằng một giọng rõ ràng không kém Hannibal. Cô ấy có liên quan gì đến vụ cướp ngân hàng?

- Bằng cách này hay cách khác, cô ấy có liên quan, tụi cháu tin chắc là có. Peter bảo bác cháu ta đến trụ sở cảnh sát Rocky. Peter nghĩ chú cảnh sát trưởng Reynolds sẽ đưa cô Eileen Denicola về đó.

- Khoan đã! Chờ tôi lấy áo khoác! ông Bonell nói.

Hai phút sau, ông cựu bảo vệ và Hannibal leo lên chiếc xe nhỏ của ông Bonell, quẹo ở góc đường. Nhưng không chạy xa hơn: chỉ đến chỗ hẹn với Peter.

Chẳng bao lâu Peter xuất hiện, ông Bonell bật đèn pha để ra hiệu cho Peter. Peter nhanh nhẹn bước xuống đất, nhét xe đạp vào lùm cây rậm gần đó, rồi leo lên yên sau.

- Cậu gọi mình đến làm gì? Peter hỏi Hannibal.

- Bởi vì mình phát hiện bằng Shelby đặt micro trong hũ đường để nghe lén những cuộc nói chuyện của bác Bonell. Máy ghi âm đặt trong phòng ông ấy. Cậu có nhớ đến chuyện gì không?

- Ông mù! Peter reo lên. Hắn đã toan giấu cái micro để nghe lén trong kho bãi chú Titus! Cậu định nói rằng Shelby là…

- Có thể! Hannibal trả lời. Để xem.

Khi đó, Hannibal báo cho phó của mình biết về cuộc nói chuyện "dỏm" mà ông Bonell và chính cậu đã cố tình cho ghi âm.

- Hai người phụ nữ Denicola đã biến mất, Hannibal nói thêm, và mình hy vọng rằng sau khi nghe màn kịch nhỏ, Shelby sẽ dẫn ta đến họ.

Bây giờ trời đã tối đen. Trời chuyển mưa suốt buổi chiều đã bắt đầu có hạt mưa. Dòng xe lưu thông thưa hẳn. Xe của ông Bonell đậu ở một chỗ đặc biệt tối tăm, nơi có thể nhìn thấy nhà ông. Đột nhiên, ba người canh gác thấy Shelby về đến. Ông bước xuống xe, vào nhà ở tầng trệt, nơi đèn lần lượt sáng lên tất cả.

- Anh ấy tìm tôi, ông Bonell giải thích. Giờ này, tôi luôn có ở nhà, trừ khi đi làm.

Ít lâu sau, của sổ phòng Shelby sáng lên ở lầu một.

- Bây giờ sẽ không còn lâu nữa đâu! Ông bảo vệ cười khúc khích nói.

Khi đó, Hannibal mới hiểu ra ông ghét Shelby Tuckerman đến mức nào.

Đột nhiên, như viên đạn đại bác, Shelby bắn ra khỏi nhà, chạy đến xe. Thậm chí không kịp tắt đèn nữa! Ông rồ máy nhanh. Nhưng ông Bonell không để bị bất ngờ. Ông đã nổ máy sẵn và lao theo người thuê nhà mình, không để mất giây nào.

- Ông ấy chạy về hướng hãng Denicola - Hannibal nhận định ngay.

Ông Bonell không trả lời, tập trung theo Shelby mà không để bị lộ. Shelby lái xe rất nhanh, ông chạy chậm lại khi qua Malibu, nhưng sau đó lại tăng tốc ngay.

- Cháu tin chắc ông ấy đến nhà Denicola, Hannibal lập lại. Bác Bonell ơi, bác có biết ai tên Alejandro?

- Không. Tên thứ nhì của Shelby bắt đầu bằng chữ A, nhưng tôi không nghĩ là Alejandro đâu. - Đó là tên Alexandre bằng tiếng Tây Ban Nha, phải không? Nhưng Shelby không phải là người Tây Ban Nha.

Shelby chạy chậm lại. Sắp đến hãng Denicola. Hannibal nhìn mơ hồ qua màn nước mưa như thấy một chiếc xe hòm trắng đậu gần cầu tàu. Nhưng trước khi Hannibal kịp suy nghĩ về xe này, Shelby thắng đột ngột, quẹo sang phải, lái xe vào khúc dốc dẫn lên khách sạn Đại Dương cũ.

- Khách sạn! Peter thốt lên trong khi ông Bonell dừng ở chân đoạn đường dốc. Chắc chắn Eileen và bà mẹ chồng đang ở trong đó!

- Đáng lẽ mình phải đoán ra! Hannibal càu nhàu. Thôi! Ta cũng đến rồi! Bác Bonell ơi, bác chờ tụi cháu ở đây được không? Nếu mười lăm phút nữa mà không thấy tụi cháu quay ra, thì nhờ bác tìm điện thoại và gọi cảnh sát!

- Tôi sẽ làm, ông bảo vệ cam đoan. Nhưng nhớ cẩn thận nhé!

Hannibal và Peter xuống xe rồi nhìn xung quanh. Khách sạn chỉ là một khối tối om nhô cao. Không có ánh đèn nào! Hai thám tử tiến tới trong gió, không nói gì, đầu rút vào vai để tránh mưa. Khi đã leo hết đoạn dốc, hai bạn bước đến bãi đậu xe. Đúng là có xe của Shelby ở đó, nhưng người lái thì đã biến mất. Có lẽ đang ở bên trong khách sạn.

Hannibal và Peter đi vòng qua tòa nhà, ra đến mặt trước. Khi có khách sạn chắn ngang biển, gió không còn tấn công hai bạn nữa. Màn đêm đột nhiên có vẻ đỡ tối hơn. Hannibal chỉ một cửa sổ có khung để lọt chút ánh sáng: có lẽ có đèn bật sáng ở phía sau màn cửa kéo kín. Thám tử trưởng và phó lẻn đến gần cửa sổ để nghe thử.

Đột nhiên, Hannibal nghe thấy phía sau lưng một tiếng động. Không phải là tiếng mưa, cũng không phải là tiếng gió. Cậu quay đầu lại.

- Không được nhúc nhích! Giọng của Shelby Tuckerman ra lệnh.

Ông đang chĩa súng vào hai thám tử và lập lại: "Không được nhúc nhích!", rồi kêu thật to. Của khách sạn mở toang, để cho ánh sáng tràn ra. Một người bạn của Erny đang đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm súng. Chính tên đã vắng mặt suốt buổi chiều.

- Cả hai vào đi! Shelby ra lệnh.

Hannibal và Peter bị đẩy vào một phòng đầy khói thuốc lá, Eileen Denicola đang ở trong đó, bị trói trên ghế, vẻ mặt tức giận. Còn bà mẹ chồng bị trói trong chiếc ghế bành.

Shelby đi theo hai tù nhân mới vào phòng. Bạn của Erny đóng cửa lại.

- Chào! Một giọng nói quen thuộc kêu lên.

Trong một góc phía sau cửa vào, Bob Andy cũng bị cột trên ghế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.